Lộng Triều

Quyển 6 - Chương 49-50



Triệu Quốc Đống có chút khó hiểu, nhà đầu tư Hongkong đến tỉnh An Nguyên thường chọn An Đô hơn, rất ít ở nơi ngoài An Đô. Dù sao An Đô có phương tiện tốt hơn hẳn nơi khác. Ngay cả Miên Châu cùng Kiến Dương cùng với Lam Sơn còn kém, chứ đừng nói các Thị xã khác. Sao nhà đầu tư Hongkong lại chọn đầu tư vào Ninh Lăng?

Chẳng qua điều này Triệu Quốc Đống không tiện nói ra, hỏi nhiều vài câu không chừng có người nói anh ghen ghét với thành tích của người khác. Bây giờ dù sao cũng sang Hongkong khảo sát tình hình công ty người ta, cũng biết rõ tình hình.

Hai tiết buổi chiều kết thúc, các hành vi rời đi, gần như không ai ở lại ký túc. Bí thư, Chủ tịch huyện chỉ cần biết lái xe đều tự đi xe lên đây, nếu không cũng không có biện pháp. Dù sao cũng không thể đưa lái xe lên tỉnh hai tháng chứ?

Sáng hôm sau dạy kinh nghiệm thu hút đầu tư, điều này làm không ít học viên chú ý. Một giáo sư đến từ Học viện ngoại thương An Đô giảng bài, làm thế nào có mục tiêu, làm thế nào nâng cao hiệu suất thu hút đầu tư.

Giáo sư nói khá tốt, đưa ra nhiều ví dụ cụ thể, làm cho các học sinh có nhiều lợi ích. Ngay cả Triệu Quốc Đống cũng nghe cả ngày không hề thấy chán.

Tổ công tác tỉnh, Thị xã đã tiến hành đến Hoa Lâm điều tra. Vấn đề cắt tiền giải tỏa ở khu Phổ Độ rất nhanh điều tra xong, vấn đề phản ánh là thật. Mà bên khu Mã Thủ cũng tồn tại tình hình này. Chỉ là số lượng không bằng Phổ Độ, thứ hai tâm trạng các hộ nông dân đã được khống chế, không có gì náo động.

Bí thư đảng ủy khu Phổ Độ bị đình chỉ công tác. Bí thư đảng ủy hai xã Lương Sơn, Đãng Khê cũng như vậy. Chủ tịch xã làm bản kiểm điểm chờ xử lý. Tình hình bên Mã Thủ không quá nghiêm trọng nên chỉ phải viết bản kiểm điểm.

Bên Công an huyện cũng điều tra có chút kết quả. Dân chúng chặn đường không nhận ra người lộ tin, chỉ biết đối phương tự xưng là cán bộ tiếp dân của Huyện ủy đến xã tìm hiểu tình hình, hỏi mọi người có ý kiến gì không? Sau khi biết tình hình của mọi người, người này tỏ vẻ huyện đang tranh cãi vấn đề này, đề nghị bọn họ phản ánh vấn đề với lãnh đạo cấp cao hơn. Hơn nữa còn hàm hồ tỏ vẻ lãnh đạo tỉnh sẽ tới Hoa Lâm thị sát, nếu mọi người thật sự có vấn đề gì thì có thể phản ánh, lãnh đạo tỉnh sẽ giải quyết.

Về phần điều tra Triệu Quốc Đống cũng đang diễn ra. Về vấn đề hạng mục quốc lộ Tân Hoa cùng quốc lộ Bồng Hoa do Hoàng Thiết Thần phụ trách chính, cho nên tổ công tác chỉ hiểu qua một chút.

Về phần vấn đề tác phong, hai nữ Mc và phóng viên của đài truyền hình huyện nói Triệu Quốc Đống phụ tình càng là đồn thổi. Trình Nhược Lâm thậm chí chưa gặp mặt Triệu Quốc Đống, mà phóng viên kia đầu năm đã điều lên đài truyền hình tỉnh, tổ công tác đã lên An Đô tìm đối phương hỏi, đối phương rất tức giận và mắng có kẻ có ý đồ xấu.

Nhưng thật ra điều chỉnh phương án cầu Quế Khê đã mang tới nhiều tranh cãi. Bởi vì điều này dính dáng đến lợi ích nhiều mặt, nhất là phương án trung tuyến sẽ thông qua khu dân cư cạnh bờ sông, ngoài chỗ tốt là cải tạo nhà cho dân thì cũng sẽ khiến việc buôn bán đất phát triển.

