Lộng Triều

Quyển 17 - Chương 111



Tôi cảm thấy cái nhìn của thị trưởng Vương khá câu nệ. Như vừa nãy thị trưởng Vương đã nói Côn Châu chúng ta có đặc điểm và ưu thế của mình. Bí thư Ngô đưa ra quan điểm xây dựng Côn Châu làm thành phố tốt nhất Trung Quốc theo tôi thấy sự định vị này là rất chính xác. Bây giờ theo quá trình đô thị hóa không ngừng được đẩy nhanh tiến độ, ngành bất động sản đã trở thành ngành trụ cột của nền kinh tế quốc dân chúng ta. Mà ngành bất động sản phát triển có thể kéo theo một loạt các ngành khác như xây dựng, thép, luyện kim, vật liệu xây dựng, đồ dùng gia đình phát triển. Mà đối với Côn Châu chúng ta mà nói phát triển ngành bất động sản cũng có thể kéo theo ngành công nghiệp và xây dựng phát triển, cơ hội như vậy sao có thể bỏ qua được?

Trương Ân Quân không sợ làm mất lòng Vương Liệt bởi vì quan hệ của y và đối phương vốn không tốt nên không ngại, nhưng chỗ Ngô Nguyên Tể lại khó nói. Y cũng biết lời nói của mình sẽ khiến người khác nghĩ mình hoàn toàn dựa vào Ngô Nguyên Tể, như vậy cũng không sao. Đối phương dù sao cũng sắp thành thường vụ tỉnh ủy.

Trương Ân Quân phân tích vấn đề khá sâu sắc, đồng thời y giỏi ăn nói nên đã điều động được hứng thú của mọi người.

Vương Liệt nghe xong cố gắng làm cho mình bình tĩnh, không được xúc động. Vương Liệt cho rằng Trương Ân Quân tuy nói có điểm đúng nhưng y hoàn toàn quên đi thực trạng kinh tế hiện nay của Côn Châu. Không sai, vị trí địa lý quan trọng của Côn Châu càng lúc càng rõ ràng hơn, xây dựng thành đầu mối giao thông quan trọng của khu vực là không sai. Nhưng ngành bất động sản có thể thành ngành trụ cột của nền kinh tế quốc dân hay không thì Vương Liệt vẫn có cái nhìn.

Vấn đề này vẫn đang tranh luận bên ủy ban thành phố Côn Châu, bây giờ cuộc tranh luận này cuối cùng đã bị đưa ra trong hội nghị thường ủy. Ngô Nguyên Tể đưa ra kế hoạch muốn Côn Châu lấy ngành bất động sản để xây dựng làm trung tâm tài chính, thương mại, du lịch của cả khu vực Tây nam trong năm năm tới đã khiến nhiều người chú ý. Ở điểm này Vương Liệt lại kiên trì muốn phát triển ngành công nghiệp và xây dựng dựa trên nền tảng công nghệ sinh học và quang điện. Vương Liệt cho rằng ngành dịch vụ đúng là muốn phát triển nhưng không thể không có ngành công nghiệp và xây dựng mạnh làm trụ cột, nếu không sẽ là xây nhà từ nóc không có móng chắc chắn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Bất động sản có thể trở thành sản nghiệp trụ cột hay không là điểm mấu chốt của cuộc tranh luận này. Côn Châu có thể tiến hành phát triển vượt bậc khi không dựa vào ngành công nghiệp và xây dựng mà đi theo con đường phát triển mới hay không? Điểm này hai bê có quan điểm khác biệt nhau khá lớn.

Lúc này La Trường Gia cũng đang suy nghĩ rất nhiều. La Trường Gia biết mình và Vương Liệt có quan hệ mật thiết, trong công việc có nhiều quan điểm nhất trí với nhau, suy nghĩ cũng khá gần, rất nhiều người sớm coi y là người thuộc hệ của Vương Liệt. Về công về tư, về tình về lý y không thể giả vờ câm điếc ở vấn đề này. La Trường Gia cũng không phải loại người vì chiếc mũ trên đầu mà bỏ qua nguyên tắc. Chẳng qua trong lòng La Trường Gia cũng đã chuẩn bị tâm lý nếu mình lên tiếng có thể bị Ngô Nguyên Tể cho rằng đang cố ý khiên chiến quy hoạch phát triển ngành dịch vụ của mình hay không? Điều này đúng là khó nói.

