Lục Tiên

Quyển 2 - Chương 235: Doanh địa



Lúc màn đêm đã qua, tia nắng ban mai bắt đầu xuất hiện, phía chân trời những tia nắng sớm đầu tiên chiếu sáng vùng sơn mạch màu đen này, Chung Thanh Trúc, Thẩm Thạch và Tiểu Hắc đã rời khỏi ngọn núi chỗ cái động, nhanh chóng quay về đại bản doanh của Lăng Tiêu Tông.

Vốn dĩ thời điểm ban đêm là lúc nguy hiểm nhất khi còn đang ở giữa chốn núi rừng trong Hắc Nha Lĩnh, đặc biệt khi còn nằm ngoài đường giới tuyến vô hình cách Lăng Tiêu thành năm trăm dặm, đủ loại yêu thú cấp cao được màn đêm che giấu càng thêm phần nguy hiểm. Có thể nói là rất khó đề phòng, nguy hiểm hơn hẳn so với ban ngày.

Có lẽ bởi vì đại đa số các yêu thú cấp cao trú ngụ ở phụ cận đỉnh núi này đều bị Thiên Nhân Chu Quả và Thiết Dực Hắc Hạt hấp dẫn đến trong nham động, sau đó trời xui đất khiến, kết cục chung của chúng đều là thịt nát xương tan, đồng quy vu tận, cho nên trong đêm nay, Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc trong khi chạy trốn ngoài ý muốn không gặp phải trở ngại hay yêu thú gì nguy hiểm, đến lúc trời đã sáng, bọn hắn đã tiếp cận giới tuyến vô hình kia.

Chẳng qua trốn chạy suốt cả đêm như vậy, đương nhiên không có lợi gì cho vết thương của Thẩm Thạch. Khí sắc của hắn ngược lại lại càng tái nhợt thêm. Hắn đi đứng lảo đảo, nhiều lúc Chung Thanh Trúc phải dìu lấy hắn vượt qua những đoạn đường núi gập ghềnh.

Ngược lại, sau khi trời bắt đầu sáng, số yêu thú qua lại trên Hắc Nha Lĩnh từ từ nhiều lên, chẳng qua cấp bậc không cao. Phần lớn là nhị giai, tam giai, tứ giai yêu thú suốt một ngày bọn hắn một đầu cũng không thấy.

Tuy rằng có một số ít nhị giai, tam giai yêu thú cũng khó xử lý, chẳng qua so sánh với tứ giai yêu thú đã ngưng đan, thực lực tương đương với Thần Ý cảnh cao thủ, đương nhiên vẫn là dễ đối phó hơn nhiều. Cho nên dọc theo con đường này coi như hữu kinh vô hiểm. Chung Thanh Trúc và Tiểu Hắc liên thủ, cuối cùng vẫn có thể an toàn mà về tới bên này giới tuyến.

Đến khu vực trong phạm vi năm trăm dặm, liền cảm giác rất rõ ràng số lượng yêu thú xung quanh giảm xuống không ít, cũng không có loài nào khó chơi. Đôi khi chỉ cần Tiểu Hắc xuất đầu cũng đủ để đuổi những con yêu thú tới quấy rối. Điều này khiến Chung Thanh Trúc và Thẩm Thạch đều thở dài một hơi, rất nhanh hai người liền tìm một chỗ an toàn và yên tĩnh, định trước tiên nghỉ ngơi một chút.

Thẩm Thạch nội thị kiểm tra, phát hiện tình trạng lúc này của mình không được tốt lắm, may mắn là cũng không tệ hại như lúc trước từng suy đoán. Trong mắt hắn, linh lực đan điền gần như khô kiệt, như có như không, tự nhiên là do hôm qua phải đối phó với một kích phẫn nộ trước khi chết của Thiết Dực Hắc Hạt, trong lúc nguy cấp hắn đã phải ép buộc tế ra Kim Văn Long Giáp.

