Lưu Luyến Không Quên

Chương 275: Chuyện xấu (2)



Vì mục tiêu báo thù này, Lãnh Thành đã hy sinh quá nhiều thứ trong đời mình... vì để Tương Mân và Lãnh Tuấn tin tưởng, vì để các vị lão thần trong LS quốc tế tin tưởng, ông luôn khiêm tốn giữ mình, dè dặt cẩn trọng trong mỗi một hành động, lợi dụng sự tin cậy của Lãnh Tuấn đối với mình, từng chút từng chút sắp xếp những tay chân tin cậy vào những bộ phận quan trọng của LS quốc tế!

Thậm chí ông không muốn kết hôn, bởi vì ông lo lắng hôn nhân có thể mang lại cho mình những phiền phức không đáng có, làm bại lộ kế hoạch của ông.

Hiện giờ, mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ còn chờ thời cơ!

Thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man, Lãnh Thành rốt cuộc đứng dậy đi đến bàn làm việc, trên bàn là một chiếc điện thoại vệ tinh, ông mở ngăn kéo lấy từ bên trong ra một chiếc sim điện thoại, lắp vào, sau đó ấn phím, điện thoại lập tức có người đón nghe, đầu bên kia truyền đến tiếng của Lâm Phong, 'Chú!'

Lãnh Thành dùng một miếng kim loại từ đặt lên điện thoại, giọng của ông lập tức thay đổi, 'Bệnh của hắn thế nào rồi?' "Hắn" mà ông nói rõ ràng là chỉ Lãnh Nghị.

'Còn đang ở bệnh viện... Những chuyện khác chưa có tin tức gì!' Lâm Phong vội đáp.

Lãnh Thành chau mày, lạnh giọng nói, 'Chú ý động tĩnh của Hạ Tịch Họa kia, nếu như thấy cô ta dao động, lập tức thủ tiêu như ba năm trước đã làm, đừng để cô ta làm lộ chúng ta, hiểu chưa?'

'Ân, hiểu rõ rồi chú!' Giọng Lâm Phong nhỏ xíu.

Đáy mắt Lãnh Thành xẹt qua một tia sắc bén như đao, ông nheo mắt, thoáng suy nghĩ một chút rồi trầm giọng nói tiếp, 'Phong, chúng ta phải nắm chắc thời gian, không thể đợi nữa... nghĩ cách lợi dụng lúc hắn còn đang ở bệnh viện tinh thần chưa hồi phục tạo ra một sự cố...'

'Nhưng mà chú, tuy hắn nằm viện nhưng vẫn như trước đây, có rất nhiều vệ sĩ vây quanh, mấy người chúng ta không có cách nào ra tay... Một khi ra tay nhất định phải thành công, bằng không sẽ bị chú ý và nghi ngờ, sau này nếu muốn ra tay sẽ càng khó khăn hơn!'

Lãnh Thành trầm tư giây lát rồi nói: 'Ban đêm có thể lợi dụng một cơn hỏa hoạn ở bệnh viện để ép hắn ra... Còn có, không phải cháu nói còn có Lâm Y kia sao, hiện giờ đang ở thành phố G cùng cái tên kia thân thiết lắm sao? Chẳng lẽ hắn không có phản ứng gì sao?'

'Chú, hay là chúng ta xử lý cô gái ở thành phố G trước, như vậy Lãnh Nghị nhất định sẽ chạy đến đó, lúc đó chúng ta xem liệu có cơ hội hay không?'

Sóng mắt Lãnh Thành thoáng xao động, ông cầm ly, rót cho mình một ly rượu, nhấp một ngụm rồi nhàn nhạt nói, 'Cho dù Lãnh Nghị chạy đến đó hắn vẫn có bảo vệ vây quanh... Giờ chúng ta phải tập trung đối phó bên này; cô gái kia cũng đã rời khỏi nhà họ Lãnh, sau này muốn đối phó cô ta cũng rất dễ dàng!'

Nói đến đây, Lãnh Thành thở dài một tiếng, 'Hiện giờ trong nội bộ của LS quốc tế chú đã sắp xếp đâu vào đấy cả, luật sư cũng đã sẵn sàng... Bên đó cháu phải nhanh lên, lỡ mất cơ hội này thì không biết phải đợi đến lúc nào nữa!'

'Cháu hiểu rồi, chú!' Tiếng của Lâm Phong đáp lại.

Lãnh Thành nói chuyện với Lâm Phong không lâu sau thì Lưu Dũng đã xuất hiện ở phòng bệnh của Lãnh Nghị, anh ta ngồi đối diện với Lãnh Nghị, thấp giọng báo cáo gì đó, Lãnh Nghị chỉ nhẹ gật đầu.

Sau đó Lưu Dũng lấy trong túi ra một chiếc máy ghi âm và tai nghe đưa cho Lãnh Nghị, Lãnh Nghị nhận lấy, Lưu Dũng ấn phím, trong máy ghi âm lập tức truyền ra đoạn đối thoại giữa Lãnh Thành và Lâm Phong.

