Lưu Luyến Không Quên

Chương 215: Anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em (3)



'Y Y, hai tay Từ Nhất Hạo rốt cuộc ôm lấy Lâm Y, siết cô thật chặt trong lòng, lệ nóng tuôn trào, ông run giọng: 'Ba có lỗi với con, là ba hại con, ba là kẻ xấu xa, con tha thứ cho ba ...'

Giọng nghi hoặc của Lâm Y vang lên bên tai Từ Nhất Hạo: 'Ông là ba tôi thật sao?'

'Ta là ba con, nhưng ta không xứng làm ba con ... Y Y...' Từ Nhất Hạo đã khóc không thành tiếng, vành mắt Lâm Y cũng dần phiếm hồng, cô nhẹ nhàng ngả đầu lên vai Từ Nhất Hạo.

Lãnh Nghị kéo Lâm Y ra khỏi vòng tay của Từ Nhất Hạo, mắt cô vẫn ngấn nước, ngẩng lên nhìn hắn, Lãnh Nghị nhu hòa cười, hôn nhẹ lên tóc cô: 'Y Y, chúng ta mời ba em vào nhà ngồi, được không?'

'Ân', Lâm Y nhẹ gật đầu, khóe môi cũng lộ ra ý cười, Lãnh Nghị thấy nụ cười của cô trên mặt cũng không dấu được niềm vui, hắn xoay nhìn sang Từ Nhất Hạo: 'Từ tiên sinh, chúng ta vào nhà nói chuyện!'

Lãnh Nghị dẫn Lâm Y trở lại phòng ngủ, hắn đặt tay lên vai cô, xoay cô lại đối diện với hắn, giọng trầm thấp mà nhu hòa: 'Y Y, em xem sách hoặc tivi, anh với ba em nói chuyện một lát, được không?'

'Ân', Lâm Y dịu ngoan đáp lời rồi tự giác đi đến bên sofa, cầm lấy quyển sách cô đang đọc dở dang trên bàn trà, nhìn sang Lãnh Nghị cười: 'Anh đi đi...'

Lãnh Nghị trìu mến vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của cô gái rồi mới rời đi...

Trong phòng sách, Từ Nhất Hạo đang ngồi trước bàn làm việc của Lãnh Nghị, trên mặt lộ rõ vẻ buồn bã và suy sụp, Lãnh Nghị bình thản quan sát ông, không nói một lời, thật lâu sau giọng khàn khàn của Từ Nhất Hạo mới vang lên: 'Lãnh Nghị, cám ơn cậu... chăm sóc cho Y Y...'

Lãnh Nghị nhàn nhạt câu môi: 'Y Y là vợ tôi, tôi vốn nên chăm sóc cô ấy, không cần ông cám ơn!'

Từ Nhất Hạo nhẹ gật đầu, lại thấp giọng hỏi: 'Tôi phải làm thế nào mới có thể khiến Y Y hồi phục thì cậu cứ việc nói, cho dù muốn mạng của tôi tôi cũng cam lòng ...' Nói đến câu cuối, giọng nói ngẹn ngào của ông mang theo chút thê lương, ông đã biết mục đích hôm nay Lãnh Nghị kêu ông đến đây.

'Từ tiên sinh quả nhiên là người hiểu chuyện, bệnh tình của Y Y có khôi phục hay không là nhờ vào sự giúp đỡ của ông ... Cô ấy mất đi mẹ thì cho rằng đã mất đi tất cả, không có người thân cho nên không có cách nào chấp nhận sự thật này... Cái mà Y Y cần lúc này là tình thân, tình bạn, tình yêu!' Giọng Lãnh Nghị vẫn bình thản nhưng đầy từ tính mê người.

'Tôi sẽ cho con bé toàn bộ tình yêu ... bao gồm cả tính mạng của tôi, chỉ cần con bé có thể hồi phục ...' Từ Nhất Hạo gật đầu, 'Tôi biết mình nên làm thế nào rồi ...'

'Từ ngày mai, ông tạm thời dọn đến chỗ chúng tôi, để cô ấy cảm nhận được tình thương của cha ... qua hai ngày nữa, chúng ta đi thành phố G một chuyến, mang Y Y đi gặp mẹ cô ấy ...

'Gặp mẹ Y Y?' Đôi mắt Từ Nhất Hạo bất giác sáng lên, 'Lãnh Nghị, ý cậu là mẹ của Y Y... còn sống sao?' Từ Nhất Hạo quả thực không dám tin vào những gì mình vừa nghe.

Lãnh Nghị hơi mị mắt, lát sau mới nhẹ giọng nói: 'Không phải, đi thì biết!'

Khi Lãnh Nghị trở lại phòng ngủ, Lâm Y vẫn đang ngồi nơi sofa lật sách nhưng nơi cửa vừa có tiếng động thì cô gái đang ngồi nơi sofa đã nhảy bật dậy, đáy mắt tràn đầy niềm vui, giọng nói cũng đầy mừng rỡ: 'Nghị ...'

