Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 138: Anh sẽ sợ




Nếu đã nhìn thấy Nam Ca, Lệ Sâm càng không ham chiến. anh cũng nhảy vào trong bụng con quái vật ôm Nam Ca từ trong đó ra, sau vài cái lách mình liền rời đi phạm vi công kích của mình.

Sau đó rốt cuộc thì anh cũng không cần lưu tình nữa, không gian cuồng bạo được đề thăng đến cực đại. Con vật khổng lồ kia tựa như là đám Zombie lúc nãy, bay lên không trung, ầm một tiếng nổ tung. Đợi sau khi nó triệt để biến mất, phía trên khối đất chỉ xuất hiện một cái hố sâu khổng lồ.

Vào thời khắc này mưa đã tạnh.

Có ánh mặt trời từ trong tầng mây lộ ra, chiếu sáng một mảnh không gian tràn trề máu thịt. Những tia máu nho nhỏ giống như nhiều đóa nở rộ uyển chuyển lộng lẫy, quanh quẩn ở không trung. Từng tia ánh mặt trời phá vỡ hết thảy âm u, chiếu lên chỗ lõm đầy nước khiến nó trở nên lấp lánh tỏa sáng.

Lệ Sâm bởi vì vừa mới điên cuồng sử dụng dị năng trong cơ thể mình mà hiện giờ sức lực trong thân thể đã bị tiêu tán hơn phân nửa. Nhưng anh vẫn sít sao ôm chặt lấy Nam Ca, không hề buông tay.

Cái kén trắng trên người Nam Ca dưới sự soi sáng của ánh mặt trời từ từ thay đổi thành cứng rắn, sau đó giống như là thạchanh bao vây lấy cơ thể cô.

Lệ Sâm đặt cô lên trên mặt đất, sau đó dùng sức một chút xé rách cái kén kia ra. Nhìn chằm chằm mặt Nam Ca.

Mỗi lần cô ngủ đều yên tĩnh như vậy, khuôn mặt sạch sẽ hoàn mỹ, lông mi thon dài giống như hai cái bàn chải nhỏ. cô như vậy trông đơn thuần vô hại cực kỳ.

Ánh mắt Lệ Sâm vừa mới nãy còn lạnh lẽo như băng, lúc nhìn chăm chú vào khuôn mặt Nam Ca lại trở nên mềm mại giống như là có thể chảy nước vậy.

Nam Ca không có có nhịp tim cùng hô hấp nên anh cũng không biết làm thế nào để gọi cô tỉnh lại. Chỉ có thể lần lượt gọi têncô: "Nam Ca, Nam Ca, tôi đến rồi, em tỉnh lại đi..."

cô vẫn như cũ nằm ở trong khuỷu tay Lệ Sâm, yên tĩnh không nhúc nhích.

Vành mắt Lệ Sâm bỗng nhiên chuyển hồng, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, lưng cúi xuống. Thân thể cao lớn dán lên người Nam Ca: "Nam Ca... đã không còn nguy hiểm rồi, em tỉnh lại đi, đừng ngủ nữa..."

Nhưng Nam Ca vẫn là một chút phản ứng cũng không có.

Có người muốn lại gần Lệ Sâm nhưng mà vừa nghĩ tới cảnh tượng lúc nãy Lệ Sâm hành hạ sinh vật biến dị kia đến chết thìđều bỏ đi ý niệm trong đầu.

Mà ngay cả Doãn Húc Trạch cũng là lòng đầy sợ hãi nghĩ, may mắn vừa mới nãy lúc Lệ Sâm đạp anh ta xuống xe, anh takhông có động thủ với Lệ Sâm. Nếu không, phỏng chừng anh ta cũng sớm đã hóa thành thịt vụn.

Lệ Sâm ôm Nam Ca vào trong ngực, sít sao dán vào cổ cô nỉ non: "Là tôi đến muộn, thực xin lỗi Nam Ca... Em dậy nói với tôi vài lời được không? một câu là được... nói xong em lại ngủ tiếp..."

