Lưu Luyến Không Quên - Tinh Tử Khanh Khanh

Chương 259: Tịch họa thật - giả (2)




Càng nghĩ đáy mắt Lâm Y càng thêm ảm đạm, cô cắn môi, nhẹ nhàng xoay người lại, đưa lưng về phía hắn, không chuyện, mình phải tìm cho được chứng cứ chứng minh mình không bị bệnh hoang tưởng, là Tịch Họa thật sự muốn hại cục cưng...

Chiều hôm sau, hai chiếc xe ô tô nối đuôi nhau nhanh chóng tiến vào một trang viên tư nhân rộng rãi đầy khí thế ở bên sườn núi ở một vùng ngoại ô, xe chạy đến trước cổng chính của trang viên thì dừng lại, Lãnh Nghị mang mặt nạ vội vã xuống xe, chiếc mặt nạ lạnh lẽo phối hợp với thân hình cao ngất cùng khí thế lãnh liệt trời sinh của hắn khiến người ta thoạt nhìn vào có một cảm giác áp bức cực kỳ.

Bên trong phòng họp dưới tầng ngầm của trang viên, Lưu Dũng và Lý Tân đã ngồi đó đợi sẵn, khi thấy cửa phòng họp mở ra rồi Lãnh Nghị tiến vào, cả hai vội đứng dậy cung kính cúi chào, 'Thiếu gia!'

Lãnh Nghị khẽ gật đầu, hắn đi đến vị trí chủ tọa ngồi xuống, thuận tay tháo mặt nạ xuống đặt trên bàn, thân hình cao lớn hơi ngả về phía sau lưng ghế, Lưu Dũng và Lý Tân cũng ngồi xuống rồi giọng trầm thấp đầy từ tính mà đầy uy nghiêm của Lãnh Nghị vang lên: 'Nói về chuyện người tài xế lái xe tải và kết quả điều tra các cuộc điện thoại của Tịch Họa trước!'

'Dạ, thiếu gia!' Lưu Dũng gật đầu rồi bắt đầu báo cáo, 'Chúng tôi đã điều tra tất cả những người mà người lái xe tải có tiếp xúc mật thiết lúc còn sống, sau khi loại trừ thì còn lại ba người, chúng tôi đã lắp máy nghe lén trong điện thoại của cả ba người này, sau đó phát hiện, người tối qua liên lạc với Tịch Họa tiểu thư là một trong số họ!'

Lãnh Nghị nhẹ gật đầu, những chuyện này tối qua Lưu Dũng đã báo cáo với hắn! Sau đó Lưu Dũng lấy trong chiếc cặp da bên người ra một bức ảnh đưa cho Lãnh Nghị, 'Thiếu gia ngài xem, chính là người này...'

Lãnh Nghị đón lấy bức ảnh, trong ảnh là một người đàn ông tướng mạo nho nhã anh tuấn, sóng mắt hắn thoáng xao động, người này dường như hắn đã gặp qua ở đâu rồi thì phải? Nhưng là ở đâu chứ? Lãnh Nghị thoáng chau mày, cố lục tìm trong trí nhớ nhưng mãi vẫn không nghĩ ra, trên đời này người giống người cũng không phải ít, có lẽ thật sự hắn nhớ nhầm rồi...

Bên tai Lãnh Nghị là giọng đều đều của Lưu Dũng tiếp tục báo cáo: 'Anh ta tên là Lâm Phong, năm nay ba mươi tuổi, kinh doanh một siêu thị cỡ vừa...'

Lãnh Nghị nhẹ gật đầu, hắn buông bức ảnh trong tay xuống, nhìn sang Lưu Dũng: 'Đã điều tra bối cảnh của hắn chưa? Có quan hệ gì với Tịch Họa? Muốn gì từ nhà họ Lãnh?'

'Đã điều tra rồi', Lưu Dũng nhẹ gật đầu, 'Sau khi chúng tôi lần đến số điện thoại kia thì đã bắt đầu điều tra người này...' Nói đến đây Lưu Dũng hơi dừng lại, hắn nhìn sang Lãnh Nghị, cố nén thấp giọng, 'Thiếu gia, chúng tôi phát hiện, cha của Lâm Phong đã từng là tài xế của Lãnh lão gia... tức là ông nội của ngài, Lãnh Tân!'

Đôi mắt đen thẳm của Lãnh Nghị lóe lên một tia dị thường, chớp mắt trở nên lạnh như băng, hắn nhìn mông lung ra ngoài như đang hồi tưởng lại điều gì, bên tai tiếp tục vang lên tiếng của Lưu Dũng: 'Năm đó, khi Lãnh lão gia xảy ra tai nạn xe cộ, người tài xế chở ông chính là cha của Lâm Phong...'

Lãnh Nghị nheo mắt lại, lúc ông nội qua đời hắn còn rất nhỏ,sau này khi lớn lên có nghe người nhà nói lúc đó xe của ông nội xảy ra tai nạn trên đường cao tốc, vì mất khống chế mà đâm vào dải ngăn cách, cả ông nội và tài xế đều mất mạng đương trường!

