Lục Tiên

Quyển 3 - Chương 372: Kế hoạnh lớn



Tứ Chính Danh Môn đột nhiên cùng tới, hơn nữa khí thế thật khiến cho người ta kinh tâm động phách, thậm chí cả danh đô muôn đời Thiên Hồng Thành cũng đã bị uy phong đó áp chế rồi. Bao nhiêu năm rồi, chưa bao giờ có nhiều Nguyên Đan Cảnh đại chân nhân đến thế tập trung ở một chỗ, một khắc này uy danh to lớn, kéo dài tận chân trời, Thiên Địa cùng biến sắc.

Năm đó lúc Nhân Yêu đại chiến, Nhân tộc trăm vạn đại quân tiếp cận, cuối cùng đem Thiên Yêu Vương Đình đồ diệt không còn một mống, máu chảy thành sông, có thể nói đó là trận chiến huy hoàng nhất từ trước tới nay. Nhưng mà nếu như chỉ xét riêng về thực lực, thì giờ khắc này, Tứ Chính Danh Môn tổng cộng bốn mươi bảy vị Nguyên Đan Cảnh đại chân nhân xuống núi, Thần Ý, Ngưng Nguyên đệ tử tinh nhuệ hơn nghìn người, vô số Kiếm khí pháp bảo Tiên gia Linh quang bắn ra bốn phía, lúc này đều hiển hiện tại Thiên Hồng Thành , chỉ sợ uy danh còn hơn cả năm đó.

Giờ phút này trên bầu trời Thiên Hồng Thành, trừ người Tứ Chính Danh Môn ra, sớm đã không có bất kỳ ai dám can đảm ly khai mặt đất, cho dù là Thần Tiên Hội từ trước đến nay được xưng tụng là nhà Vua không vương miện của tòa Thiên Hồng Thành này , hiện tại cũng bảo trì vẻ trầm mặc khác thường. Tứ phái cổ xưa truyền thừa vạn năm, cứ như vậy đột ngột mà quyết liệt hiển lộ thực lực đáng sợ đến mức không tưởng, bỗng nhiên hiện ra ở thế nhân trước mắt.

Đây mới là thực lực cực đại của nhân tộc trong một vạn năm qua!

Bầu trời Đông Nam Tây Bắc Thiên Hồng Thành, Tứ Đại Danh Môn cùng trấn một phương, phong vân nhộn nhạo , Thiên Địa khắc nghiệt. Mười thân ảnh tách riêng mà đi, đứng ở chính giữa, chính là Tông chủ Chưởng giáo chân nhân các phái,đang đứng cùng một chỗ, cùng nhau thương nghị điều gì đó. Liếc nhìn lại, hầu như toàn là các Nguyên Đan Cảnh đại chân nhân đạo pháp thông thiên, khiến cho chúng nhân hoa mắt, bất quá duy nhất có một ngoại lệ, chính là Thẩm Thạch một mực đi theo bên người Lăng Tiêu Tông Chưởng giáo Hoài Viễn Chân Nhân .

Trong một đám Nguyên Đan chân nhân như thế, đột ngột lộ ra một người trẻ tuổi như hắn, cũng tự nhiên khiến vô số người chú ý, cho dù là tại trong Lăng Tiêu Tông , đồng dạng cũng có rất nhiều người dùng các loại tâm tình phức tạp quan sát Thẩm Thạch.

Lần này, Tôn Hữu, Cam Trạch, Chung Thanh Trúc cùng Chung Thanh Lộ ... những đệ tử xuất sắc trước kia cùng Thẩm Thạch có giao tình , hầu như cũng đều đã đến. ban đầu khi biết Thẩm Thạch đột nhiên trở lại tông môn , bọn họ đều là nửa mừng nửa lo, nhưng mà rất nhanh sau đó, đại đa số bọn họ liền phát hiện sự tình có chút kỳ quái, chẳng biết tại sao, Thẩm Thạch từ khi xuất hiện vẫn đi theo bên người Hoài Viễn Chân Nhân, hầu như cũng không ly khai, dù là thấy được bọn họ, cũng chỉ nói chuyện bằng ánh mắt hoặc gật đầu chào, hầu như không có cơ hội lén lút nói được vài câu.

Cảm giác đó giống như là, Thẩm Thạch cùng bọn họ bị một bức tường vô hình tách rời nhau ra, chẳng qua là không biết đây là do chính hắn, hay là do trưởng bối tông môn ra lệnh.

