Lộng Triều

Quyển 9 - Chương 51



Lời Triệu Quốc Đống làm đám người Trương Việt Xuyên càng lúc càng kinh ngạc. Tây Giang là nơi có điều kiện kinh tế tốt nhất Ninh Lăng, vậy các nơi khác thì sao? Ninh Lăng xếp cuối trong bảng danh sách các thành phố, Thị xã toàn tỉnh, lực lượng tài chính yếu kém mà sao Tây Giang dựa vào gì mà dám tham vọng như vậy?

Thành lập Hệ thống bảo đảm an sinh xã hội là một mục tiêu lớn mà mấy năm trước quốc gia đã đề xuất. Năm nay tỉnh An Nguyên và các tỉnh khác mới bắt đầu lục lọi thành lập. Nhất là Hệ thống bảo đảm an sinh xã hội dành cho nhân viên các công ty, nhà máy càng là vdde khó khăn. Rất nhiều Thị xã tỏ vẻ hiện nay khó có thể toàn diện đẩy mạnh công việc này, chỉ có thể chia thành giai đoạn phổ biến. Không ngờ Tây Giang lại dám can đảm dùng tiền thu được để thành lập. Mặc kệ ý đồ của đối phương là như thế nào nhưng đây là một con đường mới đối với các nơi.

Trương Việt Xuyên cũng nghĩ đến không biết tên Triệu Quốc Đống này có phải là nhận ra ý đồ của chủ tịch tỉnh Ứng Đông Lưu nên mới nói như vậy, còn đâu không làm. Chẳng qua y lại thấy không đúng. Đối phương nói ra như vậy thì chắc không phải chỉ nói xuông. Như vậy chỉ có thể nói tư tưởng người này vượt qua thời đại, về phần Tây Giang có năng lực làm hay không lại là chuyện khác.

- Trưởng phòng Trương, thực ra tôi sở dĩ vội vàng cải cách các nhà máy cũng là có một ý. Đó là các nhà máy của Tây Giang chúng tôi hầu hết đều có quy mô nhỏ, không thuộc ngành kinh tế huyết mạch của quốc gia, cởi bỏ trói buộc là có thể giúp bọn họ tiến vào nền kinh tế thị trường. ngoài ra còn có mấy nhà máy kinh doanh quá kém, chúng tôi dự định dùng hình thức nửa bán nửa cho để đưa ra ngoài. Nhưng nhiều công nhân mất việc lại là điều chúng tôi lo lắng.

- Tôi nghĩ bây giờ Ninh Lăng đã được xác định thành trụ sở sản xuất thiết bị ngành điện của quốc gia, bây giờ đã có một số nhà máy khu vực duyên hải đến Ninh Lăng xây dựng nhà máy. Bọn họ cũng cần nhiều công nhân có tay nghề, tôi đã tiến hành trao đổi với các công ty này. Chính quyền có thể đưa ra chính sách ưu đãi, nhưng bọn họ phải chia sẻ gánh nặng công nhân mất việc với chính quyền.

- Ồ.
Trương Việt Xuyên nhíu mày nói:
- Vậy các nhà máy này có chấp nhận điều kiện của chính quyền không?

- Đây không phải vấn đề chấp nhận hay không. Các công ty thiết bị ngành điện đến đây xây dựng nhà máy, bọn họ cũng chỉ có thể tiến hành thuê công nhân và tập huấn. như vậy bên Tây Giang có thể tổ chức dạy nghề cho các công nhân mất việc để bọn họ được nhận.

- Về phương diện khác bọn họ sẽ trực tiếp nhận nhân viên đã thông qua trình độ. Có một số lớn công nhân mất việc sau khi cải cách các nhà máy ở Tây Giang có thể đến các công ty kia làm việc, coi như hai bên cùng có lợi. Nếu như ngành nghề không phù hợp thì chính quyền Tây Giang sẽ miễn phí tập huấn cho các công nhân mất việc theo đúng ngành nghề của các công ty tiến vào.

