Lộng Triều

Quyển 9 - Chương 57



Bốn chiếc xe Toyota Coaster mang biển AnO từ từ dừng trong trụ sở chính quyền Thị xã Ninh Lăng. Bí thư Thị ủy Hoàng Lăng, Thị trưởng Thư Chí Cao vốn sớm trờ trong sân vội vàng đi lên trước cửa xe đầu tiên, nghênh đón lãnh đạo đến thăm.

Từ trên xe đi xuống là chủ tịch tỉnh Ứng Đông Lưu; Thường vụ tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh Nhâm Vi Phong.

Hội nghị này vốn chỉ có Thường vụ tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh Nhâm Vi Phong tham gia. Nhưng sau đó chủ tịch tỉnh Ứng Đông Lưu cũng quyết định tham gia khiến quy cách thoáng cái tăng vọt lên.

Ninh Lăng vốn chỉ xác định do Phó thị trưởng phụ trách mảng kinh tế, thương mại, Chủ nhiệm Ủy ban kinh tế Thị xã tham gia nhưng bây giờ lại thạm thời phải có một trong hai vị Bí thư Thị ủy hoặc Thị trưởng tham gia.

Phó chánh văn phòng Quận Tây Giang Khúc Hiểu Yến có chút khẩn trương đứng ở hiện tường xây dựng nhà máy của công ty Neo.

Một tuần trước nhà máy được khởi công xây dựng, bây giờ đang có ba máy xúc, hai máy đẩy hoạt động. Tường đã được xây lên, cánh cổng cũng được dựng. Một tấm biển cao ba mét, rộng năm mét được đặt một bên cổng.

Lần đầu Khúc Hiểu Yến gánh vác nghiệp vụ lớn như vậy. Toàn tỉnh bao gồm cả chủ tịch tỉnh, Phó chủ tịch tỉnh, hơn 10 vị Bí thư Thị ủy, Thị trưởng và lãnh đạo cấp sở của các cơ quan cấp tỉnh đến Ninh Lăng, điểm thăm quan đầu tiên là nhà máy nước Đức ở Tây Giang. Cô là người phụ trách giới thiệu tình hình hạng mục.

Triệu Quốc Đống, Tằng Lệnh Thuần, Hoắc Vân Đạt và Ngô Ứng Cương đứng cạnh nhau đợi các đại biểu tới.

- Chánh văn phòng Khúc, tôi thấy chị có vẻ khẩn trương.
Triệu Quốc Đống thấy Khúc Hiểu Yến có vẻ không được tự nhiên nên cố ý làm cô thả lỏng một chút.
- Không có gì đâu, hầu hết đại biểu đều đến xem mà thôi. Chị chỉ cần nhớ mấy điểm là được. Đầu tư bao nhiêu, sau khi xây dựng xong sẽ lãi bao nhiêu, nộp thuế bao nhiêu, sản phẩm chủ yếu là gì. Tôi đoán chị nói con số nào thì các vị đại biểu cũng không biết.

- Bí thư Triệu, ngài nói thì dễ, ngài là lãnh đạo nên không thấy gì. Nhưng tôi chẳng may lỡ miệng tạo ra ảnh hưởng không tốt, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh Ninh Lăng, Tây Giang, đến lúc đó ngài và Chủ tịch Tằng bị Thị xã mắng thì còn không trút giận lên người tôi sao?

Triệu Quốc Đống thầm suy nghĩ Ninh Lăng này hình như có một đặc điểm đó là nữ cán bộ hình như đều có sắc đẹp. Ví dụ Hoa Lâm, Giản Hồng, La Băng, Vương Lệ Mai, Phan Xảo, còn có Khúc Hiểu Yến này nữa đều đẹp. Ngay cả Trưởng ban Tuyên giáo Mao Bình cũng không kém, chỉ là tuổi hơi cao nên mới vậy. Có lẽ chỉ riêng Ngụy Hiểu Lam là ngoại lệ.

