Love School

Chương 22: Bị phạt




Lúc 23strong6' ngày 22tstrong, fic Love School bay thẳng lên thứ 4 trong BXH Tiểu thuyết thiếu niên ở Wattpad *tung bông* yayyyy

~M.n đọc truyện vui vẻ =))

Enjoy

~ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Sau sự việc vừa rồi. Cả đám tụi nó quyết định dùng tiền riêng để mua hẳn một căn biệt thự trong thành phố. Chủ yếu là để 4 người trong Black Wings dễ hoạt động hơn so với ở kí túc xá trong trường.

Buổi sáng lại về, ánh nắng lại lọt qua khung cửa sổ từng phòng của căn biệt thự rộng lớn.

Trâm Anh vươn vai tỉnh dậy, cười tít mắt khi nhớ lại chuyện tình của mình với Mạnh Hoàng. Cô tíu tít tung chăn, chân này đá chân kia nhảy vào phòng tắm, cầm chiếc lược chải tóc, miệng líu lo ca khúc A Little Love [Klq cơ mà sau khi Hoàng nhận ra Trâm Anh thì chị ấy trẻ con quá xá].

Greatness as you

Smallest as me

You show me what is deep as sea

A little love,little kiss

A litlle hug, little gift

All of little something.these are our memories

You make me cry, make me smile

make me feel that love is true

You always stand by my side

I don't want to say goodbye

Cô lấy bàn chải và đánh răng. Sau đó phóng ra khỏi phòng với vận tốc 200km/1h [Yi lại chém, yeeee ~]. Đến trước cửa phòng của Mạnh Hoàng và Tuấn Kiệt, cô chỉnh lại tóc và trang phục rồi gõ cửa.

Một bóng người ra mở cửa. Mái tóc nâu đen lỉa chỉa bù xù, khuôn mặt đẹp trai chưa tỉnh ngủ, ngáp ngắn ngáp dài cố mở mắt nhìn cô cho rõ.

- Chị Trâm Anh! Chị đến đây sớm vậy? - Tuấn Kiệt hỏi bằng chất giọng lè nhè, cậu lấy tay vò vò mái tóc làm tóc cậu rối hơn n lần.

- Kiệt à, có anh Hoàng ở trong đó không vậy? - cô nói rồi nhướng chân nhìn vào

- Đang ôm gối đấy, chị vào mà lôi đầu dậy đi! - Tuấn Kiệt ngáp 1 cái rõ dài

- Cảm ơn. Cơ mà nhìn đầu em chị nghĩ đến tô mì gói đấy!

Nói xong, Trâm Anh đi vào trong nắm chiếc chăn của Mạnh Hoàng mà giật ra. Bao gồm cả màn dội nước lạnh, nhéo, cắn, đạp,... nhưng vô hiệu, không có kết quả. Tuấn Kiệt ngồi trên chiếc ghế ngán ngẩm nhìn hai người này.

Hết cách, Trâm Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Mạnh Hoàng

- Này, anh không dậy thì em sẽ giận anh tới già đấy!

Mạnh Hoàng như nghe được lời tương truyền sấm sét. Anh bật dậy, nhảy xuống giường phóng thẳng vào phòng vệ sinh.

- Như vậy mới ngoan chứ! - Trâm Anh ngồi xuống giường cười đểu đắc thắng.

Khi Mạnh Hoàng đã đâu vào đấy, Trâm Anh lôi anh xuống nhà ăn.

Tuấn Kiệt ngồi trên ghế chứng kiến tình yêu của hai người này mà ngán ngẫm quá nên đã lượn sang phòng Chi lúc nào không hay.

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Tuấn Kiệt đập cửa phòng Diệu Chi, cậu áp tai vào cánh cửa, nghe ngóng xem nhỏ đã dậy chưa.

Diệu Chi lồm cồm ngồi dậy, mở to mắt để nhìn đồng hồ.

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Đã 7 giờ rồi sao?

Tiếng thét chói tai sang bằng cả một khu biệt thự làm Tuấn Kiệt đứng ngoài hốt hoảng che tai lại, mặt nhăn nhó.

- Em làm gì hét ghê thế? - Cậu nói vọng vào phòng

- Muộn học rồi!!!

Nhỏ phóng ra khỏi giường, bay thẳng vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân trong vòng 5 phút. Sau đó nhỏ lại tiếp tục phóng ra ngoài với tốc độ ngang ngửa loài báo khi đã hoàn thành xong công việc làm đẹp để đến lớp. Không quên nắm tay Tuấn Kiệt lôi nhanh đi.

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Cả đám gặp nhau tại phòng ăn của khu biệt thự. Trâm Anh lại càu nhàu [lần thứ n] Diệu Chi:

- Muộn học rồi mà còn tâm trí để ăn sao? Đi nhanh lên nào!

