Lưu Luyến Không Quên

Chương 109: Nhiệt tình sau chiến tranh lạnh (2)



'Ừ!' Giọng người đàn ông thật mê người, khóe môi hắn nhẹ câu lên, thâm tình nồng đượm giăng đầy trong mắt, hắn cúi đầu, đôi môi với những đường nét rõ ràng đáp xuống môi cô gái, giọng mê người nỉ non: 'Anh yêu em!', rồi nhiệt tình nghiền nát môi cô...

Kích tình lần nữa dấy lên sau chiến tranh lạnh như một tia chớp, thoáng chốc truyền khắp mỗi một tế bào trên người họ, lại như nắng hạn gặp mưa ... thân thể cô gái nhẹ run lên, hơi thở dồn dập càng lúc càng rõ ràng, cởi ra tất cả những ràng buộc trên hai thân thể, bàn tay người đàn ông nhẹ nhàng giữ lấy đôi gò đầy đặn của cô gái ...

Chiến trường từ sofa dời đến trên giường, mảnh khảnh trắng nõn như tuyết cùng rắn chắc vạm vỡ màu mật ong triền miên giao triền, dung hợp, trằn trọc không yên, khó rời khó bỏ, trong phòng lãng đãng tiếng thở gấp, tiếng than nhẹ xen lẫn giọng nho nhỏ thì thào: 'Y Y, nói em yêu anh!' Người đàn ông hung hăng dùng sức.

'Em yêu ... anh ... Nghị, anh yêu em không? Ưm ...' Móng tay cô gái khảm sâu vào da thịt người đàn ông, hừ nhẹ một tiếng.

'Yêu ...' Bàn tay đang đáp nơi vùng ngực đầy đặn của cô gái càng thêm dùng sức.

'Anh chỉ có thể ... yêu em một người ...' Trong tiếng thở dốc, hai tay cô bám chặt đôi vai rắn chắc của người đàn ông.

'Ừ ...' Đôi môi người đàn ông đã chặn lại môi cô gái.

Căn phòng ngủ chìm trong bóng tối, đêm - thật tĩnh lặng, sau cơn kích tình, cô gái nằm gối đầu lên khuỷu tay người đàn ông, hắn nghiêng người chặt chẽ giữ cô trogn lòng, hơi thở ấm áp quen thuộc phất qua những sợi tóc mềm mại của cô gái.

Đôi mắt cô gái lóe lên trong bóng tối, hàng mi dài nhẹ phất qua cánh tay người đàn ông, nhột nhột, đôi mắt đang nhắm của người đàn ông mở lớn, khóe môi nhẹ câu lên trong bóng tối: 'Đang nghĩ gì vậy?'

Cô gái hơi ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài lần theo những đường cong như điêu khắc trên mặt người đàn ông, giọng thật mềm nhẹ: 'Nghị, em có thể không cần danh phận, em chỉ cần anh yêu một mình em!'

Cái cô gái tên Tịch Họa kia cứ luôn khiến lòng Lâm Y nhấp nhỏm bất an, bà nội nói đúng, cô không thể dễ dàng bỏ cuộc ...

'Y Y ...' Người đàn ông nhẹ kéo đầu cô trở lại trong khuỷu tay mình, 'Anh đã nói rồi, bất kể xảy ra chuyện gì anh đều sẽ ở bên cạnh em ... danh phận, cho anh thêm một chút thời gian, từ từ đi ...'

'Chỉ cần người anh yêu là em, em không để ý ...' Cô gái chậm rãi nhắm mắt lại, gian nan thốt lên....

Sáng hôm sau, bởi vì có Tương Mân và Lý Uyển ở đây, hai người không dám thức dậy quá trễ, làm vệ sinh cá nhân xong chuẩn bị xuống lầu ăn sáng, nghĩ lại chuyện không vui tối qua, còn có chiến tranh lạnh với Lãnh Nghị mấy ngày nay, nội tâm Lâm Y có chút thắc thỏm phập phồng, không biết làm thế nào đối mặt với những người dưới lầu, vì vậy, cô chần chừ do dự thật lâu vẫn không cất được bước chân.

Lãnh Nghị rõ ràng cũng nhận ra sự bất an của Lâm Y, khóe môi hắn nhẹ câu lên, lẳng lặng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, cùng cô xuống lầu ...

Khi Lãnh Nghị nắm tay Lâm Y xuất hiện nơi phòng ăn, ánh mắt những người có mặt ở phòng ăn đều dính chặt nơi mười ngón tay nắm chặt nhau kia sau đó dời đến trên mặt hai người, Lãnh Nghị vẫn một vẻ lạnh mạc, đáy mắt không một chút xao động nào, Lâm Y ngược lại mặt hơi nóng lên, sự ngượng ngùng và bất an có thể thấy rất rõ ràng.

