Lục Tiên

Quyển 3 - Chương 311: Sát ý



Cuộc nói chuyện này kéo dài tới khuya, hai người Thẩm Thái và đám người Tống chưởng quỹ mới cùng đi ra. Nhất thời, đám người đứng chờ bên ngoài đã lâu trở nên xôn xao, nhưng nếu nhìn kỹ một lúc sẽ phát hiện, trong mười mấy người thì bên phát ra âm thanh là bên số người ít kia. Còn mười người còn lại thì toàn bộ đều im lặng, tất cả đồng thời quay đầu nhìn Thẩm Thái, bọn họ giống như những cái bóng im lặng ẩn nấp trong đêm.

Đêm tĩnh lặng, mọi nơi không một tiếng động, động tĩnh này liền lộ ra vẻ khác thường, khiến cho tất cả mọi người ở đây đều nhận thấy. Đứng trên bậc thang, sắc mặt Tống chưởng quỹ khẽ đổi, chân mày cau lại, trong lòng có chút không vui lạnh lùng nhìn thoáng qua bốn năm người đứng một bên trong sân.

Thẩm Thái làm như không hề phát hiện ra chuyện này, quay đầu chắp tay nói với Tống chưởng quỹ:

- Lần này mạo muội đến đây, làm phiền Tống lão huynh rồi. Ngày sau nếu có cơ hội, tại Thiên Hồng thành, xin mời lão huynh chén rượu ngon để bày tỏ tâm ý.

Tống chưởng quỹ cũng chắp tay, sắc mặt ôn hòa, mỉm cười nói:

- Thẩm huynh quá khách khí, nếu ở Lam Châu này có việc gì cần tại hạ giúp một tay, cứ mở lời là được.

Thẩm Thái cười cười rồi đi xuống thềm đá, nam tử có ánh mắt lạnh lùng sắc nhọn như chim ưng theo sát phía sau, lập tức mười thủ hạ luôn im lặng không nói cũng chỉnh tề đi theo.

Một đám người cứ như vậy mà rời đi, không biết tại sao, lúc bọn họ đi khỏi đình viện, những người của chi nhánh Thần Tiên hội ở thành Hắc Mộc đồng thời thở dài một hơi, sau đó đưa mắt nhìn nhau. Tất cả đều chợt phát hiện, tuy đám người kia chỉ im lặng đứng trang nghiêm nhưng về mặt khí thế, bọn họ vô tình chế trụ hoàn toàn nơi đây.

Tống chưởng quỹ liếc mắt nhìn những thủ hạ này một cái, sắc mặt lại thêm khó coi vài phần. Nhất thời, những người bên cạnh không dám nói câu nào, duy chỉ có người thanh niên tâm phúc Viên Nữu thường ngày là hơi hiểu ý, gã ho khan một tiếng, phất tay với mọi người xung quanh. Tất cả như được đại xá, tức thì mỗi người một ngả, không bao lâu sau trong nội viện chỉ còn lại hai người Tống chưởng quỹ và Viên Nữu.

Đầu tiên, Viên Nữu liếc nhìn Tống chưởng quỹ một cái, sau đó cẩn thận nói:

- Chưởng quỹ, những người này thật sự là người của Thần Tiên hội chúng ta sao?

Tống chưởng quỹ lạnh nhạt nói:

- Dĩ nhiên là vậy.

Viên Nữu lắc đầu nói:

- Những người này mặc dù không nói chuyện nhưng thuộc hạ có cảm giác trên người bọn họ tựa hồ có chút mùi máu, giống như là... Giống như là hung đồ cả ngày chém giết thấy máu, đâu có giống những người làm ăn Thần Tiên hội của chúng ta.

Sắc mặt Tống chưởng quỹ lạnh lẽo, đột nhiên quát lớn:

- Không được nói bậy.

Viên Nữu kinh hãi, cúi đầu nói:

- Vâng.

