Lương Sư Như Thử Đa Kiều

Chương 1: Lâu tập nguyệt



Bất kể nhiều năm sau, tôi cũng không quên được lần đầu gặp gỡ Lâu Tập Nguyệt. Đó là hết thảy ác mộng hoặc có lẽ mộng đẹp đời tôi, mãi mãi không quên được hình ảnh chân thực đó.

Tôi nhớ rõ lúc đó mẹ tôi xông tới đoạt lấy tôi trước mặt những người đó, bỏ và giấu tôi vào vại nước. Sau đó, tiếng khóc của mẹ tôi vang bên tai tôi rất lâu rất lâu; tôi ra sức đập nắp vại nặng nề đẩy ra, từ trong khe hỡ nhỏ tôi nhìn trộm ra ngoài, thấy mẹ tôi ngồi phịch trên mặt đất, đầu nghẹo sang một bên, đôi mắt mở to đầy hoảng sợ nhìn về phía tôi, không còn hơi thở.

Tôi khi đó đọc hiểu được lời mẹ tôi chưa kịp nói ra khỏi miệng. Cho nên tôi trơ mắt nhìn những người đó đập bể toàn bộ chum rượu làm dầu châm lửa, ngọn lửa nhờ gió to thoắt cái đã lên cao lan xa, cả khách điếm trong nháy mắt biến thành biển lửa mênh mông. Ánh lửa chiếu vào những khuôn mặt dữ tợn, dường như tôi đã tới địa ngục.

Những kẻ trộm cướp làm xong hết thảy, lại giống như chưa từng làm ra chuyện gì, vui cười rời khỏi khách điếm. Tôi náu mình trong vại nước bị lửa lớn thiêu nóng lên, thậm chí còn có thể ngửi mùi da thịt người bị đốt cháy đầy ghê tởm. Tôi cố nhịn xuống, dạ dày đang réo ùng ục; tôi lấy hết sức bình sinh đẩy ra nắp thiết, sau đó ra ngoài nằm rạp trên mặt đất thở hổn hển, mãi đến khi, một đôi giầy gấm tinh xảo màu đỏ tươi đập vào trong mắt.

Trên đôi giầy thêu đường vân đen ẩn hiện, giống như rạng mây xinh đẹp phía chân trời, không hề có hạt bụi bám. Tôi không cầm lòng được nâng mắt nhìn lên phía trên, ngay lúc này đây tôi nghe thấy tiếng cười khẽ, giọng nói dịu dàng như thể thần tiên: “Vậy mà còn có người sống.”

Bả vai tôi run lên, cúi đầu cả người lùi về sau. Hoá ra là đồng bọn trộm cướp.

Đột nhiên, hai ngón tay hơi lạnh thô lỗ nâng cằm tôi lên, gương mặt người nọ bất ngờ đập thẳng vào mí mắt không hề phòng bị của tôi. Đối mặt một đôi mắt trong veo đó, dường như ánh lửa mãnh liệt chung quanh cũng ảm đạm đi mấy phần.

Người nọ cười nhẹ với tôi “Ngươi họ Đường?”

Khi nhìn thấy hắn tôi hoàn toàn không nhớ mình phải hít thở, sau một hồi giọng nói khàn khàn hỏi : “Người là. . . . . . thần tiên?”

Người nọ nghe ta nói như vậy càng cười, trong đôi đồng tử có ánh sáng sóng sánh lưu chuyển “Ta giúp ngươi giết sạch đám người hại hai mẹ con ngươi, ngươi… . . . . . .”

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi lại đại khai sát giới!”

Đột nhiên, một tiếng nói ôn hoà ẩn chứa giận dữ vang từ trên trời xuống, trong ánh lửa phía sau một bóng người vận áo màu thiên thanh bay vút vào. Người tới khi nhìn thấy tôi, thần sắc trên mặt đột biến, cổ tay vừa xoay chuyển một kiếm đâm ra!

