Lương Sư Như Thử Đa Kiều

Chương 37: Tôi tỉnh lại



Vào khoảng khắc trước khi tôi rơi vào hôn mê, một cánh tay bỗng nhiên dùng sức ôm lấy tôi, run rẩy so với thân thể tôi còn hơn thế nữa..

“Tiểu Tự, Tiểu Tự. . . . . .”

Tiếng kêu gào sợ hãi, còn có từ lòng bàn tay nắm chặt chảy vào một cỗ nội lực hùng hậu, kéo tôi lại từ ranh giới cái chết trở về.

Ý thức dần dần tụ lại. Tôi mơ hồ thấy sắc mặt Lâu Tập Nguyệt tái nhợt, trong mắt hắn có hoảng loạn, lo lắng phải gọi tên tôi.

Tôi đã chết rồi phải không? Cho nên mới có giấc mộng đẹp xa xỉ này?

Lâu Tập Nguyệt đã không còn cần tôi, hắn quyết định giết tôi, cũng không cần dùng Tam Sinh hoa giải độc tình cổ.

Thì ra, ngay cả độc tình cổ không thể khiến cho lòng hắn vì tôi mà mềm đi

Tôi há miệng thở dốc, muốn nói với ảo ảnh đó ‘ ngươi tránh ra đi, ta không cần giấc mộng an ủi này ’, nhưng không nói được một búng máu trong cổ họng phun trào ra.

Tôi ngây người –máu, vẫn còn ấm…

Lâu Tập Nguyệt thấy tôi phun ra máu, con ngươi run rẩy gần như vỡ vụn, ôm lấy tôi hướng ra ngoài gọi to: “Diệp Linh, mau gọi Diệp Linh tới!” Thật cẩn thận đem tôi đặt lên trên giường, bắt lấy tay của ta đem chân khí cuồn cuộn không ngừng mà chuyển vào trong cơ thể tôi.

Vì sao phải gọi Diệp Linh? Tôi không muốn nhìn thấy cô ta. Hãy để cho tôi trước khi chết chỉ nhìn thấy người không phải tốt hơn sao? Tôi rất muốn nói với hắn như thế, nhưng mà ngay cả một âm tôi cũng nói không ra lời..

Không khí càng ngày càng mỏng manh, giống như có sức nặng của ngàn quân đặt trên ngực, tâm can tì phế đều vỡ vụn, tôi đau đến độ không thể thở, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Ở trong lòng vừa khóc gọi: Sư phụ, con kỳ thật rất vô dụng rất sợ đau, cầu người đừng để cho con chết trong đau đớn như vậy… .

Đau đớn càng ngày càng tăng lên, trong lúc thần trí còn lại chút minh mẩn trước khi hôn mê, tôi hoảng hốt nghe thấy giọng một cô nương đang nói chuyện. Nói cái gì tôi nghe không rõ, chỉ máng máng lúc tôi đau tới mức ngất xỉu, một giọng khàn khàn nói ở bên tai tôi: “Ta mặc kệ , ta muốn ngươi cứu nàng. . . . . .”

***

Thân thể bay bổng, giống như phù du bơi lội giữa không trung, bỗng lạnh đến độ ngay cả tim tôi cũng đông cứng lại, bỗng nóng đến độ khiến máu tôi cũng phải sôi trào.

Mỗi lần tôi cảm thấy bản thân mình chuẩn bị bay phiêu du vào trong hư vô, thì có một sức mạnh túm kéo lại, giữ lại, không cho tôi rời đi.

Tôi cứ di chuyển chìm nổi thăng trầm, vừa nóng vừa lạnh, dần dần cũng tỉnh táo lại

Mí mắt vô cùng nặng, như là một khối chì, tôi đỡ không nổi, nhưng mà tôi loáng thoáng nghe thấy có người chung quanh nói chuyện. Có một giọng nói cứ ở mãi bên tai tôi gọi ‘ Tiểu Tự, Tiểu Tự. . . . . . ’ dịu dàng khiến cho lòng tôi cũng run rẩy

Còn có một giọng con gái, cô ta nói : “Ta hết sức, có thể tỉnh lại hay không còn phải do chính cô ta” Người nọ cầm chặt tay của tôi nói: “Nàng sẽ, Tiểu Tự của ta sẽ tỉnh lại” Hơi lạnh nhẹ nhàng khẽ vuốt má trán tôi. Giọng cô gái đó cười nhạo một tiếng: “Lâu giáo chủ một chưởng này, thật là tàn nhẫn lắm.”

Khi tai tôi nghe thấy những lời này, đầu óc có chút phản ứng. Mãi cho đến câu nói cuối cùng, toàn thân tôi đều chấn động .