Nam Ca không có trả lời khiến Lệ Sâm càng ngày càng sợ hãi. anh rút ra một con dao găm từ bên hông, vẽ một đường lên cổ tay mình, còn nhẹ nhàng nói: "Tôi cho em máu tươi này, rất nhiều máu tươi đấy. Em tỉnh lại đi, được không? Chỉ cần em tỉnh lại, tôi thật sự cái gì cũng sẽ đồng ý cho em hết..."

Lệ Sâm chỉ lo cắt cổ tay nên cũng không có phát giác được Nam Ca trong ngực động động con ngươi.

thật ra vừa nãy cô cũng có chút muốn tỉnh lại nhưng thân thể bởi vì hết sức nên vẫn luôn không có mở mắt ra được. Vừa mới vất vả khôi phục thêm chút sức lực, cô lại nghe được Lệ Sâm khẩn cầu mình như vậy cũng rất khổ sở, muốn mở mắt nhìnanh. Ai biết, Lệ Sâm quỷ keo kiệt này lại muốn cho mình máu tươi!

Ngao ngao ngao, cô cũng đã thật lâu không có được uống máu anh rồi nha! Vì vậy lúc này Nam Ca liền đưa ra một quyết định, cô muốn tiếp tục giả chết.

Quả nhiên, Lệ Sâm không có phát hiện ra cô tỉnh lại. đem cổ tay đã bị rạch thả tới bên miệng Nam Ca, tùy ý để máu tươi trêncổ tay thuận theo khóe miệng cô chảy vào.

Trong nháy mắt Nam Ca được nhấm nháp máu tươi của Lệ Sâm thật sự là kích động sắp khóc.

Ríu rít ríu rít, quả nhiên là hương vị máu tươi mình thích nhất trên toàn bộ thế giới, so với của Tông Hạo Hiên muốn ngọt ngào hơn mấy trăm lần! So với hương vị của Đường Tư Nguyệt thì phải ngọt ngào hơn nghìn lần ấy chứ!

cô thật sự không muốn nhả ra đâu!

Vốn Nam Ca chính là đang đợi ngụm máu tươi này nên mới không mở mắt, hiện tại cô đã bị máu tươi mê hoặc. Nào còn có tiết tháo gì nữa, bĩu môi liền mút máu Lệ Sâm vào miệng.

Lệ Sâm vốn cũng đã tuyệt vọng rồi, không nghĩ tới Nam Ca lại có phản ứng! Nhận thức này quả thực làm anh mừng rỡ như điên!

Vì vậy anh đè cổ tay mình xuống khiến máu tươi không ngừng mà chảy vào trong miệng Nam Ca, còn ôn nhu hỏi: "Có đủ haykhông? Có còn muốn nữa không? Em từ từ mà uống, trong thân thể tôi còn có rất nhiều mà."

Nam Ca mở mắt ra, đôi mắt kia giống như chấm nhỏ, giờ phút này ảnh ngược đều là khuôn mặt ôn nhu của Lệ Sâm. Nam Camột bên mút máu tươi Lệ Sâm, một bên còn cười cong đôi mắt.

Ô ô ô, lúc này Lệ Sâm thật sự là vũ trụ đệ nhất soái! cô thích Lệ Sâm nhất nhất luôn!

Vì vậy không có quản người khác nhìn cô như thế nào, cô ôm lấy cổ tay Lệ Sâm uống một cách thỏa mãn!

Về sau vẫn là cô phát hiện ra khuôn mặt Lệ Sâm trong nháy mắt trở nên yếu ớt, cô mới lưu luyến không rời mở miệng buông tay anh ra.

Lệ Sâm thấy cô không uống nữa, rất bối rối. Còn đem cổ tay tới gần phía trước: "Sao lại không uống? Có phải thân thể khôngthoải mái không?"

Nam Ca chớp chớp con mắt, liếm liếm đôi môi ngơ ngác hỏi: "Sao hôm nay anh hào phóng như thế?"

Lời này nếu mà đặt ở thường ngày, Lệ Sâm nhất định sẽ gõ đầu cô. Nhưng mà hôm nay, Lệ Sâm đối với cô một chút tính tình cũng không có. Chỉ ôm cô dụ dỗ: "Tôi về sau đều hào phóng như thế nhé, trước kia muốn để cho em thông qua chiến đấu cùng tinh hạch không ngừng tiến bộ. không muốn làm cho em ỷ lại máu tươi, về sau tôi sẽ cho em uống máu thoải mái, đượckhông?"

