Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 46: Lại gặp người mạnh




Vì sao trong nhà cô lại có thứ này đây? Ký ức khi còn sống chắp vá không liền mạch thật sự là phiền toái.

Lúc ra khỏi thị trấn, bọn họ còn đụng phải loại phiền toái khác. Có hai con Zombie đang tấn công một nam một nữ.

Đứa bé nam rõ ràng còn nhỏ hơn cô gái kia, nhưng mà bé trai vẫn thủy chung dắt lấy tay cô ấy chạy. Lúc có Zombie công kích bọn họ, bé trai vẫn luôn ngăn cản ở phía trước.

Gặp được loại sự tình này, Lệ Sâm không thể nào mặc kệ vì vậy anh dừng xe lại cùng Nam Ca nói: "Tôi đi xem một chút."

Tổng cộng vây quanh hai người chỉ có vài con Zombie, Lệ Sâm vài động tác đã giải quyết xong. Lại nhìn một nam một nữ ngồi dưới đất đều bị dọa đến ngốc rồi.

Vừa rồi hơi xa cho nên không thấy rõ ràng, bây giờ xem xét lại mới phát hiện hai người bọn họ có nhiều nét giống nhau.

Người chị trông tầm hơn hai mươi, còn tuổi bé trai cùng tóc đỏ bên ngoài thị trấn không chênh lệch lắm nhưng mà trang phục bình thường hơn nhiều, vẻ mặt cũng không lưu manh như tóc đỏ.

"Hai người là... Chị em?" Lệ Sâm nhàn nhạt hỏi bọn họ một câu, còn định hỏi một chút hiện tại hai người sống ở chỗ nào. Có cần anh đưa qua hay không.

Ai biết bé trai kia chỉ đề phòng nhìn anh một cái, kéo chị của cậu bé đứng lên bỏ chạy.

Lệ Sâm đứng tại chỗ nửa ngày mới xác định, hai đứa bé mà mình vừa mới cứu kia một câu cũng không nói đã bỏ chạy.

Nam Ca ngồi trong xe vẫn luôn nhìn về đây, cô nghe được xa hơn so với trước nên khi nhìn thấy Lệ Sâm đi về, vẻ mặt như ăn phải quả đắng liền phì một tiếng. Nhịn không được bật cười: "Muốn làm người tốt sao? Để tôi nói thì nên để Zombie đem bọn họ cắn chết, nói không chừng tôi còn có thể đi theo ăn vài miếng."

Lệ Sâm chọc chọc đầu cô, sức lực có chút lớn. Nam Ca liền ngửa ra sau vài cái, sau đó cô nhìn thấy Lệ Sâm bất đắc dĩ nói: "Ăn ăn ăn, cô chỉ biết ăn thôi."

Sau khi nói xong, còn ý tứ sâu xa nhìn nhìn thanh đao của cô.

Nam Ca lập tức đẩy anh ra xa một chút. Nhìn cái gì vậy, nhanh lái xe của anh đi!

Việc hai chị em kia, Lệ Sâm cũng không để trong lòng. Coi như là biết rõ kết quả sẽ như vậy thì anh cũng sẽ ra tay.

Nam Ca ngồi ở trên xe, đầu tiên là quan sát tình huống phụ cận một cái. Lập tức nghi ngờ hỏi: "Đây không phải là đường ban đầu chúng ta đến mà."

"Những người kia khẳng định đang ở bên ngoài trấn thiết kế bẫy rập chờ chúng ta nhảy vào. chúng ta nên đổi đường đi." Lệ Sâm thật sự là không muốn cùng một đám choai choai ra tay, nhưng nếu mà bọn họ thật sự đem mình cùng Nam Ca bức đến cuối đường thì Nam Ca cũng sẽ động thủ.

cô ấy cùng mình không gióng nhau. một con Zombie cả ngày chỉ biết ăn, cùng cô nói đạo lý gì cũng nói không thông.

Lệ Sâm có hơi chút vô lực, anh cảm giác lúc trước mình giáo dục cùng cải tạo Nam Ca đều vô dụng.