Triệu Quốc Đống nói làm Trương Việt Xuyên phải ghi vào sổ. Y phải thừa nhận đầu óc Triệu Quốc Đống đúng là nhanh nhạy, ít nhất kết hợp việc cải cách các nhà máy với việc thu hút đầu tư với nhau, đây coi như là một điểm sáng.

Cả cuộc hội đàm diễn ra trong không khí hòa hợp. Bữa ăn tối cũng khá vui vẻ. Triệu Quốc Đống ân cần mời bọn họ ở lại làm đoàn người Trương Việt Xuyên khó có thể từ chối. Hơn nữa hai hôm nữa sẽ là cuối tuần, vừa nghỉ ngơi vừa tổng kết cũng được.

Mọi người đều là người, không phải làm từ sắt thép, làm việc xong nghỉ ngơi một chút cũng không có gì mà.

Cuộc điều tra việc cải cách các nhà máy của Tây Giang đã đến lúc kết thúc, đúng là không có vấn đề gì, chính xác mà nói là có vài kinh nghiệm đáng để nhân rộng. Trương Việt Xuyên tin rằng mình chỉ cần hơi viết sắc sảo một chút trong báo cáo là lãnh đạo cấp trên sẽ coi trọng.

Trong vòng hai ngày sau, Triệu Quốc Đống phái Bành Nguyên Hậu, Ngô Ứng Cương cùng tổ công tác đến Hoa Lâm nghỉ ngơi, còn gọi điện cho khu du lịch Hoa Lâm nhiệt tình tiếp đón.

Bành Nguyên Hậu cũng rất chú tâm trong hoạt động này. Triệu Quốc Đống đã nói rõ với y rằng đây là lợi dụng việc tổ công tác Ủy ban nhân dân tỉnh đến Tây Giang điều tra việc cải cách các nhà máy, biến bị động thành chủ động, biến chuyện xấu thành chuyện tốt, làm cho việc cải cách ở Tây Giang thành điển hình tiên tiến. Công tác giai đoạn một đã kết thúc, sau đây là công tác bồi dưỡng tình cảm.

Bành Nguyên Hậu dẫn theo Vương Lệ Mai cùng Phan Xảo, thêm một vị Phó chánh văn phòng Ủy ban quận Khúc Hiểu Yến cùng đi, đoàn người thêm mấy người phụ nữ xinh đẹp khiến không khí thoải mái hơn. Ai cũng nói nam nữ phối hợp làm việc không mệt, nam nữ phối hợp nghỉ ngơi càng làm người ta vui vẻ. Hai hôm có thể nói chủ khách đều vui. Đến trưa thứ sáu Triệu Quốc Đống lại bày tiệc tiếp đón tổ công tác, các loại đặc sản nhét đầy sau hai xe của đoàn.

Trương Việt Xuyên thậm chí còn trao đổi số điện thoại với Triệu Quốc Đống, hẹn lúc nào lên An Đô thì ngồi uống rượu.

- Nguyên Hậu, Ứng Cương, lần này tiêu chắc không ít phải không?
Triệu Quốc Đống mệt mỏi nói.

Thời gian này đúng là hắn rất bận. Chỉ riêng bên Khu Khai Phát đã mệt, bên Tây Giang cũng không dám thả lỏng.

- Chủ tịch Tằng đã nói đáng tiêu thì phải tiêu, để bọn họ đỡ gây phiền cho chúng ta là được.
Ngô Ứng Cương trước mặt Triệu Quốc Đống khá câu nệ, không được thoải mái tự nhiên như Bành Nguyên Hậu. Y mặc dù đã dần đi vào hệ thống của Triệu Quốc Đống, nhưng y cũng biết mình chỉ là đứng ở vòng ngoài, muốn chính thức đi vào vòng tròn trung tâm của Triệu Quốc Đống thì cần cố gắng nhiều.