- Ơ, em đã dậy sớm rồi mà - Diệu Chi cãi.

Tuấn Kiệt ra dấu cho nhỏ im lặng và ngoan ngoãn đi lên trường. Cậu và Mạnh Hoàng chẳng muốn nghe bài ca con méo 1 lần nữa.

Lúc đó, nó cũng vừa về tới, lao nhanh lên phòng, trong đầu còn văng vẳng câu nói của Trâm Anh

“Chị cho em 2 phút. Cấm muộn 1 giây...!”

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Đám học sinh trong lớp sáng rỡ con mắt khi 5 siêu sao của chúng ta xuất hiện. Bà cô thì nghiêm mặt lại, ra vẻ không hài lòng, 5 đứa tụi nó mặc xác bà cô và đi vào lớp, thì bỗng, một giọng nói đầy uy lực vang lên:

- Hôm nay các em đi muộn, theo quy định thì các em bị phạt đứng ngoài hành lang đến hết tiết. - cô giám thị đứng ngay cửa lớp, đẩy gọng kính, nhìn chằm chằm vào tụi nó.

- Vâng thưa cô

Mạnh Hoàng quay qua đi thẳng ra ngoài, tay kéo theo Trâm Anh. Mấy người còn lại cũng ra theo, nó vui ra mặt, dù sao thì bị phạt ở đây còn hơn là phải làm cái đống bài tập liêu xiêu ấy.

Cứ thế, năm người đứng khoanh tay, người vui, kẻ khóc đủ cả. Những học sinh đi ngang dù hâm mộ nhưng cũng phì cười, trông bộ dạng đáng cười lắm chứ bộ...

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Ngay lúc này, hắn đang ngồi vắt vẻo trên cửa sổ, suy nghĩ đăm chiêu cái gì đó. Sau đó nhảy phóc xuống, lôi cái laptop ra, hack virut loại nhẹ vào hệ thống mạng lưới camera của bệnh viện, ung dung thay đồ rồi bỏ tay vào túi quần và bước ra ngoài.

Hắn tung tăng đi thẳng, mặc cho y tá bác sĩ đang í ới gọi nhau rằng bệnh nhân Trần Thiên Du mất tích [hay trốn viện].

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Tụi nó đang ỉu xìu mặt vì bị phạt thì nghe tiếng chuông điện thoại nó vang lên... Là số của bệnh viện.

Nice to meet you

Where you been?

I could show you incredible things

Magic, madness, heaven, sin

Saw you there and I thought oh my god

Look at that face, you look like my next mistake

Love's a game, wanna play

New money, suit and tie

I can read you like a magazine

Ain't it funny rumors fly

And I know you heard about me

So hey, let's be friends

I'm dying to see how this one ends

Grab your passport and my hand

I could make the bad guys good for a weekend

[Blank Space - Taylor Swift]

- A lô

- Xin chào, cậu Thiên Du, không còn ở bệnh viện nữa...

Nó chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy hắn vác cặp từ xa tiến tới. Không nghĩ gì nhiều, nó ngang nhiên cúp máy mặc ấy y tá bác sĩ ngơ ngác tập 2 ở đầu dây bên kia.

- Mày về rồi hả, khỏe hẳn chưa? - Mạnh Hoàng hỏi, lộ rõ vẻ vui mừng

- Tao không sao, ổn mà

- Nhưng sao cậu lại ở đây? Chưa đến ngày xuất viện mà! - Trâm Anh tròn mắt ngạc nhiên

- Anh ấy trốn viện - nó nói rồi quay sang lườm hắn.

- Mà sao các cậu đứng đây? - hắn đảo ngược tình thế.

- Bị phạt! - Tuấn Kiệt và Diệu Chi đồng thanh rồi nhìn nhau cười như điên.

Hắn quăng cặp xuống sàn, nhảy vào đứng cạnh nó với lí do “Bị phạt chung cho vui?” Đúng là không thể chịu nổi. Và một cái cột điện nữa mọc lên.

Cô giám thị bỗng dưng xuất hiện không báo trước. Tặng cho tụi nó một câu:

- Đã bị phạt mà còn nói chuyện. Cô phạt các em đứng thêm 2 tiết nữa, xách thêm xô nước nữa, nhé. Bây giờ cô chủ nhiệm sẽ giám sát việc thực hiện của các em, cô đi đây!

Thế là sáu cái cột điện hiên ngang đứng tiếp tục. Và trên những cái cột điện đó có treo 2 xô nước =)) hẳn là đáng yêu

~======================================================

#YiYuo#

Đã in dấu dép

P/s: quào ~ 22h36' ngày 24tstrong Love School đứng thứ 3 trong BXH Tiểu Thuyết Thiếu Niên, vuôi ~ Yayyyyy ~