Lục Tiên

Quyển 3 - Chương 395: Long mạch



Dịch: thanh54321

Hắc Ngục Sơn là một tòa đại sơn mạch ở phía tây nam yêu giới , năm đó Thẩm thạch vô tình bị tòa truyền tống trận cỡ nhỏ bằng kim thai thạch truyền tống đến đây, rơi vào trong hắc ngục sơn. trong ba năm sau đó, bởi vì tình huống đặc thù của yêu giới và sự thê thảm khắc nghiệt của các bộ tộc, Thẩm Thạch vẫn luôn ở trong thiên thanh xà yêu bộ tộc, cuối cùng ly khai yêu giới, cũng không đi ra khỏi Hắc Ngục Sơn mạch.

Sau nhiều năm, lại một lần nữa trông thấy dãy núi quen thuộc, Thẩm Thạch trong lòng cũng có vài phần cảm khái, đặc biệt là nghĩ đến việc năm đó gặp được những bằng hữu ở đây, ngày nay đã như mây khói tiêu tán từ lâu, làm hắn có chút xúc cảm. Sau một thời gian, tựa hồ tất cả mọi người đều thay đổi.

Yêu giới là một thế giới khổng lồ, Quỷ vật tuy rằng số lượng đông đảo, nhưng hiển nhiên cũng không có khả năng lấp đầy yêu giới. Trên đường đi, Thẩm Thạch phát hiện lượng quỷ vật thưa thớt đi rất nhiều rồi, bất quá khi tiến sâu vào hắc ngục sơn mạch, những quỷ vật làm cho người ta chán ghét lại đông lên.

Hiển nhiên, nơi này là tụ điểm của quỷ vật, hơn nữa càng đi sâu vào phía trong, Thẩm Thạch phát hiện Quỷ vật ngày càng nhiều, thậm chí đã ngang ngửa số lượng ở bình yêu thành rồi.

"Chúng ta đây làm gì?" Thẩm Thạch hỏi lăng xuân nê, "Ngươi nói với ta là muốn đi quan sát yêu tộc, chẳng lẽ trên núi này ẩn giấu yêu tộc? Hơn nữa vì sao nhất định phải vào đây, chẳng lẽ bên ngoài hắc ngục sơn mạch yêu tộc sớm đã. . ."

Lời hắn còn chưa dứt, nhưng ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng, Lăng Xuân Nê chỉ lắc đầu, thản nhiên nói: "Yêu giới lớn như vậy, Yêu tộc tuy rằng không giống với nhân tộc các ngươi sinh trưởng nhanh chóng, nhân khẩu to lớn, nhưng nhiều năm như vậy, cũng có số lượng không ít. Lại nói tiếp, có vài con cá lọt lưới tìm một góc trốn đi, ta cũng không có biện pháp tìm từng kẻ một."

Thẩm Thạch nhíu nhíu mày, trên mặt lộ ra một tia ngưng trọng, trầm mặc một lát, nói: "Ngoài núi này, đều là cá lọt lưới rồi hả?"

Lăng Xuân Nê trả lời: "Đại bộ phận quan trọng nhất, đều bị dồn đến đây rồi a. Một loại khác có chút thực lực , cố gắng phá vòng vây thoát li, sau đó đi phi hồng giới, kết quả sau đó, ngươi so với ta rõ ràng hơn chứ?"

Thẩm Thạch im lặng một lát, sau đó ngước mắt nhìn nàng, hỏi: "Ngươi cố ý làm vậy?"

"Đúng vậy a." Lăng Xuân Nê khẽ nở nụ cười.

※※※

Lăng Xuân Nê cùng với những quỷ vật vô cùng hung ác dưới trướng nàng tại sao phải làm như vậy, Thẩm Thạch cũng không chắc chắn, và lăng xuân nê cũng không giải thích rõ ràng. Thẩm Thạch có chút nghi hoặc đối với việc này, nhưng cũng không hỏi, kỳ thật trong lòng hắn ít nhiều suy đoán, đơn giản là nàng muốn dụ nhân tộc ly khai khỏi căn cứ vạn năm, đi vào yêu giới lạ lẫm, tự nhiên sẽ dễ đối phó hơn.

Sự thật có như thế hay không, chỉ có quái vật chiếm cứ cơ thê lăng xuân nê mới biết được, mà trên thực tế, Thẩm Thạch hiện tại đối với nàng có nhiều nghi hoặc, tựa hồ từng khía cảnh của nàng mà hắn thấy được đều bị bao phủ bởi một tầng sương mù.

Nàng đến tột cùng là ai, hoặc là quái vật gì?

Nàng làm ra trận chiến lớn như vậy, sát hại vô số sinh linh, không do dự mà khiến cho nhân yêu khai chiến, bày ra một dáng vẻ nhàn nhã thiên hạ vô địch, đến cùng là vì sao?

Nói một cách khác, Lăng Xuân Nê nàng cuối cùng muốn cái gì?

