Lưu Luyến Không Quên

Chương 143: Dạ tiệc (1)



Lăng Nhất Phàm chọn cho Lâm Y một bộ váy dạ tiệc màu lam nhạt, màu này càng tôn lên làn da vốn đã trắng của cô gái khiến nó càng thêm trắng nõn, trơn bóng như ngọc, trong suốt như nước, nơi vai lộ ra bày ra xương quai xanh duyên dáng, lưng thẳng eo thon, hai chân suông dài, đôi mắt trong suốt long lanh như nước biển dưới ánh mặt trời, gương mặt thiên sứ tươi mát thanh thuần ...

Cô gái như một đóa tuyết liên nở rộ nơi sông băng, lại như một nàng tiên đi lạc vào cõi trần gian ... cô vừa đi vào nơi tổ chức dạ tiệc liền không nghi ngờ gì, trở thành tiêu điểm.

Nơi khu dành cho khách quý, Lãnh Nghị mặc một bộ tây trang màu đen cắt may thủ công, bên trong là áo sơ mi màu lam thẫm, trên gương mặt tuấn mỹ vẫn là vẻ lạnh mạc và cao ngạo thường thấy, bên trái hắn là Trịnh Thiếu Bạch, Lữ Thần, bên phải là một người đàn ông trung niên nhưng vẫn còn rất phong độ, chính là đại sứ của Trung quốc ở nước Pháp vừa mới từ châu Âu trở về, Từ Nhất Hạo, ngồi bên cạnh Từ Nhất Hạo là một người đàn ông trung niên khác, vẻ mặt nho nhã, chính là hội trưởng của hiệp hội thương mại Tiền Trung Chính, là chủ của buổi tiệc này.

Mấy người đang nhỏ giọng nói chuyện gì đó ... nếu như không phải vì nể mặt Tiền Trung Chính cùng Từ Nhất Hạo, Lãnh Nghị cũng sẽ không đến tham gia những buổi tiệc như thế này ...

Lúc này Trịnh Thiếu Bạch, người đang ngồi ở vị trí đối diện với cửa là người đầu tiên nhìn thấy Lăng Nhất Phàm cùng cô gái đang khoác tay hắn tiến vào Y. Vẻ tươi mát thanh thuần của cô khiến mắt hắn chợt sáng lên, lại nhìn kỹ lại, thì ra là Lâm Y. Trịnh Thiếu Bạch không khỏi bật thốt lên: 'Lâm Y ...'

Một tiếng gọi này lập tức khiến mấy người đàn ông cùng ngừng lại đề tài đang nói, mấy đôi mắt đồng loạt quét về phía cửa chính, lúc này mới phát hiện, cùng nhìn về phía cửa không chỉ có riêng bàn của họ ...

Đáy mắt Lãnh Nghị chớp mắt trở nên âm trầm, trên mặt cũng không thể che dấu được sự u ám, ánh mắt như dao quét về phía hai gương mặt tươi cười kia, người phụ nữ của hắn thế nào lại có thể khoác tay một người đàn ông khác thân mật như vậy chứ? Bàn tay đang để trên đùi không tự chủ được siết chặt đến nỗi các khớp ngón tay trở nên trắng bệch --- hắn gần như quên mất trong nhà hắn còn có một cô gái khác đang nằm đó!

Lữ Thần và Trịnh Thiếu Bạch không hẹn mà cùng nhìn về phía Lãnh Nghị, như họ tưởng tượng, sắc mặt hắn quả nhiên thật khó coi ...

'Cô ấy chính là Lâm Y sao?' Từ Nhất Hạo ngồi bên cạnh nhẹ giọng hỏi, ánh mắt ông ghim chặt trên gương mặt tươi mát thanh thuần như một đóa tuyết liên của cô gái, sóng mắt thoáng xao động, từ trong miệng của Vương Khiết và Từ Giai ông đã nghe nhắc rất nhiều lần cái tên Lâm Y này, cái tên này đã sớm nhớ kỹ trong lòng, chỉ là ... lần đầu tiên gặp được người thật!

'Đúng vậy ạ!' Chỉ có Lữ Thần cười, cho Từ Nhất Hạo một câu trả lời khẳng định.

Từ Nhất Hạo đưa tay cầm lấy ly rượu trên bàn nhẹ nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái trong chiếc váy dạ hội màu lam nhạt kia; luận sức quyến rũ, Từ Giai xác thực không phải là đối thủ của cô gái này, cho dù là Hạ Tịch Họa tỉnh lại cũng rất khó nói, chẳng trách được Lãnh Nghị lại mê luyến cô như vậy ...

'Ân, cô gái đó không phải là bạn gái của thiếu chủ của LS quốc tế sao? Sao giờ lại đi cùng với thiếu gia nhà họ Lăng vậy?' Có tiếng phụ nữ lao xao bàn luận.