Lãnh Nghị càng nghe môi càng mím chặt, sau cùng nhắm mắt trầm tư.

Buổi tối hai ngày sau đó lúc Từ Nhất Hạo tan tầm trở về, vừa vào nhà ông đã hào hứng nói với Lâm Y, 'Y Y, ba đã liên hệ xong cả rồi, ngày mai dẫn con ra ngoài chơi, ừ, ở trong một thôn trang nghỉ mát ở trong núi, nơi đó không khí trong lành, thức ăn lại ngon, chúng ta đến ở vài ngày rồi về!'

'Nhanh vậy sao?' Đang ngồi ở sofa nghe vậy Lâm Y thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, 'Ngày mai là đi rồi sao?'

'Phải đó!' Từ Nhất Hạo cười, 'Sáng mai ba còn phải đến văn phòng một chuyến, ba bảo tài xế đến đây đón con, tối nay con thu dọn hành lý đi nhé!'

Sáng hôm sau Từ Nhất Hạo rời nhà rất sớm đến văn phòng làm việc, khoảng mười giờ ông cho tài xế về nhà đón Lâm Y, Lâm Y cùng Linh Nhi cùng lên xe, nhưng xe không đến tòa nhà thị chính của thành phố mà chạy đến ủy ban nhân dân thành phố mới dừng lại.

Từ Nhất Hạo đã đứng đợi sẵn ở cửa, bên cạnh ông là Lý Mặc cùng thư ký của ông, tiểu Uông, mà ở cửa chính ủy ban nhân dân lúc này đã có không ít ký giả tụ tập ở đó, có thể nhìn ra vừa nãy ở đây mới vừa tổ chức một hội nghị quan trọng! Lúc này sự xuất hiện của thị trưởng Từ ở cửa rõ ràng là tiêu điểm chú ý của không ít ký giả.

Nhìn thấy xe đỗ lại, Lý Mặc liền bước đến giúp Lâm Y mở cửa, khoảnh khắc mà Lâm Y vừa bước ra khỏi xe đó, Lý Mặc đột nhiên đưa tay đỡ lấy cô, Lâm Y ẩn ẩn cảm nhận được ánh đèn flash đang lóe sáng, cô chau mày nhìn sang hướng đó nhưng giữa một đám ký giả, nhất thời cô không có cách nào nhìn ra ai đang chụp ảnh.

Lâm Y còn chưa kịp nói gì thì Từ Nhất Hạo đã bước đến, hai người một trái một phải thân mật đỡ Lâm Y đi về phía một chiếc xe thương vụ khác, thư ký tiểu Uông theo sát sau lưng ba người, ánh đèn flash không ngừng lóe sáng...

Trên mặt Từ Nhất Hạo và Lý Mặc tràn đầy ý cười, dưới ánh mắt quan sát của mọi người, dìu Lâm Y lên xe rồi xe nhanh chóng rời đi...

Xe chạy khoảng ba giờ thì tiến vào một vùng núi rừng trùng điệp đến một nông trang quy mô khá lớn nằm ở một sườn núi tương đối bằng phẳng bên dưới một mảnh rừng rậm rạp, nơi đây cây cối xanh tốt, chim muông ca hát líu lo, sức sống dào dạt... Lâm Y quả thực nhìn đến mê mẩn!

Xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ bằng gỗ, mọi người lục tục xuống xe, Lý Mặc nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn Lâm Y bên cạnh, cười nói: 'Lâm Y, nơi đây không khí thật trong lành, cô ngửi thử!'

Trong mắt Lâm Y tràn đầy vui sướng, cô nhắm mắt lại, học theo Lý Mặc hít sâu một hơi bầu không khí thơm lành của vùng núi, Từ Nhất Hạo và Lý Mặc cùng nhìn vẻ mê say của Lâm Y, khóe môi cùng câu lên một nụ cười...

Chiều hôm sau, sau khi ăn cơm trưa xong mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi, vì tiện chăm sóc cho Lâm Y nên Linh Nhi và Lâm Y cùng ở chung một phòng, Lâm Y ở phòng trong, Linh Nhi ở phòng ngoài.

Từ Nhất Hạo và Lý Mặc thì chia nhau ngủ ở hai căn phòng bên trái, phải sát bên phòng Lâm Y, thư ký Tiểu Uông thì ở căn phòng cạnh phòng của Từ Nhất Hạo...

Lúc này Từ Nhất Hạo đang ngồi một mình trên sofa trong phòng mình như đang chờ đợi gì đó, không lâu sau ngoài cửa truyền đến mấy tiếng gõ nhẹ, mắt Từ Nhất Hạo sáng lên, trầm giọng nói, 'Vào đi!'