Nam Ca cũng không hiểu tâm tư Lệ Sâm, cô chỉ có chút tiếc nuối hướng cổng thị trấn nhìn thoáng qua. Vốn đang chuẩn bị thu hoạch vài mạng người, bây giờ tốt lắm, đều ngâm nước cả.

Lựa chọn đường một lần nữa cũng không tốt hơn, Lệ Sâm xe cũng lái rất chậm. Tuy nhiên ngoài dự liệu của họ là lần này vậy mà lại chạy đến một khu dân cư.

Sau đại tai họa đó, những người trong thị trấn còn sống sót lại một lần nữa tụ tập ở chỗ này.

Bên trong này rõ ràng đã có rất nhiều người, Nam Ca cũng trở nên kích động.

Mặc dù giết không được mấy con cá nhỏ ở cổng trấn, nhưng mà lúc này cô lại có được toàn bộ biển rộng nha!

Lệ Sâm chỉ dựa vào kinh nghiệm, cảm thấy có thể đi ra thị trấn bằng cách này. không ngờ tới đi một vòng vào luôn khu dân cư của người ta.

Trấn nhỏ này có tính bài ngoại như thế... anh mơ hồ phát giác, có khả năng hôm nay bọn họ không rời đi được.

Quả nhiên, chiếc xe thiết giáp lái vào đây liền lập tức hấp dẫn tất cả mọi người chú ý. Bọn họ ào ào dừng việc trong tay, mặtkhông thay đổi nhìn xe Lệ Sâm.

Nam Ca nằm sấp ở trên cửa kính xe nhìn ra phía ngoài, cân nhắc nên ăn cái nào thì tốt, sờ sờ túi, ừm, dao giải phẫu vẫn còn ở đây.

Tuy nhiên cô quan sát trong chốc lát, lại quay đầu cùng Lệ Sâm nói: "Tôi như thế nào cũng cảm thấy vẻ mặt đám người này đều không phong phú bằng một con Zombie như tôi?"

Lệ Sâm cũng cảm giác được không khí trong này không giống nhau. không đợi mở đi ra, quả nhiên đã có người vây quanh lại đây.

Người sống sót trong trấn không ít, nhìn một cách giản lược có tới mấy trăm. So với trước đây hai người đến thôn mỏ đá nhỏnhiều người hơn nhiều.

Tuy nhiên mấy ngìn người trong thị trấn, chỉ còn lại mấy trăm người như thế... Lệ Sâm ở trong lòng thở dài.

Hơn nữa mấy căn nhà nhỏ bé ở đây, tổng cộng cũng có vài chục cái phòng ở. Có ít người rõ ràng cũng không thể ở trong nhà.

Bởi vì xe bị vây lại, Lệ Sâm đành phải dừng xe trước.

Nam Ca hơi sốt ruột nhìn Lệ Sâm nghĩ thầm, anh như thế nào lại không đâm qua đây?

Lúc trước đặt chân ở mỏ đá, là do Nam Ca phát giác đám Trương Vĩ không có ác ý cho nên khống chế chính mình khôngcùng nhóm anh ta động thủ. Lúc bị loài người vây quanh mới có thể nôn nóng như thế.

Nhưng mà bây giờ không giống nhau nha, người trên trấn này khẳng định là muốn giết hai người!

Vì vậy Nam Ca chờ xe ngừng lại, trước tiên xuống xe.

hiện giờ trên gò má cô chỉ có chỗ gần thái dương mới có thi bớt, sắc xanh cũng tiêu tán không sai biệt lắm. chỉ là sắc mặtkhông tốt lắm, vẫn như cũ trắng bệch.

Nam Ca cũng không quan tâm, chỉ đứng ở cửa xe nhìn đám người này hỏi một câu: "Các người muốn làm cái gì?"

Đám người này ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Cuối cùng vẫn là một người đàn ông hơi to con mở miệng: "Hai người là chỗ khác tới đi? Có phải từ bên trong trấn cầm vật tư hay không?"

