Lưu Luyến Không Quên

Chương 192: Chiếc giường lớn trong phòng bệnh (1)



Người làm đẩy cửa bước vào, nhìn Lãnh Nghị và Lâm Y khẽ khom người chào rồi hỏi: 'Thiếu gia, giường mang đến rồi, giờ mang vào sao?'

Giường? Lâm Y ngẩn người nhìn sang Lãnh Nghị trên giường, mặt Lãnh Nghị vẫn bình thản, nhàn nhạt nói: 'Mang vào!'

Người làm đáp lời rồi xoay người rời đi.

'Giường gì? Phải đổi giường sao?' Lâm Y nghi hoặc nhìn Lãnh Nghị.

'Ừm ...' Lãnh Nghị nhẹ câu môi, giọng nói vẫn nhàn nhạt, 'Em cũng không thể ngủ mãi trên ghế nằm được!'

Ồ, thì ra là vậy, thì ra Lãnh Nghị kêu người mang giường đến cho cô, sợ cô ngủ trên ghế nằm không được thoải mái, cũng đúng, ngủ lâu như vậy trên ghế nằm đúng là không dễ chịu chút nào. Lâm Y mỉm cười, không nói nữa.

Lát sau cửa lại bị đẩy ra, hai người đàn ông vạm vỡ nhấc một chiếc giường vào trong, trên tay hai người khác là chăn gối và vài vật dụng linh tinh khác.

Mặt Lâm Y chớp mắt đờ ra, chiếc giường kia sao lại lớn thế này? Cô nuốt nuốt nước bọt nhìn sang Lãnh Nghị, nhẹ giọng nói: 'Chỉ mình em ngủ, không cần chiếc giường lớn vậy chứ!', lời này vừa thốt ra cô lập tức nhận ra điều gì, mắt nhìn chằm chằm Lãnh Nghị, miệng há hốc, vẻ kinh ngạc lộ rõ trên mặt, tiếp đó mặt cô nóng bừng, đỏ ửng, Lãnh Nghị này, xem nơi đây là gì chứ? Phòng ngủ của hắn sao?

'Lãnh Nghị, em muốn chiếc giường nhỏ kia!', cô gái rốt cuộc tỉnh ngộ, áo não nhìn người đàn ông trên giường, tận lực đè nén cơn tức.

'Ừm ... phòng bệnh không thể để hai chiếc giường ... khụ ... đây là quy định của bệnh viện!', người đàn ông dời mắt khỏi cô gái, nhìn sang nhóm người đang bận rộn, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Chiếc giường lớn mới tinh mà xa hoa rất nhanh đã được bày biện xong, nó được đặt ở trong căn phòng trắng tinh của bệnh viện trông đặc biệt khác lạ, Lâm Y không dám nhìn ánh mắt đầy hàm ý của những người làm, lại nhớ đến lời dặn dò hôm đó của vị bác sĩ, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn lại; mãi cho đến khi nhóm người làm mang chiếc ghế nằm của cô đi Lâm Y mới bừng tỉnh vội kêu lên: 'Đừng dọn đi, tôi còn dùng nó!'

Buổi tối, khi Lâm Y tắm rồi thay quần áo ngủ xong từ phòng tắm bước ra, vừa nhìn đến chiếc giường lớn kia, mặt không khỏi lại đỏ lên, cô vội ngoảnh sang chiếc ghế nằm như che dấu, chân cũng bước về phía đó.

Lãnh Nghị cố nhịn cười, mắt hắn đuổi theo bóng dáng mảnh khảnh của cô gái, bắt gặp gương mặt đỏ ửng của cô nhưng lại cứ cố làm ra vẻ bình tĩnh, nhìn cô nằm xuống chiếc ghế nằm, xoay lưng về phía hắn, kéo chăn che kín cả đầu sau đó không có động tĩnh gì khác...

'Y Y...' Lãnh Nghị nhìn cô gái đang trùm kín đầu giả vờ ngủ, gọi nhỏ.

Cô gái nằm dưới chăn hé mắt, mím môi không lên tiếng, phòng bệnh lại rơi vào im lặng nhưng sự im lặng rất nhanh bị phá vỡ, Lâm Y chợt cảm thấy người lạnh lạnh rồi cả chiếc chăn đã bị kéo ra, cô cả kinh, theo bản năng xoay người lại liền nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Lãnh Nghị đang ở phía trên mình, khóe môi ý cười thật rõ ràng: 'Lên giường ngủ đi!'

'Không đi!', mặt cô gái càng đỏ, giọng nói có chút khiếp sợ, 'Đây là phòng bệnh, đừng gây sự, người ta cười cho ...'

'Hừm, ai dám cười?' Lãnh Nghị hừm một tiếng vẻ xem thường, 'Là tại em hôm qua nói giường chật quá, ngủ không thoải mái đấy chứ!'