Kiếm sắc bén xé gió lao vun vút tới đánh từ phía sau lưng người đó, ngay cả hai má của tôi bị gió xé mà rát cả mặt. Tôi sợ hãi nhắm chặt mắt lại, theo bản năng dịch hướng vào lòng, trốn đi, chỉ cảm thấy thắt lưng bị siết chặt, sau đó thân thể nhẹ nhàng bật nhảy ra xa.

Tôi cảm giác được tay người nọ còn đang siết vòng quanh thắt lưng tôi, kinh hoảng mở to mắt nhìn cằm thon nhọn của người đó.Người nọ ôm tôi ở không trung vòng vo xoay chuyển, như con hạc đang khiêu vũ nhẹ nhàng, tóc đen rối tung xoay chuyển theo người nọ vẽ thành một vòng cung đẹp mắt.

“Lâu Tập Nguyệt, bỏ cô bé đó xuống!”

Người nọ cúi đầu nhìn thoáng qua tôi, nâng mắt nói chuyện với người kia “Tô Mạc Phi, là ngươi bảo ta bỏ xuống đó” Lời còn chưa dứt, cánh tay ôm tôi bỗng nhiên buông lỏng.

“Á!” cảm giác có chổ dựa vào bỗng nhiên biến mất, tôi sợ tới mức hai tay liều chết bám chặt lấy cổ người nọ, ra sức dán mình lên trước ngực người nọ

Người nọ cười khẽ ra tiếng, tiếng cười sâu trong như tiếng suối chảy “Tô đại hiệp, ngài doạ trẻ con rồi.”

Tôi thực sự bị doạ rồi, trái tim đập thình thịch, đem mặt vùi sâu vào ngực hắn, hé miệng hít thở từng chút, hít lấy mùi hương trên người hắn. Mùi hương ở trên người hắn so với mùi son của mẹ tôi còn thơm hơn, nghĩ đến mẹ, bất giác nước mắt tôi lại chực trào rơi xuống. Mẹ đẽ chết, vú Lí cũng đã chết, Tiểu Ma Tử cũng đã chết, trên đời này chỉ còn lại mình tôi cô đơn.. . . . . . .

Quần áo phía sau lưng bỗng nhiên sít chặt, người nọ xách tôi như một con mèo nhỏ kéo tôi xuống treo giữa không trung, tôi vừa khóc vừa quay đầu nhìn về khuôn mặt thần tiên đó, tay chân bắt đầu lỗ mãng vùng vẫy.

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi muốn làm gì?” Người vận áo xanh trầm giọng hỏi. Tôi nghe giọng nói người vận áo thiên thanh đầy khẩn trương, không khỏi ngoáy đầu nhìn về phía anh ta. Trong ánh lửa bập bùng, thanh y trông vô cùng tươi mát tuấn lãng, trong đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi, đồng tử thoáng vẻ tha thiết lo lắng, thậm chí còn hơi cau mày.

Tôi lúc đó không hiểu vì sao anh ta cau mày, nhưng cảm thấy rằng vị đại ca ca xinh đẹp dịu dàng bên cạnh này nhất định sẽ cứu tôi. Mãi cho tới sau này, tôi mới hiểu rằng, khi đó bản thân mình chỉ cách cái chết có một bước.

Hai người cứ giằng co như vậy, ai cũng không nhúc nhích một chút. Lửa càng lúc càng lớn, xà ngang nóc nhà bị lửa thêu cháy thành than đen, thiêu rụi vỡ ra bùm bụp lao xuống. Tôi bị ánh lửa đốt khiến cho trán đổ đầy mồ hôi, một giọt mồ hôi rơi trên mặt đất. Một đoàn khói xanh “ào” bắn ra, dần dần ánh mắt tôi bị hun khói không thấy nổi thứ gì, tôi hoảng sợ vùng vẫy, há miệng muốn gọi nhưng kìm không được ho khụ khụ, khói đặc cuồn cuộn, tôi ra sức bịt miệng mũi không được, ngực khó thở đau đớn.