Tổ công tác trọng điểm điều tra vấn đề này, chẳng qua phương án trung tuyến xây dựng cầu Quế Khê liên quan tới nhiều công ty, muốn điều tra rõ thì cần nhiều thời gian, nhất là khi có người cố ý nên gần như đều cố ý phản ánh vấn đề với cấp trên. Anh nếu không liên quan tới Triệu Quốc Đống, như vậy tổ công tác mặc kệ. Cho nên chỉ cần có phản ánh vấn đề thì đều nói có quan hệ với Chủ tịch Triệu. Điều này làm tổ công tác rất mệt mỏi.

Quế Toàn Hữu cũng gọi cho Triệu Quốc Đống nói Tào Uyên thấy khó thông qua hội nghị thường trực Ủy ban nên dự định đưa phương án ra thảo luận trong Hội nghị thường ủy, vì thế nhắc Triệu Quốc Đống sớm chuẩn bị.

Triệu Quốc Đống cũng biết Tào Uyên nhất định sẽ làm như vậy. Trong hội nghị thường trực Ủy ban thì ba người Vi Biểu đã bị hắn thuyết phục, không chấp nhận phương án kia. Ba người này không phải thường vụ, hai người Tào Uyên, Miêu Nguyệt Hoa lại là thường vụ nên sẽ có ưu thế trong Hội nghị thường ủy.

Trên thực tế trong Hội nghị thường ủy Tào Uyên và Miêu Nguyệt Hoa vừa thấy Biên Phong ngồi trong góc là giật mình. Người này bình thường không tới Huyện ủy mấy. Khi nghiên cứu vấn đề cũng bình thường không tham gia, nhưng hôm nay lại sớm tới làm bọn họ có chút ngạc nhiên. Nhất là Miêu Nguyệt Hoa càng thêm lo lắng. Nhưng hội nghị hôm nay không chỉ nghiên cứu vấn đề cầu Quế Khê, còn có mấy việc khác nên Miêu Nguyệt Hoa không dám xác định ý đồ đối phương tới.

Chẳng qua dù sao chắc cũng không quan trọng. Hai người Tào Uyên và Miêu Nguyệt Hoa nghĩ mình đã khống chế được Hội nghị thường ủy trong tay.

Đề tài rất nhanh chuyển sang phương án xây dựng cầu Quế Khê, tranh luận không có kết quả nên biểu quyết. Khi La Đại Hải, Địch Hóa Dũng, Bàng Quân, Giản Hồng, Biên Phong mặt không chút thay đổi giơ tay ủng hộ phương án trung tuyến, vẻ mặt Tào Uyên và Miêu Nguyệt Hoa rất khó chịu.

- Sao lại thế này?
Uông Minh Hi rất tức giận xông vào phòng Hướng Viễn Sơn.
- Họ Miêu, không phải cô nói tuyệt đối không vấn đề gì sao? Sao trong Hội nghị thường ủy lại xây dựng phương án trung tuyến?

- Lão Uông, anh lo gì?
Miêu Nguyệt Hoa rất tức giận trừng mắt nhìn đối phương. Cô tuy cũng tức nhưng không đến mức như Uông Minh Hi.
- Anh hỏi tôi, tôi hỏi ai? Anh nên đi hỏi Bàng Quân đi, sao lại phản? Đi hỏi Biên Phong là như thế nào?

- Bàng Quân phản?
Uông Minh Hi hốt hoảng nói:
- Vậy là sao? Sao đột nhiên lại lật lọng? Biên Phong nữa chứ, không phải y không bao giờ tham gia Hội nghị thường ủy sao?

- Tôi nói rồi, anh đừng hỏi tôi, hỏi bọn họ đi.
Miêu Nguyệt Hoa cũng rất buồn bực, mặc dù chuyện không đến mức không thể vãn hồi nhưng đây là tín hiệu nguy hiểm. Mặc dù Triệu Quốc Đống không ở đây nhưng Tào Uyên vẫn không thể khống chế tình hình. Năm phiếu còn lại ngoài Lỗ Đạt bỏ cuộc, mặc dù Vạn Triêu Dương cùng Hà Lương Tài đều ủng hộ Phương án Bắc Tuyến nhưng cũng vô dụng. Hơn nữa dù Lỗ Đạt đồng ý thì chỉ là ngang nhau. Mà Triệu Quốc Đống về thì cũng sẽ theo phương án Triệu Quốc Đống đặt ra.

