Lược Thê

Quyển 1 - Chương 8



Edit và Beta: Độc Tiếu

Nên nói thế nào với Nhạn Hồi bây giờ?

Mộ Dung Lược lại suy nghĩ, vẫn là không biết nên như thế nào.

Hắn không phải là đồ ngốc, thái độ của đại ca thực rõ ràng, đại ca sẽ không trở về, cũng không có ý định liên quan đến bất kỳ người nào ở Mộ Dung gia, từ nay trở đi chính là người xa lạ.

Ở quán rượu mấy ngày, say lại tỉnh, tỉnh lại say, vẫn không thể nào rõ ràng.

Nếu như Nhạn Hồi biết được, Mộ Dung Thao bị hủy triệt để ở trên tay hắn, không thể trở về được, nàng sẽ nói như thế nào?

Hắn không dám nghĩ.

Dĩ vãng, dùng đại ca làm cái cớ để chế trụ nàng, hiện tại – lòng bàn tay trống không, không có vật gì, đã không có lợi thế, còn có thể lưu nàng lại được sao?

Hắn ngửa đầu, lại đem rượu rót thẳng vào cổ họng.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tâm luôn hoảng hốt đau.

“Cũng đã uống ba ngày rồi, còn chưa đủ sao?” Nữ chưởng quầy quán rượu chầm chậm đi đến, đem hắn đang say như chết kéo vào khuê phòng của mình.

Mùi rượu tanh nồng bốc lên cuồn cuộn, hắn khó chịu nôn một trận, người cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều.

Nữ chưởng quầy đi lại một hồi, bưng nước ấm đến cho hắn lau mặt.

Hắn dựa vào giường đứng dậy, con ngươi tan rã nhìn vào khuôn mặt tiều tụy tái nhợt trên mặt nước.

Đây là hắn sao? Mặt không có một chút máu, ba phần không giống người, bảy phần lại giống quỷ, xa lạ đến mức ngay cả bản thân cũng không thể nhận ra.

Hắn như thế nào lại trở thành như vậy? Làm thế nào mà để chính mình biến thành như vậy?

“Ngươi nha, trong đầu có gì không thoải mái thì phải đi đối mặt, giải quyết cho xong, ngươi tự chuốc say trốn tránh thì để làm gì?”

Phải, nàng nói phải.

Tùy ý để nữ chưởng quầy đỡ dậy, tựa vào bộ ngực mềm mại nữ tính, nhắm mắt không nói.

Phượng tỷ tuổi trẻ đã để tang phu, đứa nhỏ trong bụng chưa sinh ra đã mồ côi. Dù vậy vẫn kiên cường gây dựng quán rượu, một mình dưỡng dục đứa nhỏ. Nàng nói nàng không có yêu quyền yêu lợi, chỉ mong ngày sống qua ngày.

So với nàng, hắn ngay cả một nữ lưu cũng không thể bằng.

“Ta yêu một người.” Đó là lần đầu, hắn thổ lộ tâm sự với nàng.

“Ân.”

“Nhưng nàng không yêu ta, ta dùng hết mọi thứ, mọi phương pháp, nhưng vẫn là không chiếm được lòng của nàng, thậm chí còn cảm thấy.... nàng cách ta càng lúc càng xa, không thể nào bắt được.”

Phượng tỷ yên lặng nghe hắn nói, lòng bàn tay ôn nhu xoa xoa tóc hắn.

Sớm biết trong lòng hắn có chuyện, hiện tại nghe hắn nói ra, cũng không ngoài ý muốn, là chuyện tình cảm. Nam nhân nhìn kiên cường, nhưng khi bị suy sụp trong tình cảm thì so với ai đều yếu ớt hơn, chỉ biết trốn tránh.

“Tỷ nói đúng, trốn tránh có ích lợi gì? Không phải của ta, vẫn như cũ không phải, cho nên, ta nghĩ cố gắng thêm một lần.” Một lần cuối cùng.

Đại ca cũng nói, muốn hắn hảo hảo mà sống những ngày sau này.

Hắn cũng muốn cùng nàng sống hảo hảo qua ngày.

Tựa vào giường đứng dậy, đi lại có chút xiêu vẹo, hắn ổn định cơ thể, lấy từ trong lòng tấm ngân phiếu đặt lên bàn, chân thành nói lời cảm tạ. “Thời gian này, đa tạ tỷ làm bạn với ta.”

Phượng tỷ cũng hiểu, đây là lời từ biệt.

