Lộng Triều

Quyển 18 - Chương 20



- Quốc Đống, lúc nào tôi nên chúc mừng cậu đây.
Đổng Minh Đường bắt tay Triệu Quốc Đống rồi nói:
- Cậu đừng có che giấu với ông anh này. Tôi mặc dù không có bản lĩnh gì nhưng hai tai và mũi rất thính, gió thổi qua là tôi biết ngay.
Ngồi trong hành lang cạnh vườn hoa khách sạn, hai người Đổng Minh Đường, Triệu Quốc Đống nói chuyện khá vui vẻ. Vườn hoa khách sạn đặt ghế dài, trong vườn trồng nhiều cây cối, để nhiều hòn non bộ. Nơi đây là điểm mà khách khá thích ra đi dạo hoặc ngồi nói chuyện.
- Đổng ca, tôi rất có trách nhiệm nói với anh là đến nay tôi chưa nhận được tin tức chính thức nào. Hai chúng ta ngồi với nhau, chẳng lẽ tôi còn có thể giấu anh sao?
Triệu Quốc Đống nửa thật nửa giả nói. Không phải hắn muốn vòng vo với Đổng Minh Đường, mà là chuyện này không nhỏ, ngay cả Qua Tĩnh cũng không nắm chắc thì sao hắn dám nói bừa. Hơn nữa hắn đúng là chưa nhận được tin chính thức. Qua Tĩnh cũng tốt, Lưu Thác cũng tốt, đều lấy thân phận cá nhân nói chuyện với hắn, chưa bao giờ chính thức nhắc tới công việc của hắn sẽ điều chỉnh.

- Không phải chứ?
Đổng Minh Đường không nhận ra Triệu Quốc Đống đang đi vòng nên có chút khó hiểu nói:
- Ngay cả tôi cũng biết, chẳng lẽ nói cậu là đương sự lại không biết gì cả, tôi không tin.
- Đổng ca, anh rốt cuộc nghe được tin gì? Có thể nói tôi nghe một chút được không?
Triệu Quốc Đống cười nói. Trong bữa tiệc Đổng Minh Đường uống không ít. Tửu lượng của Triệu Quốc Đống thì Đổng Minh Đường đương nhiên không phải đối thủ, hơn nữa còn có Cam Bình và Lệnh Hồ Triều. Mặc dù Chu Lý Bình đứng ra uống giúp nhưng Triệu Quốc Đống mời thì y không thể từ chối. Mười mấy chén rượu vào bụng làm Đổng Minh Đường hơi say. Vì thế khi ăn xong y kéo Triệu Quốc Đống sang đây.
- Ồ, cậu còn định dò xét từ miệng tôi sao?
Đổng Minh Đường lắc đầu nói:
- Đây không phải gì bí mật cả, ít nhất tôi cảm thấy có không ít người biết. Ai cũng nói Phó thủ tướng Tiền rất coi trọng cậu, muốn cậu lên Bắc Kinh.
- Ồ, Bắc Kinh là thiên đường, tôi cũng muốn vào Bắc Kinh.
Triệu Quốc Đống cười ha hả nói.

- hắc hắc, Bắc Kinh đương nhiên không phải khắp nơi đều là thiên đường nhưng có nhiều nơi khiến vô số người nhìn chằm chằm vào.
Đổng Minh Đường cười nói:
- Cậu là được Phó thủ tướng Tiền gọi vào còn có thể đến nơi kém sao? Vị trí ở Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia có bao người nhìn chằm chằm vào nó, cậu nói đây có là thiên đường không?
Triệu Quốc Đống hơi rùng mình, thời này đúng là không gì có thể giữ bí mật. Tiền Việt cùng Chư Hiền nói chuyện với nhau cũng đã bị truyền ra. Triệu Quốc Đống cho rằng đây nhất định là do Ban Tổ chức cán bộ Trung ương tiết lộ. Mặc dù đây không phải gì bí mật nhưng cũng là một cuộc trao đổi mang tính mục đích, chỉ sợ chính là do Chư Hiền lộ ra trong hội nghị của Ban Tổ chức cán bộ Trung ương. Tốc độ truyền tin quá nhanh cũng chứng minh vị trí phó chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển quốc gia có quá nhiều người nhòm ngó.
- Chuyện này nếu là thật sao tôi không nhận được bất cứ thông tin gì?
Triệu Quốc Đống mặt không chút thay đổi nói.
- Chẳng lẽ còn muốn đột nhiên tập kích?
Đổng Minh Đường chỉ biết một không biết hai. Triệu Quốc Đống được Tiền Việt coi trọng thì không ít người cảm thấy, nhưng tại sao lâu như vậy mà không có phản ứng? Là Ban Tổ chức cán bộ còn vướng mắc hay đây chỉ là ý kiến cá nhân của Tiền Việt?