Kim Văn Long Giáp là át chủ bài hắn ẩn giấu để bảo vệ tính mạng, uy lực cực mạnh, tiêu hao linh lực cũng rất lớn. Mà đêm qua Thiết Dực Hắc Hạt dùng yêu đan đánh ra một kích, chỉ trong một cái đối mặt liền trực tiếp tiêu hao hết toàn bộ linh lực lẫn lực tái chiến trong cơ thể Thẩm Thạch, sức mạnh có thể nói là làm cho người kinh hãi. Hơn nữa phải biết rằng, ngay lúc đó Thiết Dực Hắc Hạt đã rơi vào trạng thái sắp chết, nếu là lúc nó toàn thịnh, Thẩm Thạch thậm chí không dám tưởng tượng chính mình nếu trúng phải một kích của một yêu thú như thế này thì hắn có còn sống sót hay không. Chẳng qua có lẽ cũng chính bởi vì Thiết Dực Hắc Hạt đã sắp chết tới nơi, bằng không thì hắn giờ này đã là một người chết rồi.

Ngực hắn truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, khiến cho sắc mặt Thẩm Thạch tái nhợt, hắn khẽ hừ một tiếng. Vết thương chỗ đó của hắn là nặng nhất, vùng ngực đã có năm sáu cái xương bị gãy. Tuy rằng tiên gia diệu pháp vô cùng thần kỳ, thương thế của hắn tất có người trị liệu, nhưng nhìn Thẩm Thạch có Long Văn Kim Giáp hộ thân mà kết quả vẫn thê thảm như thế, đủ biết Thiết Dực Hắc Hạt cường hãn như thế nào.

Sau khi xác định chung quanh tạm thời an toàn, Chung Thanh Trúc trở lại bên cạnh Thẩm Thạch, giúp hắn tỉ mỉ xử lý vết thương, cho hắn uống vào linh dược có công hiệu bất phàm mà hắn đem theo, cô cũng không kéo dài thời gian nữa mà đem những linh tài thu hoạch được đặt trước mặt Thẩm Thạch.

Hai người nhún nhường vài câu, cuối cùng dưới sự kiên trì của Chung Thanh Trúc, hai người thống nhất chia đôi đống linh tài này thành hai phần bằng nhau. Về phần ba khối yêu đan có giá trị cao nhất, cộng thêm khối yêu đan Thẩm Thạch nhặt được lúc trước, tổng cộng bốn viên, hai người cũng chia đều.

Tính toán thời gian tiến vào Hắc Nha Lĩnh thí luyện chắc cũng đã qua một nửa, nhưng mà số đệ tử đi tới phụ cận giới tuyến năm trăm dặm này cũng không nhiều lắm, có lẽ bởi vì nơi đây quá nguy hiểm. Mà sau khi thu hoạch được đống linh tài này, Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc đều không có suy nghĩ tiếp tục, vì vậy dưới sự thủ hộ của Chung Thanh Trúc và Tiểu Hắc, bọn hắn chậm rãi trở về.

Khoảng một ngày sau, bọn hắn bắt đầu thấy được thân ảnh của những đệ tử Lăng Tiêu tông khác, chẳng qua song phương chỉ đứng xa mà nhìn nhau trong chốc lát rồi rời đi, giữa hai bên đều có chút kỳ quái nói không thành lời.

Thẩm Thạch cùng Chung Thanh Trúc đại khái cũng hiểu được nguyên nhân của việc này. Hôm nay, thời gian thí luyện đã hơn phân nửa, trên cơ bản hiện tại là lúc cạnh tranh kịch liệt nhất, mà Lăng Tiêu Tông vì để cho phần đông tinh anh đệ tử thích ứng với hoàn cảnh tại Vấn Thiên bí cảnh nửa năm sau, thế nên mặc cho tình cảnh trước mắt khốc liệt như thế nào, trong tông đều là không hỏi không biết, thậm chí còn có chút dung túng.

Dưới loại tình huống này, vì con đường tu luyện ngày sau, thậm chí là hi vọng về cơ duyên tuyệt đại có thể thay đổi vận mệnh bản thân, thế nên kể cả có là đồng môn đệ tử, cũng rất có thể phát sinh xung đột.

Thẩm Thạch cùng Chung Thanh Trúc coi như hài lòng với thu hoạch lần này của chính mình, cho nên không có ý chém giết, đoạt linh tài của đệ tử khác, nhưng mà trên đường đi hai người cũng rất cẩn thận. Đặc biệt là khi đoạn đường trở về càng ngắn lại, thì số đệ tử Lăng Tiêu tông xuất hiện càng lúc càng đông. Tuy rằng tạm thời còn không có gặp được đồng môn nào muốn hạ độc thủ với bọn hắn, nhưng sự tranh đấu của những người khác, hai người bọn họ liên tiếp gặp mấy lần.

