Lưu Luyến Không Quên

Chương 299: Đổi vợ với ba (1)



Trở lại biệt thự Lãnh gia, Lãnh Hạo như một làn khói lủi vào phòng đồ chơi của mình, Lãnh Nghị thì nhàn nhã đi lên phòng sách trên lầu, hắn chân trước vừa bước vào phòng sách thì Lâm Y đã chân sau nối gót bước vào, giọng đầy lo lắng, 'Nghị... chuyện của Hạo Hạo thế nào? Cô giáo nói sao?' Cô thấy hai cha con trở về nhưng bộ dáng lại như không có chuyện gì xảy ra, vậy là thế nào?

'Yên tâm đi, không sao, trẻ con đùa nhau thôi...' Giọng Lãnh Nghị nhàn nhạt mang theo chút ý cười.

'Vậy... chuyện bạn gái, rốt cuộc là thế nào?' Lâm Y vẫn không yên tâm, con trai nhỏ như vậy đã biết đi giành bạn gái?

Nhớ đến gương mặt xinh xắn, đáng yêu của ba cô bé, khóe môi Lãnh Nghị nhẹ câu lên một nụ cười, hắn chậm rãi xoay người lại, đôi mắt đen thẳm rơi trên gương mặt tươi mát như trăng non của cô gái, cánh tay dài nhẹ kéo một cái, cô gái lập tức an ổn rơi vào vòng tay của người đàn ông.

Tia sáng dị thường lóe lên trong mắt Lãnh Nghị khiến Lâm Y không khỏi ngẩn người, mặt không hiểu sao lại nóng lên, cô hơi giãy dụa một chút, ngượng ngùng cười, 'Anh làm gì vậy? Chúng ta đang nói chuyện con trai mà...'

'Y Y, chúng ta sinh một đứa con gái nữa đi...' Giọng nói từ tính của người đàn ông lúc này đã hơi khàn.

Lâm Y trợn to mắt, hàng mi dài nhẹ chớp lên sau đó càng dùng sức giãy dụa, 'Không thèm... anh đã hứa với em rồi!' Hơn nữa công ty Tiểu Họa Nhi của cô mới sắp mở cửa thôi...

'Được được được, không thích thì không thích...' Giọng nói của người đàn ông có chút sủng nịch, có chút dung túng nhưng bàn tay đang đặt nơi thắt lưng cô gái chợt siết chặt lại, một tay khác trượt theo sóng lưng cô gái, xuyên qua những sợi tóc mềm mại, giữ chặt sau gáy cô, nhìn thật kỹ gương mặt như trăng non của cô gái, mũi cọ nhẹ lên đôi má mịn màng của cô, hơi thở tràn đầy ái muội.

'Nghị, đây là phòng sách!' Cô gái nhẹ nuốt nuốt nước bọt, đôi má càng thêm đỏ ửng, cô rất rõ ràng người đàn ông này muốn gì...

'Ừm, còn nhớ lần trước ở phòng sách không?' Người đàn ông hơi cúi xuống lướt môi trên đôi môi anh đào của cô gái, bầu không khí nồng đậm dục vọng tản mát trong căn phòng, 'Ừ... lần đó biểu hiện của em tốt lắm....'

'Đừng mà...' Tiếng phản kháng của cô gái chìm lỉm trong nụ hôn nóng rực đột ngột ập đến, người đàn ông âu yếm mà cuồng dã cắn nuốt đôi môi anh đào, đầu lưỡi thuần thục chen giữa hai hàm răng ngọc cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho, bàn tay to cuồng nhiệt vuốt ve trước ngực cô gái, dù cách một lớp y phục nhưng cô vẫn cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay ấy truyền đến cho mình, những ngón tay thuần thục bắt đầu cởi cúc áo của cô gái...

'Ưm...' Dưới sự trêu chọc của người đàn ông, cô gái khẽ bật ra một tiếng ngâm nga khe khẽ, thân thể cường tráng của người đàn ông sít sao dán lên người cô gái, cánh tay khẽ dùng sức, dễ dàng nhấc bổng cô gái đặt lên chiếc bàn làm việc rộng rãi...

'Hai người đang làm gì vậy?' Đột nhiên một giọng non nớt vang lên khiến hai người giống như bị điểm huyệt vậy, thân thể lập tức cứng đờ, không cần quay lại, không cần suy nghĩ cũng biết người vừa mới xuất hiện trong phòng là ai!