Uông Minh Hi cũng thấy mình phản ứng hơi quá, y cố lấy bình tĩnh rồi nói:
- Bàng Quân xem ra đã bị Triệu Quốc Đống thu mua. Không biết Biên Phong làm như thế nào mà lại bị Triệu Quốc Đống lôi kéo? Bây giờ nên làm như thế nào? Quyết định của Hội nghị thường ủy đã có, tiền của chúng ta ném vào coi như xong hết, ai đi đến đó xây dựng và mua nhà.

- Hừ, sốt ruột không phải chúng ta. Công ty Hoành Lâm cũng còn lo hơn chúng ta. Triệu Quốc Đống rõ ràng không được Thị xã ủng hộ, cầu Quế Khê dù dùng phương án nào cũng không thể diễn ra.
Miêu Nguyệt Hoa lắc đầu nói:
- Không thể tin Tào Uyên, y không thể khống chế tình hình. Triệu Quốc Đống không ở đây mà không khống chế được cục diện, tôi thấy nên tìm biện pháp khác.

- Chúng ta không thể khống chế được vận mệnh, chúng ta sẽ xong đời. Thằng ranh Triệu Quốc Đống quá gian sảo, hắn không chừng sẽ dùng biện pháp khác đền bù tổn thất của Công ty Hoành Lâm, ví dụ như để Công ty Hoành Lâm tham dự phương án trung tuyến, như vậy chúng ta nên làm như thế nào?
Uông Minh Hi tức giận nói:
- Không thành công cũng phải thành người. Triệu Quốc Đống hắn nếu muốn đuổi tận giết tuyệt thì đừng trách chúng ta ra tay tàn độc.

- Chỉ còn con đường đó sao?
Đến lúc này nhưng Miêu Nguyệt Hoa vẫn có chút do dự. Uông Minh Hi đến bước đường cùng, Miêu Nguyệt Hoa biết người này đã vay không ít tiền của bà con, bạn bè mà đầu tư vào Công ty Mạn Thụy. Nếu một khi cầu Quế Khê xây dựng theo Phương án Bắc Tuyến thì giá sẽ tăng lên vài lần, nhưng nếu theo phương án trung tuyến như vậy cách nhau vài Km, quỷ mới tới kia xây dựng nhà.

- Hừ, đuổi hắn đi, chúng ta mới có đường ra. La Đại Hải là người tốt, coi như Hội nghị thường ủy thông qua phương án kia, chỉ cần đổi người chèo lái thì chúng ta cũng có thể thông qua phương án khác mà làm. Nhưng thằng Triệu Quốc Đống cứng mềm không ăn, không đuổi hắn thì sao chúng ta có hy vọng.

- Lão Uông, chuyện này tôi thấy phải xem xét kỹ, kế hoạch của anh có quá nhiều sơ hở.
Miêu Nguyệt Hoa vẫn thấy nó rất nguy hiểm. Cô bé kia không được huấn luyện gì, chẳng may Ủy ban kỷ luật điều tra ra, lộ sự thật thì kéo hết người vào sao?

- Cô sợ?
Uông Minh Hi tức giận nói:
- Tôi nói với cô, chúng ta buộc chung trên một sợi dây, cô không chạy được, tôi không chạy được. Mấy trăm ngàn cô đầu tư vào Công ty Mạn Thụy từ đâu mà có, không phải lợi dụng chiêu bài của Trâu Trì Trường mà có sao? Cô không sao nhưng ông đây không thể chịu được.

Miêu Nguyệt Hoa rất lo lắng khi nghe Uông Minh Hi nói như vậy. Uông Minh Hi này quá điên cuồng. Lúc ấy bỏ mấy trăm ngàn cô đã thấy là đánh bạc, bây giờ xem ra đúng là không có cách nào. Miêu Nguyệt Hoa rất hối hận.

Mấy trăm ngàn đầu tư là với danh nghĩa họ hàng, mất tuy đau nhưng Miêu Nguyệt Hoa cũng không tới mức không còn cách nào. Nhưng Uông Minh Hi dồn quá nhiều. Chiêu của Uông Minh Hi quá độc, không phải cô không dám mà nó quá nguy hiểm.

- Lão Uông, anh đừng gấp, Công ty Hoành Lâm còn không có phản ứng, chúng ta chờ một chút xem rồi phản ứng.