Điều này càng làm cho Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc hai người càng cảnh giác, càng cẩn thận, chẳng qua vận khí trên đường về của hai người cũng không tệ, không gặp phải khó khăn trắc trở gì lớn. Mà vết thương của Thẩm Thạch cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, trong đó có nguyên nhân do căn cơ đạo hạnh của hắn kiên cố vững chắc, chẳng qua hơn nữa là hắn ăn vào một loại linh dược có tên là “Kim Hổ đan”, là đan dược mà Chung Thanh Lộ tặng hắn trước khi tiến vào Hắc Nha Lĩnh.

Kim Hổ đan là tam phẩm linh đan, đối với nội ngoại thương của tu sĩ đều có hiệu quả, mà được Chung Thanh Lộ luyện chế, Kim Hổ đan càng thêm linh nghiệm phi phàm. Thẩm Thạch mỗi ngày một viên, sau ba ngày liền cảm giác thương thế của mình đã khá hơn không ít, so với chính mình trước kia suy đoán thì hồi phục nhanh hơn rất nhiều. Nhìn tình hình này, đại khái sau khi thí luyện kết thúc chỉ cần tĩnh dưỡng thêm năm ba ngày là có thể khôi phục.

Chung Thanh Trúc đối với tốc độ phục hồi của Thẩm Thạch cũng có chút kinh ngạc, chỉ là sau khi hỏi Thẩm Thạch, biết rõ trong đó là nhờ công hiệu của đan dược mà Chung Thanh Lộ luyện chế, cô mới tỉnh ngộ, lại gật gật đầu, cũng không hỏi gì thêm.

Kỳ thật Thẩm Thạch tâm tư kỹ càng, đại khái cũng nhận ra trong ánh mắt của Chung Thanh Trúc có ý nghi hoặc. Tam phẩm linh đan giá trị xa xỉ, nếu là tán tu đạt được liền coi như trọng bảo quý như tính mạng, coi như đối với Lăng Tiêu tông tông môn đệ tử mà nói, linh dược như Kim Hổ đan cũng là trân hi chi vật, khó có thể đơn giản đạt được. Về phần lấy ra trực tiếp tặng người khác, hơn nữa lại không chỉ là một viên, phần nhân tình này thật đúng là không bình thường.

Chẳng qua Thẩm Thạch nhất thời cũng không biết nên giải thích như thế nào với Chung Thanh Trúc. Giải thích rằng hắn cùng Chung Thanh Lộ có giao tình, hoặc nói ra "Giao dịch" mà chỉ có hai người bọn hắn biết? Cho nên đến cuối cùng, hắn vẫn giữ nguyên sự trầm mặc.

Hai người đều không có tiếp túc xoắn xuýt lấy chuyện này, chẳng qua Thẩm Thạch ngược lại bởi vậy nghĩ tới chính mình lần này tiến vào Hắc Nha Lĩnh, lại không gặp phải qua những người bằng hữu như Thanh Lộ, Tôn Hữu, Hạ Tiểu Mai…, cũng không biết tình hình bọn hắn hôm nay như thế nào. Lại nói tiếp, ngược lại vào buổi tối lúc mới vừa tiến vào Hắc Nha Lĩnh hắn vậy mà gặp được Cam Trạch, hơn nữa cùng hắn liên thủ tiêu diệt đám Huyết Sài Bức vốn bình thường vô cùng dây dưa khó tiêu diệt. Cam Trạch, hậu duệ của một gia đình đại quý, quả nhiên là một nam tử xuất sắc trong thế hệ này. Bất kể là tính cách hay năng lực, thật sự không hổ với danh xưng thiên tài xuất sắc nhất của thế hệ trẻ Lăng Tiêu tông.

Chẳng qua là không biết lúc này, những bằng hữu kia, hay là Cam Trạch, cuối cùng sẽ có thứ tự ra sao?

Ba ngày sau, hai người Thẩm Thạch, Chung Thanh Trúc cùng Tiểu Hắc rút cuộc hữu kinh vô hiểm mà rời khỏi Hắc Nha Lĩnh, tới doanh địa của tông môn xây dựng tại bên ngoài Hắc Nha Lĩnh.

Lúc này đã sắp đến lúc kết thúc thí luyện, trong doanh địa ngoại trừ mấy vị trưởng lão Nguyên Đan cảnh chủ trì thí luyện như Tôn Minh Dương Trưởng lão, còn có các đệ tử Thần Ý cảnh như Tôn Hồng, Vương Tuyên … , số lượng cũng là không ít. Trong đám người Thẩm Thạch thậm chí còn ngẫu nhiên thấy được bóng dáng Cam Văn Tình. Nghĩ đến lần này Cam gia độc đinh Cam Trạch cũng lên núi rèn luyện, cô ta vì vậy nên cũng đến nơi này.

