Lừa Gạt Vợ Trước Trở Về

Chương 2-2



Bên ngoài cửa hàng bán bánh bao An Tâm, có người mang mũ lưỡi trai màu nâu nhạt, lặng lẽ nhìn chăm chú vào cửa hàng bánh bao.

Nhìn thấy Lâm Á Dung thả đứa bé ngồi trên đầu gối lên trên ghế, đi ra quầy phía sau. Người nọ vội vàng nhảy xuống xe, lấy cây kéo chuẩn bị từ trước nhanh chóng vọt vào trong.

Đi tới trước mặt Bình Bình, nó giương đôi mắt to tròn, duỗi ngón tay ra, trên khuôn mặt mềm mại là nụ cười đáng yêu, giọng nói non nớt vang lên:" Chú bánh trôi."

Lo lắng tiếng kêu của đứa bé sẽ làm Lâm Á Dung bước ra nên Triệu Phản vội đưa ngón tay trỏ lên miệng ý bảo nó im lặng: "Cháu ngoan nào, im lặng một lúc để chú cắt một nhúm tóc là xong." Anh nói nhỏ rồi cầm cây kéo đến gần Bình Bình.

Bình Bình thấy anh đang cầm một cây kéo, lại càng đi lại gần mình nên nó đột nhiên cảm thấy sợ và khóc òa lên.

Thấy nó đột nhiên gào khóc, Triệu Phản cực kỳ tức giận, khẽ nguyền rủa, "Đáng chết, chú làm gì cháu mà cháu khóc lớn như vậy! Chú chỉ muốn cắt vài cọng tóc của cháu, không phải đánh cháu, cháu câm miệng cho chú!"

Bình Bình không để ý đến anh, mà lại khóc lớn tiếng hơn, vừa khóc vừa hô to, "Mẹ, chú bánh trôi là người xấu."

Nghe thấy tiếng khóc của nó, Lâm Á Dung vội vàng bước ra, hỏi, "Bình Bình, con làm sao vậy?" Sau khi nhìn lại thì thấy một người đàn ông cầm cây kéo chỉa về phía Bình Bình, cô vội cầm cây gậy đặt ở đầu góc, gầm lên, "Ông định làm gì?"

Triệu Phản trừng mắt nhìn Lâm Á Dung đang chuẩn bị xông lên liều mạng với mình.

"Tôi chỉ muốn cắt một nhúm tóc của nó, không muốn làm nó bị thương."

Lúc nãy, trong lúc cuống quýt nên cô không nhìn rõ mặt của người đàn ông này, vừa nghe thấy giọng nói của anh ta, cô liền phát hiện ra người đàn ông đội mũ lưỡi trai này là Triệu Phản, cô buông cái gậy trong tay, liếc anh một cái.

"Anh lại tới làm chi?" Cô bước lại ôm Bình Bình vẫn còn đang khóc vào trong ngực, vừa vỗ lưng nó vừa nhẹ nhàng dỗ dành.

Triệu Phản chỉ vào Bình Bình, "Tôi tới vì muốn cắt một nhúm tóc của nó, cô bảo nó im lặng một lúc, tôi cắt xong là đi ngay."

"Anh muốn cắt tóc nó làm gì?" Cô không hiểu hỏi.

"Xét nghiệm DNA." Mặt anh sa sầm lại..

Cô thuận miệng nói: "Không phải ngày hôm qua, tôi đã cho anh một ly nước miếng của nó rồi sao?"

Triệu Phản tức giận nói: "Không cẩn thận bị đổ."

Ngày hôm qua sau khi xuống xe, anh liền đem ly giấy đựng nước miếng của Bình Bình đến bệnh viện xét nghiệm, lúc bước vào thang máy thì có một con muỗi không biết sống chết bay tới bay lui cạnh anh, vì xua đuổi nó nên lý giấy không cẩn thận bị rơi. Có người đì qua nhưng không mở to mắt đạp bẹp ly giấy kia.