- Hừ, Miêu Nguyệt Hoa, cô tỉnh lại đi, chuyện này thông qua đường chính là không có hy vọng, nếu muốn thành công chỉ có cách của tôi.

Miêu Nguyệt Hoa về nhà càng lúc càng sợ. Uông Minh Hi lên từ chức Bí thư đảng ủy Thị trấn Thành Quan, lúc ở Thị trấn Thành Quan, mọi người lén gọi y là kẻ lưu manh nhưng nho nhã. Người này vốn quan hệ với đám lưu manh rồi mới vào chính quyền. Bây giờ Công ty Mạn Thụy có vấn đề khó khăn thì y nhất định sẽ như con chó bị dồn tới chân tường.

Lúc trước Miêu Nguyệt Hoa còn động tâm, dù sao Triệu Quốc Đống bị đuổi, Tào Uyên rất có thể lên làm Chủ tịch huyện, mà cô đương nhiên thành Phó chủ tịch thường trực. Nhưng bây giờ xem thủ đoạn của Triệu Quốc Đống thì thấy Tào Uyên không phải đối thủ. Hơn nữa còn có tên phá hoại Uông Minh Hi kia thì nghĩ rằng dùng biện pháp đen là giải quyết được sao? Chẳng lẽ cảnh sát ngồi không?

Nghĩ vậy, Miêu Nguyệt Hoa vội vàng gọi cho Trâu Trì Trường. Trâu Trì Trường nghe xong liền mắng cho Miêu Nguyệt Hoa một trận, bảo cô lập tức lên Thị xã để bàn.

- Ngu.

Chờ Miêu Nguyệt Hoa nói ra, Trâu Trì Trường tức giận nói một câu.

Miêu Nguyệt Hoa không dám đáp lời mà chỉ có chút lo lắng nhìn Trâu Trì Trường. Cô biết lần này đã sai lầm, gặp chuyện này phải nhờ Trâu Trì Trường giúp cô thoát thân.

- Uông Minh Hi là người như thế nào mà cô còn không biết ư? Hắn là con chó cắn trộm người, còn không bằng chó. Cắn người không lên tiếng, nếu không tôi sao để hắn ở mãi chức Chánh văn phòng Ủy ban? Cô nhìn hắn lúc ở Thị trấn Thành Quan chọc vào bao chuyện? Nếu không phải hắn có chút quan hệ với Chủ tịch Thang, tôi đã sớm cho hắn vào tù rồi.

Trâu Trì Trường đi đi lại lại trong phòng. Y càng nghĩ càng tức giận. Uông Minh Hi là như thế nào thì y rõ nhưng sau lưng có Chủ tịch Thang nên không dễ động vào, nhưng lần này Uông Minh Hi đã làm hơi quá rồi.

- Cô có tham gia vào vụ vừa rồi không?
Trâu Trì Trường đột nhiên hỏi.

- Em, em, lúc ấy Uông Minh Hi nói với em một chút, nhưng em không lên tiếng.
Miêu Nguyệt Hoa có chút lo lắng mà nói.

- Tôi không hỏi cô vấn đề này, chỉ hỏi có ai khác biết được cô có tham gia hoặc là biết chuyện này không?
Trâu Trì Trường không nhịn được mà nói.

- Không có, chỉ có mình Uông Minh Hi nói chuyện với em, không có ai khác ở đó.
Miêu Nguyệt Hoa vội vàng nói.
- Hướng Viễn Sơn thì sao?
Trâu Trì Trường lạnh lùng nói.

- Hắn cũng có thể biết việc này hoặc là có lẽ cũng như em, nhưng em không đề cập với hắn việc này. Chắc là hắn biết đây là do Uông Minh Hi gây ra.