- Quốc Đống, cơ hội này rất hiếm có. Hai hôm trước tôi nhận được tin liền định gọi điện thoại hỏi cậu nhưng suy nghĩ mãi thấy chuyện này có lẽ vẫn đang trong trình tự nên đợi đến lúc nó sáng tỏ hẳn thì mới nói. Không ngờ trong thời gian này lại không có động tĩnh gì.
Đổng Minh Đường dựa lưng vào ghế thản nhiên nói:
- Tôi không hiểu mấy về Ban Tổ chức cán bộ, nhưng tôi nghĩ Phó thủ tướng Tiền Việt ra chiêu, Ban Tổ chức cán bộ Trung ương không thể nào mặc kệ chứ? Chẳng lẽ nói xếp xó hoặc chuyện ta ta làm? Có phải nên có câu trả lời với Phó thủ tướng Tiền Việt không?
Đổng Minh Đường nói đầy khinh thường. Chức vị của tổng giám đốc tập đoàn nhà nước khổng lồ theo lý thuyết do Ban Tổ chức cán bộ Trung ương nắm trong tay, vì thế y đương nhiên là kính sợ Ban Tổ chức cán bộ Trung ương.

- Lão Đổng, chuyện này nếu Ban Tổ chức cán bộ Trung ương chưa có văn bản thì vẫn còn mơ hồ. Anh đừng coi việc này là thật, như vậy chỉ có thể khiến tâm trạng mình kém đi. Chúng ta cố gắng làm mình bình tĩnh trước mọi việc, cho nên đơn giản là không nghe, không thấy không hỏi. Chủ tịch Mao nói rất đúng, mặc kệ gió thổi sóng đánh, chúng ta cần phải duy trì tâm lý nhàn nhã đi tới.
Triệu Quốc Đống nói.
- Cậu thật sự có thể bình thản đối mặt mọi việc sao? Cậu còn trẻ nên còn thời gian để làm lại nếu mất cơ hội này, không như tôi. Bỏ đi, không nói chuyện này, nói đề tài dễ chịu hơn đi.
Đổng Minh Đường cũng biết nói chuyện này nữa cũng không có bao tác dụng. Dù là Triệu Quốc Đống có tự tin thì bây giờ cũng không dám nói loạn. Loại chuyện này quyết định vận mệnh một người, nói nhiều nhất định mất, không ai muốn gặp vấn đề chỉ vì chi tiết nhỏ như thế này.

Tập đoàn Quốc Điện hai năm nay đang áp dụng chiến lược đi ra nước ngoài, nhất là phối hợp chiến lược của quốc gia mà tập đoàn bắt đầu tiến mạnh sang Châu Phi, giúp đỡ mấy quốc gia Châu Phi xây dựng cơ sở vật chất điện lực. Ngân hàng phát triển quốc tế, Ngân hàng phát triển quốc gia, ngân hàng xuất khẩu cũng dốc sức ủng hộ các công ty điện lực của Trung Quốc tiến vào Châu Phi, Trung Á cùng khu vực Nam Á. Tập đoàn Quốc Điện là tập đoàn đi nhanh nhất, bây giờ đã có một vài hạng mục ở các quốc gia như Ai Cập, Tanzania, Angola, Zimbabwe. Tập đoàn Quốc Điện cùng chính quyền địa phương các nước này thành lập công ty liên doanh, cùng lúc khai thác tài nguyên thủy điện, đồng thời cũng xây dựng lưới điện, cũng làm cho cơ sở vật chất ngành điện của các nước này thay đổi lớn. Về phần khác Tập đoàn quốc điện cũng tiếp thu bài học của các công ty trong nước đã đi ra nước ngoài đó là khó dung hòa được với xã hội địa phương. Tập đoàn quốc điện tích cực tuyển sinh người lao động địa phương, cũng tiến hành hình thức tập huấn để tăng thêm sự dung hòa của công ty Trung Quốc với xã hội địa phương, qua đó đạt hiệu quả khá tốt. Đây là thành tích Đổng Minh Đường vẫn lấy làm tự hào.

