Lưu Luyến Không Quên

Chương 169: Bế tắc (1)



Mắt cô gái lóe lên một tia sáng dị thường nhưng trong chớp mắt trở lại vẻ lạnh lùng và bình thản, cô cắn môi nhìn người đàn ông đối diện rồi vụt đứng bật dậy, giọng lạnh như băng: 'Em không muốn nói chuyện với anh nữa ... tạm biệt Lãnh tiên sinh!' Nói rồi cô quả quyết xoay người rời đi, cô nhớ rất rõ, mình bây giờ là vị hôn thê của Lăng Nhất Phàm, cô và Lăng Nhất Phàm sắp kết hôn rồi!

Đi men theo lối đi dành cho người đi bộ cạnh quảng trường, Lâm Y bước những bước vội vàng, cô muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này, cách người đàn ông này thật xa nhưng cánh tay đã rất nhanh bị một bàn tay to níu lại, Lâm Y không cần nhìn lại cũng biết là ai, cô bất đắc dĩ khép mắt lại, ngừng bước chân, thân thể cứng đờ đứng đó.

'Y Y ...' Cùng với tiếng gọi, Lâm Y cảm nhận được eo mình bị siết chặt lại, Lãnh Nghị đang giữ cô trong vòng tay mình, hơi thở ấm áp phất qua mái tóc cô gái.

'Buông ra!' Cô gái dùng sức giãy dụa, cô muốn thoát khỏi đôi tay của người đàn ông nhưng rõ ràng là không thể, tay người đàn ông như hai gọng kìm giữ chặt lấy cô. Lâm Y chỉ đành ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn mỹ bất phàm kia, đáy mắt một mảnh bình lặng khiến lòng người đàn ông đau xót: 'Lãnh Nghị, có một số chuyện đã qua thì không thể quay lại, xin anh đối mặt với hiện thực ... hãy nghĩ về Hạ Tịch Họa của anh, anh vì cô ấy giữ lời hứa bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ giờ muốn buông tay hay sao?'

'Cứ coi như anh nợ cô ấy ... đợi đến khi Tịch Họa tỉnh lại, anh sẽ giải thích rõ ràng với cô ấy!' Đáy mắt Lãnh Nghị lóe sáng, hiện giờ hắn chỉ muốn giành giật cô trở lại, những chuyện khác hắn không quản được nhiều như vậy; lúc này cô gái đang ở trong vòng tay hắn, gương mặt trắng nõn xinh xắn cách hắn gần như vậy, còn có, đôi môi anh đào kia, mùi hương quen thuộc kia ... Tim người đàn ông kịch liệt nhảy lên, hắn không chút do dự áp môi xuống đôi cánh môi mượt mà kia.

'Buông ra!' Nhìn thấy gương mặt kia đang áp sát về phía mình, cô gái khiếp sợ muốn tránh đi, cố nén giọng rống lên nhưng rõ ràng điều này đối với Lãnh Nghị mà nói là hoàn toàn vô dụng. Chính ngay lúc này, cô gái chợt nhìn thấy một người cảnh sát cao to đang đi về phía mình, mắt anh ta đang nhìn về phía đôi nam nữ đang dãy giụa ôm nhau cách mình không xa.

'Anh cảnh sát ...' Cô gái nhìn về phía anh cảnh sát lớn tiếng gọi, quả nhiên bước chân của anh ta dừng lại rồi chuyển hướng về phía họ, 'Anh cảnh sát, xin giúp tôi, anh ta ... quấy nhiễu tôi!'

'Anh này, xin anh buông cô gái này ra!' Người cảnh sát vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lãnh Nghị nói.

Lãnh Nghị quay lại nhìn người cảnh sát, bàn tay vẫn không hề có ý muốn nới lỏng, giọng hắn lạnh nhạt: 'Anh cảnh sát, hai vợ chồng tôi chỉ cãi nhau mà thôi!'

'Vợ chồng cũng không được!' Người cảnh sát nói một cách chắc chắn, 'Nếu vợ ngài không muốn thì ngài không thể quấy nhiễu cô ấy!'

'Vậy hai vợ chồng chúng tôi chỉ đùa thôi có được không?' Bàn tay Lãnh Nghị hơi nới lỏng, mày hơi chau lại nhìn người cảnh sát.

'Cũng không được,' người cảnh sát càng thêm nghiêm túc, 'xem vẻ mặt của vợ ngài, rõ ràng là không phải hai người đang đùa với nhau!'

Lãnh Nghị tức tối trừng mắt nhìn người cảnh sát "không biết điều" kia, cô gái trong lòng hắn đã nhân lúc này mà giãy thoát ra, vội vàng chạy về phía trước.