Còn nữa, vì cái gì Lăng Xuân Nê không giết hắn? Thẩm Thạch hoàn toàn không thể tưởng bản thân có bất kỳ lý do gì có thể thoát được, nhưng mà sự thật nhưng là Lăng Xuân Nê không những không giết hắn, còn mang hắn theo bên mình, nếu không phải thỉnh thoảng có quỷ vật hung ác xuất hiện xung quanh, Thẩm Thạch thậm chí cho rằng mình đang giống trước kia, cùng nữ tử ôn nhu lăng xuân nê đạp thanh du ngoạn.

Quái vật sẽ không thể nào nể mặt hắn, như vậy. . . Có phải hay không đó là ý của lăng xuân nê?

Loại nghi hoặc này một mực quanh quẩn trong đầu hắn, khiến hắn có hằng trăm nghi vấn không có cách lý giải, đến nỗi đến hắn phải lờ ý nghĩ đó đi để nó dần dần lắng xuống, dù sao Lăng Xuân Nê thoạt nhìn cũng không có ý tứ giết hắn, cứ một mực dẫn hắn tới hắc ngục sơn mạch.

Hắc Ngục Sơn mạch có một cửa ải quan trọng, tại đây tu kiến một tòa thành trì, trong trí nhớ thẩm thạch, đây là thành của hắc phượng nhất tộc. Ở Yêu giới ba năm, Phượng Minh thành là nơi cuối cùng hắn xuất hiện và cũng là nơi đem lại những trải nghiệm nguy hiểm nhất. Giờ đây thì người và vật đều không còn, bên trong tòa thành trì này là một vùng hỗn độn, khắp nơi đều là Quỷ vật, bóng dáng yêu tộc đã sớm biệt tăm rồi.

Đi vào thành trì bị quỷ quái hoành hành này, Thẩm Thạch cảm giác mình giống như một lần nữa bước chân vào địa ngục hoàng tuyền, vô số đống đổ nát thê lương cùng nhiều bộ thi cốt khiến người ta có thể tưởng tượng ra tình cảnh khủng bố lúc quỷ vật tràn vào đây, càng không cần nhắc đến những quỷ vật đang nhe răng trợn mắt nhìn hắn.

Có lẽ người bình thường ở trong hoàn cảnh này, cũng sớm đã nổi điên a. Chẳng qua là trong nội tâm thẩm thạch, lại phát hiện mình vậy mà có vài phần chết lặng.

Trái tim của hắn mãnh liệt khẽ run lên, thân thể cũng khẽ rùng mình, cảm giác chết lặng ấy, khiến cho hắn cảm thấy mình có hơi khác người.

Lăng Xuân Nê một đường dẫn theo hắn ghé thành trì, đi lên trường thành cao ngất, quỷ vật xung quanh tựa hồ đối với nữ tử nhu nhược này đặc biệt kính sợ, xa xa mà tránh đi, làm lộ ra một mảnh đất trống. Đứng ở trên tường thành, Thẩm Thạch lại nhìn thấy Hắc Ngục Sơn quen thuộc, đồng thời nghe được thanh âm xuân nê truyền đến bên tai, nói:

"Ở trên ngọn núi kia, đại khái còn có trên vạn người ẩn núp, trong đó những kẻ yếu đuối không nói, có một nhóm yêu tộc dường như không giống bình thường, tựa hồ đang dốc sức bảo vệ cái gì đấy, trốn trong một tế đàn có quy mô không nhỏ, có chút phiền toái a."

Thẩm Thạch hơi kinh ngạc nhìn Lăng Xuân Nê một cái, hỏi: "Lực lượng yêu tộc bên trong có thể cùng ngươi đối kháng?"

Lăng Xuân Nê lắc đầu, nói: "Cái tế đàn kia có chút cổ quái, đám người kia cũng không biết dùng biện pháp gì, rõ ràng kích phát một loại trận pháp quái dị, uy lực rất mạnh, ta không phá nổi." Bất quá sau đó nàng cười cười, nói, "Nhưng mà cũng không sao, chỉ là chờ lâu vài ngày thời gian mà thôi. Đi thôi, ngươi không phải nói muốn nhìn thấy Yêu tộc sao, ta dẫn ngươi đi xem một chút."

ánh mắt thẩm thạch chớp động, tại thời khắc này đột nhiên nhớ tới lời hoàng ninh ở cung điện dưới mặt đất. Hoàng Minh từng yêu cầu hắn lập lời thề, nếu điều kiện cho phép thì phá hủy long mạch của yêu tộc, từ đó triệt để huỷ diệt huyết mạch yêu tộc.

Trong lúc hắn đang trầm mặc đi theo lăng xuân nê, bỗng nhiên mở miệng hỏi nàng một câu, nói: "Cái tế đàn kia là thuộc dạng gì?"

Lăng Xuân Nê nhìn hắn một cái, nói: "Nấp sâu trong hắc ngục sơn, dựa vào núi mà xây dựng, có bảy cây trụ lớn xung quanh, trên có khắc phù điêu, rất là to lớn."

Thẩm Thạch ánh mắt lóe lên, hít sâu một hơi, trên mặt cũng trở nên ngưng trọng, nghiêm nghị nói: " trên tế đàn, có thứ gì không, hay chỉ có một cái đầu lâu cực lớn?"

Lăng Xuân Nê bước chân hơi dùng lại, xoay người lại quan sát hắn, sau một lúc lâu, chậm rãi gật đầu, nói:

"Không sai."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.