Đẩy cửa vào là thư ký tiểu Uông, trên tay anh ta cầm một phần báo từ thành phố G, sau khi chào một tiếng 'Thị trưởng Từ' thì đi đến bên cạnh sofa đưa tờ báo cho Từ Nhất Hạo, 'Đây là báo mà ngài cần!'

Sóng mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, ông cầm tờ báo lên xem, rất hài lòng khi nhìn thấy một dòng tít lớn trên trang đầu: "Thiếu gia kinh thành động lòng vì thiên kim của thị trưởng!"

Nội dung của bài báo đại khái viết: Một thiếu gia có tiếng tăm ở kinh thành đem lòng yêu con gái của thị trưởng, mê say đến quên trời đất, mỗi ngày theo người đẹp đi du sơn ngoạn thủy, hơn nữa được sự ngấm ngầm cho phép của thị trưởng, hôm nay ba người cùng xuất phát đi chơi, hòa thuận vui vẻ...; con gái của thị trưởng thực ra là đã kết hôn, là thiếu phu nhân của tập đoàn Lãnh thị nổi danh toàn cầu, nghe nói gần đây quan hệ giữa hai người có chút khúc mắc nên mới trở về thành phố G ở tạm...

Đáy mắt Từ Nhất Hạo một mảnh thâm trầm, ông chậm rãi gập tờ báo lại đưa cho thư ký tiểu Uông đang đứng bên cạnh, nhàn nhạt nói: 'Cho nó vào trong một phong thư, lập tức đưa đến thành phố H, khoảng chín giờ tối nay nhất định phải đưa đến phòng bệnh của thiếu chủ LS quốc tế ở bệnh viện XX --- đưa cho vệ sĩ của Lãnh Nghị, bảo nhờ chuyển giao cho Lãnh tiên sinh!

Tiểu Uông không dám hỏi nhiều chỉ nghiêm túc lặp lại: 'Khoảng chín giờ tối nay giao cho thiếu chủ của LS quốc tế Lãnh Nghị...'

Từ Nhất Hạo nhẹ gật đầu, ông lại dặn dò tiếp: 'Bên ngoài phòng bệnh có rất nhiều vệ sĩ, cậu cố gắng cải trang khác đi một tí nhưng phải để nhiều người để ý đến cậu... sau đó nhanh chóng rời đi, đừng làm lộ thân phận của mình...'

Nói đến đây ánh mắt sắc bén của Từ Nhất Hạo quét về phía tiểu Uông, 'Cậu hiểu ý tôi không? Chú ý giữ bí mật!'

Tiểu Uông trầm ngâm giây lát rồi gật nhẹ đầu, thấp giọng hỏi: 'Thị trưởng Từ, ý ngài là phải cải trang bí mật, lại phải cố ý lộ liễu một chút --- "dụ rắn ra hang", phải không?'

Từ Nhất Hạo gật nhẹ, lại bồi thêm một câu: 'Nếu như có người hỏi cậu là ai, cậu nhớ kỹ, thân phận của cậu là thuộc hạ của Lý Mặc!'

'Tôi hiểu rồi!' Tiểu Uông gật đầu nói sau đó vội vàng rời đi...

Cùng lúc đó ở thành phố H, trong văn phòng của mình, Lữ Thần đang ngồi suy tư sau chiếc bàn làm việc thật lâu cũng không nhúc nhích, mày hắn chau chặt lại, ánh mắt nhìn mông lung đâu đó. Lữ Thần đã ngồi đó mấy giờ rồi; giờ rốt cuộc hắn cũng hạ được quyết tâm, nhẹ thở dài một tiếng rồi Lữ Thần đứng dậy, đi ra ngoài...

Trong phòng bệnh cao cấp của Lãnh Nghị, tiểu Vương và những vệ sĩ khác chia nhau đứng canh gác cả trong lẫn ngoài, đáy mắt Lữ Thần có chút xao động, hắn hơi khựng lại sau đó lại tiếp tục cất bước đi vào.

Lữ Thần vừa đi dến cửa thì đã bị tiểu Vương đứng gác nơi cửa chặn lại, anh ta thấp giọng hỏi: 'Bác sĩ Lữ, anh muốn gặp Lãnh tổng sao?'

Lữ Thần thoáng chau mày, giọng có chút bất mãn, 'Tôi là bác sĩ tư của Lãnh thiếu, gặp anh ta còn phải chờ thông báo nữa sao?'

'Xin lỗi bác sĩ Lữ, từ hôm nay bất kỳ ai muốn gặp Lãnh thiếu đều phải chờ thông báo!' Tiểu Vương nhìn Lữ Thần cười gật đầu, 'Xin anh đợi một lát, tôi lập tức vào thông báo!'

Sóng mắt Lữ Thần thoáng xao động, chỉ đành đứng ngoài cửa chờ, tiểu Vương rất nhanh đã trở lại, nhìn Lữ Thần đang đứng nơi cửa cười nói: 'Lữ tiên sinh, Lãnh tổng mời anh vào!'

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.