Lưu Luyến Không Quên

Chương 144: Dạ tiệc (2)



Thân thể bị Trịnh Thiếu Bạch đẩy nhẹ một cái, không đừng được tiến về phía trước hai bước, cửa nhẹ nhàng đóng lại sau lưng cô. Lâm Y đứng thẳng người, lặng lẽ nhìn gương mặt anh tuấn nhưng lúc này giăng đầy mây đen của người đàn ông trước mắt.

Ánh mắt sắc bén của người đàn ông rơi trên vùng xương quai xanh với những đường cong duyên dáng của cô đang lộ ra ngoài, làn da trắng nõn như tuyết kia dưới ánh đèn nhu hòa của căn phòng càng lộ vẻ trong suốt óng ánh, lại nhìn xuống, loáng thoáng thấy được những đường cong của đôi gò đầy đặng càng toát ra vẻ mê người ...

Người đàn ông mím chặt cánh môi, ánh mắt u ám quay lại trên gương mặt xinh đẹp của cô gái, nhìn chằm chằm thật lâu rồi khóe môi câu lên một ý cười lạnh, giọng cũng lạnh như băng: 'Em với tình mới của em, tình cảm thật không tệ!'

Lâm Y vẫn im lặng, thản nhiên, hình ảnh người đàn ông đưa tay bế lấy Hạ Tịch Họa từ trong xe ra lại chập chờn trong đầu, cô mím chặt cánh môi, đôi mắt trong trẻo nhìn qua vai người đàn ông đến một nơi vô định, đáy mắt bình lặng như nước.

Sự im lặng cùng lạnh nhạt của cô gái chừng như khiến cho đáy mắt người đàn ông càng thêm u ám, hắn vươn cánh tay dài vòng qua thắt lưng mảnh khảnh của cô gái, hung hăng siết chặt trong lòng, cô gái giãy dụa theo bản năng nhưng càng giãy dụa, bàn tay đặt nơi eo cô gái càng siết chặt, hai thân thể sít sao dán chặt vào nhau, hơi thở ấm áp của người đàn ông phất qua những sợi tóc dài của cô gái, giọng như có gái: 'Vì sao không nói?'

'Em không có gì để nói với anh!' Cô gái rốt cuộc thôi giãy dụa, lạnh lùng lên tiếng.

Lãnh Nghị hơi híp mắt, trên mặt âm trầm đến dọa người, bàn tay đang giữ nơi eo của cô gái chợt trượt đến sau đầu, những ngón thon dài xuyên qua mái tóc dài của cô, giữ chặt lấy ót cô, bức cô nhìn thẳng vào hắn.

'Anh làm gì vậy? Đây là nơi công cộng!' Lâm Y tức tối trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, nhỏ giọng nhắc nhở.

Đáy mắt người đàn ông thoáng qua một ý cười lạnh, nhìn đôi môi đỏ thắm ướt át của người, nhớ đến hương vị ngọt ngào của cô, giọng nói vốn lạnh lùng mang theo một chút ái muội: 'Nếu như em đã không có gì để nói với anh, vậy chúng ta chỉ làm thôi, anh không ngại nơi đây có phải là nơi công cộng hay không!'

Lời vừa dứt thì đôi môi với những đường nét rõ ràng đã áp xuống, dán lên hai cánh môi hồng mềm mại thơm ngát kia, thân thể hai người càng dán sát vào nhau.

'Lãnh Nghị!' Cô gái cố nén tiếng quát, thân thể kinh hoàng ngửa về phía sau muốn né tránh nụ hôn của hắn, thân thể cũng tìm cách lách ra nhưng vô ích ... Cô gái hoảng loạn thở dồn, 'Giữ lại cho em chút mặt mũi!'

'Mặt mũi?' Người đàn ông hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt như đao nhìn chằm chằm cô gái, đáy mắt thoáng qua một tia châm chọc, 'Người phụ nữ của anh, ngay trước mặt anh cùng người đàn ông khác đi cả đêm không về, ở trước mặt nhiều người như vậy cùng người đàn ông khác khoác tay thân mật như vậy, có từng nghĩ giữ lại mặt mũi cho anh không?'

'Lãnh Nghị!' Cô gái đã nhịn đến không thể nhịn nổi, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt Lãnh Nghị, 'Em đã không còn là người phụ nữ của anh! Em đã nói với anh rất nhiều lần rồi, chúng ta đã kết thúc! Em cùng với ai là tự do của em, cùng mặt mũi của anh không có quan hệ gì ...'