Ly giấy bị đạp bẹp cả, anh ngại bận nên không lượm ly giấy về.

Thấy ngày hôm qua, cô sống chết cũng không chịu cho anh cắt tóc của Bình Bình, anh tính là hôm nay lặng lẽ tới đây cắt tóc no.

Nghe lời của anh, trước tiên Lâm Á Dum ôm Bình Bình cách xa chỗ anh đang ngồi, lại cầm cây gậy lrnr một lần nữa, lạnh lùng nhìn anh chằm chằm, "Anh thử động đến một sợi tóc của nó xem."

Đối với thái độ trừng mắt đối đầu của cô, Triệu Phàn vô cùng không vui. "Cô ngăn cản tôi xét nghiệm ADN, có phải vì chột dạ không? Bởi vì nó là con tôi?"

"Tôi nói nhiều lần rồi, nó tuyệt đối không phải là con trai của anh! Lại nói, nếu như nó là con trai của anh, vì sao mà tôi không thừa nhận?"

"Bởi vì cô hận tôi, cho nên không muốn tôi nhận con trai." Nhất định cô còn đang oán hận anh năm đó buộc cô phải từ chức, cho nên mới không để cho anh nhận mặt con trai.

"Tôi chưa từng hận anh, chuyện năm đó tôi đã sớm quên rồi." Đối với anh cô có oán, nhưng tuyệt đối chưa bao giờ hận.

Nghe vậy, Triệu Phản dò xét cẩn thận ánh mắt của cô. Thái độ của cô đối với anh mặc dù không có thiện ý, nhưng hình như ánh mắt cũng không có hận ý.

Trầm ngâm giây lát, anh đưa ra mồi như, "Nếu như chứng minh là nó là con tôi, tôi có thể suy nghĩ cho cô danh phận."

Nghe lời nói gần như bố thí của anh, Lâm Á Dung không kìm được cơn giận, gương mặt lạnh lẽo, từ từ thốt ra từng chứ một: "Tôi nói lại một lần nữa anh nghe cho rõ, nó tuyệt đối không phải là con trai của anh, chuyện này tôi có thể thề độc. Nếu như ngươi muốn có con, nên đi tìm người khác, đừng ở đây quấy rầy tôi." Sau đó cô chỉ hướng cửa chính, hét: "Nghe rõ rồi thì cút ra ngoài cho tôi!"

Năm đó bị ma xui quỷ ám nên đã phải kết thúc một lần cưới với anh, nhận được sự sỉ nhục như vậy đã đủ rồi. Cô thề cô sẽ không tái phạm lỗi như vậy lần thứ hai.

Cô nhẫn tâm cự tuyệt đã chọc giận Triệu Phản, trên khuôn mặt anh tuấn, tinh tế kia hiện lên tia giận giữ.

"Nếu như đứa bé không phải của tôi, tại sao cô lại gấp gáp đuổi tôi đi như vậy?" Anh ít bị người khác xua đuổi như vậy nên rất giận dữ hỏi lại.

"Bởi vì tôi đã không phải là Lâm Á Dung của ba năm trước, yêu anh hết mực. Bây giờ gặp anh, tôi chỉ cảm thấy anh vô cùng đáng ghét, không muốn gặp lại anh." Sau đó cô lại nói: "Tôi đã nói sự thật cho anh biết, về phần anh, anh không tin thì là chuyện của anh, không liên quan đến tôi, bây giờ mời anh đi cho." Cô để cây gậy xuống, xoay người ôm lấy Bình Bình, đi đến mở cửa chính, đuổi khách.

"Cô... Chuyện đứa nhỏ tôi sẽ không bỏ qua thế đâu!" Nói ra lời tàn ác xong, anh trừng mắt nhìn cô rồi hầm hầm đi ra.