Nàng không ngăn cản hắn, nhìn bóng lưng nam nhân rời đi, ánh mắt có vài phần không muốn xa rời, trong lòng hiểu được, lúc này hắn rời đi, kiếp này sẽ không bao giờ gặp lại.

Nghe hạ nhân nói, hắn tìm nàng.

Mạc Nhạn Hồi chậm rãi vào phòng, liền thấy hắn đang ngồi dựa vào đầu giường, đôi mắt chăm chú nhìn phát đau đớn, nhắm mắt lại cố gắng bình tĩnh.

Chưa đến gần, mũi liền ngửi thấy mùi rượu nồng đậm, nàng không nhịn được nhíu mày.

Người này hoang đường không có mức độ hay sao? Thật sự muốn có ngày chết vì rượu, mới để cho nàng đến để nhặt xác?

Phát hiện có người tới gần, hắn vừa mở mắt liền thấy vẻ mặt nhíu mày của nàng, muốn giải thích một chút, nhưng vừa há miệng lại thành ho một trận. “Đừng...khụ, đừng nhíu, đây là một lần cuối... khụ khụ! Sau này, nếu nàng không muốn ta làm chuyện gì, ta sẽ không làm, thật sự!”

Đã lừa nàng suốt bao nhiêu lâu nay, giờ còn nói những lời này, ai sẽ tin?

Trong lòng cười lạnh, thấy hắn ho đến sắc mặt trắng bệch, vẫn là rót nước trà thay cho hắn.

Hắn ngước mắt, cảm kích cười. “Ngồi, chúng ta nói chuyện.”

Mạc Nhạn Hồi chần chờ, ngồi xuống bên cạnh hắn “Có tin tức—về gia chủ sao?”

Nhấp một ngụm trà, hắn cười khổ. “Trừ bỏ về đại ca, chúng ta chẳng lẽ không có chuyện khác để nói chuyện hay sao?”

“.........”

“Không có, ta vẫn đang tìm, còn sống một ngày vẫn sẽ đi tìm.” Hắn suy nghĩ thật lâu, vẫn là quyết định giấu giếm chuyện của đại ca, có thể giữ nàng lại một ngày được một ngày.

Có lẽ lâu ngày, thành thói quen, cũng có lẽ... có một ngày bọn họ cũng có thể giống đại ca cùng Mục Hướng Vũ, làm một đôi vợ chồng bình thường như vậy.

“Nàng có từng nghĩ tới, sau khi tìm được hắn, bên cạnh hắn đã có người, nàng sẽ làm sao? Vẫn là cố chấp ở bên cạnh bảo vệ hắn sao? Nàng cũng biết, hắn chắc chắn sẽ không đồng ý.”

“Ta chưa từng nghĩ qua.” Ý nghĩ duy nhất chính là bảo vệ hắn cùng với gia nghiệp của hắn.

“Có khả năng... ta là nói, buông tha hắn, đến bên cạnh ta hay không?” Hắn ngừng lại, rồi nói tiếp: “Lời này, ta từng hỏi qua một lần, đây chính là lần cuối cùng, nếu nàng lại cự tuyệt, ta sẽ không hỏi lại.”

Từ chối hắn, mọi chuyện sẽ kết thúc, từ nay thoát khỏi con người đả thương người mình thương kia, khỏi tình yêu dây dưa, thống khổ lẫn nhau kia—

Nàng nên sảng khoái đáp, rõ ràng trong lòng trước chưa từng có ý niệm giao động, nhưng đến lúc này lại không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Chần chờ, lại chần chờ, vẫn là không nói gì.

Bế tắc ở trong lòng kia..... vẫn là không thể bỏ? Nàng không thể hiểu, tâm hoảng ý loạn.

“Ta mệt mỏi, không muốn lại tiếp tục thương tổn lẫn nhau, nếu nàng nguyện ý ở bên cạnh ta, ta sẽ dùng cả đời để yêu thương, không hề hỏi đến người trong lòng nàng là ai, lúc trước thế thân cho hắn ta cũng đã dự tính chuyện này. Nhưng nếu nàng không muốn, ta cũng sẽ không tiếp tục ép buộc—“

“Ta—“ Vừa há miệng, hắn liền vươn tay chặn lại, con ngươi co rụt, hoảng sợ.

“Nàng thật sự muốn đi?”

Ngoài miệng nói thật sự tiêu sái, trên thực tế vẫn là không buông tay được.

Hắn thực sự không làm được, như thế nào cũng không thể buông nàng được.

“Ta—“

“Nhạn Hồi.”

“Ta không—“

“Nhạn Hồi!”