Nam Ca nếu đã xuống xe, Lệ Sâm cũng không ở trong xe giữ lại làm gì. Cho nên xuống xe sau cô, vòng lại đây đứng gần Nam Ca.

một người cao lớn tuấn lãng, một người nhỏ bé khéo léo, xem nhẹ thân phận Nam Ca là Zombie thì trông hai người còn rất xứng đôi.

Nam Ca một chút cũng không sợ bọn họ, nhíu mày vừa định thừa nhận. Lệ Sâm lại mở miệng: "không có, chúng tôi chỉ đingang qua. Bên trong thị trấn có quá nhiều Zombie, chúng tôi không thể nào ra tay."

Mấy người này không nghĩ tới Lệ Sâm có thể trợn tròn mắt nói lời bịa đặt, vài người liếc mắt nhìn nhau liền đi lên phía trướcmột bước.

"Sao nào?" Lệ Sâm sải bước ngăn cản trước mặt Nam Ca: "Các người còn muốn động thủ sao?"

Chỉ là vài viên tinh hạch, lại khiến sắc mặt tím xanh của Nam Ca tiêu tán. Lúc Lệ Sâm mới vừa thấy ngũ quan của cô cũng hơi kinh diễm một chút.

Lớn lên thành dạng này, may mắn là biến thành Zombie, nếu không không biết ở tận thế sẽ ăn bao nhiêu khổ đây.

hiện giờ những người đàn ông này rõ ràng không có ý tốt. Dù Lệ Sâm không muốn động thủ thì cũng không phải do anhquyết định.

không đợi mấy người này nói chuyện đã nghe đến một giọng đàn ông bén nhọn vang lên: "Các người sao có thể đối xử với khách như thế?"

Những người đàn ông này vừa nghe xong, phần phật một cái liền tản ra. Sau đó tất cả mọi người đối với chủ nhân của âmthanh kia cúi người chào: "Thành ca!"

Nam Ca đứng ở sau lưng Lệ Sâm, chớp chớp con mắt. Hơi thở xã hội đen quỷ dị này là thế nào đây (⊙v⊙)

không có người nào cho cô đáp án, Nam Ca liền ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Người đàn ông đối diện, tướng mạo so với Lệ Sâm kém quá nhiều, lại càng không cần phải nói đến khí độ.

Tuổi anh ta khoảng chừng hai mươi lăm, một trái một phải còn đi theo hai cô gái trẻ xinh đẹp.

một gã đàn ông toàn thân âm khí này lẽ nào chính là Thành ca trong miệng bọn họ?

Tính tình Lệ Sâm nhẫn nại, nhưng mà âm thanh cũng rất lạnh: "anh là lãnh đạo của thôn trấn này?"

"Người lãnh đạo?" âm thanh bén nhọn lại vang lên: "Ha ha, cách xưng hô này tôi thích!"

nói đến đây, mắt phượng Lệ Sâm cũng là kiểu hẹp dài nhưng mà nhìn thế nào cũng tĩnh mịch thần bí. Thành ca đối diện, đôi mắt dài nhỏ nhìn thế nào cũng rất bỉ ổi.

Nam Ca ở trong lòng bày tỏ khinh bỉ anh ta đồng thời còn kéo kéo tay áo Lệ Sâm.

Cái gã đàn ông này so với đám tóc đỏ lợi hại hơn nhiều.

cô còn đang nghĩ ngợi đâu, tóc đỏ liền mang một đội người xuất hiện. Nhìn thấy Lệ Sâm còn vênh váo tự đắc: "thật không có nghĩ đến các người còn có thể từ bên trong trấn sống sót đi ra mà lại không sợ chết lựa chọn một con đường như vậy! Nếu làanh thức thời thì đem xe để lại, đừng để cho Thành ca của chúng tôi phải nói lại lần thứ hai!"

Lúc nói chuyện, tóc đỏ còn hướng tới Nam Ca đứng bên cạnh nhìn thoáng qua. Chỉ liếc mắt một cái, ánh mắt cậu ta liền thẳng tắp.