'Y Y ...' Lãnh Nghị nhẹ câu môi cười, sủng nịch kéo cô gái vào lòng, vỗ nhẹ sau lưng cô như trấn an, 'Anh chỉ ở trong phòng sách nói chuyện với ba em thôi mà, giờ không phải đã trở lại rồi sao ... Ân, đi tắm đi, rồi chúng ta cùng xem tivi hoặc xem phim sau đó đi ngủ, chịu không?'

'Ân', Lâm Y vẫn tươi cười, vẫn, dịu ngoan gật đầu, Lãnh Nghị cũng cười, hắn ấn cô gái trở lại sofa còn mình đi đến tủ áo lấy quần áo, ánh mắt cô gái dõi theo bóng dáng cao ngất của người đàn ông, từ tủ quần áo đến cửa phòng tắm rồi bóng người đàn ông biến mất sau cửa phòng tắm, sau đó lại từ phòng tắm trở ra, bàn tay vươn về phía cô gái: 'Y Y, chúng ta cùng tắm...'

Cô gái đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay người đàn ông, mỉm cười nương theo sức kéo của người đàn ông đứng dậy, người đàn ông kéo cô gái đi về phía phòng tắm, chiếc bồn tắm tạo sóng khổng lồ đã đầy nước, trên mặt nước dập dờn những cánh hoa hồng, Lãnh Nghị cần trọng giúp Lâm Y thoát quần áo.

Mặt cô gái vì ngượng ngùng mà đỏ ửng, cô ấp úng: 'Em tự làm được rồi...', khóe môi Lãnh Nghị không tự chủ được ý cười càng sâu, đã đến lúc này mà cô gái vẫn còn nhớ thẹn thùng, hắn mặc kệ cô gái, bàn tay vẫn tiếp tục công việc của mình, sau khi thoát đi mảnh vải cuối cùng trên người cô gái thì bế ngang cô lên, nhẹ nhàng bước vào bồn tắm.

Người đàn ông ngồi tựa vào thành bồn tắm, cô gái dịu ngoan ngồi tựa vào ngực hắn, thân thể trắng nõn hoàn mỹ như một dây thường xuân, sít sao dán lên thân hình cao lớn của người đàn ông, đẹp như một bức tranh. Người đàn ông nhẹ hôn lên mái tóc ướt đẫm của cô gái, nhẹ nhàng khoát nước lên người cô.

Tắm xong người đàn ông cầm lấy khăn lông, thật săn sóc phủ lên người cô gái, giúp cô lau khô, lại giúp cô mặc vào áo ngủ, cuối cùng hắn cầm lấy máy sấy tóc, kéo cô gái trở lại sofa ngồi xuống, cô gái rất hiểu ý gối đầu lên đầu gối hắn để người đàn ông nghiêm túc giúp cô sấy tóc...

Đêm khuya, người đàn ông ôm cô gái ngủ, cô gái ruc vào trong lồng ngực tinh tráng của người đàn ông, đôi mắt đen láy lóe sáng trong bóng đêm, hàng mi dài khẽ chớp, không ngừng cọ vào da người đàn ông khiến lòng hắn không khỏi có chút ngứa ngáy, từ khi cô gái bị bệnh, người đàn ông chỉ cần có chút xao động thì cô gái đã lộ vẻ hoảng hốt và sợ hãi lùi lại khiến người đàn ông chỉ đành cắn răng, thân thể xinh đẹp ôm trong lòng chỉ có thể nhìn không thể động, làm một Liễu Hạ Huệ bất đắc dĩ ...

Tối nay, trong cơ thể lại bắt đầu cuộn trào một cơn sóng triều không thể khống chế quen thuộc, hắn nghiêng người sang thăm dò, bàn tay to nhẹ nhàng len vào góc áo ngủ của cô gái, lướt trên làn da mượt như lụa của cô gái, chậm rãi phủ lên vùng gò đầy đặn của cô gái, giữ nó trong lòng bàn tay xoay động.

Thân thể cô gái nhẹ run lên, cô hơi ngẩng đầu nhìn người đàn ông trong bóng tối, thì thầm gọi: 'Nghị...'

'Y Y, anh yêu em!', người đàn ông nhẹ giọng đáp lời, lực đạo trên bàn tay mạnh hơn một chút rồi hắn cúi xuống nhẹ hôn lên mắt cô gái, chóp mũi nhỏ xinh rồi cuối cùng phủ lên đôi môi anh đào của cô gái, mạnh mẽ nghiến ngấu, cô gái không cự tuyệt, để mặc người đàn ông bày tỏ tình yêu.