Lệ Sâm vừa nói như thế thật là làm cho Nam Ca vừa mừng rỡ vừa cảm thấy có chút ngượng ngùng. Vì vậy cô hì hì cười mộttiếng, còn nắm lấy cổ tay của anh: "Vậy thì tôi giữ lại về sau uống nữa cơ."

Nếu mà bây giờ giết chết khẩu phần lương thực luôn, về sau cô sẽ không có thức ăn ngon nữa đâu! Nam Ca tính toán nhỏnhặt đánh bàn phím cành cạch cành cạch.

Lệ Sâm ôm cô, hôn môi với trán người trong lòng: "Ừ, đều giữ lại, về sau toàn bộ đều cho em hết."

Nam Ca hiện tại đang ở trong trạng thái cực độ cao hứng, cộng thêm vừa mới được uống no bụng. cô liền một bên cầm lấy tay Lệ Sâm, một bên liếm chút máu chảy ra trong miệng vết thương, nghĩ thầm một chút cũng không thể lãng phí được đâu.

No bụng, đầu óc cô liền trở nên không quá thông minh, còn kích động nói: "Tôi cũng biết là anh nhất định sẽ trở lại cứu tôi mà! Vừa nãy anh dùng một chiêu kia gọi là gì, cắt lát cá sống sao?"

Lệ Sâm nhớ tới bộ dạng vừa nãy cắt từng tầng từng tầng thịt một, lại nghĩ đến hình dung của Nam Ca. Quả thực là dở khóc dở cười.

anh rõ ràng là đang sử dụng không gian cuồng bạo, sao ở trong mắt Nam Ca lại là cắt lát cá sống chứ?

"Em nói cái gì thì chính là cái đó đi." Lệ Sâm thật sự là quá sợ hãi chuyện Nam Ca gặp chuyện không may rồi, về sau dù như thế nào cũng khó có thể khiến anh buông Nam Ca ra khỏi tầm mắt của mình, dù chỉ một bước.

Nam Ca gào ô một tiếng, sùng bái nhìn Lệ Sâm: "anh cũng thật là lợi hại nha!"

Lệ Sâm bị cô nhìn có chút sung sướng, còn khiêm tốn một câu: "Cũng không có. Tuy nhiên..." anh vừa nghĩ đến một vấn đề, cười tủm tỉm hỏi Nam Ca: "Làm sao em biết quá trình vừa nãy tôi cứu em? Em không phải là vẫn luôn mê man sao?"

Nam Ca mạnh mẽ trợn to hai mắt, cũng bất chấp việc liếm cổ tay Lệ Sâm, hai cái tay nhỏ bé che miệng mình lại.

Xong đời xong đời, nói lộ ra miệng rồi.

Lệ Sâm đã quá hiểu rõ Nam Ca. Từ một ánh mắt của cô, anh cũng có thể nhìn ra cô đang suy nghĩ gì. Vì vậy anh cười càng thêm nguy hiểm, ngón tay còn bóp ở trên cằm Nam Ca, nghĩ tới cô vừa mới dùng đầu lưỡi từng chút một liếm cổ tay mình. Cái loại cảm giác này làm thân thể anh không khỏi căng thẳng.

"nói đi chứ, tại sao không nói nữa?" Giọng của Lệ Sâm mang chút ít khàn khàn, còn chuyển tông giọng nói: "Trước kia khôngphải là em cảm thấy nhân loại ngốc nhất, em lợi hại nhất. Em nói chuyện đạo lý luôn rõ ràng sao? hiện tại có phải em nên cho tôi một lời giải thích không?"

Nam Ca sắp khóc, giải thích thế nào đây. Nếu mà bây giờ cô nói cô thật sự không biết rõ Lệ Sâm làm như thế nào giết chết con vật khổng lồ kia, anh ấy có hay không muốn giết mình luôn?

Vì vậy Nam Ca lập tức đổi thành vẻ mặt đáng thương dắt lấy cổ áo Lệ Sâm, nhu thuận nói: "Lệ Sâm, trong khoảng thời gian cùng anh tách ra này, tôi thật sự rất nhớ anh mà."