- Uông Minh Hi, tôi thấy nó chán sống rồi, chuyện này mà cũng dám nghĩ tới sao?
Trâu Trì Trường nghiến răng nghiến lợi nói:
- Tự gây chuyện không thể sống. Hắn muốn dùng cách đó đối phó Triệu Quốc Đống cũng là hại mình. Hắn có thể đẩy ngã Triệu Quốc Đống đi sao? Không nghĩ tổ chức cho phép việc này xảy ra sao? Một con bé tùy tiện vu cáo vài câu là xử phạt cán bộ cấp Chủ tịch huyện, hoặc là làm người khác mất danh tiếng ư? Ngu

- Cục Công an Thị xã ngồi không sao? Chuyện này mà lộ ra, Cục Công an nhất định sẽ tham gia, con bé kia chịu được cảnh sát dọa sao? Không lâu là nó ngoan ngoãn khai ra hết chuyện hồi bé trộm gạo như thế nào, còn muốn vu oan cho Triệu Quốc Đống? Không nghĩ xem Triệu Quốc Đống mà ngủ mới nó, nó còn vui đến độ cởi sạch mở hai chân ra mà chờ, còn cần Triệu Quốc Đống hiếp sao? Mẹ nó chứ, Uông Minh Hi uổng công ở xã hội lâu như vậy, biện pháp ngu thế mà cũng nghĩ ra sao?

- Anh, con bé cũng thành thật, nó nói Triệu Quốc Đống từng sờ vú nó.

- Hừ, nó nói mà cô cũng tin sao? Không chừng nó cố ý khoe mẽ mà thôi. Cô xem Điền Ngọc ngủ với gái cho ễnh bụng ra đó, sinh con không lộ ra cơ mà, không phải do đám ghen ăn tức ở thì lộ ra được sao? Nói không chừng ả dụ dỗ Triệu Quốc Đống, Triệu Quốc Đống không coi trọng nên mới nói thế.
Trâu Trì Trường hừ một tiếng:
- Triệu Quốc Đống mà ngủ với nó là để mắt tới nó. Nó còn có thể ra mặt giúp cô sao? Nằm mơ đi, cô cho rằng Ủy ban kỷ luật Tỉnh ủy ngu hết sao, nó nói gì cũng có thể tin sao?

Miêu Nguyệt Hoa không biết nói gì, Trâu Trì Trường phân tích như vậy, cô mới thấy mấy biện pháp kia là quá đơn giản và sơ hở.

- Triệu Quốc Đống là ai? Các người muốn đấu với hắn sao? Ngay cả chuyện nhảy phiếu mà Thị ủy còn phải bỏ qua, cô cho rằng hắn kéo mấy công ty là đủ để lãnh đạo hài lòng, không truy cứu ư? Không có Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy gật đầu, hắn đã sớm bị ném sang góc rồi. Cô không nghĩ xem nhân vật được Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy nói giúp có chỗ dựa như thế nào? Tôi đã sớm bảo cô quan hệ tốt với Triệu Quốc Đống, đừng chống đối. Cô đã vào thường vụ thì nên thấy đủ. Cô muốn tranh chức Phó chủ tịch thường trực thì phải quan hệ tốt với Triệu Quốc Đống. Không chừng La Đại Hải về là Triệu Quốc Đống lên làm Bí thư huyện ủy thì sao?

Trâu Trì Trường nghiến răng nghiến lợi mà nói:
- Uông Minh Hi là kẻ không nên quan hệ. Công ty Mạn Thụy thì tôi đã nói với cô đừng xen vào, cô thì hay rồi, nghĩ mình tự làm được, bây giờ thì sao?

- Anh, bây giờ là lúc nào rồi chứ? Anh nghĩ biện pháp giải quyết đi.
Miêu Nguyệt Hoa vội vàng nói.

- Hừ, tôi không phải đang nghĩ biện pháp sao?
Trâu Trì Trường tức giận nói. Thực ra y đang suy nghĩ để cố gắng không dính vào trong đó. Nếu không sẽ ảnh hưởng tới y.

- Uông Minh Hi muốn lấy trứng chọi đá, chúng ta cũng không thể chuốc họa vào mình được.
Một lúc lâu sau Trâu Trì Trường mới nói:
- Cô nếu không có nhược điểm gì rơi vào tay hắn, vậy hắn muốn chết thì chúng ta sẽ đưa đường.

- Ý anh là?
Miêu Nguyệt Hoa vẫn có chút lo lắng.

- Hừ, tôi có biện pháp, mông Uông Minh Hi còn sạch sao? Vạch vài cái là đủ để cho Viện kiểm sát và Cục Công an nhìn chằm chằm vào hắn, đủ để cho hắn vào tù mà.
Trâu Trì Trường cười lạnh một tiếng.

- Nhưng mà nếu hắn làm loạn thì sao?
Miêu Nguyệt Hoa vẫn có chút lo lắng.