Có tiến bộ! Đáy mắt người đàn ông lóe lên ý cười trong bóng tối, hắn xoay người áp cô gái dưới thân, hôn lên từng phân từng tấc làn da như tuyết trắng của cô gái... nhưng khi nơi cứng rắn của hắn chạm đến nơi mềm mại của cô gái thì cô vẫn hoảng loạn hai tay chống nơi ngực hắn, cản lại, giọng nói kia rõ ràng tràn ngập sợ hãi, 'Nghị, anh không phải anh trai em, phải không?'

'Đương nhiên là không phải rồi! Người đàn ông vội vỗ nhẹ vai cô gái như trấn an, 'Trước đó không phải em còn gặp được ba mình nữa sao?'

Sự hoảng loạn trong mắt cô gái dần bình ổn trở lại, đôi tay đang chống đỡ nơi ngực người đàn ông cũng hơi thả lỏng, không lên tiếng nữa, để mặc thân thể người đàn ông áp trên người mình, đôi mắt trong bóng đôi hơi lóe sáng.

Rõ ràng hiện tại cô gái vẫn chưa sẵn sàng, người đàn ông cắn môi, cố gắng áp chế nỗi xao động trong nội tâm, rốt cuộc chậm rãi xoay người rời khỏi người cô gái, vươn tay ôm cô gái vào lòng trở lại, nhắm mắt: Y Y, anh sẽ đợi ...

Sáng hôm sau sau khi thức dậy Lãnh Nghị nắm tay Lâm Y xuống lầu, hai người đi vào nhà ăn vừa ngồi xuống bàn ăn thì đã nhìn thấy Từ Nhất Hạo, trên người mặc một chiếc tạp dề, trong tay là một cái khay bê thức ăn ra bày lên bàn --- hai mươi mấy năm trước khi ông với Lâm Dung vừa kết hôn, ông cũng làm bữa sáng cho bà như thế này ...

Lãnh Nghị thoáng ngẩn người, đôi mắt đen thẳm nhìn Từ Nhất Hạo, trên gương mặt anh tuấn của Từ Nhất Hạo tràn đầy ôn nhu, ông cẩn thận đặt đĩa thức ăn trước mặt Lâm Y, nhu hòa nói: 'Y Y, ba làm bữa sáng cho con, ăn thử xem có thích không?'

Đôi mắt đen láy của Lâm Y ngời sáng, cô nhớ lúc còn ở nhà mẹ cũng làm bữa sáng cho cô thé này! Một cảm giác vui vẻ lập tức lan tràn khắp toàn thân, Lâm Y cúi nhìn đĩa thức ăn trên bàn, đều là những món cô thích, cô lại ngẩng lên nhìn Từ Nhất Hạo, khóe môi không tự chủ được lộ ra ý cười vui vẻ: 'Đều là những món con thích ăn!'

'Ân, con thích là tốt rồi, về sau mỗi ngày ba sẽ làm cho con ăn!' Đáy mắt Từ Nhất Hạo ý cười dần lan ra nhưng hốc mũi không ngăn được chua xót, là ông, là ông tự tay đạo diễn bi kịch này! Hại người ông yêu nhất và con gái! Ông thấy tính mạng này của mình đã không đáng tiền nữa, ông chỉ mong có thể làm gì đó cho Y Y để con bé sớm khôi phục lại bình thường...

Lúc này má Ngô cũng bê bữa sáng của Lãnh Nghị lên, Từ Nhất Hạo chậm rãi ngồi xuống phía đối diện nhìn hai người ăn sáng, Lâm Y ngẩng lên nhìn Từ Nhất Hạo, đáy mắt là ý cười ngọt ngào: 'Ông ... cũng ăn một chút đi!', không biết vì sao, tiếng "ba" này cô không gọi ra lời được, có lẽ là vì hơn hai mươi năm qua chưa từng được gọi một lần, nhất thời cô không quen với tiếng gọi thiêng liêng ấy.

'Ba ăn rồi... Y Y, buổi trưa con muốn ăn gì? Ba làm cho con ăn... Lúc ba còn trẻ, tay nghề cũng rất khá...' Từ Nhất Hạo cố gượng cười.

'Buổi trưa thì không cần, Y Y theo tôi cùng đến công ty!' Lãnh Nghị bình thản ngắt lời Từ Nhất Hạo, Lâm Y xoay lại nhìn gương mặt anh tuấn của người đàn ông, đáy mắt tràn đầy ngọt ngào, Lãnh Nghị cũng nhìn cô mỉm cười.

Lâm Y lại nhìn sang Từ Nhất Hạo, nhỏ nhẹ nói: 'Buổi tối con về, ăn cơm của ông nấu, được không?'

'Ừ, được!' Từ Nhất Hạo vội gật đầu.

Nhìn Lãnh Nghị và Lâm Y lên xe rồi xe chạy ra khỏi cổng sắt, Từ Nhất Hạo mới thu hồi tầm mắt, ông nhìn quản gia nãy giờ vẫn đứng bên cạnh mình, trầm giọng nói: 'Tôi cũng ra ngoài một lúc!'

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.