Người ánh xanh rốt cuộc nhịn không được, khua kiếm đâm lại đây, nóng lòng la lớn: “Lâu Tập Nguyệt, ta không tin ngươi là cái loại đê tiện tiểu nhân, ngay cả đứa trẻ cũng không buông tha!”

Bên tai tôi vang lên tiếng nói du dương chầm chậm đáp lời: “Tô đại hiệp không sợ nhìn nhầm sao?”

“Lâu Tập Nguyệt!” sau tiếng gào to, thanh kiếm nhanh chóng tiếp cận, ánh sáng màu xanh chói mắt đầy trời

Tôi chỉ cảm thấy hoa mắt, bản thân mình được người mang theo ôm vững chắc, nhảy lên phá bay nóc nhà bay ra ngoài, thân hình như nhẹ nhàng đạp lên đám mây nhưng cũng vững vàng dừng ở mảnh đất trống ngoài khách điếm. Tiếp theo được hắn tiện tay ôm qua; phía sau lưng nới lỏng ra, trong chớp mắt khi tôi rơi xuống đất, cả người tôi giống như bị rơi, tôi vùng vẫy nghĩ muốn phải ngồi xuống, trong tay bỗng nhiên chạm vào cái gì đó lãnh lẽo. Tôi rụt tay về, trong đám khói đặc khiến mắt xốn, cố gắng nhìn thứ bên cạnh mình, tức khắc tôi sợ tới mức mặt không còn chút máu

Đây thực sự không phải địa ngục?

Thi thể chồng chất, thiếu tay đứt chân, không có đầu, các loại chết cực kỳ đáng sợ. Mà tôi… đang ngồi giữa một đống thi thể…. Tôi cắn mạnh vào cánh tay mình để không cho mình thét ra tiếng hét chói tay. Bọn họ đều là người xấu, bọn họ đều đáng chết! Tôi không ngừng tự nhủ với chính mình, nhưng mùi máu tươi lẫn hoảng sợ khiến tôi muốn nôn mửa.

“Cô bé!”

Người áo xanh nhanh chóng chấm dứt đánh nhau, phi bay về phía tôi, trong khoảng tay khẽ chạm vào tay tôi, đã bị người còn lại duỗi tay ra ngăn cản lại

“Tô Mạc Phi, là ta nhìn thấy nàng trước” tiếng nói dịu dàng mềm mại, giọng điệu chân thật đáng tin

“Ta sẽ không cho ngươi làm hại nàng!” giọng nói cũng kiên quyết như thế.

Người nọ cong môi cười: “Ta sao có thể làm hại nàng chứ” tay áo phất bay, hình như gió từ đó chạy đến vờn qua mặt tôi, ngón tay thon dài chìa ra phủ lên mặt tôi “Nàng chính là đệ tử Lâu Tập Nguyệt ta tuyển chọn”

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi đừng hòng!” Người áo xanh thân hình nhoáng lên một cái, người đã tập kích bên cạnh người nọ, lời nói quyết đoán: “Hôm nay ta phải mang nàng đi.”

“Tử Thần phái các ngươi lúc nào thu nhận nữ đệ tử vậy??” Người nọ đồng tử xoay chuyển, trong con ngươi đen trong suốt loé lên tia bỡn cợt “Hay là, Tô đại hiệp đây không giữ thanh quy, vừa ý con ‘mèo nhỏ’ này rồi?”

“Lâu Tập Nguyệt, ngươi. . . . . .”

Một bàn tay đẹp mắt vươn tới trước mặt tôi, như ngọc khắc vậy, thon dài trắng nõn, nói với người bận áo xanh: “Không bằng, chúng ta để cho cô ta quyết định đi với ai?”

