Luật Giang Hồ

Chương 9



Hannah đáp xuống phi trường Beirut đêm trước khi nàng dự định bay đi Paris. Không một người nào thuộc Mossad tiễn đưa cô điệp viên mới, để tránh nguy cơ tai hại cho nàng. Bất cứ một người Do thái nào bị phát hiện ở Lebanon đều tự động bị bắt giữ ngay lúc trông thấy.

Hannah phải mất hơn một tiếng đồng hồ mới hoàn tất thủ tục hải quan, mặc dù nàng xuất trình một hộ chiếu của Anh, túi sách tay vẫn bị lục soát cùng một ít tiền Lebanon.

Hai mươi phút sau nàng đặt một phòng ở phi trường Hilton. Nàng giải thích với nhân viên tiếp tân rằng nàng sẽ chỉ lưu lại một đêm và trả trước tiền phòng. Nàng đi thẳng lên phòng nàng ở tầng chín và buổi tối hôm ấy không mạo hiểm đi ra ngoài. Nàng chỉ nhận được một cú điện thoại lúc 7 giờ 20.

Nghe câu hỏi của Kratz nàng chỉ trả lời: "Vâng" và cắt đường dây.

Nàng leo lên giường lúc 10 giờ 40, nhưng không sao ngủ được mỗi lần quá một tiếng đồng hồ. Thỉnh thoảng nàng lại bật truyền hình để xem phim cao bồi Ý lồng tiếng Libanon một lát rồi lại cố ngủ một cách chập chờn. Nàng thức dậy lúc bảy giờ kém mười sáng hôm sau, ăn một thanh sôcôla mà nàng tìm thấy trong chiếc tủ lạnh nhỏ xíu đánh răng và tắm nước lạnh.

Nàng mặc áo quần lấy từ trong túi xách loại mà hồ sơ cho biết Kaima thích và ngồi trên góc giường nhìn ảnh mình trong tấm gương. Nàng không thích hình ảnh nàng trông thấy. Kratz đã khăng khăng bảo nàng cắt tóc ngắn mà họ đã có được. Họ cũng yêu cầu nàng mang kính gọng thếp, mặc dù hai tròng kính không có độ. Nàng đã mang kính suốt tuần lễ vừa qua nhưng vẫn chưa quen và thường quên đeo hoặc, tệ hơn, để lạc.

Lúc 8 giờ 19 nàng nhận được một cú điện thoại thứ hai cho nàng biết phi cơ đã rơi khỏi Amman với "món hàng" trên đó.

Khi Hannah nghe những nhân viên quét dọn trò chuyện ngoài hành lang sau đó một lát, nàng mở cửa và nhanh nhẹn lật tấm bảng móc ở quả nắm bên ngoài sang mặt: "Xin đừng quấy rầy". Nàng sốt ruột chờ đợi trong phòng một cú điện thoại bảo hoặc "hành lý của cô đã bị thất lạc", như thế có nghĩa là nàng phải trở lại London bởi vì họ đã thất bại trong việc bắt cóc cô gái, hoặc là "hành lý của cô đã được thu hồi", mật hiệu cho biết họ đã thành công. Nếu là trường hợp thứ hai nàng phải rời khách sạn ngay tức khắc, đáp chuyến xe bus nhỏ của khách sạn đi phi trường và đến tiệm sách ở tầng trệt, nơi đây nàng phải xem lướt qua cho tới khi nàng bắt được liên lạc.

Lúc bấy giờ một người đưa tin sẽ đến bên cạnh Hannah và bỏ lại một gói nhỏ đựng hộ chiếu của Saib với tấm hình đã được thay đổi, vé máy bay mang tên Saib cùng với vé hành lý và các đồ dùng cá nhân đã tìm thấy của cô ta. Sau đó Hannah phải lên chuyến bay đi Paris càng nhanh càng tốt chỉ với một hành lý xách tay mà nàng đã mang theo mình từ London. Khi đã đến Charles de Gaulle nàng phải lấy hành lý của Karima Saib khỏi thang cuốn và tới bãi đậu xe VIP. Người tài xế của Đại sứ Iraq sẽ đến gặp nàng và đưa nàng tới Toà đại sứ Jordan, tại đây Ban lợi ích Iraq hiện đặt văn phòng, Toà đại sứ Iraq tại Paris đang chính thức đóng cửa. Kể từ lúc đó, Hannah chỉ còn lại một mình, và bất cứ lúc nào nàng cũng phải tuân theo các chỉ thị của văn phòng đại sứ, đặc biệt nhớ rằng khác hẳn với đàn bà Do thái, đàn bà A rập phải phục tùng đàn ông.

