Lưu Luyến Không Quên

Chương 278: Nguy hiểm trùng trùng (3)



Cứ thế, Tịch Họa trở thành Họa Nhi của Lãnh Nghị... bởi vì yêu, cô bất chấp tất cả, không nghe theo sự sắp đặt của Lãnh Thành, không chịu bỏ thuốc hại Lãnh Nghị, rốt cuộc chọc giận Lãnh Thành, vì vậy trong đêm trước ngày đính hôn đó, một tai nạn giao thông suýt nữa đã cướp đi tính mạng của cô; mà Lãnh Nghị, bởi vì không biết nội tình, vẫn luôn cảm thấy đây là lỗi của mình, sống thật lâu trong áy náy và dằn vặt...

Người đàn ông cô dùng cả sinh mệnh đi yêu giờ đã rời cô mà đi, từ đây cô không còn gặp lại được hắn nữa! Cả người Tịch Họa mềm yếu khuỵu xuống đất... Nghị, nếu như anh không còn trên đời, em sống còn ý nghĩa gì đâu chứ?

Tịch Họa đờ đẫn ngồi thụp trên nền đất, trong mắt là nỗi tuyệt vọng gần như chết lặng, thì tiếng má Trương gọi 'Tịch Họa tiểu thư, Tịch Họa tiểu thư...' cùng tiếng gõ cửa không ngừng vang lên.

Ánh mắt mờ mịt của Tịch Họa lúc này mới lại có chút linh hồn, cô cắn mạnh môi đến rướm máu, lát sau mới trả lời, giọng khàn khàn: 'Bà đi đi, trở về bên cạnh Lâm Phong! Từ đây về sau tôi không muốn nhìn thấy bà nữa!'

Nhưng cửa bị đẩy mạnh ra, Tịch Họa đang ngồi trên đất vụt ngẩng đầu lên, cô khiếp sợ nhìn người đàn ông đang đứng cạnh má Trương, gương mặt tươi cười nho nhã cùng ánh mắt lạnh lùng âm hiểm kia... chính là Lâm Phong!

Ánh mắt trống rỗng của Tịch Họa thoáng có chút xao động, rồi cô nghe giọng nói mang theo ý cười của má Trương vang lên, 'Tịch Họa tiểu thư, anh họ của cô đến thăm cô!' Câu nói này là bà cố ý nói cho quản gia đang đứng sau lưng và những người làm nghe thấy; sau đó má Trương nhìn Lâm Phong nói: 'Lâm tiên sinh, Tịch Họa tiểu thư tâm trạng không được tốt lắm, ngài đi khuyên cô ấy đi!'

Lâm Phong nho nhã cười gật đầu, ánh mắt hắn vẫn ghim trên mặt Tịch Họa, sau đó cất bước vào hẳn trong phòng, má Trương mỉm cười đóng cửa lại rồi đi về phía đám người làm đang tụ tập nhìn với ánh mắt tò mò, phân trần: 'Tịch Họa tiểu thư trước giờ đều rất nghe lời anh họ mình...'

Quản gia nghe vậy không khỏi nhíu mày, anh họ của Tịch Họa? Lần đầu tiên ông nghe đến người này...

Lâm Phong vòng qua người Tịch Họa ngồi xuống mép giường đối diện với cô, trên mặt hắn là nụ cười tà ác, hắn hơi thấp đầu nhìn cô gái đang ngồi thụp trên đất, sắc mặt tái nhợt, trên má ướt đẫm nước mắt kia...

Tịch Họa cũng ngước đầunhìn hắn, trong đáy mắt có thể nhận rõ sự khẩn trương và khiếp sợ; chợt Lâm Phong vươn tay, đôi tay như hai gọng kìm giữ chặt đầu vai Tịch Họa, hung hăng kéo cô lên, lại dùng sức kéo, cả người Tịch Họa lập tức rơi vào trong lòng hắn, hoảng loạn, Tịch Họa không ngừng giãy dụa nhưng trong miệng chỉ dám bật lên tiếng phản kháng nho nhỏ vì sợ người ngoài cửa nghe được: 'Buông ra!'

Lâm Phong cười khẩy một tiếng, hắn dí mặt mình sát vào mặt cô, giọng mỉa mai: 'Thế nào, còn đau lòng vì người trong lòng của cô sao?'

Tịch Họa đau đớn nhắm mắt, cắn môi, cô quay mặt đi tránh khỏi hắn, cũng không trả lời, Lâm Phong hung hăng bấu lấy cằm cô, ép cô quay mặt lại nhìn mình, ánh mắt lạnh như băng: 'Hắn đã chết rồi!'

Tịch Họa run rẩy cả người, đôi mắt to tròn tràn ngập bi thương, nước mắt cuồn cuộn tuôn ra, giọng cố nén nhưng vẫn run run: 'Là các người giết anh ấy!'