- Ở tình hình đó nếu hắn nói loạn có ai tin được? Chuyện không bằng chứng thì nói ra ai để ý. Hơn nữa tôi tin chuyện mà làm lớn thì Thị xã sẽ có biến nên hắn phải chịu trách nhiệm chính.

Phó viện trưởng Viện kiểm sát Thị xã Ninh Lăng – Cao Dương nhận được điện của Viện trưởng Dư Dương liền lập tức tới ngay.

- Viện trưởng.

- Ngồi đi, anh xem đơn tố cá này đi.
Dư Dương chỉnh kính mắt và đưa tài liệu cho Cao Dương.

Cao Dương gật đầu và biết nhất định đơn này tố cáo nhân vật rất quan trọng nên mới khiến Dư Dương gọi y lên văn phòng. Chỉ là y nhìn thoáng qua đã phải nhíu mày.

- Xem xong chưa? Anh thấy sao?
Dư Dương nhíu mày nói.

- Đúng là rất cụ thể, chính xác. Bốn năm trước chuyện này đã lộ ra nhưng có chút khó hiểu. Chẳng qua căn cứ theo kinh nghiệm của tôi thì vấn đề phản ánh trong bức thư là đáng để tìm hiểu, mấy chi tiết và thời gian làm người ta giật mình. Không phải người trong cuộc thì không thể nắm giữ, nói cách khác vấn đề phản ánh hơn phân nửa là thật. Đương nhiên cuối cùng còn cần điều tra.
Cao Dương cười nói:
- Viện trưởng, có phải là có liên quan đến tình hình Hoa Lâm?

- Ừ, ai nói không phải?
Dư Dương thở dài một tiếng:

- tổ công tác của tỉnh tới Hoa Lâm chưa xong, bây giờ lại gặp việc này không phải càng nổi tiếng sao?

- Ha ha, Viện trưởng, đối phương còn nói nếu chúng ta không lập tức hành động, y sẽ tố cáo lên Viện kiểm sát tỉnh cơ mà. Việc này không do chúng ta được.

- Ồ, phản ánh vấn đề lên trên thì tôi không sợ. Tôi chỉ lo lắng lúc này có thể tham gia có phải thành tay súng của người ta không?
Dư Dương suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ha ha, chúng ta vốn là súng mà, đánh ai chẳng như nhau, chỉ cần đánh đúng người là được.

- Cũng đúng.
Dư Dương cười nói:
- Được rồi, anh chuẩn bị lực lượng, giữ bí mật. Chiều tôi báo cáo với Bí thư Kỳ và Bí thư Nghiêm, sau đó tôi thông báo, anh lập tức ra tay.

Cao Dương đứng dậy nói:
- Viện trưởng yên tâm, chuyện này không chỉ gặp một hai lần. Ha ha, chỉ sợ lần này rất thuận lợi.

Dư Dương cười nói:
- Chỉ hy vọng như vậy

Hướng Viễn Sơn đang ngồi trong quán hát thì bị bắt. Người nhà vốn không để ý vì y quen về khuya

Thẩm vấn gần ba tiếng, Hướng Viễn Sơn đã phải khai nhận. Y khai bốn năm trước khi y làm Chủ tịch Thị trấn Thành Quan đã cùng Bí thư đảng ủy Thị trấn Thành Quan là Uông Minh Hi cấu kết với nhau ăn hơn 70 ngàn tiền bồi thường cho thôn Thanh Miêu. Lúc ấy Phó bí thư Đảng ủy Thị trấn Thành Quan là Tạ Hoa cũng nhận 10 ngàn.

Cao Dương liền ra lệnh bắt kahanr cấp, sáng sớm hôm sau bắt Tạ Hoa. Tạ Hoa không hề chuẩn bị nên nửa tiếng sau đã khai hành vi của mình với Hướng Viễn Sơn và Uông Minh Hi.

Khi Uông Minh Hi tiến vào văn phòng Lỗ Đạt, y còn nghĩ Lỗ Đạt có chuyện cần mình giúp. Quan hệ của hai người cũng được nhưng vào trong văn phòng thì y thấy hai người khá xa lạ.

- Lão Uông, đây là Chủ nhiệm Tần – Ủy ban kỷ luật Thị ủy, bọn họ có việc cần anh nói rõ.

- Tìm tôi có việc gì?
Uông Minh Hi ngẩn ra mà nói.

Đi thôi, Chủ tịch Uông, mời anh phối hợp một chút.
Hai người Ủy ban kỷ luật mặt không chút thay đổi mà nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.