Theo Triệu Quốc Đống thấy có lẽ lãnh đạo đầu tiên chú ý đến nữ cán bộ là do phải đẹp một chút, thêm vào cô có chút năng lực, làm ra chút thành tích là tự nhiên sẽ lên.

- Chị đừng nghĩ tôi và Chủ tịch Tằng như hung thần ác sát như vậy chứ. Chúng tôi đã bao giờ lấy ai ra mà trút giận chứ? Muốn trút giận thì Chủ tịch Tằng chỉ có thể tìm Ngô Ứng Cương. Chỉ có thể nói Ngô Ứng Cương không cho chị đủ thời gian, không để chị quen thuộc tình hình.
Triệu Quốc Đống nhìn Ngô Ứng Cương đứng bên mà cười nói.

- Bí thư Triệu, trách nhiệm này tôi không chịu nổi đâu. Chẳng qua chị Yến ăn nói rất tốt, nhiệm vụ này chỉ là chuyện vặt mà thôi.
Ngô Ứng Cương cười cười nói:
- Đây chẳng qua chỉ là giới thiệu qua về hạng mục, chỉ 10 phút là xong. Hiểu Yến, không cần khẩn trương như vậy.

- Người ta đứng ra phát biểu đều là các cô gái trẻ, chỉ có Tây Giang là mời một bà già ra nói chuyện. Bí thư Triệu, Chủ tịch Tằng như vậy hình như hơi quá. Đừng để Bí thư Hoàng cùng Thị trưởng Thư phê bình hai vị đó.
Khúc Hiểu Yến cười hì hì nói.

- Ha ha, tôi thấy Bí thư Hoàng cùng Thị trưởng Thư phải sáng mắt lên mới phải. Cán bộ Tây Giang chúng ta đều có trình độ như vậy, tôi thấy Thị ủy, Ủy ban Thị xã khi lựa chọn cán bộ phải nghiêng về Tây Giang mới đúng. Tây Giang chúng ta chỉ cần có cơ hội là có thể thường xuyên biểu diễn mình trước mặt lãnh đạo. Nếu không ở Tây Giang này thì có tác dụng gì. Có bản lĩnh thì phải phát sáng, cũng phải thể hiện Tây Giang chúng ta có nhiều nhân tài, đi đâu cũng đều có thể làm tốt công việc.

Lời nói của Triệu Quốc Đống làm mọi người xung quanh phải suy nghĩ.

Biểu hiện củ Triệu Quốc Đống từng bước một được cán bộ Tây Giang tin tưởng và tôn trọng.

Phát triển kinh tế, đề cao địa vị của Tây Giang trong Thị xã, điểm này Triệu Quốc Đống đã làm quá tốt và được người trong bộ máy khâm phục. Bộ máy bao gồm cả Tằng Lệnh Thuần cũng phải thừa nhận Triệu Quốc Đống có suy nghĩ, quan điểm, công tác thực tế hơn xa Trương Thiệu Văn trước đây. Chỉ trong mấy tháng tuy không nói làm Tây Giang sống lại nhưng ít nhất làm các cán bộ thấy hy vọng, thấy hy vọng Tây Giang một lần nữa trở lại.

Mà làm các cán bộ nguyện ý dựa vào Triệu Quốc Đống đó là hắn luôn đề cử cán bộ, nhất là cán bộ từ cấp phó huyện trở lên.

Triệu Quốc Đống lúc ở Hoa Lâm đã dốc sức đề cử cán bộ đi ra. Ví dụ như Quế Toàn Hữu cũng chính là Phó chánh văn phòng khi Triệu Quốc Đống tới, bây giờ đã thành Thường vụ quận ủy Tây Giang. Điều này làm người Tây Giang lúc ấy không phục.

Không ngờ sau khi Triệu Quốc Đống lên làm Thường vụ thị ủy còn kéo được Giản Hồng lên làm Phó trưởng ban thư ký Thị ủy. Tin này làm chấn động nhiều người ở Thị ủy, Ủy ban Thị xã. Bao người nhìn chằm chằm vào vị trí mà Hoàng Côn bỏ trống, bao người hoạt động nhưng kết quả lại bị vị Trưởng ban Tuyên giáo Huyện Hoa Lâm Giản Hồng đoạt lấy.