Lãnh Nghị cất bước định đuổi theo nào ngờ bị người cảnh sát giữ lại, 'Anh à, nếu anh còn không tự kiểm điểm, tôi có quyền mời anh đến sở cảnh sát!' Lúc này Lãnh Nghị đang vội đuổi theo cô gái, hắn đã không tâm trí đâu để nhiều lời với người cảnh sát, hắn đưa tay định rũ tay anh ta ra, không ngờ anh ta nắm càng chặt hơn, kiên trì không chịu buông.

Lãnh Nghị rốt cuộc không chịu nổi nữa, hắn rút một tấm thẻ từ trong áo vest đưa đến trước mặt người cảnh sát, lạnh giọng quát: 'Anh cảnh sát, nếu như anh còn không chịu buông tay, tôi cáo anh tội cản trở người thi hành công vụ!'

Hả? Người cảnh sát sửng sốt nhìn tấm thẻ, tay không tự chủ được nới ra, ngẩn người nhìn người đàn ông Đông phương anh tuấn đang sải bước đuổi theo bóng cô gái nhỏ nhắn trước mặt ...

Đang bước vội vàng thì điện thoại của cô gái trong túi chợt reo lên, chắc chắn là Lăng Nhất Phàm gọi đến, nếu như cô không nhận, chắc là Nhất Phàm lo lắng lắm, bước chân cô gái thoáng dừng lại, cô chậm rãi điều hoa hơi thở, lấy điện thoại ra rồi chầm chậm đưa lên bên tai: 'Y Y...', đầu bên kia truyền đến giọng nói ôn hòa của Lăng Nhất Phàm, 'Buổi học hôm nay thế nào? Tốt chứ?'

'Ân, tốt lắm, trên cơ bản là còn theo kịp ...' Lâm Y cố điều hòa hơi thở, tận lực nói một cách thoải mái nhất nhưng cô vừa quay đầu đã nhìn thấy người đàn ông đang đuổi đến sát bên cạnh, mắt cô gái trong nháy mắt đông cứng lại, cảnh sát nước ngoài cũng chỉ có tí bản lĩnh thế thôi sao? Lâm Y chau mày, vội vàng thu hồi tầm mắt.

Nhưng lần này Lãnh Nghị không có ép buộc ôm lấy cô, hắn chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh cô nhìn cô nghe điện thoại, chỉ cần cô gái ở bên cạnh hắn hoặc ở trong tầm mắt của hắn thì không có gì to tát nữa.

'Vậy thì tốt rồi ... còn bữa trưa? Em ăn ở đâu?' Đầu bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ của Lăng Nhất Phàm, 'Ăn có quen không?'

'Anh yên tâm, ăn ở một nhà hàng bán món Trung rồi, không có gì không quen ...' Lâm Y cũng cười nhẹ, Lãnh Nghị không cần nghe cũng biết đầu bên kia là ai, giọng điệu như vậy, vốn chỉ thuộc về cô với hắn ...

Lãnh Nghị bất giác chau mày, một cảm giác chua chát cuồn cuộn dâng lên trong lòng ...

Lúc này Lăng Nhất Phàm đang ngồi tựa vào ghế nơi phòng làm việc của mình, trên mặt không giấu được vẻ hạnh phúc, mỗi ngày vào buổi trưa hắn đều sẽ gọi điện cho Lâm Y, hỏi cô tình hình học tập và ăn uống, buổi chiều lúc Lâm Y tan học hắn sẽ đúng giờ xuất hiện ở cổng trường cô học, đón cô cùng trở về.

Lúc này cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ nhẹ, Lăng Nhất Phàm nhẹ giọng nói vào điện thoại: 'Y Y, anh có tí việc .. chiều anh đến đón em tan học!'

'Ân, được!' Đầu bên kia là giọng dịu ngoan của Lâm Y sau đó là tiếng cô ngắt điện thoại, Lăng Nhất Phàm buông điện thoại xuống nhìn ra cửa nói: 'Vào đi!'

Người bước vào là Mễ Lệ, cô nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt Lăng Nhất Phàm, trong mắt lướt qua một tia thất lạc, từ khi bên cạnh Lăng Nhất Phàm có thêm một "vị hôn thê", cô thường xuyên nhìn thấy nụ cười hạnh phúc thế này trên mặt hắn ...

'Lăng tổng, phần văn kiện này cần anh ký tên!' Mễ Lệ đặt nhẹ xấp văn kiện lên bàn làm việc của Lăng Nhất Phàm.

'Ân!' Lăng Nhất Phàm nhanh chóng lật xem rồi cầm bút ký tên lên trang cuối cùng sau đó đưa lại cho Mễ Lệ, hắn nhìn cô giây lát rồi mới nói: 'Mễ Lệ, em giúp anh tìm một tiệm áo cưới nổi tiếng nhất Milan này!'