Nàng không bao giờ được liên lạc với Toà đại sứ Do thái hoặc cố khám phá ai là điệp viên của Mossad ở Paris. Nếu cần thiết, anh ta sẽ tiếp xúc nàng.

- Tôi phải làm gì nếu áo quần của Saib không vừa vặn với tôi? - Nàng đã hỏi Kratz. - Chúng ta đã biết tôi cao hơn cô ta.

- Cô phải mang theo trong cái túi xách của cô vừa đủ cho mấy ngày đầu tiên, - ông ta đã bảo nàng. - Sau đó cô mang những gì cô sẽ cần trong sáu tháng ở Paris. Hai nghìn francs Pháp đã được cấp cho việc này.

- Chắc phải lầu lắm rồi ông không đi mua sắm ở Paris, - nàng đã nói với ông ta. - Như thế này chỉ vừa đủ cho một cái quần Jeans và hai cái T-shirt.

Kratz miễn cưỡng đưa thêm cho nàng năm trăm francs nữa. Lúc 9 giờ 27 chuông điện thoại reo.

Khi Tony Cavalli và ông bố của y bước vào phòng họp ban điều hành, họ ngồi xuống hai chiếc ghế còn lại ở hai đầu bàn, như bất cứ một vị chủ tịch và giám đốc điều hành của một công ty đàng hoàng nào khác. Cavalli luôn luôn sử dụng căn phòng lát ván gỗ sồi trong tầng hầm ngôi nhà của bố y ở đường 75 cho những phiên họp như thế này, nhưng không một ai hiện diện tin họ đến đây để điều khiển một phiên họp bình thường của ban điều hành. Họ biết sẽ không có chương trình nghị sự cũng như không có biên bản phiên họp.

Trước mặt sáu uỷ viên điều hành ngồi là một tập giấy, một cây bút chì và một ly nước, như hàng nghìn phiên họp tương tự khắp nước Mỹ vào buổi sáng hôm ấy. Những trong cuộc họp đặc biệt này, trước mặt mỗi một chỗ đều có hai chiếc phong bì, một chiếc mỏng và một chiếc dây cộm, không một ai biết ất giáp gì về vật chứa đựng bên trong.

Đôi mắt cửa Tony lướt qua các gương mặt của những người chung quanh bàn. Tất cả bọn họ có hai điểm giống nhau: họ đã lên tới đinh của nghề nghiệp và họ sẵn sàng vi phạm pháp luật. Hai người trong bọn họ đã từng ngồi tù, mặc dù mấy năm trước đây trong lúc ba người còn lại đáng lẽ cũng đã như thế nếu không thể có đủ tiến để thuê các luật sư xuất sắc nhất. Người thứ sáu bản thân là một luật sư.

- Thưa quí vị, - Cavalli bắt đầu. - Tôi đã mời quí vị đến gặp tôi buổi tối hôm nay đã thảo luận về một công việc có thể được mô tả là hơi khác thường.

Y dừng lại trong giây lát rồi nói tiếp:

- Chúng tôi đã được một tổ chức yêu cầu lấy trộm "Bản tuyên ngôn Độc lập" ra khỏi National Archives.

Tony lại ngừng một lúc khi tiếng xôn xao bật lên ngay lập tức và những người khách cố thi nhau phát biểu nhận xét của mình.

- Chỉ việc cuốn tròn nó lại và lấy đi.

- Tôi nghĩ chúng ta có thể đút lót mỗi nhân viên ở đó.

- Làm chấn động Nhà Trắng. Tối thiểu đó sẽ là một trò giải trí.

- Cứ viết thư bảo họ rằng ông đã thắng được trong một cuộc biểu diễn trò chơi.

Tony vui lòng chờ đợi các đồng nghiệp của mình tuôn ra những nhận xét lém lỉnh trước khi tiếp lời:

- Đầu tiên tôi cũng đã có phản ứng như thế khi chúng tôi mới bàn qua. Nhưng sau mấy tuần nghiên cứu và chuẩn bị, tôi hy vọng tối thiểu các ông hãy cho tôi một cơ hội trình bày vụ này.

Họ nhanh chóng trở nên trật tự và bắt đầu tập trung vào mỗi lời của Tony, mặc dầu vẻ "hoài nghi" lộ rõ trên mặt họ.