'Em em ...', cô gái cố tìm cách giải thích, '... không có ý này, ý em là ...'

'Ý em là sao?' Người đàn ông ngắt lời cô gái, nụ cười trên môi càng thêm ái muội, 'Suy nghĩ của em có phải có chút lệch lạc không? Em nghĩ đi đâu vậy? Y Y, ý của anh rất thuần khiết, anh chỉ muốn em ngủ được thoải mái hơn thôi!'

'Em ...' Lâm Y kinh ngạc, có lẽ là cô nghĩ lệch lạc thật, Lãnh Nghị là một người bệnh, lúc này hắn có thể làm gì được đâu chứ? Nghĩ tới đây mặt cô gái càng đỏ rực, nói không nên lời.

'Được rồi!' Vẻ mặt cô gái khiến Lãnh Nghị bật cười thành tiếng, hắn nói, giọng bá đạo lại chân thật, 'Em tự đi qua hay anh ôm em qua? Chọn một cái!'

Lâm Y nhìn gương mặt anh tuấn tà tứ kia, cô hiểu hắn, lúc này cô biết phản kháng cũng vô dụng thôi, huống gì chiếc giường lớn kia quả thực rất hấp dẫn ... rốt cuộc cô cắn môi, nhỏ giọng nói: 'Em ... có thể đi qua nhưng phải nói trước ... anh không được ... động đến em!'

'Ân!' Lãnh Nghị thu hồi vẻ tà tứ, làm ra vẻ nghiêm túc nhưng giọng nói vẫn có chút bỡn cợt, 'Anh tuyệt đối không động đến em... khụ ... em cũng không được động đến anh!'

Hai người rốt cuộc cũng nằm trên chiếc giường lớn, cô gái vẫn giống như hôm qua nằm nghiêng người, xoay lưng về phía hắn, người đàn ông nghiêng đầu nhìn chiếc gáy trắng nõn cách mình không xa, khóe môi nhẹ câu lên, bàn tay khẽ khàng vươn ra, chạm vào người cô gái, cô gái nhẹ nhàng rũ ra, nhỏ giọng nói: 'Lãnh Nghị, anh đã nói anh tuyệt đối không động đến em mà!'

'Ân, được!' Người đàn ông lập tức rụt tay về; nhưng qua một lúc sau, thân thể lại bắt đầu dịch về phía cô gái, cô gái cũng bắt đầu dịch về phía mép giường, giọng nói đầy ý cười của người đàn ông vang lên sau lưng: 'Em dịch nữa thì sẽ rơi xuống đất đấy!'

'Vậy anh đừng qua đây!' Cô gái lầu bầu.

'Ân, được!' Người đàn ông vẫn trả lời sang sảng nhưng thân thể lại bắt đầu dịch về phía cô gái, hơi thở ấm áp của hắn phất qua mái tóc của cô, cô gái nhắm mắt, bất đắc dĩ lại nói: 'Vết thương anh chưa lành, đừng nằm nghiêng ngủ!'

'Ân, được!' Khóe môi người đàn ông ý cười càng sâu, 'Vậy em đừng xoay lưng về phía anh!' Mục đích cuối cùng đã đạt được, hắn nhẹ nhàng xoay người lại, nằm thẳng trên giường, trong bóng đêm đôi mắt đen lòe sáng ... ngày hôm qua cô gái xoay lưng về phía hắn, hôm nay cô gái nằm thẳng, lại tiến bộ một bước rồi, vậy ngày mai thì sao? Hắn quả thật có chút chờ mong!

Tóm lại, không biết từ ngày nào bắt đầu, cánh tay của người đàn ông kia bắt đầu vòng qua eo cô gái, rồi sau đó đầu cô gối lên khuỷu tay hắn, hơn nữa lần nào cũng ngủ rất an ổn ...

Sáng hôm đó, Lâm Y vừa thức giấc thì đã nhìn thấy đôi mắt đen thẳm của Lãnh Nghị, đầu cô lại gối lên khuỷu tay người đàn ông, mặt cô gái bừng đỏ, vội vàng xoay người ngồi dậy, 'Anh đói chưa? Em kêu người mang bữa sáng đến?'

'Không đói!' Giọng Lãnh Nghị đã hết khàn, lại mang đầy từ tính mê người như trước đây, hắn vươn tay kéo cô gái, 'Em ngủ thêm lát nữa!', hắn biết cô gái thích ngủ nướng một chút.

'Không ngủ nữa!' Cô gái hoang mang giãy ra khỏi tay người đàn ông, bước xuống giường, mặt vẫn đỏ ửng, 'Vậy ... em đi rửa mặt rồi lại cùng anh ăn sáng!', thấy người đàn ông gật đầu, cô gái vội đi vào phòng tắm ...