Tay người nọ đang vuốt ve bỗng nhiên cứng đờ, kích động ôm lấy tôi càng không ngừng gọi: “Tiểu Tự, ngươi mở to mắt đi, Tiểu Tự, Tiểu Tự.” Tôi nghe lời ngoan ngoãn nâng mí mắt. Lúc ánh sáng mãnh liệt đâm vào mắt, một bàn tay che trên mắt tôi, giọng nói run rẩy: “Suýt chút nữa đã quên. Đừng nóng vội Tiểu Tự, mắt sẽ chịu không nổi.” Rồi sau đó, sau một lúc lâu mới hoàn toàn rời tay.

Lúc này tôi cũng đã thích ứng được với ánh sáng ở trong phòng, nghiêng đầu ngơ ngác nhìn thấy hắn. Lâu Tập Nguyệt hỏi tôi khát không; có đói không, trong lời nói có niềm vui sướng không thể giải thích rõ. Tôi cũng chỉ là nhìn hắn, không có hé răng.

Lâu Tập Nguyệt dần dần phục hồi lại tâm tình, nhìn tôi, vốn dĩ đôi đồng tử trong suốt kia giờ vằn đầy tơ máu. Hắn nhìn hồi lâu, chậm rãi cúi người lại dịu dàng ôm tôi vào trong ngực, “Tiểu Tự, sư phụ khiến ngươi bị thương, . . . . . . xin lỗi. Về sau không bao giờ … nữa, không bao giờ … nữa. Sau này Tiểu Tự muốn cái gì, sư phụ đều cho ngươi, cho nên ngươi có thể tha thứ sư phụ không?”

Bờ môi của hắn vuốt ve đỉnh tóc của tôi, tôi lại ở trong cảm giác ôn nhu này lại thấy lạnh run. Lâu Tập Nguyệt đã nhận ra, vội buông tôi ra sốt ruột hỏi: “Tiểu Tự, là đau ở chổ nào phải không?” Tôi khó khăn lắm mới lắc lắc đầu. Không biết phải làm sao, mà toàn thân đều đau. Lâu Tập Nguyệt nhìn tôi, ánh mắt thân thiết, môi trắng bệch có chút khô nứt.

Tôi hít thở vài lần, giọng nói đứt quãng: “Con, không chết?” Lâu Tập Nguyệt sờ sờ mặt tôi, nói: “Tiểu Tự ngốc, đương nhiên không có.” Tôi nhìn vào mắt hắn, đâm thẳng vào tim đau đớn.

Tôi bất kể thế nào cũng không thể nghĩ tới rằng, bị chính người mình yêu thích giết chết, lại có cảm giác khó chịu như vậy.

Tôi không sợ vì hắn mà chết. Nhưng tôi sợ bỗng nhiên có một ngày, một màn này sẽ lại tái diễn: Lâu Tập Nguyệt đứng ở một bên, thờ ơ nhìn tôi chết đi….

Nếu cuối cùng vẫn là như vậy, tôi cam tâm lúc này không có tỉnh lại.

Diệp Linh tiến lên bắt mạch cho tôi, một lát sau nói với Lâu Tập Nguyệt: “Kinh mạch đều tổn hại, ta không có cách nào cả. Trừ phi. . . . . .” Lâu Tập Nguyệt hỏi cô ta: “Như thế nào?” Diệp Linh nói: “Trừ phi dùng nội công thượng thừa của Tử Thần phái điều dưỡng, hơn nữa còn có thuốc Tử Kim hoàn” Lâu Tập Nguyệt gật đầu, “Được” hắn hôn nhẹ lên trán lên môi tôi, ôn nhu nói: “Chờ Tiểu Tự đỡ một chút, chúng ta phải đi Tử Thần phái.” Tôi cất tiếng nói: “Không, không cần.” Lâu Tập Nguyệt sửng sốt.

Giọng nói tôi rất suy yếu, ngóng nhìn khuôn mặt Lâu Tập Nguyệt tiều tụy, trái tim đã gần như vỡ thành mảnh nhỏ thế nhưng vẫn còn có thể có cảm giác đau, thế nhưng đáng xấu hổ lại muốn ôm chặt hắn lúc này, khóc cầu xin hắn thương hại cùng chăm sóc tôi. Nhưng cuối cùng tôi không làm bất cứ cái gì. Tôi chỉ nói với hắn: “Sư phụ, người, bế quan. . . . . .” Lâu Tập Nguyệt lấy ngón tay đặt lên trên môi tôi, ánh mắt dịu dàng vài phần: “Trọng yêu nhất bây giờ, là Tiểu Tự.”

Tôi nhìn hắn hồi lâu, chậm rãi khép lại mắt.

Lâu Tập Nguyệt lại bị độc tình cổ khống chế hắn, nói một đằng nghĩ một nẻo. Nhưng mà, tôi đã không còn biện pháp lừa bản thân mình tin tưởng được nữa, tin rằng Lâu Tập Nguyệt đúng là yêu tôi.