Lệ Sâm chau chau mày, không có nói tiếp.

Nam Ca không ngừng cố gắng: "thật sự, dọc theo con đường này. Tôi đã phải trải qua rất nhiều chuyện đấy, thật muốn kể hết cho anh mà."

Lệ Sâm nhìn cô cười, chỉ là một câu cũng không nói. Ngược lại là ôm tay cô càng ngày càng gấp.

Nam Ca dường như thấy khẩu phần lương thực đến miệng cứ như vậy bay đi, nịnh nọt Lệ Sâm không thành. cô chỉ có thể che đầu mình nói: "Chao ôi, đầu tôi thật đau nha. Nhất định là vừa nãy sử dụng tinh thần lực quá độ."

Trong mắt Lệ Sâm dẫn theo một tia lo lắng, vô thức kiểm tra cho cô. Tuy nhiên lấy hiểu rõ của anh đối với Nam Ca... anh vẫn thả tay xuống.

Nam Ca nhìn Lệ Sâm vẫn không hề bị lay động, cũng hận không thể lăn lộn ở trong ngực anh: "Lệ Sâm, tôi vừa mới giết mấy vạn zombie, tôi thật mệt quá mệt quá nha... Toàn thân tôi đều đau, ô ô ô..."

Lệ Sâm nhìn cô là thật sự khổ sở, cũng đau lòng không dám trêu cô nữa. anh ôm Nam Ca vào trong ngực, lại hôn khóe miệngcô một chút rồi hỏi: "Tôi dẫn em đi về nghỉ có được không."

Nam Ca ôm cổ anh không ngừng gật đầu, dù sao chỉ cần Lệ Sâm không tiếp tục trách mình thì như thế nào cũng được nha!

Lệ Sâm thích nhất là nhìn bộ dáng Nam Ca ỷ lại anh, thở dài một tiếng không thể nhận ra: "Mà thôi, cũng là do trước đây tôi đối với em quá keo kiệt, nếu không sao em sẽ vì được uống chút máu tôi mà không tỉnh lại chứ."

Nam Ca theo bản năng gật cái đầu nhỏ, nghĩ thầm, anh cũng biết rõ mình quá nha. Tuy nhiên cô mới vừa gật hai cái, ánh mắt Lệ Sâm quét tới. cô chỉ có thể cứng đờ thân thể không chớp mắt nhìn anh.

Xong đời, bị Lệ Sâm nhìn thấy rồi! Ô ô ô, hiện giờ cô giải thích có còn kịp không?

Nhìn gương mặt tuấn tú của Lệ Sâm phóng đại ở trước mắt mình, Nam Ca còn tưởng rằng anh đang muốn đánh cô đâu. Ai biết, anh thế nhưng hôn mình.

Nụ hôn của anh mới bắt đầu vẫn chỉ là nhẹ nhàng đụng vào, cực kỳ ôn nhu.Về sau liền biến thành giống như cuồng phong bão táp, tàn sát bừa bãi.

Nam Ca cảm nhận lực đạo của anh, thật giống như là muốn ép vỡ gò má mình vậy. May mắn cô không có cảm giác đau, nếukhông chắc sẽ rất đau đây.

Đợi đã lâu Lệ Sâm mới kết thúc nụ hôn này, mặt mày tĩnh mịch nhìn Nam Ca. Lại thuận tay vò vò đầu tóc giúp cô, buộc chặt cánh tay làm cho thân thể nhỏ bé của cô khảm vào trong ngực mình.

Lập tức, Nam Ca liền nghe được anh nghiêm túc hứa hẹn với mình: "Nam Ca, về sau em muốn máu tươi, tôi cũng sẽ thỏa mãn em. Cho nên đồng ý với tôi, nếu như phát sinh chuyện nguy hiểm gì thì nhất định không được dùng loại phương pháp này gạt tôi nữa, được chứ."

Đôi mắt anh ngậm lấy từng ánh sáng nhỏ vụn, cầm lấy tay Nam Ca đặt lên bờ môi mà hôn từng cái một: "Lúc em bất tỉnh, tôithật sự sợ hãi."