Lâm Phong đắc ý cười hắc hắc mấy tiếng, 'Là "chúng ta" chứ, không phải sao, Tịch Họa? Phải là "chúng ta" mới đúng! Cô không phải là đồng bọn của chúng tôi sao?'

Tim Tịch Họa lại đau như vỡ ra, cô cắn môi đến bật máu để ngăn nước mắt đừng rơi xuống nhưng vô ích, lúc đó lại nghe giọng nói đắc ý của Lâm Phong vang lên bên tai: 'Thật ngu ngốc, khóc cái gì chứ, cô nên vui mừng mới đúng... Tôi đã nói cưới cô làm vợ thì sẽ không nuốt lời, cô chính là Lâm phu nhân của tôi!'

Tịch Họa vừa giận vừa sợ, lạnh giọng cự tuyệt: 'Tôi không thèm...'

'Cô không thèm?' Lâm Phong bật lên một tràng cười quái di, 'Tịch Họa, cô đã quên lúc đầu vì sao cô chịu hợp tác với chúng tôi sao? Không phải cô vì tham sự giàu sang của nhà họ Lãnh, tham tiền của nhà họ Lãnh sao? ... Bây giờ tôi sẽ cho cô, Lãnh Nghị có thể cho cô cái gì, tôi cũng có thể cho cô cái đó!'

Tịch Họa cắn mạnh môi không nói, Lâm Phong ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, giọng dương dương đắc ý: 'Nơi đây rất nhanh sẽ trở thành biệt thự của nhà họ Lâm, tôi chính là chủ nhân ở đây! Còn cô, cô là Lâm phu nhân, cô cũng là chủ nhân ở đây! Đây không phải chuyện cô vẫn luôn mơ ước đó sao?'

Tịch Họa cúi thấp đầu, vẫn lặng im không nói, đúng vậy, những thứ này tôi vẫn luôn mơ ước, nhưng không có Lãnh Nghị, có được những thứ này còn ý nghĩa gì đâu chứ? Nhưng những lời này cô tuyệt đối sẽ không nói với Lâm Phong, cô biết hắn sẽ chỉ lấy nó để châm chọc cô thôi! Người như hắn làm sao hiểu được chứ!

Một lúc lâu sau Tịch Họa mới lạnh lùng lên tiếng: 'Anh ... đi đi, lão phu nhân và phu nhân từ nước Pháp sắp đến đây rồi!'

Lâm Phong "hừm" một tiếng vẻ khinh thường: 'Mấy người phụ nữ già yếu của nhà họ Lãnh thì có thể làm được gì chứ? Họ nhiều lắm là chỉ hùng hổ được thêm mấy ngày nữa thôi...' Rồi hắn nhìn sang Tịch Họa, 'Hôm nay tôi đến đây là định dẫn cô đi ... Cô lưu lại đây đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi!'

'Không, tôi không muốn đi theo anh!' Tịch Họa kinh hoàng nhìn Lâm Phong, vội vàng cự tuyệt.

'Không đi cũng phải đi!' Mặt Lâm Phong tối sầm lại, giọng cũng trở nên lạnh lùng nham hiểm, 'Nữ nhân ngu ngốc, nhanh đi thu dọn đồ đạc cho tôi, bằng không tôi sẽ đem chuyện cô hợp tác với chúng tôi nói hết với những người bên ngoài, để tôi xem, họ biết được rồi cô còn có thể ở lại đây hay không!'

Tịch Họa nhìn Lâm Phong, trong mắt giăng đầy sợ hãi, nếu như thật sự để lão phu nhân và phu nhân biết được, Lãnh Nghị là do cô hại, cô còn có thể ở lại đây sao?

Lâm Phong dẫn Tịch Họa đi ra phòng khách, quản gia và những người làm đều đang tụ tập ở đó, họ đang đợi Tương Mân và Lý Uyển từ nước Pháp trở về; nghe tiếng động, ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Tịch Họa, trên gương mặt tái nhợt của cô có thể nhìn thấy rõ vết nước mắt, rồi mắt mọi người lại dời đến chiếc vali trên tay Lâm Phong...

Lúc này chợt nghe giọng nói lễ độ của Lâm Phong vang lên: 'Các vị, em họ tôi cảm xúc không được tốt, tôi định đưa em ấy về nhà ở mấy ngày... Những này em tôi ở đây, nếu có gây phiền phức gì, xin mọi người rộng lòng tha thứ!' Sự lễ độ, nhã nhặn của Lâm Phong khiến ai nấy đều tin, người anh họ này của Tịch Họa tiểu thư thật sự là người có giáo dưỡng!

