Lục Tiên

Quyển 3 - Chương 225: Cảm giác giết chóc



Tam giai thuật pháp uy lực hơn xa Nhất, Nhị giai thuật pháp, có thể nói trước mắt Thẩm Thạch nắm giữ thần thông pháp thuật cường đại nhất chính là Băng Kiếm Thuật này. Tiểu Hắc đi theo Thẩm Thạch đã lâu, tự nhiên là nắm chắc điều đó, nhưng mà nó cũng không nghĩ rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, chủ nhân sau lưng lại đột nhiên mượn tường lửa ngăn cách mình đánh lui đám Quỷ Huyết Lang rồi trực tiếp dùng đại chiêu này.

Hơn nữa, như là gặp quỷ sao lại lạnh như vậy . . .

Từ khi tiến vào cực Bắc tuyết nguyên đến này, Tiểu Hắc Trư luôn thể hiện khả năng thích ứng kinh người, dù cho nó chưa từng đặt chân đến cái mảnh tuyết nguyên này, thoạt nhìn chỉ một thân da lông chịu rét vô vùng, lại trên mặt tuyết hoạt bát sôi nổi, lăn qua lăn lại trên tuyết đọng cũng không thấy nó có bất kỳ sợ hãi gì.

Chỉ là giờ phút này tại thời điểm chuôi băng kiếm cực lớn kia đột nhiên xuất hiện sau lưng, Tiểu Hắc rõ ràng là rùng mình một cái, sau đó giật mình, rồi gọn gàng linh hoạt trực tiếp nhảy về phía sau Thẩm Thạch, qua một lát một chân che đầu hướng nhìn ra phía trước. Không lâu lúc trước còn một thân khí thế hung ác, lập tức hoá thành lấm la lấm lét, chuyển biến vô cùng nhanh chóng lại cực kỳ tự nhiên.

Đoàn Quỷ Huyết Lang như là nhận ra cái gì đó, mơ hồ có một hồi bạo động, nhưng mà đã biến thành Quỷ vật, chúng đã sớm mất đi cảm giác nhạy cảm với nguy hiểm của Yêu thú, đối với huyết nhục tươi sống lại càng có thêm cảm giác khao khát tham lam. Dưới gió tuyết, tiếng gào thét lại một lần nữa vang lên, còn dư lại bảy tám đầu Quỷ Huyết Lang đều cùng một chỗ vọt lên, không hề lui lại lấy một bước.

“Hô!”

Gió bấc rống giận quét sạch phong tuyết đầy trời, trên mặt tuyết cuốn qua như bay, giống như là phẫn nộ cuốn lấy tất cả sinh linh dám can đảm không chịu khuất phục với ý chí của nó vậy, nhưng mà một khi thổi tới cái phong tuyết đang ngưng tụ kia, dù sức gió lớn hơn nữa cũng lập tức bị cuốn vào trong, vô số bông tuyết rơi tụ lại một chỗ càng lúc càng lớn trên băng kiếm kia.

Băng kiếm giống như từ hư không chậm rãi hiện ra, sáng long lanh, trên thân kiếm thậm chí phản chiếu khuôn mặt Thẩm Thạch, nét mặt hắn dường như bị băng sương phong tuyết làm cho đông cứng, lạnh lùng nhìn lại, như là cùng với trời đất, trên mặt cũng có một cố hữu hàn ý. Sau một lát, giữa hai lông mày hắn giương lên, ánh sáng lập tức sáng lên, một khắc này thiên địa bỗng nhiên yên tĩnh, băng sương Cự Kiếm như thoát khỏi một tia gò bó cuối cùng, từ phiến nước xoáy giữa không trung hoàn toàn lao ra.