Các Đại Chưởng giáo Chân nhân cùng với các Đại Nguyên Đan chân nhân trọng yếu thương nghị rất nhanh liền đã xong. Khác với tuyệt đại đa số mọi người tưởng tượng, trận chiến khủng lồ đáng sợ như thế, thời điểm này Những Nguyên Đan Cảnh đại chân nhân ra quyết sách thật nhanh kinh người. Cho nên rất nhanh sau đó, mọi người liền chứng kiến những đại nhân vật kia nhao nhao trở về trận doanh của mình, sau đó lại một lần nữa phong vân hội tụ, các đại quân oai thế kinh người từ các khu vực, chậm rãi nhúc nhích tiến lên, bắt đầu bay tới trận đảo phía bên kia .

Bên trong Lăng Tiêu Tông, Hoài Viễn Chân Nhân sau khi trở về, Thẩm Thạch cũng vẫn một mực đi theo bên cạnh lão. Theo sau một đám Nguyên Đan chân nhân đầu lĩnh ,đội ngũ Lăng Tiêu Tông cũng bắt đầu hướng trận đảo bên trên Thượng cổ Truyền Tống pháp trận dời đi. Ở bên trong đội ngũ đang phi hành , đứng ở phía trước ngoại trừ một đám Nguyên Đan cảnh Trưởng lão chân nhân ra, còn có một người đặc biệt dễ khiến người khác chú ý là Thẩm Thạch.

Trận đảo vốn luôn náo nhiệt và bận rộn, giờ phút này không khí trang nghiêm lặng lẽ một cách hiếm thấy. Kỳ thật Tứ Chính danh môn cũng không đặc biệt phái người ngăn cản chỗ này, nhưng với uy thế kinh người như vậy, hầu như đã không có khả năng còn tu sĩ bình thường dám can đảm đứng ở giữa một đám cao thủ đông nghịt. Hiện tại, phía sau Long Kiều(*) , bên trong Thiên Hồng thành , đã sớm chật ních vô số tu sĩ Nhân tộc, tán tu cũng có mà thế gia đệ tử cũng có, tất cả mọi người khiếp sợ quan sát một biển người đằng xa, dốc sức liều mạng nghe ngóng cũng như suy đoán cuối cùng xảy ra chuyện gì.

(*)Kiều:cái cầu

Trong lúc chờ đợi tòa Thượng Cổ Truyền Tống Pháp Trận khởi động, Thẩm Thạch một mực trầm mặc mà đứng bên người Hoài Viễn Chân Nhân, chợt nghe thanh âm vị Chưởng giáo chân nhân này, ngữ điệu đều đều giọng nói không cao, giống như là đang trò chuyện việc trong nhà với hắn vậy. Lão nói:

"Ngươi thân thể ra sao?"

Thẩm Thạch có chút cúi đầu, nói: "Đã tốt hơn nhiều rồi, không khác là bao so với bình thường, hơn nữa ngoài việc độc tính giải hết, đạo hạnh đệ tử cũng rất tăng tiến."

Hoài Viễn Chân Nhân thản nhiên nói: "Đây cũng là việc tất nhiên, Thất phẩm Tiên Đan phải là như thế."

Thẩm Thạch thấp giọng nói: "Đa tạ sư bá có lòng yêu mến."

Hoài Viễn Chân nhân lắc đầu, nói: "Không cần khách khí, ngươi mang về tin tức, đặc biệt là tình báo Phi Hồng giới một lần nữa mở ra, đủ để xứng đáng với cái kia miếng Thất phẩm Linh đan."

Thẩm Thạch im lặng không nói. Hoài Viễn chân nhân thoáng dừng lại, ánh mắt nhìn qua Thượng cổ Truyền Tống pháp trận đang tản ra kim quang nhàn nhạt, bỗng nhiên nói: "Ta nhớ được ngươi đã nói với ta , ngày đó tại pháp trận này phía bên kia, ngươi đã từng lập xuống trọng thệ để có thể đào thoát khỏi yêu xà. Nếu là ngày đó nó thật sự cho ngươi ly khai, với lời thề kia, ngươi còn có thể trở về nói cho ta biết những sự tình này sao?"

Thẩm Thạch chậm rãi giương mắt lên, hướng Hoài Viễn Chân Nhân nhìn thoáng qua, vừa vặn Hoài Viễn Chân Nhân cũng hướng hắn nhìn lại, hai người nhìn nhau một lát, Thẩm Thạch nói: "Đệ tử vẫn sẽ nói."

"Dù là lời thề ứng nghiệm?"

Lần này Thẩm Thạch lại trầm mặc , một lát sau , hắn vẫn gật đầu.