Ngô Nguyên Tể mới lên làm Bí thư thị ủy, khi chưa hoàn toàn khống chế được bộ máy Thị ủy trong tay thì đối phương chỉ có thể thông qua phương pháp tập trung dân chủ để thống nhất, không đồng ý có thể bảo lưu nhưng khi hình thành nghị quyết cần phải nghiêm túc chấp hành.
Đã hạ quyết tâm nên mắt La Trường Gia hơi nhíu lại. Chờ Trương Ân Quân nói xong, y giơ tay xin phát biểu.

- Tôi không đồng ý với quan điểm của thị trưởng Trương. Một đô thị nếu không có quy hoạch hợp lý thì sẽ rất nguy hiểm. Trong ba đến năm năm tới tuy ngành bất động sản có thể phát triển với tốc độ nhanh, nhưng nếu Côn Châu muốn hoàn toàn dựa vào ngành bất động sản để phát triển là không thực tế, mà phải cần có một quá trình quá độ trong ba đến năm năm. Như vậy có thể khiến ngành dịch vụ như thương mại, tài chính, du lịch phát triển một cách chắc chắn hơn. Hơn nữa ngành bất động sản tuy có thể thúc đẩy một ít ngành nghề truyền thống phát triển nhưng Côn Châu chúng ta thậm chí cả Điền Nam có ưu thế trời ban về hoàn cảnh sinh thái, đồng thời không thích hợp phát triển các ngành thép, xi măng, vật liệu xây dựng trên quy mô lớn. Tôi thấy mọi người chủ yếu đang suy nghĩ ngành bất động sản phát triển sẽ mang lại tài chính cho chính quyền, khiến Côn Châu chúng ta có tài chính khởi động phát triển các ngành dịch vụ. Tôi cho rằng suy nghĩ này là rất nguy hiểm, rất không thỏa đáng. Một thành phố phát triển nếu không có ngành công nghiệp và xây dựng làm nền tảng thì sự phát triển đó sẽ là dị dạng, không khỏe mạnh. Có lẽ trong thời gian ngắn tuy phát triển huy hoàng nhưng khi nó vỡ ra thì sẽ lộ sự thật tàn khốc muốn khắc phục cũng rất khó khăn. Chúng ta ngồi đây là người đưa ra quy hoạch cho tương lai của Côn Châu nên cần rất thận trọng khi quyết định.

Xoay xoay chiếc bút trong tay, Ngô Nguyên Tể thực ra đã đoán được hội nghị thường ủy sẽ có cục diện như thế này, thậm chí có thể nói y đã cố gắng thúc đẩy việc tranh luận quan điểm này.

Ngô Nguyên Tể cũng từng cẩn thận nghiên cứu về việc ngành bất động sản cùng với các ngành dịch vụ như tài chính, du lịch, thương mại phát triển có thể chống đỡ sự phát triển của Côn Châu hay không? Thậm chí y từng yêu cầu phòng nghiên cứu chính sách Thị ủy chuyên môn tiến hành nghiên cứu vấn đề này.

Côn Châu có vị trí địa lý rất thích hợp để sinh sống, tài nguyên đất và nước có chất lượng tốt, xung quanh có nhiều thắng cảnh du lịch nổi tiếng. Có thể nói dù từ phương diện nào Côn Châu cũng là một thành phố rất thân thiện, làm như thế nào lợi dụng ưu thế trời ban này để xúc tiến Côn Châu phát triển, xây dựng một thành phố sinh thái là điều Ngô Nguyên Tể thấy cần phải tiến hành làm ngay.

Rất nhiều người đều che đậy quan điểm của mình, theo Ngô Nguyên Tể thấy đó là điều khá bình thường, không có gì là ngạc nhiên cả.