Tống chưởng quỹ hừ lạnh một tiếng, im lặng một lúc, lát sau mới khẽ thở dài nói:

- Ngươi vẫn còn trẻ, có rất nhiều chuyện còn chưa hiểu được. Sau này ngươi chỉ cần ghi nhớ trong lòng một chuyện, Thần Tiên hội chúng ta có được quy mô lớn thế này, làm sao có thể chỉ dựa vào việc buôn bán ngay thẳng, thành thật mà tồn tại.

Viên Nữu thấp giọng đáp:

- Vâng.

Tống chưởng quỹ cau mày, bề ngoài lão làm như đang răn dạy Viên Nữu nhưng trong lòng cũng có vài phần nghi ngờ, sau một lát trầm ngâm, lão tự nhủ:

- Trước giờ không hề nghe nói trong hội có một người như vậy, rốt cuộc là ở đâu xuất hiện? Hơn nữa mình rõ ràng thấy đạo hạnh của Thẩm Thái bình thường nhưng đám người theo hắn đều là loại tàng long ngọa hổ, quyết sĩ hung hãn, mạnh mẽ. Có điều đã là những nhân vật như thế, vì sao lại bái làm môn hạ dưới trướng người này...

Đang lúc trầm tư, đột nhiên cả hai nghe được vài tiếng chim hót lanh lảnh. Trong đêm, tiếng chim đột ngột vang lên khiến Tống chưởng quỹ và Viên Nữu đồng thời ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một con quái điểu lông vũ xinh đẹp không biết từ chỗ nào bay lên, xoay một vòng phía trên sân rồi lập tức bay theo hướng ra ngoài viện với tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã biến mất trong màn đêm.

Tống chưởng quỹ thu hồi ánh mắt, im lặng một lúc lâu, sau đó nói với Viên Nữu:

- Không rõ mục đích của đám người Thẩm Thái này thế nào nhưng ta thấy hắn đối với đứa con kia cực kỳ coi trọng, chỉ sợ trong khoảng thời gian gần nhất, Lam Châu sẽ có chút không yên ổn. Ngươi lui xuống nói với thuộc hạ, tiếp theo đều phải thành thật một chút, không nên sinh sự, cũng không nên tùy ý ra khỏi thành.

Viên Nữu dạ một tiếng, sau đó lập tức xoay người rời đi. Đột nhiên gã bị Tống chưởng quỹ gọi lại, chỉ thấy lông mày lão nhíu lại, sau một lúc trầm ngâm, nói:

- Còn một chuyện nữa, bảo tất cả mọi người ở gần nhà mẫu thân Trần Trung rút về, trong vòng mười ngày không được phép tới gần.

Viên Nữu ngơ ngác một chút rồi lập tức gật đầu đáp ứng, xoay người đi nhanh.

※ ※ ※

Đêm dài đằng đẵng, đường phố đã hiếm thấy bóng người, đại đa số mọi người lúc này đều đã an tâm chìm vào giấc ngủ. Một vầng trăng lạnh lẽo treo cao trên bầu trời đêm, ánh trăng rọi xuống đường phố trong thành, chiếu sáng một chiếc xe ngựa chậm rãi đi về phía trước cùng một đoàn người im lặng theo sau.

Tiếng chim vang lên, một con quái điểu từ bầu trời đêm hạ xuống trên xe ngựa, sau đó dùng mỏ mở màn, cứ như vậy mà chui vào thùng xe. Sau một lúc, một thanh âm trầm thấp từ trong xe truyền ra, kêu một tiếng:

- Tiểu Tề!

Nam tử có ánh mắt sắc nhọn gần xe ngựa này nhất lập tức tiến lên một bước, đáp:

- Có.

Màn xe vén ra một nửa, sau đó Thẩm Thái chui ra, đặt mông ngồi ở đằng trước thùng xe, xoay cổ vận động một chút, bộ dạng cả người không được linh hoạt cho lắm. Mặt nam tử được gọi tên Tiểu Tề khẽ biến, thấp giọng nói:

- Chưởng quỹ, bên ngoài gió lớn, hay là người quay vào trong xe nói chuyện.