Tôi bỗng nhiên sửng sốt, nhìn qua lại hai người trước mắt rất lâu. Biển lửa hừng hực trước mắt, đốt huỷ nhà của tôi, phía sau là sa mạc cát vàng vô biên vô hạn, thấp thoáng nghe thấy tiếng dã thú gầm gừ, tôi biết tôi phải lựa chọn một người mới có thể sống sót.

Tầm mắt tôi bình tĩnh dừng lại trên lúm đồng tiền trên khuôn mặt đẹp kinh người kia, giống như bị mê hoặc, run rẩy tôi chìa tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay người nọ

“Ngoan, đồ nhi tốt của ta” Người nọ mở miệng khen thưởng, tay chân cứng ngắc kéo tôi đứng dậy, cười xoa xoa tóc tôi, sau xoay người muốn dẫn tôi rời khỏi.

“Chờ đã!” người vận áo xanh kia bỗng nhiên ngăn trước mặt chúng tôi, khuôn mặt tuấn tú nghiêm lại nói: “Ta. . . . . .”

Hắn vung lên tay áo khiến cho người áo xanh lui thẳng về sau, mở miệng nói: “Tô Mạc Phi, đừng ép ta huỷ đi tám năm ước định” Tiếng nói tựa như kết từ băng, lãnh doạ chết người.

Tôi không biết người áo xanh vì sao muốn ngăn đón chúng tôi, khó hiểu mà ngẩng đầu nhìn về phía người nắm tay mình, khi tôi nhìn mặt hắn vào lúc này trong lòng giật mình một cái. Tôi chưa bao giờ gặp qua một người có ánh mắt đáng sợ như vậy! Trong lòng tôi không biết vì sao dâng lên cảm giác sợ hãi.

Hắn tựa hồ nhìn thấy tôi run rẩy, thu hồi tầm mắt đối mặt với người vận áo xanh, khẽ chớp hạ lớp lông mi dày nhìn tôi, mỉm cười, giống như gió xuân quét qua cuốn hết âm u lạnh lẽo. Hắn dịu dàng hỏi tôi: “Đúng rồi, ngươi tên gì?”

“Đường Tự.” Ta nhìn thẳng vào đôi đồng tử lóng lánh như ngọc, đầu óc như mộng “Người. . . . . .”

“Ngươi nên gọi ta gì nào?” Hắn cắt ngang lời tôi, đôi mắt cong cong, khoé mặt phượng đẹp cong lên

Tôi ngây ngẩn mà trả lời: “Lâu Tập Nguyệt. . . . . .” lời còn chưa đứt, thấy trán đau. Hoá ra hắn dùng ngón tay gõ lên đầu tôi một cái, còn xụ mặt quở trách mà nói: “Ngốc, ngay cả tiếng sư phụ cũng không biết gọi.”

Tôi che chỗ đau ngây ngẩn ra nhìn hắn, trực giác cảm thấy hắn thực sự giận tôi. Trông phản ứng của tôi như vậy, hắn vui vẻ nở nụ cười, đôi mắt cong cong như trăng non, tiếng cười réo rắt như tiếng suốt trong cảm giác sợ hãi trong lòng tôi biến mất không thấy dáng. Sau đó, tôi ngoan ngoãn được hắn nắm tay, vượt qua một đoạn thân thể tay chân bị chặt khiến tôi sởn gai ốc, đi về phía trước vào sa mạc tối đen như mực.

Màn đêm phủ bốn phía sa mạc, như con quái thú mở miệng to đầy máu, có thể cắn nuốt toàn bộ lữ khách bước vào vùng cấm địa. Tôi biết rõ việc này, vì những lữ khách từng ở trọ trong khách điếm có nói qua. Nhưng hôm nay….Tôi quay lại nhìn lửa rực trời phía sau, mặt rơi lệ đi theo người nọ từng bước từng bước đi vào nơi đáng sợ, lạ lùng chính là trong lòng tôi cũng không có sợ hãi bao nhiêu, bởi vì tôi đã có hắn ở bên.

Hắn là sư phụ tôi, từ nay về sau, trên đời này là người thân duy nhất của tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.