'Vị Lãnh thiếu gia đó có vị hôn thê rồi, không cần cô ta nữa. Hừm, con gái đẹp đúng là tốt, lại đổi một kim chủ rồi!' Một giọng khinh miệt khác vang lên.

...

Lăng Nhất Phàm thỉnh thoảng quay đầu nhìn cô gái đang khoác tay mình, liên tiếp chào hỏi những người quen biết, trên mặt là sự vui vẻ và hạnh phúc không thể kìm chế được, một nhân viên phục vụ nâng khay nước uống đi ngang qua, hắn chu đáo nhìn sang cô gái bên cạnh nhỏ giọng hỏi: 'Lâm Y, muốn uống chút gì không?'

'Một ly nước là được rồi!' Cô gái cười nhẹ, nụ cười như sóng gợn mặt hồ.

'Được!' Lăng Nhất Phàm cũng cười, hắn lấy một ly nước từ trên khay đưa cho Lâm Y, người ngoài nhìn vào, ai nấy đều cho rằng họ chính là một đôi thật yêu nhau.

Lăng Nhất Phàm dẫn Lâm Y đi nói chuyện với một số bạn bè trên thương trường, thỉnh thoảng họ lại nâng ly chạm cốc ... Khi tiếng nhạc du dương vang lên, nơi sàn nhảy bên cạnh hội trường dần trở nên đông đúc, các quý ông quý cô từng đôi một tiến vào sàn nhảy, ưu nhã dìu nhau bước theo điệu nhạc.

Lãnh Nghị nhìn thấy Lăng Nhất Phàm cúi xuống nói gì đó bên tai Lâm Y, rồi cô mỉm cười gật đầu, hai cười cùng đi về phía sàn nhảy. Tay Lăng Nhất Phàm nhẹ nhàng đáp nơi thắt lưng mảnh khảnh của cô gái, bàn tay nhỏ nhắn của cô gái đặt nơi vai người đàn ông, hai người nhẹ nhàng dìu nhau trong sàn nhảy, nhỏ giọng nói nói cười gì đó --- chỉ là những tư thế khiêu vũ bình thường nhưng trong mắt Lãnh Nghị lại trở thành ngả ngớn tán tỉnh nhau ...

Từ Nhất Hạo đang xoay sang Tiền Trung Chính nói gì đó, Tiền Trung Chính mỉm cười gật đầu, hai người nhìn về phía Lãnh Nghị, Lữ Thần và Trịnh Thiếu Bạch đang ngồi cạnh bên chào một câu rồi cùng đi về phía sàn nhảy ...

Hết một điệu nhạc, Lăng Nhất Phàm mỉm cười khoác eo Lâm Y đi ra khỏi sàn nhảy, vừa bước đến bên sàn nhảy Lâm Y liền nhìn thấy hai người đàn ông trung niên đi đến trước mặt, một người phong độ tiêu sái, mang theo khí độ bất phàm, một người ưu nhã quý khí; người đàn ông trung nhiên nho nhã vẫy tay với Lăng Nhất Phàm: 'Nhất Phàm, qua đây một lát!'

'Bác Tiền, chào bác!' Lăng Nhất Phàm mỉm cười chào Tiền Trung Chính, vừa dẫn Lâm Y đi về phía hai người vừa giới thiệu với cô: 'Lâm Y, vị này là chủ nhân của bữa tiệc tối nay, cũng là hội trưởng của hiệp hội thương mại - Tiền Trung Chính, bác Tiền!'

'Chào bác, bác Tiền!' Lâm Y lễ phép chào ông.

'Ân, được rồi ... Nhất Phàm, giới thiệu với cháu, vị này là đại sứ của nước ta ở nước Pháp, Từ Nhất Hạo tiên sinh ... Từ tiên sinh, vị này là Lăng Nhất Phàm, thiếu chú của tập đoàn Lăng thị, Lăng thị năm nay ở thị trường nước ngoài phát triển rất tốt, rất có tương lai ...'

Thấy mấy người đàn ông đang hăng say nói chuyện làm ăn, Lâm Y lặng lẽ đứng một bên nghe, điềm tĩnh mà xinh đẹp như một đóa sen mới nở, ánh mắt Từ Nhất Hạo không ngừng nhìn về phía Lâm Y, ánh mắt thật phức tạp; khi một điệu nhạc khác vang lên, Từ Nhất Hạo lịch lãm nhìn về phía Lâm Y mỉm cười: 'Lâm tiểu thư, có thể mời cô một điệu nhảy không?'

'Ân, được!' Lâm Y lễ phép mỉm cười với ông.

