Lục Tiên

Quyển 3 - Chương 371: Vận mệnh cùng chí nguyện to lớn



Sa La Giới, ở chỗ sâu trong rừng mưa.

Mặc dù đại đa số tộc nhân Thiên Thanh Xà Yêu bộ tộc đều không quá thích ứng với Sa La Giới ẩm ướt dị thường, hơn nữa cả ngày lại mưa rơi không ngừng này, nhưng mà vô luận như thế nào, nơi đây so với vùng đất chết Phi Hồng Giới thì vẫn tốt hơn rất nhiều. Cho nên nói tóm lại, Thanh Xà nhất tộc cho dù là thực lực hay tinh thần đều hồi phục nhanh chóng.

Tại rừng mưa nơi đây, khẳng định là không thiếu nước, các loại dã thú cũng không ít, thảm thực vật khắp nơi đều có, chọn lựa chút ít thức ăn tươi cũng không khó, tuy rằng độc trùng Yêu thú các loại có chút phiền phức, nhưng một bộ tộc lớn như vậy, vẫn có thể ứng phó được. Bất quá điều duy nhất để lại chút kỳ quái trong lòng mọi người chính là, Ngọc Lâm nghiêm lệnh mọi người không được ra khỏi cái mảnh rừng mưa này.

Mệnh lệnh này đối với uy vọng tuyệt đối của Ngọc Lâm đương nhiên được những kẻ bên dưới hoàn toàn tuân thủ, bất quá nghi hoặc cũng có tồn tại, hơn nữa rất nhanh cũng có một ít lới đồn đại lén lút bắt đầu lặng lẽ truyền ra, đại ý chính là nhân tộc bên ngoài phi hồng giới này, qua vạn năm chẳng những không như yêu tộc không ngừng suy thoái, ngược lại trở nên cường đại hơn gấp mười lần so với trước kia , hơn nữa số lượng nhân khẩu thực sự đáng sợ, giờ phút này Yêu tộc nếu thật sự bị phát hiện, chỉ có một con đường chết.

Lời đồn đại này đối với tâm cao khí ngạo nhiều năm qua của Yêu tộc vẫn luôn coi Nhân tộc là nô bộc, khinh bỉ cừu hận cùng kêu gào muốn giết sạch để báo thù mà nói, là một đả kích trầm trọng, cho nên tại lúc mới truyền ra, cũng không có người nào tin tưởng. Bọn họ luôn tin tưởng Tộc trưởng chẳng qua tạm thời muốn ổn định căn cơ, sau đó ung dung mưu tính phát triển, đây cũng là cử động hợp lý.

Nhưng mà ở chỗ sâu trong cái mảnh rừng mưa Vũ Khư này, tuy rằng từ trước đến nay ít ai lui tới, nhưng Nhân tộc nhân khẩu đông như thế, tu sĩ vô số, đương nhiên người yêu thích thám hiểm không thiếu hụt, có đôi khi chỉ là vì tình hình kinh tế căng thẳng khẩn trương, Nhân tộc tu sĩ chạy đến nơi đây tìm vận khí, kỳ thật cũng sẽ xuất hiện. Cho nên tại thời điểm Thanh Xà bộ tộc ở ẩn sâu trong rừng mưa, bọn họ ngẫu nhiên cũng gặp vài tu sĩ Nhân tộc đi thám hiểm.