Thẩm Thái lắc đầu nói:

- Không có gì đáng ngại, tuy rằng bệnh cũ của ta không ổn lắm nhưng lúc còn ở thành Thiên Hồng, Chu lão thần tiên có cho ta ít linh dược, theo như lão nhân gia người nói, ít nhất đảm bảo ta ba năm vô sự.

Tiểu Tề im lặng nhưng khuôn mặt vẫn có vài phần lo lắng.

Dường như Thẩm Thái không muốn tiếp tục nói thêm về đề tài này, ông nhìn về phía y, đột nhiên hỏi:

- Lần này nếu thật sự gặp phải tu sĩ Nguyên Đan cảnh, ngươi có sợ không?

Tiểu Tề mặt không biểu tình, nói:

- Không sợ.

Thẩm Thái nhìn hắn, bỗng nhiên nở nụ cười, tùy tiện nói:

- Là đại tu sĩ Nguyên Đan cảnh đấy?"

Tiểu Tề thản nhiên đáp:

- Năm đó, bên trong dị giới hung man, chưởng quỷ người dẫn đám huynh đệ chúng ta tung hoành ngang dọc trong gió tanh mưa máu. Có cái gì mà chưa thấy qua, dù hung thú dị vật thực lực không kém Nguyên Đan cảnh cũng gặp phải một hai lần.

Thẩm Thái gật đầu, dường như những thuộc hạ bên ông đều là những người cương mãnh như vậy, thậm chí ngay cả tu sĩ Nguyên Đan cảnh có chiến lực mạnh nhất của nhân tộc cũng không có bao nhiêu sợ hãi. Đối với chuyện này, Thẩm Thái cũng không kinh ngạc bao nhiêu, chỉ là sau một lúc trầm ngâm, ông lại nhìn mười người vẫn luôn theo sát phía sau, hỏi Tiểu Tề:

- Gần đây tình hình tu luyện của mọi người thế nào?

Sắc mặt Tiểu Tề bình thản, đáp:

- Chưởng quỹ yên tâm, mọi người đều là những người từng đi qua Quỷ Môn quan vài lần, tâm tính đã sớm thông suốt, phần còn lại là tùy thuộc vào thiên phú của mỗi người. Thuộc hạ và lão Thất có cảnh giới cao nhất, trước mắt chỉ thiếu một chút là có thể đột phá Nguyên Đan, nhưng đây cũng là bước khó khăn nhất, thành bại cũng khó nói. Còn lại có năm người có đạo hạnh Thần Ý cảnh cao giai, sáu người trung giai, đại khái là như thế.

Nói đến đây, ánh mắt Tiểu Tề ngưng lại, một cỗ khí thế nghiêm nghị lạnh lùng hung hãn chậm rãi phát ra, nói với Thẩm Thái:

- Những người của chúng ta, ai cũng đều không phải là loại ngu ngốc đứng yên một chỗ liều mạng đấu với tu sĩ Nguyên Đan. Dựa vào những thủ đoạn chưởng quỹ dạy chúng ta mấy năm gần đây, một tu sĩ Nguyên Đan, chúng thuộc hạ không có gì phải sợ?

Thẩm Thái chăm chú nhìn y đến nửa ngày, miệng bỗng nhiên cười. Có điều, trong sự vui vẻ kia, vẻ mặt hiền hòa vốn có của ông từ từ biến mất, thay vào đó chuyển thành khí thế lạnh lẽo giống như bọn người Tiểu Tề, thậm chí mơ hồ còn cảm thấy lạnh lẽo hơn khí thế của mọi người lúc trước.

Ở phía sau Tiểu Tề, nhóm mười người đột nhiên khẽ chấn động, ánh mắt đều nhìn cùng một hướng về phía xe ngựa, trong ánh mắt có thêm vài phần kính sợ.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, Thẩm Thái ngẩng đầu nhìn lên, dáng tươi cười từ từ thu liễm, nói:

- Đi thôi, chúng ta đến nhà mẫu thân của Trần Trung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.