Lãnh Nghị trầm tư thật lâu: Chẳng lẽ anh ta cho ràng cái chết của cha mình có liên quan đến ông nội, vì vậy đến trả thù nhà họ Lãnh sao? Không đúng! Cách nói này không thuyết phục chút nào! Cha anh ta là tài xế, vì cha anh ta mà ông nội mình qua đời, nếu theo lý, nhà họ Lãnh mình trách nhà họ mới đúng... Hơn nữa anh ta với Tịch Họa có quan hệ gì? Vì sao lại dính dấp đến Tịch Họa chứ?

'Thiếu gia', Lưu Dũng lại lên tiếng cắt đứt dòng suy tư của Lãnh Nghị, 'Theo sự điều tra của chúng tôi, sau khi cha của Lâm Phong qua đời thì để lại trên đời hai người con, một trai một gái, trai là Lâm Phong, chuyện này không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng cô con gái đến giờ vẫn chưa tra được tung tích...'

Mày Lãnh Nghị nhướng lên, hắn không kìm được bật kêu lên, 'Chẳng lẽ lại là Tịch Họa?' Hắn nhớ rõ, sau khi tìm được Tịch Họa, khi lần đầu tiên gặp được cô hắn có hỏi về gia thế của cô, thì Tịch Họa nói là cha mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông, trong nhà chỉ còn lại cô một người, bởi vì lúc còn sống cha mẹ nợ rất nhiều tiền nên trong nhà những thứ có giá trị đều bị chủ nợ đến lấy hết hơn nữa họ hàng không ai chịu nhận, chỉ có một người anh họ xa thỉnh thoảng có qua lại...

Nhưng thế nào lại trùng hợp như vậy, năm đó tiểu Họa Nhi cứu hắn, mà tiểu Họa Nhi vừa khéo lại là em gái của Lâm Phong? Hơn nữa, nếu như Tịch Họa quả thực là em gái của Lâm Phong, vậy tại sao hắn lại có thể tuyệt tình đến thế, dùng điểm yếu gì đó của Tịch Họa để uy hiếp cô?

Lãnh Nghị càng nghĩ càng thấy phức tạp, hắn nhẹ day huyệt thái dương --- Còn nữa, Tịch Họa họ "Hạ", không phải họ "Lâm"! Đột nhiên mắt Lãnh Nghị bừng sáng: Trừ phi Hạ Tịch Họa này là giả! Nhưng sao có thể chứ?

'Thiếu gia!' Lưu Dũng thấy Lãnh Nghị trầm mặc nãy giờ, thấp giọng nói, 'Chúng tôi cũng hoài nghi một điểm... Nếu như Lâm Phong có quan hệ với Tịch Họa, mà tung tích của em gái của Lâm Phong không rõ, vậy liệu có phải Hạ Tịch Họa chính là em gái của Lâm Phong hay không?'

Lãnh Nghị rốt cuộc thả tay xuống, mắt vẫn nhìn ra ngoài, đáy mắt lãnh liệt mà thâm thúy, giọng trầm mà hữu lực, 'Các người... lập tức giúp tôi điều tra lại tất cả về Hạ Tịch Họa một lần nữa, kể cả bối cảnh, gia tộc... cùng với tình huống của cha của Lâm Phong...'

'Dạ thiếu gia, tôi lập tức bố trí làm theo lệnh ngài!' Lưu Dũng gật đầu.

'Còn nữa', Lãnh Nghị hơi nheo mắt lại, 'Hai người lập tức tìm một cô gái, ngày mai đưa đến bên cạnh Lâm Y, chuyên phụ trách cuộc sống hằng ngày của cô ấy... Phải tìm cô gái trẻ tuổi một chút, thoạt nhìn không có kinh nghiệm, loại người không khiến người khác chú ý và nghi ngờ!'

'Dạ, thiếu gia!' Lưu Dũng và Lý Tân gần như là đồng thanh đáp lời.

Lãnh Nghị xua tay, 'Được rồi, nói về chuyện mấy ngày nay, nhiệm vụ mà tổng bộ giao cho chúng ta tiến triển đến đâu rồi?' Rồi ba người tiếp tục bàn những việc cơ mật trong căn phòng họp nhỏ dưới tầng ngầm đó.

Mà lúc này trong biệt thự nhà họ Lãnh, Lâm Y đang bước xuống lầu định ra ngoài vườn hoa tản bộ. Vừa đi đến cầu thang thì đã thấy Tịch Họa đang ngồi trên xe lăn trong phòng khách, má Trương và hai người làm đang vây xung quanh cô dường như đang quan sát vết thương trên người Tịch Họa, ba người vừa xem vừa nhỏ giọng bàn tán.

Lâm Y thoáng dừng bước nhìn bốn người trong phòng khách, lúc này một người hầu vô tình ngước lên nhìn thấy Lâm Y trên cầu thang, bà ngẩn người vội ra hiệu cho hai người kia, mấy người dưới lầu không hẹn mà cùng nhìn về phía Lâm Y đang đứng nơi thang lầu, tiếng bàn tán đột nhiên im bặt.