Lời của cô gái còn chưa nói dứt thì đôi môi đã bị người đàn ông hung hăng nghiền nát, nghiến ngấu, bàn tay của người đàn ông giữ chặt, chế trụ sau ót cô gái, một bàn tay khác siết chặt lấy chiếc eo thon của cô gái, chừng như muốn đem cô khảm vào trong chính thân thể mình ...

Đầu của Lâm Y không ngừng vang lên những tiếng ong ong, không còn suy nghĩ được gì cả, cô chỉ theo bản năng dùng đôi tay đẩy thân thể cường tráng của người đàn ông ra, nhưng cô càng kháng cự thì tay người đàn ông càng dùng sức, cô gái gần như không thể nhúc nhích. Rốt cuộc Lâm Y buông tha cho chống cự, cô nhắm mắt để mặc đôi môi người đàn ông tùy ý làm càn ...

Thật lâu thật lâu, rốt cuộc Lãnh Nghị cũng rời khỏi môi Lâm Y, đôi môi hồng nhuận của cô gái bởi vì nụ hôn cường thế mà rõ ràng hơi sưng lên nhưng lại càng thêm ướt át kiều diễm, lúc này đôi môi đó đang hé ra, thở từng ngụm lớn không khí.

Người đàn ông nhìn đôi má ửng hồng của cô gái, lạnh lùng hỏi: 'Em có phải là người phụ nữ của anh không?'

'Không phải!' Cô gái chau mày, hơi thở vẫn còn dồn dập, hình ản mái tóc dài của Hạ Tịch Họa, chiếc váy trắng trên tay Lãnh Nghị phất phơ lại hiện ra trong đầu cô, giọng cô gái lạnh lùng mà bình thản: 'Người phụ nữ của anh là Hạ Tịch Họa!'

Người đàn ông chau mày nhìn cô gái quật cường trước mặt, một lúc sau mới cười lạnh một tiếng: 'Cũng đúng! Ít ra Tịch Họa không giống như em, đem mình chuốc say bét nhè rồi chạy lên vũ đài múa cột; cũng không giống em khoác tay người đàn ông khác đi tham gia tiệc tối gì đó; cô ấy càng không giống em, tùy tiện có thể cùng người đàn ông khác qua đêm bên ngoài!'

'Lãnh Nghị!' Lâm Y tức quá hóa cười, 'Em là cô gái không biết liêm sỉ như vậy đó, vậy xin anh đừng ôm em nữa, đừng dây dưa không dứt với em nữa, đỡ phải làm bẩn tay anh, phá hủy danh dự của anh! Càng đừng nên hỏi em có phải là người phụ nữ của anh không!'

Mắt người đàn ông lập tức tràn đầy tín hiệu nguy hiểm, thân hình cao lớn mạnh mẽ áp sát cô gái, cô gái bị lực ép từ phía hắn làm cho loạng choạng mấy bước, trong tiếng kêu kinh ngạc cố nén của cô gái, người đàn ông trực tiếp áp cô lên tường, một chân hơi gập lại, cường thế giữ thân thể cô gái giữa hai chân mình, nhẹ nhàng nâng cô lên khỏi mặt đất.

Cô gái vội huơ tay muốn kháng cự nhưng bị bàn tay to của người đàn ông giữ chặt, thân thể cường tráng của hắn áp lên thân thể cô gái khiến cô muốn động cũng không động đậy được, gương mặt anh tuấn áp sát mặt cô, ánh mắt đầy vẻ u ám, đôi môi mỏng lần nữa cường thế chiếm lấy đôi cánh môi anh đào, cuồng nhiệt nghiến ngấu, cô gái chừng như cảm nhận được nơi nào đó của người đàn ông có phản ứng, cứng rắn chống đỡ nơi chân mình, cảm giác này khiến cô vừa kinh hoàng vừa thẹn thùng vạn phần nhưng rõ ràng, sức cô gái làm sao là đối thủ của người đàn ông ...

Ngoài cửa loáng thoáng có tiếng cười nói, rõ ràng là có người đi ngang qua, cô gái khẩn trương đến nỗi không dám thở, chính ngay lúc này ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng gõ cửa rồi giọng nói trầm thấp ôn hòa của Từ Nhất Hạo vang lên: 'Lãnh Nghị ...'

Lãnh Nghị rốt cuộc ngừng tay, rời khỏi đôi môi của cô gái, nhìn gương mặt đỏ bừng vì thẹn thùng và phẫn nộ của cô gái, hơi thở của hắn có chút thô ráp, cô gái thì càng khỏi phải nói, thở dồn dập từng ngụm từng ngụm. 'Lãnh Nghị!', giọng nói ngoài cửa lại vang lên lần nữa. Lãnh Nghị chắn môi, Trịnh Thiếu Bạch này trông cửa thế nào mà để đến lúc then chốt lại có người đến gõ cửa chứ!