Đây là lần đầu tiên mình và Vương Liệt xung đột về quan điểm. Là quan điểm của Vương Liệt phù hợp với sự phát triển của Côn Châu, hay suy nghĩ của mình được mọi người ủng hộ hơn. Tranh luận trong hội nghị thường ủy này cũng là cách cho mọi người trình bày quan điểm, lý lẽ của mình, đây là cách để mọi người có thể có nhận thức chung.

Ngô Nguyên Tể thực ra cũng không nói quan điểm của Vương Liệt là lạc hậu hay không đúng, chỉ có thể nói nó không thích hợp với giai đoạn hiện nay của Côn Châu. Nếu như đổi lại là năm năm trước, Ngô Nguyên Tể nhất định sẽ không hề do dự ủng hộ Vương Liệt, toàn lực xây dựng khu công nghiệp công nghệ sinh học và quang điện thành ngành nghề trụ cột trong nền kinh tế Côn Châu.

Còn hiện nay theo Ngô Nguyên Tể thấy quan điểm của Vương Liệt không mới, Côn Châu cần phải đứng ở góc độ càng cao để nhìn nhận tương lai phát triển. Ngành công nghiệp và xây dựng rốt cuộc có địa vị cao như thế nào ở nền kinh tế Côn Châu, có ý nghĩa lớn đến đâu với một thành phố như Côn Châu, điểm này Ngô Nguyên Tể cảm thấy cần cẩn thận cân nhắc.

Côn Châu có ưu thế trời ban về giao thông, nhất là Côn Châu có cao tốc Điền Miễn, đường sắt Điền Miễn và đường sắt Điền Quế sắp khởi công xây dựng, sau khi ba con đường này hoàn thành thì Côn Châu sẽ càng củng cố thêm vị trí là đầu mối giao thông của cả khu vực Tây nam. Dưới tình huống đó Côn Châu cần phải xây dựng thành trung tâm kinh tế, tài chính, chính trị, du lịch của khu vực Tây nam. Có thể nói nếu dựa theo quy hoạch này thì địa vị chiến lược của Côn Châu nhất định sẽ được tăng cường, Côn Châu cũng sẽ nghênh đón một thời đại phát triển chưa từng đó. Đây là suy nghĩ của Ngô Nguyên Tể.

Chẳng qua Ngô Nguyên Tể biết mình khó có thể thuyết phục Vương Liệt tán tành quan điểm của mình. Vương Liệt cho rằng Côn Châu tuy có cơ hội lớn vì sự quan tâm của trung ương đến khu vực biên giới nhưng nó cũng tạo ra nhiều mâu thuẫn xã hội. Theo ý của Ngô Nguyên Tể là Côn Châu muốn dựa vào ngành bất động sản để phát triển ngành dịch vụ, nhưng theo Vương Liệt thấy không thể để giá bất động sản tăng lên một cách vô hạn rồi cuối cùng sẽ tan như bong bóng xà phòng. Hơn nữa nếu chính quyền địa phương buộc chặt mình vào ngành bất động sản thì nếu như ngành bất động sản tăng giá sẽ mang lại nhiều tài chính cho chính quyền, nhưng nếu ngược lại thì sẽ ảnh hưởng đến tất cả các ngành nghề khác. Lúc Vệ Cơ Thành làm Bí thư thị ủy đã bắt đầu có ý tưởng như của Ngô Nguyên Tể hiện nay, bây giờ Ngô Nguyên Tể đến quan điểm này càng rõ ràng hơn. Bước tiến đô thị hóa nếu dựa hết vào phát triển ngành bất động sản theo Vương Liệt thấy đó là sai lầm.