Mễ Lệ thoáng sửng sốt, cô nhìn chằm chằm Lăng Nhất Phàm lát sau mới cười nhẹ, trong nụ cười mang theo chút chua xót, nhẹ giọng nói: 'Lăng tổng, anh nhanh như vậy đã muốn ... kết hôn sao?'

'Ân!' Lăng Nhất Phàm không quá để ý đến biểu tình của Mễ Lệ, hắn mỉm môi cười: 'Muốn thử áo cưới trước ... ân, nếu như em muốn, đến lúc đó đi cùng bọn anh góp ý hộ!'

'Được!' Thật lâu Mễ Lệ mới miễn cưỡng nở nụ cười, nhẹ giọng đáp lời, cô biết ý của Lăng Nhất Phàm, hắn chính là muốn cô từ bỏ hy vọng! Mễ Lệ chậm rãi cầm lấy tập văn kiện, nhìn Lăng Nhất Phàm, 'Lăng tổng, nếu không có việc gì, tôi ra ngoài trước!'

'Ân!' Lăng Nhất Phàm ôn hòa gật đầu, Mễ Lệ ảm đạm rời khỏi văn phòng ...

Ở một góc khác của Milan, Lâm Y vội vã chạy về phía trường học, buổi chiều cô còn tiết học, Lãnh Nghị thì thản nhiên đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng còn lôi kéo tay cô rồi lại bị cô hung hăng rũ ra nhưng người đàn ông vẫn kiên trì không chịu bỏ cuộc ...

Người đàn ông bám riết không buông rốt cuộc khiến Lâm Y không chịu nổi, cô dừng bước chân, chau mày nhìn Lãnh Nghị, đáy mắt không dấu được sự tức tối: 'Lãnh Nghị ... đừng đi theo nữa, không có tác dụng gì đâu, em sẽ không quay lại, hiểu không?'

'Em sẽ!' Giọng Lãnh Nghị điềm tĩnh mà kiên định, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm cô gái đang áo não vô cùng kia.

Lâm Y rốt cuộc không còn gì để nói, sự áo não trong đáy mắt dần dần biến thành lạnh nhạt, được thôi, anh muốn theo thì cứ theo đi, dù sao cũng không liên quan gì đến tôi! Cô gái cắn môi, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, lần nữa cất bước đi về phía trường học, Lãnh Nghị vẫn theo sát bên cô nhưng lần này Lâm Y làm như không nhìn thấy hắn.

Hai người lại giằng co một lúc nữa, qua một khúc quanh, cuối cùng Lâm Y cũng nhìn thấy cổng trường bổ túc ngoại ngữ cô học, cô không khỏi bước nhanh hơn, đi như chạy về phía cổng trường, dừng lại nơi cổng, cô trình thẻ cho bảo về rồi vội vã đi vào, chỉ kịp nghe sau lưng tiếng người bảo vệ ngăn Lãnh Nghị lại: 'Anh ơi, xin xuất trình thẻ của anh ...' Khóe môi Lâm Y không dấu được một nụ cười, cô bước nhanh về phía lớp học.

Trong phòng học đã có không ít học viên đến, phần lớn học viên là người châu Á, Lâm Y cười nhẹ như chào hỏi mọi người rồi tìm một chỗ ngồi xuống, lấy sách vở trong túi ra cắm cúi xem trong lúc chờ giáo viên đến lướp.

Không lâu sau nơi cửa truyền đến một tràng đối thoại bằng tiếng Anh, một giọng trong đó đầy từ tính mê người, thật quen thuộc, Lâm Y vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy giáo viên hướng dẫn của mình, Susan, đang cùng Lãnh Nghị vừa nói vừa cười đi vào phòng học.

Lâm Y ngây ngẩn cả người, đối với sự dây dưa không dứt của người đàn ông này, rõ ràng cô hết cách rồi. Đôi mắt đen láy của Lâm Y nhìn theo bóng người cao lớn đang đứng trước phòng học, cô nhìn thấy đôi mắt đen thẳm đó cũng đang nhìn về phía mình, trên gương mặt đó treo một nụ cười mê người.

Sau đó cô thấy bóng người cao lớn đó bước đến gần bàn cô ngồi rồi một giọng nói từ tính vang lên: 'Xin lỗi cô, có thể nhường chỗ ngồi của cô cho tôi không?

'Tại sao chứ?' Cô bạn học ngồi bên cạnh kinh ngạc nhìn người đàn ông tuấn mỹ bất phàm kia, dùng anh văn hỏi lại.

'Bởi vì tôi muốn ngồi cùng với bạn gái tôi!' Người đàn ông kia thật bình tĩnh, trên môi còn treo nụ cười nhàn nhạt, tay chỉ về phía Lâm Y đang ngồi bên cạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.