Sau khi vào doanh địa, Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc liền phát hiện tuy rằng hai người bọn họ trở về sớm, nhưng cũng không phải là người trở về sớm nhất. Lúc này số lượng đệ tử Ngưng Nguyên cảnh trong doanh địa đã là hơn mấy chục người, thoạt nhìn đều tương đối nhàn nhã, phần lớn đều đang đi dạo.

Đã đến Doanh Địa, bầu không khí tất nhiên khác với không khí trong Hắc Nha Lĩnh. Không còn thấy cảnh tranh đấu kịch liệt, sự giao lưu giữa người với người liền hiền hòa hơn hẳn. Thẩm Thạch cũng có nói chuyện sơ qua với một số đệ tử ở đây, giờ này đại khái cũng biết rõ tình hình ở đây.

Đệ tử sớm chấm dứt thí luyện trở lại doanh địa, đại khái có khoảng ba mươi người, trong đó có một phần nhỏ là do sau khi tranh đấu với yêu thí thì bị thương, không cách nào tiếp tục thí luyện mà phải về đây tĩnh dưỡng, nhưng phần lớn là do cảm thấy thu hoạch đã đủ rồi, liền quay trở về doanh chờ đợi kết quả thí luyện. Trong đây, đương nhiên cũng có nguyên nhan là do đồng môn cạnh tranh với nhau, nhân số nhiều như vậy, tự nhiên có người vận khí tốt, cũng có người vận khí kém, thu hoạch nhiều ít bất đồng, nếu như ở lại Hắc Nha Lĩnh quá lâu, khó bảo toàn số linh tài mà chính mình trăm cay nghìn đắng mới lấy được sẽ không bị những đệ tử đồng môn vận khí không tốt song thực lực mạnh mẽ đoạt mất.

Cho nên sớm trở về doanh địa, coi như là một loại biện pháp an toàn. Về phần những thu hoạch này đến cùng có thể giúp bọn hắn giành được thắng lợi cuối cùng trong thí luyện hay không, cũng chính là ý trời rồi.

Dù sao cuối cùng mọi người đều phải nộp lên thu hoạch của mình cho tông môn kiểm kê, sau đó kết quả thí luyện sẽ được công bố trước mặt tất cả đệ tử tại Quan Hải Đài.

Ngoại trừ những sự tình này, Thẩm Thạch cố ý tìm hiểu, phát hiện những bạn bè của mình đều chưa trở về, Chung Thanh Lộ, Tôn Hữu còn có Hạ Tiểu Mai đều là như vậy, Cam Trạch cũng thế. Ngoài ra, từ miệng những đệ tử đã trở về này, Thẩm Thạch cũng hiểu rõ được va chạm giữa những đệ tử thí luyện mà mình gặp trên đường trở về không phải là ngẫu nhiên.

Đến thời khắc thí luyện cuối cùng, hành vi ra tay cướp đoạt linh tài của đồng môn để có được thứ tự tốt phát sinh rất thường xuyên, điều này làm cho Thẩm Thạch bắt đầu có chút lo lắng cho mấy người bằng hữu của mình. Chẳng qua chuyện trọng yếu nhất vẫn là đem thu hoạch nộp lên cho tông môn kiểm kê.

Tất cả linh tài thu hoạch tại Hắc Nha Lĩnh, tông môn đều kiểm kê thu nạp, dùng để phán định thành tích lần thí luyện này. Cho nên Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc rất nhanh liền cùng đi tới chỗ chuyên môn kiểm kê linh tài trong doanh địa.

Mà đứng ở nơi đó, phụ trách việc này là một vị nam tử khí độ bất phàm, Thẩm Thạch cùng Chung Thanh Trúc đều nhận ra người này, lại là gia chủ, trưởng tử đời thứ hai của Tôn gia, Tôn Hồng.

Lúc chứng kiến Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc đi tới, Tôn Hồng lướt nhìn hai người bọn hắn, đầu tiên nhìn Chung Thanh Trúc, lập tức lại thoáng lướt qua Thẩm Thạch, sắc mặt không thay đổi mà nói: "Hai người các ngươi, lấy túi Như Ý ra."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.