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước rào rạt, điện thoại cô gái đặt nơi đầu giường chợt reo lên, người đàn ông đang nằm trên giường nhìn về phía đó rồi nhỏm dậy cầm điện thoại lên, thấy cái tên "Lăng Nhất Phàm" đang nhấp nháy trên màn hình.

Nhìn chằm chằm ba chữ kia, mắt người đàn ông nheo lại, thoáng suy nghĩ rồi hắn ấn phím nghe, đầu bên kia lập tức truyền đến giọng nói ôn hòa của Lăng Nhất Phàm, 'Y Y, anh mang bữa sáng mà em thích đến, em xuống lấy đi!'

Lăng Nhất Phàm thường đem đến những món ngon đến bệnh viện rồi gọi Lâm Y xuống lấy, hôm nay trước khi hắn đi làm còn đặc biệt chạy đến một nhà hàng món Trung nổi tiếng ở Milan mua bữa sáng, định đưa cho cô rồi mới đi làm.

Thực ra những chuyện này Lãnh Nghị đều biết, hắn cúi nhìn chiếc giường lớn khóe môi lộ ra một ý cười, vui vẻ nói: 'Nhất Phàm ... Y Y đang tắm, cậu đem bữa sáng lên đây đi, ân, ngồi chơi một chút!'

Lăng Nhất Phàm ngồi trong xe ngẩn người, đáy mắt tối lại, hắn mím môi, lát sau mới cười nói: 'Được, vậy tôi mang lên, thuận tiện xem vết thương của anh khôi phục thế nào!'

Lúc Lăng Nhất Phàm đẩy cửa phòng bệnh, vừa liếc mắt đã thấy chiếc giường lớn giữa phòng, chiếc giường đó lớn đến mờ mắt hắn, tưởng rằng mình đi nhầm một gian phòng đôi trong khách sạn; mà Lãnh Nghị thì đang ngồi tựa thành giường, lớp băng gạc trắng băng ngang ngực hắn lộ ra dưới cổ áo, gương mặt anh tuấn mà lạnh mạc đó lúc này treo một ý cười đầy ý vị; bên cạnh hắn là một khoảng trống, phần chăn bên đó hỗn độn, rõ ràng là có người vừa thức dậy.

Mắt Lăng Nhất Phàm càng tối lại, hắn thoáng chau mày rồi dãn ra, tận lực bình thản nhìn người đàn ông bị thương trên giường, giọng bình thản: 'Xem ra Lãnh thiếu hồi phục rất nhanh!'

'Ân, tốt lắm!' Khóe môi Lãnh Nghị lộ ra một ý cười lạnh, ánh mắt sắc bén quét qua hộp thức ăn trên tay Lăng Nhất Phàm, 'Cám ơn cậu đã mang bữa sáng đến cho Y Y, thực ra cậu không cần vất vả như vậy, cô ấy muốn ăn gì ở đây đều có!', hắn nhìn Lăng Nhất Phàm, ngừng một chút rồi cười, 'Mang nhiều ăn không hết, sau cùng cũng phải đổ đi!'

Mắt Lăng Nhất Phàm híp lại, khóe môi câu lên một ý cười lạnh, giọng sắc bén: 'Lãnh thiếu, anh là người bệnh, tôi không so đo với anh!', hắn hài lòng nhìn thấy trên gương mặt cuồng vọng của Lãnh Nghị nụ cười đông cứng lại, vì vậy Lăng Nhất Phàm lại cười, 'Tôi cũng mong anh sớm ngày bình phục ... vậy Y Y có thể sớm ngày rời đi!'

Đáy mắt Lãnh Nghị xẹt qua một tia âm trầm rồi lập tức trở lại sắc bén: 'Lãnh thiếu, anh hết hy vọng đi!'

Lăng Nhất Phàm nhìn Lãnh Nghị chằm chằm, gian phòng bỗng im lặng như tờ, lúc này cửa phòng tắm mở ra, Lâm Y mặc đồ ngủ bước ra ngoài, cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy Lăng Nhất Phàm đứng trước mặt mình, trong tay cầm một hộp thức ăn, trên mặt cô bất giác lộ ra nụ cười vui vẻ: 'Nhất Phàm!', cô thế nào cũng không ngờ lần này Lăng Nhất Phàm lại lên đây.

Lăng Nhất Phàm thu hồi tầm mắt đang rơi trên người Lãnh Nghị, nhìn sang Lâm Y, vừa tắm rửa xong cô gái kiều diễm như một đóa sen vừa nở rộ, bộ quần áo ngủ bằng vải cotton trắng bị bắn mấy giọt nước... Mỗi buổi tối cô đều mặc áo ngủ, ngủ trên chiếc giường lớn kia, bên cạnh người đàn ông kia! Một cảm giác ghen tức vô hạn lan tràn trong lòng Lăng Nhất Phàm --- cô là như vậy cùng hắn hồi phục sức khỏe sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.