***

Xe ngựa lảo đảo đi về phía trước, ở dưới thân tôi kê thật dày đệm thật mềm, nằm trên đó rất thoải mái. Có lẽ là quá mức suy yếu, sau khi tôi tỉnh lại, trở nên vô cùng buồn ngủ, thường thường cả ngày đều ngây ngô.

Ngay tại lúc tôi sắp ngủ, một cánh tay vòng qua eo tôi, nâng cơ thể tôi đặt vào một vòng tay ấm áp. Tôi nhất thời giật mình một cái, theo bản năng từ chối một chút.

“Đừng nhúc nhích, Tiểu Tự.”

Tôi cứng đơ cả người, để mặc Lâu Tập Nguyệt ôm chặt, đem túi nước đưa đến bên miệng tôi: “Uống miếng nước rồi ngủ tiếp.” Tôi sững sờ nhìn đôi mắt sâu thẳm của hắn, hé miệng nhỏ. Lâu Tập Nguyệt khẽ nhíu mày, đối với miệng túi miệng cũng uống một ngụm, sau nâng cằm tôi lên, cúi đầu môi hắn phủ phục lên môi tôi.

Môi chạm nhau, tôi giống bị cái gì chập tới, mạnh tay đẩy ra hắn. Lâu Tập Nguyệt bất ngờ không kịp phòng, bị tôi đẩy ngã ngửa xuống, ngay cả túi nước trong tay cũng rớt xuống. Hắn chống khuỷu tay, mắt nhìn theo nước trong túi chảy ra, ánh mắt trầm tối lại, mở miệng nói: “Tiểu Tự, ngươi còn trách sư phụ làm ngươi bị thương ?” Tôi lắc đầu. Không trách , dù sao sớm hay muộn cũng sẽ như vậy, tuy rằng lần này tới quá đột ngột chút, nhưng là đây là cái giá phải trả mà, có thể có được cái giá phải trả cho ôn tồn dịu dàng của Lâu Tập Nguyệt. Tôi cũng đã hiểu rõ…..

Lâu Tập Nguyệt tóm lấy cổ tay tôi, thân thể nằm lên trên người tôi, tiếng nói càng âm u: “Vậy bây giờ, làm sao ta vừa đụng vào ngươi lại như vậy?” Tôi nhìn cánh tay mình không tự chủ lại run rẩy, nói không ra lời.

Tôi cũng không biết vì sao. Từ khi tôi tỉnh lại, tôi trở nên sợ hãi sự đụng chạm của Lâu Tập Nguyệt, theo bản năng kháng cự.

Đặc biệt khi ngủ. Chỉ cần cảm giác được hắn xuất hiện ngay bên người, tôi sẽ đột ngột tỉnh giấc. Có một lần, tôi bị vây hãm trong cơn ác mộng bị giết chết trằn trọc mà khóc rống, bỗng nhiên cảm giác Lâu Tập Nguyệt vừa gọi tôi vừa hôn môi tôi, trong lòng tôi sợ hãi, còn mở miệng cắn hắn.. . . . . . .

Tôi nhìn trên môi Lâu Tập Nguyệt còn có vết cắn lờ mờ, lại cảm thấy đau lòng, tay run rẩy vươn về phía môi hắn sờ: “Sư phụ, con. . . . . .”

Lời nói bị ngăn chận bị môi đè xuống chặn lại tất cả…

Lưỡi Lâu Tập Nguyệt ở trong miệng tôi tuỳ ý cướp đoạt, tựa như muốn xác nhận cái gì đó, điên cuồng khiến cho tôi không còn sức lực chống đỡ. Không khí trong lồng ngực hoàn toàn bị hắn ép hết, ngực bỗng đau, đầu óc cũng trở nên mơ hồ. Đột nhiên cổ họng nóng lên, tôi mạnh đẩy hắn ra, ho khan liên tục. Lâu Tập Nguyệt sửng sốt trong chớp mắt, cũng quên tức giận, vội vàng lại đây ôm lấy tôi đưa tay vỗ nhẹ lên tâm phúc ở trên ngực.

Từng đạo nội lực giống cơn gió dịu dàng thổi vào thân thể tôi, xua đi không ít đè nén trong đầu tôi. Tôi hít thở từng khí, nắm lấy tay hắn thở hổn hển nói: “Sư phụ, chúng ta quay về đi.” Lâu Tập Nguyệt hỏi tôi: “Vì sao?” Tôi nghĩ rồi nói: “Con không muốn đi cầu bọn họ.” Tưởng tượng đến Lâu Tập Nguyệt chỉ vì tôi mà đi cầu xin người khác, còn là Tử Thần phái buộc hắn định ra tám năm hẹn ước, trong lòng tôi liền cảm thấy rất khó chịu. Còn có một nguyên nhân khác là, tôi không muốn Tô Mạc Phi nhìn thấy dáng vẻ của tôi thế này, khiến cho anh ta lo lắng. Nếu lựa chọn Lâu Tập Nguyệt, tôi không muốn cùng Tô Mạc Phi tiếp xúc thêm nhiều nữa mới là tốt.