Trên mặt Tương Mân thoáng lộ chút ý cười, bà chỉ nhìn hai người khẽ gật đầu, không nói một lời còn trên mặt Lý Uyển lộ rõ sự bất mãn, bà thu hồi tầm mắt, chừng như không muốn nhìn đến Lâm Y, Vương Khiết thì nhàn nhạt nhìn hai người, trên mặt mang theo một nụ cười hời hợt, gật đầu xem như chào hỏi, ánh mắt Từ Giai thì trừng lớn hết nhìn Lãnh Nghị lại nhìn sang Lâm Y, trên mặt có thể thấy rõ sự thất lạc và bất mãn.

Tối hôm qua lúc Vương Khiết và Từ Giai trở về, Lâm Y đã lên lầu nhưng nghe giọng điệu của Lý Uyển, Lâm Y chắc chẳng còn mặt mũi nào ở lại nhà họ Lãnh, hoặc ít nhất thì khoảng cách giữa cô ta và Lãnh Nghị ngày càng lớn ... nhưng thế nào mà hôm nay hai người lại thân mật thế kia ... chiến tranh lanh mấy ngày nay dường như đã biến mất không còn tăm tích ...

Mỗi người ai nấy đều đang theo đuổi suy nghĩ của riêng mình thì Lâm Y đã nắm tay Lâm Y đến bàn ăn ngồi xuống, má Ngô sớm đã đặt bữa sáng trước mặt hai người ...

Lâm Y ngẩng đầu dè dặt nhìn sắc mặt của Lý Uyển nhưng ánh mắt Lý Uyển thủy chung không nhìn đến cô, vẻ bực bội cùng bất mãn biểu hiện quá rõ ràng trên mặt bà. Lâm Y nhẹ cắn môi, do dự một chút rồi mới nhẹ giọng nói: 'Dì, cháu xin lỗi, tối hôm qua là cháu không tốt ... lần sau cháu sẽ không ... ra ngoài uống rượu nữa ...'

Sóng mắt Lý Uyển thoáng xao động, ánh mắt xoáy trên mặt Lâm Y, đáy mắt Lãnh Nghị thoáng qua một ý cười, hắn nhìn Lý Uyển như đang chờ bà mở miệng; Vương Khiết và Từ Giai thì lặng lẽ ngừng tay, chờ xem phản ứng của Lý Uyển. Ánh mắt Lý Uyển quét qua mặt Lãnh Nghị, thấy ý cười trong mắt hắn, bà mím môi, rốt cuộc vẫn không nói một tiếng nào.

Bầu không khí trên bàn ăn phút chốc có chút cương, mặt Lâm Y hơi đỏ lên, lúc này tiếng cười của Tương Mân mới vang lên, trong giọng nói thoải mái lại mang theo sự uy nghiêm: 'Ân, Y Y, dì Lý cũng là vì tốt cho Nghị nhi, tốt cho nhà họ Lãnh, chỉ cần cháu tự biết sai chịu sửa là được, còn ai trách cháu nữa?'

'Cám ơn bà nội!' Lâm Y nhìn sang Tương Mân, giọng đầy cảm kích, dưới ánh mắt khích lệ của bà, cô lần nữa dè dặt nhìn sang Lý Uyển: 'Dì, là cháu không tốt, xin dì đừng giận!'

Lý Uyển lúc này mới lại nhìn sang Lâm Y, nhàn nhạt nói: 'Cô chăm sóc Nghị nhi cho tốt, đừng chỉ biết nhận sự sủng ái của nó, suy nghĩ cho Nghị nhi nhiều một chút ...'

'Dạ!' Lâm Y nhìn Lý Uyển, nhè nhẹ gật đầu.

Trên mặt Vương Khiết lẫn Từ Giai đồng thời xẹt qua một lớp mây đen, Vương Khiết thì rất nhanh đã khôi phục gương mặt tươi cười như thường còn Từ Giai thì chu môi, trừng mắt nhìn Lâm Y ...

Bầu không khí bắt đầu dịu đi đôi chút, dùng xong bữa sáng, Lãnh Nghị cầm lấy khăn ăn, vừa lau tay vừa nói: 'Bà nội, mẹ, con với Lâm Y định ra ngoài một chuyến ... ân, nghỉ bù ngày cuối tuần, sáng mai bọn con trở về ...'

Lâm Y ngẩn người, không khỏi quay lại nhìn Lãnh Nghị, vừa hay bắt ánh mắt hắn đang nhìn mình, đáy mắt tràn đầy ý cười, mấy ngày nay luôn cùng Lâm Y chiến tranh lạnh, tâm lực đều kiệt quệ, hắn thật sự muốn ra ngoài giải khuây, hơn đãy cũng là cơ hội tốt để bồi dưỡng tình cảm của hai người sau mấy ngày băng giá vừa qua ...

'Ừ, cũng được, hai đứa ra ngoài chơi đi, quan trọng nhất là vui vẻ!' Tương Mân gật đầu ra hiệu tán đồng, nếu như Tương Mân đã biểu hiện rõ ràng như thế, những người khác đương nhiên cũng không thể nói gì, hơn nữa Lý Uyển cũng rất rõ ràng, chuyện Lãnh Nghị đã quyết định, bà có phản đối cũng vô ích ...