Tuy ngành bất động sản phát triển nóng sẽ mang lại nhiều tài chính cho địa phương nhưng làm như thế nào để dùng tốt khoản tài chính này? Ngô Nguyên Tể có suy nghĩ khác những người khác. Cái việc xây dựng tràn lan để lấy thành tích bề ngoài không phải điều Ngô Nguyên Tể suy nghĩ. Làm như thế nào lợi dụng đầy đủ tài nguyên đất để xây dựng một thành phố xinh đẹp như tranh vẽ, làm cho dân chúng hưởng thụ được lợi ích từ thành phố này đó là điều Ngô Nguyên Tể suy nghĩ đầu tiên, sau đó y mới suy nghĩ làm như thế nào lợi dụng việc định vị thành phố này để xúc tiến ngành nghề chủ đạo của Côn Châu phát triển.

Đợt khảo sát của Ban Tổ chức cán bộ trung ương về việc Ngô Nguyên Tể làm thường vụ tỉnh ủy đã kết thúc nhưng mãi không đưa ra kết luận. Ngô Nguyên Tể không tin Ban Tổ chức cán bộ trung ương sẽ lật đổ ý kiến của tỉnh ủy. Nhưng hai đợt điều chỉnh nhân sự vừa rồi của tỉnh ủy đúng là đã ảnh hưởng đến lợi ích của không ít người. Ban tổ chức cán bộ trung ương có thể sẽ gây khó dễ tỉnh ủy Điền Nam một chút nên mới mãi không đưa ra quyết định bổ nhiệm mình làm thường vụ tỉnh ủy.

Ngô Nguyên Tể vốn hy vọng xác định xong thân phận thường vụ tỉnh ủy của mình rồi mới đưa cuộc tranh luận này ra, nhưng bây giờ xem ra ở trên Ban Tổ chức cán bộ trung ương có còn một vài vấn đề, y không muốn cục diện ở Côn Châu cứ mãi giằng co nên quyết định phải tiến hành thảo luận sớm.

Ngô Nguyên Tể cũng biết Triệu Quốc Đống mới lên Bắc Kinh. Nghe nói là lên báo cáo công việc với lãnh đạo Ban Tổ chức cán bộ trung ương, có lẽ là để trình bày và nghe ý kiến của lãnh đạo Ban Tổ chức cán bộ trung ương về đợt điều chỉnh nhân sự của Điền Nam.

Triệu Quốc Đống và Qua Tĩnh – tân phó Trưởng ban tổ chức cán bộ trung ương có quan hệ mật thiết thì Ngô Nguyên Tể cũng rõ. Triệu Quốc Đống sau khi về mặc dù không có gặp y nhưng Ngô Nguyên Tể rất tin vào Triệu Quốc Đống. Lúc trước thân phận thường vụ tỉnh ủy tỉnh An Nguyên của Triệu Quốc Đống cũng bị kẹt ở Ban Tổ chức cán bộ trung ương nhưng cuối cùng hắn vẫn qua cửa, bây giờ thời thế thay đổi tới lượt mình gặp phải việc này. Ngô Nguyên Tể hy vọng quan hệ giữa quan hệ và Qua Tĩnh sẽ khiến mình nhanh chóng được phê duyệt bổ nhiệm làm thường vụ tỉnh ủy.



1 tiếng trước
Lăng Độ Vũ
-=[ Tổng Binh Đầu Lĩnh ]=-
1 phim, 1 truyện, 1 đàn bà

Ngày gia nhập: 16.01.2007
Bài viết: 162554 / Điểm: 1315
Tâm trạng:
Quyển 17

Nhóm Dịch Tepga
Nguồn: Vip.vandan

Nội dung thu gọn

La Trường Gia rõ ràng phản đối ý kiến của Trương Ân Quân là điều không thường thấy trong hội nghị thường ủy. Nó cũng giống như Trương Ân Quân không mấy khi tỏ vẻ phản đối quan điểm của Vương Liệt một cách trực tiếp như vậy. Chiến trường ở hội nghị thường trực ủy ban đã được đưa sang hội nghị thường ủy. Nhưng lúc này Trương Ân Quân đương nhiên sẽ không kết thúc chiến đấu và bảo lưu ý kiến như hội nghị ủy ban.