Lâu Tập Nguyệt dời bàn tay đặt trên ngực tôi, thuận thế vòng qua thắt lưng tôi: “Tiểu Tự ngốc.” Dừng thật lâu sau, nói: “Tiểu Tự sao cũng không hỏi, sư phụ vì sao lại làm ngươi bị thương?” Tôi cả người cứng ngắc, chậm rãi nói: “Vì, bởi vì là sư phụ.” Lâu Tập Nguyệt cánh tay siết chặt, cái trán chạm vào trán tôi, nhìn vào mắt tôi, thật lâu cũng không có lên tiếng…

Có lẽ là ở trên xe ngựa vẫn ngủ không tốt, tới một chổ nhà trọ ăn đơn giản chút gì, tôi liền về phòng nghỉ ngơi..

Trong lúc ngủ mơ màng, cửa mở ra, dường như có một người đi tới, ngồi ở bên giường nhìn tôi chằm chằm.

Ánh mắt dịu dàng, khiến cho người ta có cảm giác an tâm

Sau, người nọ đặt một thanh kiếm cùng vỏ kiếm vào lòng bàn tay tôi

Vỏ kiếm mát lạnh, trong lòng bàn tay có cảm giác khi chạm tới hoa văn chạm rỗng

Lam Ảnh kiếm của Tô Mạc Phi.

Trên lưng không hề biết vì sao chạy tới một cơn đau đớn, nóng rát.

Tôi nhất thời hoảng hốt, cảm thấy bản thân mình giống như mới vừa được Tô Mạc Phi cứu ra khỏi nơi của Lục Triển Bằng. Tiếp theo những buổi tối sau đó, Tô Mạc Phi cũng chỉ như vậy ngồi bên người tôi, nhìn tôi miên man ngủ. Như thế, sau này Lâu Tập Nguyệt đối với tôi có tốt, đều chỉ là giấc mộng mà thôi sao?

Tôi muốn mở to mắt nhìn xem hắn ta là ai vậy, lại bị ác mộng vây khốn

Người nọ sờ sờ trán tôi, ngón tay dời đi, sau đó, giống như sợ đánh thức tôi, hai cánh môi mềm mại nhẹ nhàng đậu lên môi tôi

Tôi nhất thời kinh hãi!

Lâu Tập Nguyệt hôn chưa bao giờ dịu dàng như thế. Chẳng lẽ, thật là. . . . . .

Không thể! Người tôi thích chính là sư phụ, cho nên không thể cùng những người khác làm những chuyện này.

Tôi ra sức giãy dụa , hé miệng, “Tô. . . . . .”

Còn một chữ, hô hấp ấm áp đang phất trên mặt tôi bỗng nhiên dừng lại.

Bản thân mình chậm chạp tỉnh lại trong hỗn độn, trống rỗng mở mắt nhìn người đứng bên cạnh kia, chờ đến khi nhìn rõ người đó là ai, cảm thấy an lòng hẳn.

Không phải mộng.

Hoàn hảo không phải. Những ngọt ngào chung sống cùng nhau, cho dù là giả dối, tôi cũng rất quý trọng trọng trí nhớ. Lòng tôi kích động vươn tay hướng về phía Lâu Tập Nguyệt, lại bị hắn tránh đi.

Tôi lúc này mới kinh sợ phát giác, sắc mặt Lâu Tập Nguyệt rất kém cỏi, nhìn thẳng vào mắt tôi trong đó dường như có áp lực gì đó thật nặng nề. Trong khi tôi lo sợ bất an, Lâu Tập Nguyệt đột nhiên hỏi: “Hắn cũng từng hôn ngươi giống như vậy?” Tôi cả kinh, trợn to mắt nhìn hắn, lại nói không ra lời nói phản bác. Tôi ngoài việc biết hắn sẽ giết tôi vì việc này, chưa bao giờ cố ý giấu diếm hắn cái gì. Mà tôi cùng Tô Mạc Phi. . . . . .

Tôi cố sức ngồi dậy, giữ chặt tay hắn vội la lên: “Sư phụ, đó là thứ ngoài ý muốn, con cùng huynh ấy”

“Đường Tự”, sắc mặt Lâu Tập Nguyệt có chút trắng bệch, giọng nói lại vô cùng bình tĩnh tựa như nước thanh lặng “Cho dù ngươi thực sự thích hắn, cũng đừng để cho ta biết. Ta không có cách nào thẳng thắn, cho ngươi nói lời lựa chọn một lần nữa”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.