Giản Hồng lên chức chính là do Triệu Quốc Đống ở sau hoạt động. Nếu không cô bị nhét ở vị trí Trưởng ban Tuyên giáo Hoa Lâm nhiều năm không động tĩnh gì thì sao có thể nhảy lên chức Phó trưởng ban thư ký Thị ủy ngay như vậy?

- Đúng thế Hiểu Yến, hôm nay trước mặt lãnh đạo phải thể hiện phong thái của cán bộ Tây Giang chúng ta, làm cho Bí thư Triệu trong Hội nghị thường vụ Thị ủy cũng có thể ưỡn lưng mà nói chuyện.
Tằng Lệnh Thuần hùa theo:
- Tây Giang là nơi địa linh nhân kiệt, đó là long mạch của Ninh Lăng. Cán bộ Tây Giang chúng ta về tố chất phải hơn các quận, huyện khác.

- Đúng, lời này của Chủ tịch Tằng nói rất đúng. Lúc này có ba điểm, chị ở đây, siêu thị Phúc Mãn Đường là Vương Lệ Mai, Vân Đầu Câu là Phan Xảo, đều là nữ cán bộ của quận, biểu hiện xuất sắc thì cũng có thể làm Tây Giang chúng ta thêm vẻ vang. Tôi cũng có thể vỗ ngực trước mặt Bí thư Hoàng cùng Thị trưởng Thư.
Triệu Quốc Đống nhìn đồng hồ và thấy cũng nên tới.

Bốn xen Toyota Coaster xuất hiện trong tầm mắt, Triệu Quốc Đống và Tằng Lệnh Thuần sớm đứng ở cửa. Xe đầu tiên vừa dừng, xuống xe trước tiên là Hoàng Lăng và Thư Chí Cao, sau đó là một người đàn ông trung niên mặc khá gầy, sau đó là người đàn ông trung niên hơi béo. Người này Triệu Quốc Đống đã có duyên gặp vài lần, Phó chủ tịch tỉnh Nhâm Vi Phong.

- Chủ tịch Ứng, vị này là Thường vụ thị ủy kiêm Bí thư Quận ủy Tây Giang, Bí thư đảng ủy Ban quản lý Khu Khai Phát – Triệu Quốc Đống.
Hoàng Lăng ở bên ân cần giới thiệu.
- Hạng mục này là do lúc trưởc cậu ta và Thị trưởng Thư đến Thượng Hải thu hút đầu tư mà đạt được.

Triệu Quốc Đống cảm thấy Ứng Đông Lưu nhìn trên người mình, sau đó mới đưa tay ra bắt tay hắn.
- Tiểu Triệu đúng là còn trẻ, làm cho chúng tôi cảm thấy mình già đi nhiều.

Triệu Quốc Đống vốn tự hào về miệng lưỡi nhưng lúc này không tìm ra lời thích hợp mà nói chuyện. Cũng may không đợi Triệu Quốc Đống lúng túng đáp lại thì Ứng Đông Lưu đã bỏ tay Triệu Quốc Đống ra, y đi tới trước rồi nói:
- Bí thư Hoàng, Thị trưởng Chí Cao, Tiểu Triệu, hạng mục này đã được xác định xong chưa?

- Chủ tịch, khoản tài chính đầu tiên đã đến, tuần trước hạng mục chính thức khởi công. Chúng tôi đã mời Phó chủ tịch Vi Phong và tổng lãnh sự nước Đức ở Thượng Hải – Tham tán Hallman đến tham gia nghi thức khởi công. Dự tính công trình sẽ xây xong vào tháng 10 và tiến vào giai đoạn lắp đặt thiết bị và thí nghiệm, dự tính năm sau bắt đầu sản xuất.
Thư Chí Cao giới thiệu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.