Chính vì thành tích này làm Tập đoàn quốc điện là tập đoàn thành công nhất của Bộ năng lượng đi ra nước ngoài. Chẳng qua tất cả các tập đoàn năng lượng của Trung Quốc đều có một vấn đề tồn tại chung là cống hiến xã hội và sự tán thành của xã hội. Điểm này Triệu Quốc Đống phát hiện Đổng Minh Đường như đã thoát khỏi sự trói buộc giống như lãnh đạo các công ty nhà nước khác, Đổng Minh Đường có thể đứng ở góc độ càng cao nhìn nhận vấn đề. Đổng Minh Đường cũng nói công ty nhà nước làm như thế nào thực hiện trách nhiệm và nghĩa vụ xã hội của mình, làm như thế nào nâng cao sự hài lòng của xã hội, thực hiện tôn chỉ phục vụ xã hội. Triệu Quốc Đống cảm thấy lời nói, cử chỉ của Đổng Minh Đường đã có chút khác trước nhưng trong lúc nhất thời không thể hình dung thành lời. Mọi người đều có thay đổi, có lẽ là do mình quá mẫn cảm.

Chư Hiền lúc vào văn phòng phó chủ tịch, thư ký đi ra đón mời Chư Hiền vào phòng khách chờ một chút. Một lát sau thư ký ra nói:
- Trưởng ban Chư, phó chủ tịch mời ngài vào.
Chư Hiền vào văn phòng thấy một người tóc hoa râm đang chăm chú xem tài liệu.
- Lão Chư đến à, ngồi đi, tôi xong ngay.
Chư Hiền kiên nhẫn ngồi trên ghế đợi. Hai phút sau Phó chủ tịch bỏ bút xuống, giãn lưng lắc đầu nói:
- Già rồi, tuổi không buông tha người, sức khỏe không được như trước nữa. làm việc lâu một chút là thấy mệt mỏi.
Chư Hiền chỉ cười cười không tiếp lời, những đề tài như thế này không tiện trả lời, biện pháp tốt nhất là nghe.
- Ồ, nói đi, lại gặp vấn đề gì khó khăn sao?
- Phó chủ tịch, ban hiện nay đang muốn điều chỉnh các bộ trong phạm vi nhỏ, do số nhân viên liên quan không nhiều cho nên không có vấn đề gì mấy. Chỉ là có một ứng viên trong ban có tranh luận khá lớn, ngoài ra …
Chư Hiền cẩn thận giới thiệu qua tình hình rồi đợi đối phương đánh giá.

- Ừ, Triệu Quốc Đống này tôi cũng nghe nói, xem ra Ban Tổ chức cán bộ các anh có tranh luận khác nhau rất lớn ở vấn đề này. Có tranh luận không nhất định là việc xấu, có thể là do tác phong làm việc của đồng chí này ở Điền Nam không giống mọi người. Từ bình thường hóa từ phương diện tốt chính là có ý bình ổn, nhưng cũng được coi là không sáng tạo, cái này phải được phân chia rõ ràng.
Phó chủ tịch gõ gõ tay vào thành ghế, sau đó nói:
- Chính Dược cùng Qua Tĩnh xem ra có quan điểm hoàn toàn trái ngược nhau. Lão Chư, làm trưởng ban anh có thái độ gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.