Phòng khách bỗng chốc im lặng như tờ, Tịch Họa cũng chậm rãi xoay xe lăn lại, cô nhìn Lâm Y đang đứng đó, môi dần lộ ra một nụ cười yếu ớt, lát sau mới nhẹ giọng nói, 'Chị Y Y, chị... khỏe chứ?'

Rõ ràng Tịch Họa đã thành công đoạt được sự đồng tình của tất cả những người làm, mà Lâm Y thì trở thành một kẻ mang bệnh không chịu nói lý lẽ! Một nữ chủ nhân độc ác ngay cả một cô gái đôi chân không lành lặn cũng nhẫn tâm đẩy xuống lầu!

Lâm Y cắn môi, cố điều tiết cảm xúc, lạnh giọng nói, 'Tốt lắm!'

'Vậy... hay là chúng ta cùng ra vườn hoa tản bộ đi?' Giọng Tịch Họa vẫn thật nhu hòa.

'Không cần đâu!' Lâm Y lạnh như băng nói, cô trước giờ không biết giả vờ, không thích chính là không thích, mặc kệ người khác nghĩ cô thế nào! Lâm Y vừa nói vừa cất bước tiếp tục đi xuống thang lầu.

'Vậy thì thôi, má Trương, chúng ta đi thôi!' Tịch Họa cũng không nói gì thêm, má Trương nghe lời vội cần lấy tay vịn đẩy xe lăn đi về phía cửa, những người hầu cũng tản ra.

Phòng khách nhất thời lại an tĩnh trở lại, không một tiếng động, không một bóng người, Lâm Y đứng giữa phòng khách nhất thời không biết nên làm gì, vốn cô định xuống vườn hoa tản bộ nhưng giờ Tịch Họa ở đó, cô đương nhiên là không muốn đi nữa.

Nhẹ thở dài một tiếng Lâm Y xoay người định cất bước về phòng thì mắt vô tình lướt qua hành lang bên hông phòng khách, cô biết, đi qua hành lang ấy một chút nữa chính là phòng của Tịch Họa...

Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, giọng Tịch Họa lại vang lên bên tai: "Nếu như cô không đi, rồi có một ngày đứa bé trong bụng cô cũng không còn nữa! Tôi có thể cho thuốc vào trong sữa, có thể cho thuốc vào thức ăn..."

Sóng mắt Lâm Y thoáng xao động, cô do dự hai giây rồi đổi hướng đi về phía gian phòng của Tịch Họa; đẩy cửa phòng của Tịch Họa ra, Lâm Y rón rén đi vào, cô nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt rất nhanh rơi trên một chiếc hộp đặt nơi đầu giường, xuyên qua lớp nhựa của vỏ hộp cô loáng thoáng thấy được bên trong có mấy lọ thuốc.

Lâm Y nhanh chóng bước đến mở hộp thuốc ra, cô cầm mấy lọ thuốc lên, đọc nhanh những dòng thuyết minh trên nhãn --- cả hộp chỉ toàn là thuốc sát trùng, thuốc cầm máu, rất thông dụng!

Lâm Y thất vọng đóng nắp hộp lại, cô thoáng chau mày, ánh mắt tiếp tục quan sát khắp phòng sau cùng dừng lại ở một ngăn tủ lớn, ổ khóa của ngăn tủ đó vẫn còn cắm chìa khóa nhưng ngăn tủ có ổ khóa chứng tỏ trong đó có thể có những thứ quan trọng!

Mắt Lâm Y lóe sáng lên, cô bước nhanh đến trước tủ mở ra ngăn tủ đó, một chiếc hộp sắt màu đỏ lập tức đập vào mắt Lâm Y, tim cô bỗng đập nhanh hơn, Lâm Y nhẹ nhàng nhấc chiếc hộp ra, mở nắp; ánh mắt đang lóe sáng của Lâm Y vụt tối lại rồi lập tức dâng đầy nỗi thất vọng --- bên trong chiếc hộp chỉ là những đồ trang sức lặt vặt của Tịch Họa.

Nhưng chính ngay lúc Lâm Y định đậy nắp hộp lại thì đột nhiên mắt cô dính cứng ở một vật, vật đó nằm dưới những món trang sức khác, gần như bị che lấp hết, đó là một chiếc lắc tay bằng bạc, sự thô sơ của nó so với những món trang sức tinh xảo khác trong hộp quả thực là một trời một vực.

Chiếc lắc tay đó được tao thành từ những vòng tròn nhỏ móc vào nhau, rất bình thường, đầu dây là hai quả tim cũng bằng bạc rất thô sơ, vừa nhìn đã biết là do một người thợ có tay nghề bình thường làm ra nhưng không hiểu sao cô cảm thấy nó rất quen thuộc! Lâm Y thoáng ngẩn người, cô nghi hoặc đưa tay nhặt sợi lắc lên, tỉ mỉ xem nó, càng xem càng kinh ngạc.