- Thị trưởng La, anh nói zx chúng ta không có ngành công nghiệp và xây dựng không phải là không công bằng đó chứ? Chẳng lẽ nói GDP zx chúng ta năm nay đột phá 100 tỷ đều là do ngành thứ nhất và ngành dịch vụ tích lũy được? Ngành công nghiệp và xây dựng không có cống hiến gì?
Trương Ân Quân cười lạnh nói. Đối với Vương Liệt thì y còn duy trì lễ phép và tôn trọng, nhưng đối với Trương Ân Quân thì y không cần.
- Theo ý tôi ngành công nghiệp và xây dựng của zx chúng ta hiện nay đã có trụ cột khác chắc, đang phát triển khỏe mạnh. Nhưng tổng hợp các điều kiện của zx thì thấy phát triển mạnh ngành dịch vụ mới là cấp bách. Ngành dịch vụ chẳng những mang lại nhiều công ăn việc làm cho người dân, hơn nữa không ô nhiễm, mang lại nhiều nguồn thu thuế. Hơn nữa căn cứ tình hình chúng ta nắm giữ thì một thành phố phát triển kinh tế đến một trình độ nhất định thì ngành dịch vụ chắc chắn thay ngành công nghiệp và xây dựng để trở thành lực lượng quan trọng thúc đẩy phát triển kinh tế của thành phố đó.

La Trường Gia có chút khinh thường nhìn đối phương. Y đưa tay chỉnh lại mắt kính rồi lạnh nhạt nói:
- Phát triển kinh tế đô thị đến trình độ nhất định ngành dịch vụ đúng là sẽ vượt ngành công nghiệp và xây dựng để trở thành động lực quan trọng của sự phát triển, nhưng đây là thành lập trên trụ cột của quá trình đô thị hóa nhanh chóng. Tôi không cho rằng zx đã đạt được trình độ này. Ít nhất ở cả Trung Quốc cũng không có một thành phố nào có quá trình đô thị hóa đạt đến trạng thái này. Ngành công nghiệp và xây dựng vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối trong hệ thống kinh tế. Hơn nữa ngành công nghệ sinh học và quang điện mà thị trưởng Vương đưa ra cũng là ngành nghề mới được quốc gia xác định, rất thích hợp với hoàn cảnh sinh thái tốt đẹp của zx chúng ta. Hơn nữa phát triển ngành này cũng không mâu thuẫn với phát triển ngành dịch vụ. Tôi không rõ tại sao nhất định phải đưa hai vấn đề này đứng ở thế đối lập nhau?

Hai phó thị trưởng tranh luận về quan điểm ở trong hội nghị thường ủy không thể không làm người ta thấy kỳ lạ.

Vương Liệt vẫn không lên tiếng, đối với quan điểm của Trương Ân Quân thì y không thèm để ý. Người này không quan trọng, quan trọng nhất nằm ở chỗ Ngô Nguyên Tể thấy thế nào.

Phía sau câu nói của La Trường Gia đã có một ít thái độ thỏa hiệp, nhưng Vương Liệt biết không phải hai người không đơn giản là không cùng tồn tại, mà là vấn đề ai chiếm thế chủ đạo trong công việc sau này. Nhất là dính đến vấn đề khu công nghiệp công nghệ sinh học và quang điện mà mình đưa ra có được Thị ủy toàn lực ủng hộ hay không? Nếu không được thì bao cố gắng của y sẽ trở nên vô nghĩa.

Ngô Nguyên Tể ho khan một tiếng, mọi người biết đây là dấu hiệu cho thấy Ngô Nguyên Tể muốn lên tiếng.

- Tôi thấy hội nghị lần này diễn ra rất tốt. Tôi cảm thấy hội nghị thường ủy của zx chúng ta nên duy trì không khí như thế này, mọi người thoải mái nói ra quan điểm của mình. Hội nghị mở rộng Bộ Chính trị đã đưa ra quan điểm dân chủ, trăm hoa đua nở, đây không chỉ ở công tác khoa học kỹ thuật và văn hóa, tôi cảm thấy chúng ta cần phải có thái độ như vậy ở vấn đề quan điểm mới.