'Lâm tiểu thư nhảy rất hay ... là học từ nhỏ sao? Hay là ở nhà có người dạy múa?' Trong sàn nhảy Từ Nhất Hạo mỉm cười nhìn Lâm Y.

'Phải đó, lúc nhỏ cháu có học múa, mẹ cháu vốn là một diễn viên múa ...' Lâm Y lễ phép trả lời.

'Ân, từ động tác của Lâm tiểu thư có thể thấy được là có kỹ thuật nhảy múa điêu luyện ...' Đáy mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, ông hơi ngừng một chút rồi thản nhiên hỏi: 'Lâm tiểu thư là người gốc ở đâu?'

'Thành phố G...'

'Ân, cô từ nhỏ đến lớn đều sống ở thành phố G sao?'

'Không phải, lúc nhỏ mẹ cũng ở thành phố H, về sau bởi vì bị té trong một lần biểu diễn, từ đó không thể lên sân khấu nữa nên mẹ dọn về thành phố G, rồi sống đến bây giờ ...' Lâm Y nhàn nhạt giải thích, cô đoán là người đàn ông này sợ không khí quá gượng gạo nên tìm đề tài để nói.

'Lúc biểu diễn bị té?' Mắt Từ Nhất Hạo trong nháy mắt đông lại, ông trầm mặc một lút rồi mới nhẹ giọng hỏi: 'Mẹ cô tên là gì?'

Lâm Y kinh ngạc nhìn người đàn ông trung niên đầy phong độ trước mặt, nhất thời không lên tiếng, Từ Nhất Hạo dường như cũng phát hiện mình có chút luống cuống, ông vội cười nói: 'Lúc còn trẻ tôi cũng quen biết một số diễn viên múa, tôi đang nghĩ không biết mẹ cô có phải cũng là người quen của tôi hay không?'

'Ồ!' Lâm Y bừng tỉnh, cô mỉm cười: 'Mẹ cháu tên là Lâm Dung!'

'Lâm Dung ...' Từ Nhất Hạo nhẹ giọng lặp lại một lần, sau đó dường như thở phào một hơi nhẹ nhõm, ông cười nhẹ nói: 'Ừ ... tôi không quen ...'

Vừa mới định rời khỏi sàn nhảy thì Lâm Y lại bị Trịnh Thiếu Bạch chặn lại: 'Lâm tiểu thư, nhảy với tôi một điệu!' Lâm Y nhìn thấy cách đó không xa ở khu khách quý, Lăng Nhất Phàm đang cùng Tiền Trung Chính cùng mấy người khác đang nói chuyện hăng say, Lâm Y chào Từ Nhất Hạo rồi theo Trịnh Thiếu Bạch lần nữa bước vào sàn nhảy.

Từ Nhất Hạo lặng lẽ đứng nhìn theo bóng lưng của Lâm Y, ngẩn người hồi lâu ông mới cất bước đi đến bàn của Tiền Trung Chính ...

Còn chưa nhảy được mấy bước thì Trịnh Thiếu Bạch vội kéo Lâm Y ra khỏi sàn nhảy. Lâm Y thoáng chau mày nhẹ rũ tay Trịnh Thiếu Bạch ra, nói nhỏ: 'Trịnh thiếu, đi đâu vậy/'

'Có người muốn gặp cô!' Trịnh Thiếu Bạch lúc này mới cười nói.

Lâm Y lập tức hiểu ngay, cô dừng bước, nhàn nhạt nói: 'Thực xin lỗi, nói với anh ta, tôi không muốn đi!', rồi xoay người rời đi.

Tay lập tức bị Trịnh Thiếu Bạch giữ chặt: 'Lâm tiểu thư, đừng như vậy, cô cũng biết tính tình của anh ta, nếu như chuyện anh ta muốn mà không làm được thì sẽ không buông tay đâu, đừng làm khó cho tôi, đi thôi!' Hắn vừa phân trần vừa kéo Lâm Y đi về phía phòng nghỉ của khách quý ở phía sau sàn nhảy.

Bước chân loạng choạng, nhưng lại sợ ánh mắt săm soi của những người xung quanh nên Lâm Y đành cắn môi, lặng lẽ bước theo chân Trịnh Thiếu Bạch.

Cửa phòng nghỉ vừa mở ra Lâm Y đã nhìn thấy gương mặt anh tuấn quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia, đôi mắt đen thẳm đang ghim chặt trên người cô, đáy mắt có thể thấy rõ sự u ám, một thân tây trang cầu kỳ càng hiển lộ khí thế và khí chất trời sinh của hắn.

Cái loại khí thế cường hãn đó khiến Lâm Y không tự chủ được nhẹ run lên, bước chân vừa bước vào cửa chợt dừng lại, người đàn ông này, xem ra là quyết tâm cùng cô dây dưa đến cùng đây mà!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.