'Muốn đi đâu đây?' Trở về phòng, cửa vừa đóng lại sau lưng Lãnh Nghị liền xoay vai Lâm Y lại, hai tay trượt xuống vùng eo nhỏ nhắn của cô, áp cô lên cánh cửa, thoải mái ôm cô.

'Đi đâu cũng được!' Cô gái cười có vẻ không được tự nhiên, sự ngượng ngùng từ mấy ngày chiến tranh lạnh dường như vẫn còn lưu lại đôi chút trong không khí, cô vẫn cảm thấy có chút ngượng ngập.

Bàn tay đặt nơi eo chợt siết lại, Lãnh Nghị kéo cô gái gần hơn, mãi cho đến khi mũi hắn chạm vào chóp mũi cô, môi mỏng điểm nhẹ lên cánh môi hòng, giọng có chút ái muội: 'Đi một nơi không có ai làm phiền chúng ta, đem thời gian chúng ta bỏ phí mấy ngày qua lấy trở về, được không?'

Mặt cô gái bừng đỏ, thấy vậy khóe môi người đàn ông ý cười càng sâu, hắn thích vẻ thẹn thùng của hiểu, tuy hai người đã thân mật không biết bao nhiêu lần nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện này, cô gái vẫn đỏ mặt thẹn thùng như cũ, giống hệt như lần đầu tiên.

Cái loại thẹn thùng, đỏ mặt đó dễ dàng khơi gợi hứng thú nơi người đàn ông, làm bừng cháy ngọn lửa nơi bụng hắn, chỉ muốn áp cô dưới thân mà yêu thương một phen ... Bàn tay của người đàn ông thuận theo ý tưởng trong đầu mình, nhẹ nhàng vuốt ve những nơi mẫn cảm của cô gái, cánh môi mút nhẹ vành tai cô gái, giọng đầy dụ hoặc: 'Hôm nay chưa ăn bữa sáng ... chi bằng chúng ta ăn trước bữa sáng rồi lại đi sau?'

'Không cần!' Cô gái mặt càng đỏ hơn, đẩy mạnh người đàn ông ra.

'Không cần?' Khóe môi người đàn ông câu lên, 'Vậy chúng ta ra xe ăn bữa sáng nhé?'

'Không cần!' Giọng cô gái mang theo chút yêu kiều.

'Vậy lúc nào chúng ta mới ăn bữa sáng?' Người đàn ông cố tình làm ra vẻ sốt ruột.

'Vừa nãy không phải đã ăn dưới lầu sao?' Cô gái giả vờ hồ đồ.

'À, đó là phía trên, còn phía dưới ... chưa có ăn ...' Người đàn ông cố nén cười.

'Lưu manh!' Cô gái không giả ngu được nữa.

Lúc này điện thoại của Lâm Y chợt reo lên, cô đẩy Lãnh Nghị ra chạy đến bên giường, Lãnh Nghị cũng theo sát cô đi đến bên giường, ngón tay thon dài của Lâm Y mở màn hình lên, thấy cái tên "Lăng Nhất Phàm" nhấp nháy trên màn hình, cô ngẩn người, có chút chột dạ liếc sang Lãnh Nghị.

Mắt Lãnh Nghị cũng đang nhìn xoáy vào Lâm Y, cái tên đang nhấp nháy trên màn hình kia hắn cũng nhìn thấy nhưng cứ coi như không, Lâm Y, nuốt nuốt nước bọt, bình tĩnh ấn phím nghe, từ đầu kia truyền đến giọng nói ôn hòa của Lăng Nhất Phàm: 'Lâm Y ... anh là Nhất Phàm ...'

Tay Lãnh Nghị đột ngột duỗi ra, từ phía sau vòng qua eo cô, chính mình thì ngồi xuống giường, cô gái đương nhiên là ngã ngồi vào lòng hắn.

'Chào anh!' Lâm Y ngồi yên trong lòng Lãnh Nghị, tận lực dùng giọng thoải mái nói, 'Tìm em có chuyện gì?'

'Em ... hôm nay có khỏe không?' Từ ngày hôm qua nhìn thấy vẻ tiều tụy của Lâm Y, lòng Lăng Nhất Phàm vẫn luôn nghĩ tới điều đó, tin tức trên báo lần đó Lãnh Nghị trước mặt đám đông công nhận thân phận bạn gái của Lâm Y hắn cũng có đọc, lúc đó hắn đã biết Lâm Y không thể thuộc về mình vì vậy hắn đặt hết tâm lực vào chuyện phát triển sự nghiệp ở nước ngoài, muốn dùng công việc để quên đi nỗi nhớ trong lòng ...

Nhưng hắn không thể khống chế được thay cô lo lắng, sợ cô ở nhà họ Lãnh chịu ủy khuất ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.