Ngô Nguyên Tể rất thích cảm giác nắm cục diện hội nghị trong tay. Y cảm thấy làm Bí thư thị ủy theo lẽ tất nhiên là phải nắm giữ được hướng đi và xu thế của hội nghị, nếu không đó là một Bí thư thị ủy không đủ tư cách.

- Thị trưởng Vương đưa ra quan điểm phát triển ngành công nghệ sinh học và quang điện theo tôi thấy đây là việc tốt. Công nghệ sinh học và quang điện là ngành mới phát triển ở nước ta, đối với zx chúng ta mà nói không chỉ ngành công nghệ sinh học, quang điện mà kể cả các ngành điện tử thông tin, cơ giới chế tạo tiên tiến đều là ngành mà chúng ta cần đẩy mạnh phát triển.

Vương Liệt rất tự nhiên nhìn Ngô Nguyên Tể biểu diễn. Đối phương rất giảo hoạt, xảo diệu gộp chung ngành công nghệ sinh học, quang điện với các ngành nghề mới khác. Như vậy có nghĩa không một ngành nào được dồn sức giúp đỡ phát triển hơn, như vậy có nghĩa mọi ngành nghề đều được hưởng đãi ngộ ngang nhau.

Tranh luận với nhân vật như vậy là rất mệt. Mặc dù Vương Liệt cũng thừa nhận sự quyết đoán và tầm nhìn của đối phương khá cao nhưng vậy có thể làm được gì chứ? Từ góc độ nào đó mà nói năng lực càng lớn có lẽ mang lại nguy hại càng lớn. Đương nhiên điều này có lẽ là không công bằng nhưng trong lòng Vương Liệt đúng là có cảm giác này.

- Nhưng chúng ta phải xem điều kiện ưu thế của zx là gì? như vậy mới phát huy ưu thế về vị trí địa lý, hoàn cảnh khí hậu của zx.
Ngô Nguyên Tể hơi cao giọng lên, ánh mắt cũng nhìn quanh các thường vụ.

- Zx nằm ở giữa cao nguyên Điền Kiềm, khí hậu ôn hòa, bốn mùa như mùa xuân. Điền Nam được xưng là bảo tàng tài nguyên sinh vật. Zx có tỉ lệ mật độ rừng đi đầu cả nước, hoàn cảnh sinh thái cũng thuộc dạng đầu bảng của các tỉnh thành trong cả nước. Điều kiện như vậy rất thích hợp phát triển du lịch, khách sạn, thương mại. Mà quốc gia cũng đã xác định xây dựng zx thành trung tâm giao lưu kinh tế, thương mại với các nước Đông Nam Á, Nam Á. Cho nên tôi cảm thấy cần nắm bắt cơ hội này, tích cực phát triển ngành tài chính, dịch vụ, thương mại là phù hợp với định vị phát triển đô thị của zx chúng ta.

- Vừa nãy Trường Gia nói rất đúng. Phát triển ngành công nghiệp và xây dựng và ngành dịch vụ có thể hợp lại để cùng phát triển. Nhưng trong tình hình thực tế thì tài nguyên hành chính của chúng ta có hạn, có thể có trọng tâm khi xúc tiến phát triển một ngành nghề nào đó, điểm này tôi thấy cần làm rõ.

Ngô Nguyên Tể nói không mang theo khuynh hướng tình cảm nhưng lại có thể làm mọi người cảm nhận được thái độ kiên quyết của y.

Sau khi Ngô Nguyên Tể tỏ thái độ, các thường vụ khác cũng bắt đầu tham gia thảo luận. Trừ hai ba vị không tỏ rõ thái độ ra, mấy vị thường vụ khác dều lên tiếng tán thành quan điểm của Ngô Nguyên Tể. Zx phải có quy hoạch phát triển rõ ràng, phải lấy các ngành dịch vụ như du lịch, triển lãm, khách sạn, tài chính, thương mại làm ngành nghề chủ đạo thông qua phát triển ngành bất động sản, thúc đẩy zx nghênh đón thời kỳ phát triển huy hoàng hơn.