Phong tuyết đột nhiên nở rộ, tuyết đọng sâu dưới mặt đất lập tức ngưng kết thành băng, sau đó văng tung toé, vô số kẽ nứt như một vết thương xé rách mặt đất, phát ra âm thanh “Tạch tạch tạch két” rồi phóng tới trước đoàn Quỷ Huyết Lang. Hàn khí dường như đã ngưng kết thành băng sương mắt thường có thể nhìn thấy, quanh quẩn chung quanh băng kiếm, đảo mắt đã vọt tới đoàn Quỷ Huyết Lang.

Đầu Quỷ Huyết Lang xông đến đầu tiên cũng là con lớn nhất gào lên một tiếng, nhảy lên không trung như là muốn né tránh, nhưng mà đột nhiên thân thể nó cứng đờ, dĩ nhiên làm cho một nửa người đã nhảy lên không trung không nhúc nhích nữa, băng kiếm gào thét mà qua, trực tiếp xuyên qua cái đầu đông cứng của Quỷ Huyết Lang.

“Ba ba ba ba . . .”

Như khối băng nát bấy, toàn bộ Quý Huyết Lang biến thành một đống thịt đã đông lạnh cứng rắn ngã xuống mặt tuyết, mà sau lưng nó, trong nháy mắt ba đầu Quỷ Huyết Lang cũng cùng một kết cục rơi xuống. Băng kiếm cực lớn dường như hấp thụ toàn bộ khí tức băng hàn trên mảnh tuyết nguyên này, đánh đâu thắng đó, không gì cản trở, lại khiến cho các sinh vật đều thua chạy như lướt trên ngọn cỏ.

Những Quỷ Huyết Lang còn sót lại hoảng hốt, bản tính khát máu lập tức tiêu tán không thấy đâu nữa, nhao nhao bỏ chạy tứ tán, nhưng mà băng kiếm kia phá không lao đến, trong tiếng huyết gió ầm ầm hạ xuống, “Oanh” một tiếng trực tiếp đem một con Quỷ Huyết Lang đâm trên mặt tuyết, Quỷ Huyết Lang kia lập tức đóng băng vỡ vụn, mà ngay sau đó, cả miếng băng kiếm đột nhiên chấn động, hoá thành ngàn vạn tảng băng bén nhọn, giống như lập tức biến thành vô số băng kiếm nho nhỏ, lại một lần nữa cuốn tới trong gió tuyết, sưu sưu sưu sưu hướng bốn phương tám hướng kích phát mà đi.

“Ba, ba, ba . . .” Thanh âm sởn cả gai ốc dày đặt bỗng nhiên vang lên trên phiến tuyết nguyên này, tất cả Quỷ Huyết Lang đang chạy thục mạng thân thể đều bị xuyên qua không biết bao nhiêu lỗ máu, sau đó từng cái ngã xuống trên mặt tuyết, sau một chút giãy giụa cuối cùng, rút cuộc lặng yên không một tiếng động, đều không động đậy được nữa.

Vòng xoáy sau lưng Thẩm Thạch chậm rãi biến mất, mà cỗ khống chế hội tụ Thiên Địa phong tuyết cường đại cũng tiêu tán theo. Hoa tuyết bay khắp nơi cũng khôi phục nguyên bộ dáng rơi xuống, rất nhanh rơi xuống dưới mặt tuyết, hiển lộ màu sắc trắng noãn, giống như là không bao lâu nữa sẽ đem toàn bộ hắc ám dị sắc kia che giấu tất cả.

Lồng ngực Thẩm Thạch phập phồng kịch liệt, miệng thở dốc, trong ánh mắt có vài phần quang mang kỳ lạ đang lập loè. Đợi một lúc sau khi ổn định hơi thở, chậm rãi duỗi hai tay ra trước mắt mình, ngước nhìn hồi lâu trong im lặng.

Tiểu Hắc Trư từ phía sau hắn đi ra, liếc một cái đống thi thể Quỷ Huyết Lang đầy đất, rụt rụt đầu, sau đó tới gần Thẩm Thạch, dùng đầu cọ cọ vào bắp chân hắn, xem ra giống như là bộ dạng thở dài một hơi. Thẩm Thạch trầm mặc một hồi, ngồi xổm xuống nhìn lại Tiểu Hắc nói: “Tiểu Hắc, hôm này pháp thuật này, giống như có chút kỳ lạ”.

Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn hắn, hừ hừ hai tiếng.

Thẩm Thạch trầm mặc, một lát sau khẽ nói: “Có lẽ tại cực Bắc tuyết nguyên này chứa đầy hàn khí, đối với thuật pháp đặc biệt Băng Kiếm Thuật tăng thêm công hiệu a”.

Tiểu Hắc trừng mắt nhìn Thẩm Thạch một hồi, sau đó xoay người, thoáng quang cái đuôi, không biết như thế nào bên miệng lại có một rễ cây Linh thảo màu xanh lá, miệng bẹp bẹp bắt đầu nhai nuốt, thoạt nhìn có vẻ không muốn nhiều lời cùng Thẩm Thạch làm gì.

Thẩm Thạch nhìn cái đầu heo, thoáng buồn bực một phát, cũng không liếc mắt nhìn nó nữa, đứng lên nói: “Được rồi, chúng ta đi tìm bọn Tôn Hữu.”

Vừa rồi uy thế Băng Kiếm Thuật xác thực bất phàm, dưới một kích của nó, đem cả đám Quỷ Huyết Lang tiêu diệt hết, tuy rằng Quỷ Huyết Lang cũng không tính là quỷ vật cường đại gì, nhưng một cái pháp thuật uy lực thế này vẫn còn có chút làm cho người ta không thể tưởng tượng.

Cho dù Thẩm Thạch là người làm phép cũng có chút nghi hoặc. Sau khi vượt qua đám xác sói vỡ vụn kia, lông mày Thẩm Thạch có chút nhíu lại, trong đầu cẩn thận nhớ lại trạng thái vừa rồi chính mình thi pháp, với ngày xưa phóng ra thuật pháp có chút không giống nhau. Có điều lúc phóng ra Hoả Cầu Thuật cùng Thiên Lôi kích, hiển nhiên cũng không có dị thường, vấn đề hay vẫn là do Băng Kiếm Thuật.

Thế nhưng mà hắn lại muốn xem đến cùng là không đúng chỗ nào, hồi tưởng kỹ càng từng bước, lại thấy như là hoàn toàn giống nhau, có lẽ đại khái là tại lúc đó tâm tình đột nhiên trở nên đặc biệt xúc động phẫn nộ?

Tâm tình . . .

Bước chân Thẩm Thạch có chút dừng lại một phát, lập tức lại lắc đầu, ánh mắt chớp lên, lại nhớ tới thời khắc trong cuộc chiến lúc trước, chính mình như có cảm giác được tại sâu trong Linh Khiếu mi tâm, chuôi Lục Tiên Cổ Kiếm yên tĩnh đã lâu dường như có chút dị động.

Chẳng lẽ . . . Là do Lục Tiên Cổ Kiếm?

Cái này ngược lại có chút khả năng, nội tâm Thẩm Thạch dâng lên một hồi bất an vi diệu, nhưng là rất nhanh tâm tư hắn bị một loại cảm giác khác chiếm cứ, thân thể hắn dừng lại, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, chi thấy sau lưng gió tuyết, khắp nơi ngổn ngang lộn xộn thi thể Quỷ Huyết Lang. Phong tuyết bay xuống, rơi trên đầu vai, vương trên mái tóc, có chút rét lạnh, thế nhưng mà không lâu sau cảm giác này, đột nhiên như một đoàn hoả diễm bốc cháy.

Đó là một loại tư vị sức mạnh, một loại chính thức lực lượng cường đại hương vị.

Quyền sinh sát trong tay, cảm giác bao trùm bên trên chúng sinh.

Đó là tâm tình chân chính phát ra . . . cảm giác giết chóc.
================
Thiên địa hô ứng, Băng Kiếm diệt đàn quỷ
Cảm giác cường đại, quyền sinh sát trong tay

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.