Hoài Viễn Chân Nhân không truy vấn nữa, chẳng qua là trên mặt thần sắc thoạt nhìn có chút phức tạp. Sau một lát, hắn nghe được tiếng Thẩm Thạch truyền tới: "Chưởng môn sư bá, lần này trận chiến lớn như thế, ngài cùng các tiền bối ba đại môn phái kia, rút cuộc là muốn làm cái gì?"

Hoài Viễn Chân Nhân thản nhiên nói: "Trong lòng ngươi nghĩ sao?"

Thẩm Thạch nói khẽ: "Nếu muốn tru diệt Thiên Thanh Xà Yêu bộ tộc, hoàn toàn không cần ba đại danh môn kia, chỉ cần lực lượng Lăng Tiêu Tông chúng ta là đủ, không, thậm chí Lăng Tiêu Tông cũng không cần sử dụng toàn lực. Ta đối với bọn chúng rất hiểu rõ, chỉ cần một vị Nguyên Đan Trưởng lão dẫn đội, lại thêm hơn trăm đệ tử tinh nhuệ, là đủ để làm việc này."

Hoài Viễn Chân Nhân khẽ gật đầu, nói: "Ngươi nói không sai."

Thẩm Thạch hít sâu một hơi, nhìn Hoài Viễn Chân Nhân, nói: "Ngài còn toan tính xa hơn thế?"

Hoài Viễn Chân Nhân đáp: "dĩ nhiên."

Thẩm Thạch im lặng một lát, khóe mắt khẽ động, nói khẽ: "Ngài muốn đi Phi Hồng giới, tái nhập Yêu giới?"

Hoài Viễn Chân Nhân nói: "Đúng vậy."

Thẩm Thạch nói: "Lần này đi. . . Vì sao?"

Hoài Viễn Chân Nhân quay đầu nhìn hắn một cái, nói: "Dùng thiên phú thông minh của ngươi, nhất định sớm đã nghĩ đến, hà tất hỏi thêm điều này?"

Thẩm Thạch cười khổ một cái, nói: "Đệ tử không nghĩ tới ngài lại quyết đoán dứt khoát đến vậy."

Hoài Viễn Chân Nhân chắp tay sau lưng , thản nhiên trả lời: "Ngày xưa Thánh hiền Đại Nghiệp, vang dội cổ kim, chỉ hận cuối cùng thất bại trong gang tấc. Nay vận số trở lại, chúng ta hậu nhân thánh hiền há có thể làm như không thấy. Huống chi. . ."

Hắn bỗng nhiên thoáng nở nụ cười , nhìn Thẩm Thạch, mỉm cười nói: "Điều này cũng may mắn là có ngươi, có nhân duyên đi Yêu giới một chuyến, thám thính tình huống Yêu tộc hiện nay rõ ràng. Nếu Đã như thế, lại thêm Phi Hồng giới mở ra, thiên thời địa lợi nhân hoà, Nhân tộc chúng ta vốn hùng cứ một phương, cơ hội tốt như thế , làm sao có thể ngồi nhìn? Triệt để tiêu diệt Yêu tộc, ở nơi đây đánh một trận ."

Gió biển phất phơ, thổi qua hòn đảo giữa biển khơi này, không khí tươi mát, chim biển bay lượn ở phương xa, tiếng chim hót thanh thúy xa xa truyền đến. Chẳng qua là không biết tại sao, ánh mắt Thẩm Thạch nhìn Hoài Viễn Chân Nhân, mơ hồ như là xung quanh mình đột nhiên dâng lên một làn tử khí. Một khắc này, hắn lại có chút hoảng hốt, dường như biển rộng vô tận bên ngoài hòn đảo này, đều hóa thành máu tươi, ngay cả gió biển, cũng mang theo mùi của tinh huyết.

Thân thể của hắn run nhè nhẹ rồi khẽ động một cái, nhưng rất nhanh khôi phục như cũ, sau một lúc lâu, hắn ngẩng đầu nhìn,trong ánh mắt tựa hồ có chút thâm ý hướng tới Hoài Viễn Chân Nhân, hơi chút chần chừ , khẽ khom người, nói:

"Ngài nói rất đúng, đệ tử Thẩm Thạch, nguyện là tiên phong, vì Nghiệp lớn Nhân tộc đem hết toàn lực."

================

Tuân theo di huấn tổ tiênNay cơ hội đến ta liền xông lên

Đuổi cùng giết tuyệt liệu nên?
Truyện xưa Xích Bích đã quên mất rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.