Trong những tuần lễ vừa qua, bố tôi và tôi đã liên tục nghiên cứu một kế hoạch sơ bộ để lấy trộm Bản tuyên ngôn Độc lập. Bây giờ chúng tôi đã sẵn sàng san sẻ tất cả điều đó với quý vị, bởi vì tôi phải nhìn nhận rằng chúng tôi đã đến lúc không thể tiến tới thêm nữa trong đề án này mà không có các khả năng chuyên môn của mỗi một vị ngồi quanh bàn này. Tôi xin đảm bảo với quý vị rằng việc lựa chọn quý vị không phải là ngẫu nhiên đâu. Nhưng trước hết tôi muốn quý vị xem Bản Tuyên ngôn Độc lập.

Tony bấm một nút phía dưới bàn và cánh cửa phía sau y bật mở. Viên quản gia bước vào phòng mang theo hai tấm kính mỏng kẹp ở giữa một miếng giấy da. Anh ta đặt khung kính ở chính giữa bàn. Sáu kẻ hoài nghi cùng nghiêng mình tới trước để nghiên cứu tuyệt tác. Phải mất một hồi lâu mới có người phát biểu ý kiến.

- Theo tôi đoán, đây là công trình của Bill Oreilly, - Frank Piemonte, viên luật sư nói trong lúc ông ta nghiêng mình qua để chiêm ngưỡng chi tiết tuyệt hảo của những chữ ký phía dưới bản văn. - Ông ta đã có lần trả tiền giả cho tôi và chắc là tôi đã nhận nếu tôi quên mặt ông ta.

Tony gật đầu và sau khi tất cả mọi người bỏ thêm một chút thời giờ nghiên cứu tấm giấy da, y nói tiếp:

- Tôi xin nói vắn tắt lại những gì đã trình bày. Chúng tôi không hẳn là đặt kế hoạch lấy trộm Bản tuyên ngôn Độc lập mà là thay thế bản gốc bằng bản sao này.

Một nụ cười hiện ra trên môi của hai trong số khách trước kia đã hoài nghi.

- Bây giờ các ông sẽ biết, - Tony lại nói tiếp, - về số tiền chuẩn bị đã dùng vào công việc này cho tới lúc này, và thật sự số chi phí mà bố tôi và tôi đã bỏ ra. Nhưng lý do khiến chúng tôi vẫn tiếp tục là vì chúng tôi cảm thấy phần thưởng nếu chúng tôi thành công quan trọng hơn rất nhiều mối hiểm nguy đang lâm phải. Nếu quý vị mở chiếc phong bì mỏng trước mặt quý vị, tôi tin tưởng điều chứa đựng trong đó sẽ làm rõ hơn ý kiến của tôi. Bên trong mỗi phong bì là quý vị sẽ tìm thấy một mảnh giấy trên đó đã được biết số tiền mà quý vị sẽ nhận được nếu quý vị quyết định trở thành một thành viên của đội điều hành.

Trong lúc sáu người xé chiếc phong bì mỏng trong số hai chiếc của họ, Tony vẫn nói tiếp:

- Khi biết được số tiền liên hệ, nếu quý vị cảm thấy rằng phần thưởng không đáng với mọi hiểm nguy, thì xin rời khỏi đây ngay. Tôi hy vọng rằng những người trong chúng ta chịu ở lại có thể tin chắc vào sự thận trọng của mình bởi vì như quý vị cũng đều nhận thức được, sính mạng của chúng tôi sẽ nằm trong bàn tay của quý vị.

- Và của họ trong của chúng ta, - vị chủ tịch lần đầu tiên lên tiếng.

Một chuỗi tiếng cười nổi lên quanh bàn trong lúc mỗi một trong số sáu người nhìn đắm đuối tấm chi phiếu chưa ký tên trước mặt.

- Con số đó, - Tony nói, - Sẽ được trả cho quý vị nếu chúng tôi thất bại. Nếu chúng tôi thành công, tổng số sẽ nhân lên ba lần.

- Như thế chúng tôi sẽ bị án tù nếu bị bắt, - Bruno Morelli lên tiếng lần đầu tiên.

- Nói tóm lại, thưa quý vị, Cavalli nói, không biết tới lời bình luận kia, nếu quý vị quyết định tham dự đội điều hành, quý vị sẽ nhận mười phần trăm ứng trước của số tiền để khi quý vị ra về đêm nay và số còn lại trong vòng bảy ngày sau khi hoàn tất hợp đồng. Tiền có thể được trả vào bất cứ ngân hàng nào ở bất cứ nước nào tuỳ theo quý vị chọn. Trước khi quý vị quyết định, còn có thêm một món tôi muốn tất cả quý vị cùng trông thấy.

Một lần nữa Tony bấm một nút bên dưới bàn và lần này của mở ra ở phía xa của căn phòng. Cảnh tượng đón chào họ đã khiến cho hai người trong số khách đứng bật lên, một người há hốc miệng ra và ba người còn lại chỉ nhìn sững với vẻ không tin nổi.