Mọi người nhìn theo bóng Tịch Họa và Lâm Phong ra ngoài, lúc này ai cũng không có tâm tình hỏi thêm gì nữa bởi vì thiếu gia nhà họ vừa mới xảy ra chuyện...

Chính ngay lúc mọi người miên man suy nghĩ thì ngoài cửa sắt chợt truyền đến tiếng hô khẽ, 'Lão phu nhân và phu nhân đến rồi!' Nghe vậy ai nấy đều đứng thẳng lưng, vội vã đi về phía cửa chính...

Bên ngoài mưa to gió lớn là vậy, trong núi sâu lại là một thế giới hoàn toàn khác, trong trang trại nghỉ dưỡng ở sâu trong núi này phong cảnh thật đẹp, cách xa thế sự, Từ Nhất Hạo và Lý Mặc dẫn theo Lâm Y và Linh Nhi đi du ngoạn khắp nơi, thưởng thức trà, tản bộ, câu cá...

Tâm tình của Lâm Y cực tốt, suốt đường đi tiếng cười của cô và Linh Nhi không ngừng vang lên; Lý Mặc lẳng lặng nhìn gương mặt hưng phấn của cô, đáy mắt dâng lên một ý cười nhu hòa.

Nơi đây khách du lịch vốn không nhiều, hôm nay Lâm Y gặp được nhiều nhất là những quân nhân trong bộ quân phục màu xanh của mình, những quân nhân này rõ ràng rất quen với Lý Mặc, suốt đường đi không ngớt có người chào hỏi hắn, chuyện này khiến Lâm Y không kìm được cười hỏi: 'Lý Mặc, sao ở đây toàn những người mặc quân trang vậy? Họ quen biết với anh sao? Trên mặt anh có viết hai chữ "quân nhân" sao?'

'Con người tôi nhân phẩm tốt, người lính vừa nhìn đã biết...' Câu trả lời thản nhiên của Lý Mặc khiến Lâm Y và Linh Nhi sửng sốt bật cười, Từ Nhất Hạo cũng không nhịn được nhếch môi cười nhưng không nói gì, Lâm Y vốn không biết, những người lính này đều là do Lý Mặc điều động đến để bảo vệ an toàn cho cô...

Một ngày nhàn nhã trôi qua rất nhanh, đến chiều mọi người mới trở về một căn nhà bằng gỗ trong trang viên nghỉ ngơi, lúc này thư ký tiểu Uông, người mất tích cả ngày hôm nay đã đứng ở cửa chờ sẵn...

Nhân viên phục vụ trong trang viên đã sớm thu xếp bữa tối cho họ, mọi người vây quanh một chiếc bàn tròn, bởi vì cả tòa nhà đã được Từ Nhất Hạo và Lý Mặc bao hết nên bốn phía thật yên tĩnh, ngoại trừ tiếng gió thổi xào xạc, tiếng chim hót thì không còn âm thanh nào hết.

Đôi mắt Lâm Y vô tình rơi trên màn hình tivi lớn treo trên tường, cô quay lại nhìn nhân viên phục vụ mỉm cười, 'Mở tivi giúp tôi được không?'

Sắc mặt Từ Nhất Hạo và Lý Mặc hơi tái đi nhưng không nói gì, Linh Nhi cũng quét mắt sang Lâm Y sau đó lại cúi xuống uống trà, tiếp đó là tiếng nhân viên phục vụ trả lời Lâm Y: 'Xin lỗi tiểu thư, tivi ở đây hư rồi, không có tín hiệu...'

'Ồ!' Nghe vậy Lâm Y chỉ đành cho qua.

Ăn xong bữa tối, Lâm Y chậm rãi tản bộ một vòng trong khuôn viên thôn trang nghỉ dưỡng rồi cùng Linh Nhi trở lại, sau khi tắm xong, Lâm Y lên giường định mở tivi lên xem thì lại phát hiện tivi không mở được, cô không khỏi chau mày, cao giọng gọi Linh Nhi đang ngủ ở phòng ngoài: 'Linh Nhi, sao trong phòng tivi cũng không có tín hiệu vậy?'

'Ồ...' Bên ngoài vọng đến tiếng của Linh Nhi, 'Thôn trang này mấy ngày nay đang sửa trạm điện, khụ khụ, tạm thời không thu được tín hiệu!'

'À', Lâm Y lẩm bẩm nói, 'Nơi đây thật sự là xa cách cuộc sống đời thường!' Cô ngẫm nghĩ một lát rồi lục trong túi xách ra một quyển sách, xem sách đến khoảng chín giờ thì mí mắt bắt đầu sụp xuống, Lâm Y tựa người vào thành giường, rốt cuộc vẫn không ngủ, trong tiềm thức, cô đang đợi điện thoại của Lãnh Nghị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.