Đối với loại tình hình này, Ngọc Lâm sớm đã xuống mệnh lệnh, cần phải che giấu nơi ở bí mật của bộ tộc, phàm là tu sĩ đi ngang qua một tên đều không để cho chạy. Các chiến sĩ Thiên Thanh Xà Yêu bộ tộc nhất nhất mà thi hành mệnh lệnh của Ngọc Lâm, tất cả tu sĩ Nhân tộc thám hiểm nơi đây phát hiện Thanh Xà bộ tộc, đều không ngoại lệ, vĩnh viễn ngã xuống trong rừng mưa. Nhưng mà trong quá trình này, đại bộ phận tộc nhân Thanh Xà phát hiện một sự thật đáng sợ, những tu sĩ Nhân tộc vùng vẫy giãy chết này, thực lực của bọn hắn. . . So với đại đa số chiến sĩ bộ tộc Thanh Xà mạnh hơn nhiều lắm, dưới tình huống một chọi một, chiến sĩ Yêu tộc căn bản không phải đối thủ, nhiều khi cần phải gấp mấy lần nhân số cùng vây công thậm chí cần đến những người mạnh nhất trong bộ tộc ra tay mới có thể áp chế cũng như giết chết những kẻ kia.

Tu sĩ Nhân tộc có thể vào sâu trong rừng mưa thám hiểm, đương nhiên không thể nào là kẻ yếu, điểm này đại đa số tộc nhân cũng có thể nghĩ đến, nhưng mà những tu sĩ Nhân tộc thập phần cường hãn kia vẫn đem lại cho những tộc nhân này áp lực tâm lý trầm trọng, trong thế giới bên ngoài rừng mưa, Nhân tộc ngày hôm nay cuối cùng mạnh mẽ đến mức nào?

Sự mơ hồ cộng thêm với không khí vui vẻ ban đầu đã không còn, hiện càng làm dao động lòng tin của bộ tộc vốn đã sứt mẻ này.

Ngọc Lâm cùng Ngọc Lung đều cảm thấy điểm này, nhưng mà các nàng ngoài việc tận lực hướng bộ tộc di chuyển càng ngày càng sâu bên trong rừng mưa , cũng không có biện pháp tốt hơn, hơn nữa cứ coi là như thế, cái mảnh rừng mưa rộng lớn vô biên này, cũng đang trầm lặng mà thể hiện ra uy quyền của nó.

"Tỷ tỷ, chúng ta không thể lui nữa rồi." Ở chỗ sâu trong rừng mưa, Ngọc Lung cùng Ngọc Lâm kề vai sát cánh đứng ở trên một cây đại thụ, nhìn xuống khu vực tộc nhân hạ trại nghỉ ngơi trong rừng mưa, Ngọc Lung giảm thấp thanh âm xuống, mang theo một tia lo nghĩ, đối với Ngọc Lâm,tiếp: "Càng đi về phía Tây, bên trong rừng mưa này yêu thú càng nhiều càng mạnh, những độc trùng cùng thực vật quái dị càng thêm hùng mạnh, khó lòng phòng bị, ở đây vài ngày, tộc nhân chúng ta cũng đã hao tổn đến mười người rồi."

Ngọc Lâm cũng cau mày, không có phản bác ý của muội muội, chẳng qua là khe khẽ thở dài, trong mắt xẹt qua một tia mệt mỏi.

"Tỷ tỷ, tỷ đi qua thành trì Nhân tộc một lần, bọn chúng hôm nay thật sự cường đại đến thế sao?"

Ngọc Lâm trầm mặc một hồi, nói: "Đúng, rất mạnh, chỉ là những tán tu không môn không phải trong Thiên Tình Thành, cũng đủ để đánh bại bộ tộc chúng ta rồi."

Ngọc Lung bỗng nhiên oán hận mà nói: "Những kẻ không bằng chó lợn này, một ngày nào đó, tổ tiên phù hộ chúng ta khôi phục thực lực, muội muốn giết sạch toàn bộ bọn chúng !"

Ngọc Lâm không có lên tiếng, chẳng qua là ngẩng đầu nhìn qua phương xa, nhìn một mảnh rừng rậm xanh biếc kia trầm mặc không nói gì, nàng khẽ hít thở thật sâu , nói thầm: "Vô luận như thế nào, Thiên Thanh Xà Yêu bộ tộc cũng không thể sụp đổ trong tay ta, coi như là gặp trắc trở nhiều hơn nữa, ta cũng muốn tiếp tục chống đỡ."