- Thưa quý vị, tôi vui mừng vì quý vị có thể đến gặp tôi ngày hôm nay. Tôi đã muôn đảm bảo với tất cả quý vị về lời cam kết của tôi cho dự án này và tôi hy vọng quý vị sẽ cảm thấy có thể tham dự vào đội điều hành. Bây giờ tôi phải đi, thưa quý vị, - người đàn ông đứng bên cạnh vị chủ tịch nói bằng giọng vùng núi Ozark đã trở nên quen thuộc với dân chúng Mỹ trong mấy tháng vừa qua, - để cho quý vị có thể nghiên cứu đề nghị của ông Cavalli một cách tường tận hơn. Quý vị có thể tin tưởng rằng tôi sẽ làm mọi điều tôi có thể để giúp đỡ thực hiện sự đổi thay mà đất nước này đang thiếu Nhưng lúc này, tôi có một vài cuộc hẹn khẩn cấp. Tôi nghĩ chắc là quý vị sẽ thông cảm.

Anh chàng diễn viên mỉm cười và bắt tay một cách nồng nhiệt với mọi người quanh bàn trước khi ung dung ra khỏi phòng họp ban điều hành.

Tiếng vỗ tay tự nhiên vang lên sau khi cánh cửa đóng lại sau lưng anh ta. Ông tự cho phép một nụ cười mãn nguyện.

- Thưa quý vị, bây giờ bố tôi và tôi ra ngoài mấy phút để cho quý vị xem xét quyết định của mình.

Vị chủ tịch và viên giám đốc điều hành dừng lên không nói một lời nào khác nữa và rời khỏi phòng.

- Bố nghĩ sao? - Tony hỏi trong lúc y rót cho bố một ly Whisky pha nước lấy từ tủ trong văn phòng của y.

- Nhiều nước, - ông ta trả lời. - Bố có cảm nghĩ có lẽ chúng ta phải ở đây suốt đêm.

- Nhưng họ chấp nhận chứ?

- Không thể chắc chắn được, - ông già trả lời. Bố đã quan sát gương mặt của họ trong lúc con trình bày vấn đề và chắc như đinh đóng cột họ không hề nghi ngờ công việc con đã đề nghị. Tất cả bọn họ đều thán phục tấm giấy da và màn trình diễn của Lloyd Adams, nhưng ngoại trừ Bruno và Frank họ không chịu nói gì nhiều.

- Ta hãy bắt đầu với Frank, - Tony nói.

- Thoạt tiên nói vào rồi lại nói ra, như bản tính của Frank, nhưng ông ta rất thích tiền nên khó lòng bỏ qua một đề nghị ngon lành như thế này.

- Bố tin thế sao? - Tony hỏi.

- Không phải vì tiền, - bố y trả lời. - Frank đâu có cần đến đó ngay hôm nay? Thế thì ông ta sẽ lấy phần mình bất kể chuyện gì xảy ra. Bố chưa bao giờ gặp một luật sư nào muốn làm một sĩ quan giỏi. Bọn họ đã quá quen được trả tiền dù họ thắng hay bại.

- Nếu bố nói đúng, Al Calabrese có thể trở nên một vấn đề rắc rối. Ông ta là người mất mát nhiều nhất.

- Với tư cách lãnh đạo công đoàn của chúng ta, ông ta nhất định sẽ phải có mặt ở ngoài đó giữa sân khấu gần như suốt ngày, nhưng bố tin chắc ông ta sẽ không thể nào chịu đựng nổi sự thách thức.

- Còn Bruno thì sao? Nếu…

Viên giám đốc điều hành đang nói đã phải ngừng ngay lại khi cửa lại mở tung ra và Al Calabrese bước vào phòng.

- Chúng tôi vừa nói về ông đây, Al, - Tony nói tiếp.

- Tôi hy vọng không quá lễ độ.

- Điều đó còn tuỳ…

- Tuỳ theo tôi có nhập cuộc hay không chứ gì?

- Hay là ra ngoài, - vị chủ tịch nói.

- Tôi đang nhập cuộc đến tận cổ, đó là câu trả lời, - Al mỉm cười nói - Như vậy, ông nên có một kế hoạch rõ ràng để giới thiệu với chúng tôi.

Ông ta quay người để nhìn thằng vào mặt Tony và nói tiếp:

- Bởi vì tôi không muốn sống quãng đời còn lại của mình trên đầu bảng truy nã của nước Mỹ.

- Còn những người khác? - Vị chủ tịch hỏi trong lúc Bruno đi lướt qua họ, thậm chí không nói một lời chào từ biệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.