Lãnh Nghị chậm rãi buông cô gái ra, cô gái nhanh chóng lướt qua người hắn, hoảng loạn chạy vào nhà vệ sinh, chỉnh trang lại mái tóc cùng quần áo hỗn độn của mình ... gương mặt của Lãnh Nghịâm trầm nhìn về phía phòng vệ sinh đang đóng chặt cửa, lúc này mới xoay người đi đến sofa ngồi xuống, trầm giọng nói: 'Vào đi!'

Từ Nhất Hạo nhẹ nhàng đẩy cửa vào, sau lưng ông là Trịnh Thiếu Bạch vẻ mặt bất an, Từ Nhất Hạo nhìn Lãnh Nghị đang ngồi nơi sofa âm trầm không nói nhưng tức giận đến ngực còn phập phồng, mỉm cười nói: 'Lãnh Nghị, hội trưởng Tiền tìm cháu khắp nơi ... liên quan đến chuyện đầu tư ...'

Trong phòng vệ sinh, Lâm Y nhìn cô gái gương mặt đỏ ửng, y phục hỗn độn, khóe mắt bất giác phiếm hồng, cô dùng đôi tay run rẩy chỉnh lại quần áo hỗn độn, chải lại tóc, nhắm mắt yếu ớt dựa vào khung cửa lấy lại bình tĩnh, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng mở cửa bước ra.

Mấy cặp mắt nơi sofa nhất tề quét về phía Lâm Y nhưng trên mặt cô là một vẻ điềm tĩnh, thản nhiên như vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì, cô cũng nhìn ọn họ một lần, ngẩng cao đầu lạnh mạc đi về phía cửa phòng nghỉ.

Đáy mắt đen thẳm của Lãnh Nghị tràn đầy u ám, ánh mắt như đao vẫn luôn đuổi theo bóng dáng mảnh khảnh của cô gái, cô như một đóa tuyết liên chỉ có thể nhìn không thể hái, đang cách hắn càng lúc càng xa, trái tim Lãnh Nghị lại bắt đầu đau đớn đến khó chịu ...

Trịnh Thiếu Bạch dè dặt quan sát sắc mặt của Lãnh Nghị, Từ Nhất Hạo thì lẳng lặng nhìn theo bóng lưng của Lâm Y ...

Trong hội trường, Lữ Thần vẫn đang lôi kéo Lăng Nhất Phàm nói chuyện không dứt, Lăng Nhất Phàm thì vừa nói vừa nhìn đông nhìn tây tìm kiếm bóng dáng của Lâm Y, rốt cuộc cũng nhìn thấy chiếc bóng màu lam nhạt xuất hiện bên cạnh sàn nhảy, Lăng Nhất Phàm cũng chẳng kịp chào Lữ Thần một câu, vội vàng bước nhanh về phía Lâm Y: 'Lâm Y ...', nghe tiếng gọi, Lâm Y ngẩng đầu lên cười với hắn.

Buổi dạ tiệc rốt cuộc cũng kết thúc, trên lối đi ra khỏi hội trường, cơn gió lạnh đầu đông khiến người ta không khỏi run lên, Lăng Nhất Phàm cẩn thận khoác chiếc áo vest của mình lên bờ vai trần của Lâm Y, 'Cám ơn!', Lâm Y mỉm cười ngẩng đầu lên, lại vô tình bắt gặp một đôi mắt u ám đang nhìn mình chằm chằm. Nụ cười trên môi cô lập tức đông lại, Lăng Nhất Phàm kéo tay Lâm Y đi về phía xe mình ...

Nơi cổng chính căn biệt thự của Lãnh Nghị, thân hình cao lớn đĩnh đạc của hắn xuất hiện nơi cửa xe, quản gia sớm đã đứng chờ ở cửa, Lãnh Nghị mặt ủ màu chau bước nhanh vào trong, đi xuyên qua phòng khách lên thang lầu, đi đến ngã rẽ nơi tầng hai, bước chân thoáng dừng lại một chút rồi rất nhanh lại tiếp tục đi thẳng lên tầng ba ...

Nhẹ đẩy cửa một gian phòng ở lầu ba, Tiểu Hồng đang ngủ gà ngủ gật nghe tiếng động liền bật dậy, nhìn thấy người đàn ông anh tuấn đứng trước cửa phòng, cô vội hô lên: 'Thiếu gia!'

Lãnh Nghị chỉ lạnh nhạt gật đầu, mắt nhìn sang cô gái đang nằm trên giường, chân bước nhanh đến sát bên giường mới dừng lại, trong mắt lộ ra một tia phức tạp, Tịch Họa, bao giờ em mới chịu tỉnh lại đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.