“Ta—“

“Nhạn Hồi!” Một lần lại một lần, không cho nàng nói ra khỏi miệng, dứt khoát liều lĩnh, vươn tay ôm chặt nàng, thanh âm nghẹn ngào. “Tiểu Thập Nhi...”

Ta không cần ngươi. Hắn biết, nàng thực sẽ nói ra được khỏi miệng.

Từ đêm nàng rời phủ, hắn liền ngã bệnh, cơ thể phát sốt cao, ba ngày không hạ.

Trong cơn mê mê trầm trầm, hắn phảng phất như quay trở lại khi Mộ Dung Thao chưa gặp chuyện không may, khi đó Mộ Dung Thao thức trắng đêm, canh giữ bên giường hắn, chăm sóc hắn cũng không khác gì nô bộc, liên tục thở dài vì hắn không hạ nhiệt độ.

“Cơ thể sao lại kém như vậy đây? Mấy năm nay đệ rốt cuộc là làm thế nào qua.... thôi, đừng lo, về đến nhà rồi, đại ca sẽ chăm sóc, đừng sợ, không có việc gì.....”

Nhất trịch vạn kim, tìm kì trân thuốc hay khắp mọi nơi vì hắn, cuối cùng đổi lại được một ly thuốc độc.

Từ trong cảnh mơ tỉnh dậy, lệ ướt đẫm má.

Phòng trống rỗng, chỉ có hắn.

Gió lạnh từ cửa sổ tiến nào, hắn chui vào sâu bên trong giường, vùi mình vào trong chăn đệm, khóc không tiếng động.

Sau khi đã rơi, cũng không hề giữ lại, đem mọi uất ức từ chỗ sâu nhất dưới đáy lòng phóng ra ngoài, cũng không dám đối mặt với hối hận. “Ca......

Có lẽ, cứ như vậy đi, cũng sẽ không có người nào biết được.... Mặc dù biết được, liệu còn có ai hỏi hắn vì sao lại rơi lệ?

Không có, đã không còn.

Vì một nữ nhân trong lòng chưa từng có hắn, tổn thương người thân duy nhất trên đời của hắn, đổi lấy một tội nghiệt có dùng hết nước sông Trường Giang cũng không xóa được.... Mộ Dung Lược, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì?

Cho đến hôm nay, hoàn toàn mất triệt để, biết vậy chẳng làm.

Nàng đi bao lâu? Hắn không biết, bệnh đến đầu óc hồ đồ, không còn nhớ được nhiều chuyện, đần độn vượt qua mấy lần hôn mê, lại tỉnh lại một lần nữa, trời đã sáng.

Trên bàn còn có bữa trưa, tì bộc chỉ phụ trách chuẩn bị bữa trưa, đặt tại đấy.

Chén thuốc trị bệnh không chữa khỏi được vết thương trong lòng, hắn khó khăn đứng lên, đi đến cửa sổ, ngồi xuống nhìn về phía xa xa.

Thực quái, dĩ vãng tâm can đều đau, đều cuồng, hiện tại không cầu, lại cảm thấy bình tĩnh trước nay chưa từng thấy.

Nếu có thể sớm buông tay như thế, thật tốt? Liền không đến mức bị mất đi tình cảm tối trân quý nhất cả đời. Khiến huynh trưởng vô duyên vô cớ ăn nhiều đau khổ cùng khuất nhục như vậy, cũng không rơi vào cảnh ngày hôm nay hối hận không kịp.

Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, hắn tưởng là tì bộc đến dọn dẹp, cũng không quay đầu lại. Qua một lúc lâu, phía sau cũng không có một tia động tĩnh, hắn không hiểu, ngoái đầu nhìn lại, mới biết là nàng đã trở về.

Vừa há miệng, lại phát hiện bị bệnh mấy ngày, cổ họng khô rát, đau đớn, không thể phát ra tiếng. Hắn chuyển mình, đi đến trước bàn, châm trà nhuận nhuận hầu.

“Gặp hắn rồi?”

Nàng không lên tiếng trả lời, bình tĩnh nhìn hắn.

“Nàng nhìn cái gì?”

“Ta đang nhìn, là loại cầm thú phát rồ như thế nào mới có thể hạ ác chiêu như thế.” Hủy dung, hảo, hắn một cái Mộ Dung Lược, quả thật vô độc bất trượng phu!

Không ngoài ý muốn, đã đoán được là nàng sẽ có phản ứng này.

Lúc ban đầu, tưởng rằng đến chết cũng sẽ giấu giếm, nhưng từ khi chính miệng nói ra cái thời điểm huynh trưởng rơi xuống kia, hắn liền cái gì cũng không để ý.