Đây là cô gái sáng nay đi theo bên cạnh Lệ Sâm sao? Lúc đây không có nhìn kỹ, cô ta vậy mà lại xinh đẹp như thế?

Lý Tình cũng đi theo tóc đỏ cùng đi đến nên biết, bọn họ ở cổng thị trấn chờ lâu như vậy nhưng lại chụp hụt, tâm tình đặc biệt tức giận!

hiện giờ lại phát hiện đứa con gái bên cạnh Lệ Sâm xinh đẹp như thế. Lý Tình lại càng tức mà không biết nói sao. Nhưng màcô nàng vừa ý người đàn ông này, nhìn cô gái kia sợ hãi rụt rè, bộ dáng khắp nơi đều muốn người bảo vệ, Lệ Sâm mang theocô ta làm cái gì?

"Cậu muốn xe của tôi, cái này chỉ sợ không thể đáp ứng." Lệ Sâm cũng là người có tính tình. Trước tận thế, trên tay anh cókhông ít mạng người, còn có thể sợ hãi trận chiến này sao?

Ai biết không đợi tóc đỏ nói tiếp, Thành ca liền âm lãnh nói: "Mã Hứng Siêu, khách đến thị trấn, cậu như thế nào lại khôngcùng tôi nói?"

nói xong liền thấy Mã Hứng Siêu vậy mà mãnh liệt quỳ gối xuống đất! thật sự là không hề có dấu hiệu liền quỳ xuống! Nam Ca nhìn thấy giật mình trợn trắng mắt.

Lẽ nào Thành ca này là người có dị năng hệ tinh thần?

Mã Hứng Siêu rõ ràng là rất khó chịu, trên trán không ngừng đổ mồ hôi lạnh. nói chuyện cũng lắp bắp, một bộ dáng sợ bị giết chết: "Thành... Thành ca, chúng em chỉ là ở cổn thị trấn phát hiện bọn họ... Vốn muốn bắt bọn họ đến hiếu kính anh ... Thành ca... anh tha cho em..."

Ánh mắt Nam Ca thay đổi liên tục. không trách được Lệ Sâm không muốn ra tay với đám người tóc đỏ, nhìn bộ dáng bất lực kia. Lệ Sâm nếu là ra tay, như thế nào cũng thấy bắt nạt kẻ yếu.

thật sự là kẻ địch quá yếu, điểm yếu quá nhiều. Nam Ca cũng không biết từ chỗ nào hăng hái bình luận trong lòng.

Thành ca từ từ hướng tới bên cạnh tóc đỏ đi hai bước, lúc này Nam Ca mới phát hiện. Cơ hồ là mỗi lần anh ta di động mộtcái, đầu gối tóc đỏ liền lún xuống đất một phần. không lâu sau, Nam Ca còn nghe được âm thanh xương vỡ vụn!

Đây không phải là hệ tinh thần! cô mãnh liệt hướng tới chỗ Lệ Sâm nhìn lại, thấy Lệ Sâm gật đầu.

Đây là dị năng hệ lực lượng, hơn nữa nhìn bộ dáng Thành ca, hẳn là có thể lợi dụng trọng lực!

Trong khoảng thời gian ngắn, Nam Ca thật sự là không rõ ràng lắm ý tưởng của người trong trấn này, đều lợi hại như vậy. đigiết vài con Zombie không tốt sao? Tại sao phải ở bên trong căn nhà nhỏ bé này, bắt nạt đồng loại của mình đây?

Mặc dù cô biến thành Zombie nhưng mà đã gặp chuyện như vậy không ít nha!

Mắt thấy xương cốt của tóc đỏ sắp bị Thành ca đè vỡ, đột nhiên có mấy người dắt hai người đi tới.

"Thành ca! Lại là hai chị em đáng chết này, chúng tôi phát hiện bọn họ trộm vật tư của chúng ta! anh nói nên xử trí như thế nào!"

nói xong liền đem hai chị em kia ném xuống cạnh Thành ca.