Ngọc Lung nhìn nàng, muốn nói lại thôi, tựa hồ trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

Vừa lúc đó, bỗng nhiên từ phía dưới truyền đến một tiếng ca cổ xưa, ánh lửa sáng lên, rất nhiều tộc nhân quây chung quanh đã nghiêm túc bắt đầu một nghi thức kỳ lạ, đó là điển lễ tế tự tổ tiên còn lưu truyền cho đến ngày nay, tôn kính cha ông, khẩn cầu bảo hộ.

Thanh Xà bộ tộc có thể chèo chống đến hôm nay, có thể đi qua nhiều trắc trở như vậy, nhất định là tổ tiên tại nơi xa xôi phù hộ đến.

Ngọc Lâm cùng Ngọc Lung đồng thời nhảy xuống cây đại thụ, đi đến trong đám người, phần đông Yêu tộc tự động nhường ra một con đường, lại để cho Ngọc Lâm đi tới trung tâm bên cạnh đống lửa.

Hỏa quang hừng hực thiêu đốt, tản mát ra khí tức nóng rực, bên trong ngọn lửa có một khối hắc bài thần bí, điêu khắc thanh xà đồ án cổ xưa, cho dù là không gian ẩm ướt cùng lạnh như băng, cũng không thể ảnh hưởng đến ngọn hỏa diễm này một chút nào.

Chung quanh một mảnh lặng im, bầu không khí trang nghiêm và nghiêm túc, dường như tổ tiên bộ tộc Thanh Xà đã quay về đến nơi này, tại trong hư không nhìn chăm chú lên những đám hậu nhân này.

Ngọc Lâm nhẹ nhàng quỳ xuống cạnh đống lửa, lập tức chung quanh tất cả mọi người đồng thời quỳ xuống, bái phục đầy đất.

Tiếng ca khàn khàn giống như từ Viễn Cổ truyền đến, phiêu đãng trong rừng rậm thê lương lạnh lùng.

Ngọc Lâm quỳ lạy , sau đó ngưng mắt nhìn ngọn lửa kia, mưa rơi vào dung nhan kiều mị của nàng, giống như hào quang chân châu vỡ vụn bắn ra bốn phía, xinh đẹp đến mức người khác không cách nào dám nhìn thẳng. Thanh âm đàm thoại trầm thấp mà kiên định, từ trong miệng của nàng truyền ra, tại hỏa diễm trước mặt tổ tiên, nàng từng chữ từng chữ phát ra lời thề cùng chí nguyện to lớn của mình:
à đều kinh hãi biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ có Ngọc Lâm không nói một lời, cúi đầu thật sâu, quỳ lạy ngọn hỏa diễm đột nhiên cao vọt

Một năm nay, ở bên trong Thiên Hồng thành, dường như lại là phong vân hội tụ,tinh anh khắp nơi đổ về.

Thân thể Thẩm Thạch có vài phần suy yếu, đi theo Hoài Viễn Chân Nhân và hơn mười vị Nguyên Đan cảnh Đại chân nhân.Ngoài ra còn có mấy trăm người thực lực cao nhất đạo hạnh mạnh nhất Lăng Tiêu Tông đi vào Thiên Hồng thành. Lúc này hắn liền thấy được bầu trời tòa đại thành này, gió cuốn mây bay, giương cung bạt kiếm, tại ba phương hướng khác, mơ hồ có nhuệ khí ngút trời, uy thế san bằng tất cả. Đó chính là tinh quân nhuệ khí của ba đại môn phái còn lại khiến cho người thiên hạ kính nể , cũng đều đến rồi.

Một vạn năm qua, thực lực cường đại nhất của Nhân tộc, một lần nữa tập trung, thình lình hiện ra ở đây trong Hồng Mông thế giới.

=================
Nhân Yêu đại chiến
Hán Sở tranh hùng
Đều có điểm chung
Vô cùng khốc liệt
Anh hùng hào kiệt
Tụ hội nơi đây
cao thủ như mây
trở về còn mấy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.