“Rất đau lòng sao? Thực thương xót sao? Bên người hắn đã có người khác, cũng sắp sửa thành thân, cả đời này nàng cũng không thể có được hắn.” Nghĩ đến như thế, bọn họ cũng coi như là đồng bệnh tương liên.

“Nếu như ta lại nói với nàng, nàng sở dĩ mất đi cơ hội cùng hắn bạch đầu giai lão, tất cả đều là do ta ở giữa gây khó dễ. Chỉ vì ta nói ta muốn nàng, hắn mặc dù có tâm, cũng sẽ không tiếp tục nghĩ đến nữa. Bằng không, nàng nguyên bản là có cơ hội trở thành thê tử của hắn.

“Phải, ta rất đau lòng, thực thương xót, ta cũng hận không thể giết ngươi.” Không phải là vì nàng không thể nào có kết quả với Mộ Dung Thao, mà là hắn thờ ơ như thế.

Hắn cũng biết, gia chủ vì hắn, lấy ân báo oán, muốn nàng nhìn ân nghĩa ngày xưa của gia chủ, trước nay chưa từng cầu qua nàng điều gì, nay lại cầu duy nhất một điều, chính là muốn nàng đừng tổn thương đến hắn.

Mộ Dung Thao rất hiểu hắn, biết hắn thế thân, lừa gạt nàng, rất nhiều chuyện không thể nói ra, trọng yếu nhất là trinh tiết nữ nhân, tuy biết là đuối lý, khó cưỡng cầu, nhưng vẫn khổ tâm cầu xin một đường sống cho đệ đệ--

Hắn run rẩy không rõ ràng, chống đỡ thân thể hư nhược do bệnh tật, chậm rãi trở về bên cửa sổ, ánh mắt lại hướng về phía ánh dương sắp tàn, nhàn nhạt hỏi: “Hắn thì sao? Nói cái gì?”

“Người muốn ta chuyển lời lại cho ngươi, Mộ Dung Thao đã không còn tồn tại, ngươi chính là duy nhất.” Nàng lãnh đạm nói. “Người làm sai cái gì? Bất quá sai là không nên tin ngươi! Để rơi vào kết cục ngày hôm nay, Mộ Dung Lược, tâm ngươi vứt đi đâu?”

Ngươi luôn miệng nói muốn bồi thường ta, nếu ta nói, phương thức bồi thường duy nhất, đó là ngươi biến mất, ta không cần vĩnh viễn làm cái bóng phía sau ngươi, ta muốn là duy nhất! Ngươi nguyện ý thành toàn cho ta sao?

Hắn vẫn còn nhớ rõ những gì hắn đã nói qua.

Quả thật là cực kì hận hắn, bằng không tại sao lại muốn so đo những lời nói của hắn, quyết tâm không trở lại?

Hắn giật nhẹ môi. “Ta tự mình tạo nghiệt, ta sẽ tự mình bồi thường, không cần nàng nhiều lời.”

“Ngươi bồi thường như thế nào? Ngươi có thể trả hắn khuôn mặt tuấn mỹ vô trù? Ngươi có thể xóa đi thời gian chịu khổ tủi nhục kia sao? Những gì ngươi ngồi hưởng hiện tại, tất cả đều là của hắn!”

Ta lấy mạng để bồi thường, một mạng này, đủ không? Có đủ để thanh toán cái ân oán này hay không?

Hắn nhắm mắt dựa người vào bên cửa sổ, ủ rủ thật sâu, không muốn nhiều lời nữa.

“Chủ vị nhà này, ngươi nếu ngồi được thì cứ ngồi đi! Người nguyện thành toàn cho ngươi, ta không còn lời nào để nói. Mà ta, quyết định không thể ở lại bên cạnh một người lãnh huyết mà ngay cả huynh trưởng cũng có thể hủy dung, rót một chén thuốc độc.”

Sớm biết không thế giữ được nàng.

“Phải đi, thì đi đi.” Hắn trả nàng tự do.

Nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, hắn không nhúc nhích, thấp giọng nói nhỏ: “Từng, ta đem tính mạng này ra cược, chỉ vì muốn nàng, hiện tại, ta cũng lại phải đem mạng này ra mới có thể cắt đứt sạch sẽ.... ta sẽ...”

Nàng có nghe thấy được hay không, hắn không biết, cũng không có ý định tìm tòi nghiên cứu, cửa phòng lại một lần nữa đóng lại, rồi sau đó là tiếng bước chân nhè nhẹ đi xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.