- Nhìn thì rất đẹp nhưng chỉ sợ chưa chắc được như bọn họ tưởng tượng. Bọn họ quên mất trụ cột GDP của zx mà đã muốn xây dựng zx thành trung tâm tài chính, thương mại, vận chuyển của khu vực. Vậy Thành Đô, Trùng Khánh ngồi chơi hết sao? Tôi cảm thấy bọn họ có phải suy nghĩ vấn đề quá đơn giản không?
La Trường Gia không giấu nổi vẻ mất mát trên mặt.
- Thị trưởng, bây giờ chúng ta nên làm như thế nào?

Kết quả trên hội nghị thường ủy khiến Vương Liệt và La Trường Gia thành phái thiểu số. Hội nghị thường vụ lấy cục diện đa số thắng thiểu số mà thông qua quan điểm của Ngô Nguyên Tể. Vương Liệt và La Trường Gia bảo lưu ý kiến nhưng bọn họ cũng biết điều này là vô nghĩa.

Vương Liệt đứng trước cửa nhìn ra ngoài thật lâu không nói.

Y bây giờ cũng không có biện pháp gì tốt. Ngô Nguyên Tể là Bí thư thị ủy nên có ưu thế trời ban. Hơn nữa quan điểm mà Ngô Nguyên Tể đưa ra cũng không hoàn toàn là viển vông, cũng có thứ để chống đỡ.

La Trường Gia nói đúng, đối phương quên trụ cột kinh tế của zx. Dù năm nay GDP của zx có đột phá 100 tỷ nhưng mấy đô thị trung tâm xung quanh thì sao? Thành Đô, Trùng Khánh có GDP là bao nhiêu?

Trùng Khánh năm ngoái có GDP là trên 260 tỷ, đương nhiên nó là thành phố trực thuộc trung ương hơn nữa dân chúng đông đúc, diện tích rất rộng, zx không thể so sánh. Vậy còn Thành Đô? GDP của nó năm ngoái đạt trên 210 tỷ, tương đương gấp hai lần zx. Bây giờ zx muốn đoạt vị trí trung tâm tài chính với hai thành phố kia đúng là có vẻ không thực tế.

Đương nhiên quan điểm của Ngô Nguyên Tể không phải không có cửa để thực hiện. Ví dụ như zx có ưu thế trời ban về phát triển ngành du lịch và khách sạn, lấy phương thức nào để xúc tiến mảng này phát triển cũng là một đề tài đáng để nghiên cứu.

Nhưng những điều này còn có ý nghĩa gì với mình? Vương Liệt thấy khá mệt mỏi. Thái độ của các thường vụ đã cho thấy tất cả. Bọn họ tán thành quan điểm của Ngô Nguyên Tể không hẳn là do thân phận Bí thư thị ủy của y ảnh hưởng đến các thường vụ. mặc dù có nhân tố này nhưng Vương Liệt cảm thấy quan điểm của Ngô Nguyên Tể quá tốt đẹp nên làm các thường vụ bị hấp dẫn, vì thế bọn họ quên sự chênh lệch giữa thực tế và lý tưởng.

Thấy Vương Liệt không nói gì, La Trường Gia cũng biết Vương Liệt đang buồn phiền. Y thở dài một tiếng:
- Thị trưởng, hội nghị thường vụ đã có ý kiến thống nhất, tôi nghĩ chúng ta cũng có thể cân nhắc điều chỉnh một chút, một lần nữa xác định làm như thế nào để chấp hành quyết định của Thị ủy.

Vương Liệt khá lâu sau mới lắc đầu nói:
- Tôi nghĩ mình chắc là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ. Bảo tôi chấp hành một quyết định mà theo tôi thấy có rất nhiều vấn đề, tôi cảm thấy mình sợ rằng không thể làm được nhiệm vụ khó khăn này.

- Hả?
La Trường Gia trợn to mắt nhìn Vương Liệt.

- Không có gì. Lão La, có lẽ quan điểm của bí thư Ngô càng phù hợp với lý luận phát triển hiện tại, tôi nghĩ chúng ta cũng có thể thấy.

Vương Liệt cười cười vỗ vai La Trường Gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.