- Tôi thực ra tự tin không sợ bọn họ có thể gây chuyện gì, tâm chính thì có gì phải sợ.
Triệu Quốc Đống rất bình tĩnh nói.
- Chẳng qua dù nói như thế nào thì lần này tổ công tác của Ủy ban nhân dân tỉnh đến Tây Giang điều tra là có ý mà tới, vui vẻ mà về, đó là chuyện tốt. Như vậy coi như Tây Giang chúng ta đã thoải mái trải qua đợt kiểm tra này.

- Bí thư Triệu, tôi thấy vị Trưởng phòng Trương kia khá hài lòng với công việc của chúng ta, nếu không bọn họ cũng không dám đến Hoa Lâm nghỉ hai hôm như vậy.
Bành Nguyên Hậu mặc dù tự xưng là thân tín của Triệu Quốc Đống, nhưng trước mặt Triệu Quốc Đống thì y cũng không dám quá tùy tiện. Y biết Triệu Quốc Đống hy vọng mình đặt tâm trí vào công việc, tìm ra điểm sáng tạo. Nhưng đây là khuyết điểm của y, y chỉ có thể lấy trung thành bù lại.

- Ừ, lão Bành, anh nói với Vương Lệ Mai và Phan Xảo một câu, nói cần phải đẩy mạnh tuyên truyền công tác cải cách các nhà máy của quận, phải dùng cách tuyên truyền làm sao để dân chúng thích xem, thích nghe, đồng thời tăng cường tuyên truyền việc quận sẽ tập huấn và tìm việc mới cho công nhân, điểm này càng quan trọng hơn.

- Tôi lập tức yêu cầu Vương Lệ Mai lầm tốt việc này.
Bành Nguyên Hậu gật đầu nói.
- Coi như đã qua được việc này. Bí thư Triệu, tôi thấy năm nay Tây Giang không ít việc, lượng công việc tăng lên, tác phong làm việc được cải thiện. Ban dự định tổ chức đêm diễn văn nghệ để khích lệ tinh thần anh em. Ngài xem có thể ủng hộ nhiều một chút hay không, ngoài ra có thể mời Lãnh đạo thị ủy tham gia không?

- Vấn đề kinh phí thì anh đừng tìm tôi, anh tìm lão Tằng đi, nhiều chút cũng không sao, chỉ cần đạt được mục đích là ổn.
Triệu Quốc Đống gật đầu nói:
- Về phần Thị ủy thì anh mời Trưởng ban Mao, tôi mời Bí thư Nghiêm.

Ba người đang nói chuyện, Tiếu Triêu Quý đi tới thấy ba người liền nói:
- Bí thư Triệu vẫn đang nghiên cứu công việc?

- Anh ngồi đi, cũng không có gì, công việc đã xong. Anh không thấy ba người chúng tôi toàn mùi rượu sao? Đây là công việc đó.
Triệu Quốc Đống cười nói.

- Ha ha, thử thách về rượu chính là tố chất của Đảng viên.
Tiếu Triêu Quý cười nói.
- Bí thư Triệu, tôi vừa nhận được thông báo của Ban Tổ chức cán bộ Thị ủy. Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy – Trưởng ban Qua thứ hai tới sẽ đến Ninh Lăng, sáng tham gia lễ khởi công nghi thức động thổ nhà máy của công ty trách nhiệm hữu hạn thiết bị điện lực Trường Liên, chiều sẽ đến Thị ủy kiểm tra công tác xây dựng Đảng tại các cơ quan ngoài nhà nước. Ý của Ban Tổ chức cán bộ Thị ủy là muốn Tây Giang chuẩn bị hai điểm thăm quan.

- Ồ, Trưởng ban Qua thật sự sẽ tới? Tôi vốn tưởng đó chỉ là câu nói đùa trên bàn ăn.
Triệu Quốc Đống cười nói.
- Trưởng ban Qua là người tỉnh Tô, mà công ty trách nhiệm hữu hạn thiết bị điện lực Trường Liên lại là công ty của tỉnh Tô. Tôi lúc mời Trưởng ban Qua dùng cơm đã nói tới việc này. Trưởng ban Qua đã đồng ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.