Chơi với Bình Bình một lúc lâu đến trưa, sau khi dụ dỗ nó ngủ cô nhìn trong tiệm trống rỗng, lại nhìn phía đối diện, tiệm bánh bao trang trí thanh nhã chật ních khách.

Vốn là chung quanh đây chỉ có nhà cô bánh bánh bao, tiệm của cô không lớn lắm, tất cả bánh bao đều là cô tự tay làm. Nhân lúc buổi sáng cô làm bánh bao, sau khi mười rưỡi mở tiệm, cô tự mình trông tiệm đến sáu giờ tối về, cô còn mời cả sinh viên giúp một tay.

Mỗi tháng trả tiền mướn tiệm và trả lương cho sinh viên, còn có chút lời lãi.

Nhưng kể từ khi nhà kia khai trương cửa hàng bán bánh bao, tiệm bánh bao An Tâm của cô liền thay đổi, chỉ có thể giăng lưới bắt chim, chỉ còn một số khách có tình cảm không tệ tới cửa.

Mỗi ngày, trong tiệm lúc nào cũng còn dư lại một đống bánh bao, làm cho cô nhức đầu nhức óc cũng rất đau lòng.

Nhức đầu chính là bánh bao dư lại rất nhiều nên khó xử lý, đau lòng chính là những cái bánh bao kia đều dùng tiền để mua nguyên liệu, bột mì để làm.

Còn dư bánh bao nhiều như vậy, số tiền kia đều lãng phí, tiếp tục như vậy, việc tháng này lỗ vốn là không thể tránh khỏi.

Mấy ngày nay, cô cố gắng nghĩ tới nhưng phương pháp để cải thiện tình hình lúc này.

Cô đã từng làm trợ lý cho Triệu Phản một năm, đi theo anh nhìn cách anh cứu vãn, cải tạo những công ty sắp phá sản, cũng học được một chút ít. Vì vậy cô đã nghĩ đến mấy phương pháp như giảm giá, khuyến mãi kêu gọi khách hàng.

Nhưng mấy ngày trôi qua hiệu quả rất có hạn, khách trở về chưa nói là nhiều.

Nhìn đống bánh bao trên kệ tự tay cô làm, cô không khỏi suy nghĩ, nếu như Triệu Phản thì anh sẽ làm cách nào để thay đổi hoàn cảnh xấu trước mắt?

Suy nghĩ hồi lâu, Lâm Á Dung liền cười khổ than thở. Cô không có thiên phú và tài năng giống Triệu Phản, thật sự không nghĩ ra được làm thế nào để cải thiện tình cảnh khốn khó lúc này.

Sau khi rời đi lần trước, Triệu Phản đã hai, ba ngày không tới tìm cô. Nhìn dáng dấp cũng biết Bình Bình không phải là con trai của anh.

Dù sao chuyện này muốn điều tra cũng không khó, tùy tiện hỏi thăm hàng xóm một chút, hoặc là sai người điều tra hộ tịch, tài liệu là có thể biết cô không phải mẹ của đứa bé.

Cũng không biết lúc đầu tại sao anh vừa nhìn thấy cô ôm Bình Bình liền tự mình nhận định nó là con của anh.

Phát hiện tâm tư của mình đều suy nghĩ đến chuyện của Triệu Phản, Lâm Á Dung vội vàng chỉnh đốn lại suy nghĩ của mình. Cầm một tấm giấy đỏ, quyết định liều mạng với tiệm bánh bao đối diện.

Sau khi cầm ra dán lên cửa kính, khi cô vào trong tiệm thì nhận được một cuộc điện thoại.

Nghe đối phương nói xong, sắc mặt cô lập tức biến đổi.

"Được, tôi lập tức qua đó."

Cúp điện thoại, cô vội vàng đi ra ngoài, đi tới cửa nhớ tới Bình Bình, cô quay lại ôm nó vẫn còn ngủ say, gọi taxi lập tức tới bệnh viện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.