Lãnh Nghị cắn chặt răng, nhắm mắt lại, cố nén một cơn tức giận, vào lúc này hắn thực sự có một nỗi xúc động, muốn lập tức đem vật nhỏ kia nhét trở vào trong bụng mẹ!

Lãnh Hạo đang đứng bên cạnh bàn làm việc, đôi mắt to tròn như hai viên bi nhìn chằm chằm hai người lớn, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc và tò mò, ba ấn mẹ xuống bàn làm việc, còn đè lên mẹ nữa, mà ba đang định cắn mẹ sao? Hai người đang làm gì vậy? Đánh nhau sao? Oa, đánh nhau còn được dùng miệng nữa sao?

Mặt Lâm Y vừa nóng vừa đỏ, trên mặt lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn là khóc, cô nhìn con trai, giọng có chút ngượng ngập, 'Hạo Hạo, đây là trò chơi chỉ có cô dâu với chú rể mới có thể chơi... ừm, đợi Hạo Hạo lớn lên, có cô dâu của riêng mình thì có thể chơi rồi...'

'Nhưng cô dâu của con phải đổi cho ba mà!' Lãnh Hạo nghiêng chiếc đầu nhỏ, nghiêm túc nói.

'Hạo Hạo, cô dâu không thể đổi lung tung được, ba cũng không cần cô dâu của con, hiểu không?' Lâm Y nuốt nuốt nước bọt, chỉ đành giải thích một lần nữa.

'Ba, ba thật sự không cần Mỹ Mỹ, Lệ Lệ hay Đóa Đóa sao?' Lãnh Hạo vò đầu, gương mặt nhỏ nhắn rầu rĩ nhăn lại nhìn ba mình.

'Không cần!' Lãnh Nghị gần như là cắn răng bật ra hai chữ.

Lãnh Hạo rõ ràng là rất sửng sốt, trong giọng nói cũng đầy khó hiểu, 'Con tìm vợ dùm ba, ba tức giận làm gì chứ?' Kỳ lạ, cậu nhóc nhớ rõ lúc nãy cùng ba ngồi xe trở về hai cha con còn rất êm đẹp kia mà! Thế nào lại thay đổi nhanh như vậy chứ? Haizz, chuyện của người lớn thật là khó hiểu...

'Khụ khụ, Hạo Hạo, ba mệt rồi, mẹ dẫn con xuống lầu chơi nha...' Lâm Y vội vàng nắm tay Lãnh Hạo đi nhanh ra ngoài; cậu nhóc chau mày, vừa đi vừa nghĩ: Xm ra phải nhanh chóng đến những lớp khác trong nhà trẻ tìm vợ cho ba mới được, ừm, hôm nay mình thấy lớp bên cạnh cũng có mấy bạn nữ thì phải...

Nhìn hai mẹ con đi như trốn ra khỏi phòng, Lãnh Nghị chống tay lên trán trầm tư, trên thương trường trước giờ hắn giải quyết mọi chuyện luôn lưu loát dứt khoát nhưng đối với đứa con trai này hắn quả thực không có cách nha! Một lúc lâu sau Lãnh Nghị mới lấy điện thoại ra, lục tìm danh bạ, hắn phải liên lạc với cô giáo Ngô một chút, xem làm sao giải quyết chuyện rối rắm này mà không lộ chút dấu vết nào...

Ngày hôm sau lúc đến nhà trẻ, Lãnh Hạo rất nhanh tranh thủ cô giáo sơ hở, lập tức không chút phí phạm định lẻn qua lớp bên cạnh nhưng vừa mới cất bước chạy ra ngoài thì cánh tay đã bị cô giáo Ngô bắt lại, cậu nhóc chỉ đành dừng bước, ngẩng đầu lên nhìn cô giáo, giọng thật nghiêm trang, 'Cô giáo, con có chuyện quan trọng phải ra ngoài một chút, con sẽ về nhanh lắm!'

'Có chuyện quan trọng gì?' Cô Ngô làm ra vẻ khiêm khắc nhìn cậu nhóc.

'Tìm mấy bạn học nữ của lớp bên cạnh!' Lãnh Hạo vẫn ngước lên trả lời.

Sóng mắt cô giáo Ngô thoáng xao động, cô nhìn cậu nhóc quỷ quái trước mặt, thoáng suy nghĩ một giây rồi thân thiết cười, 'Các bạn học có quan hệ tốt với nhau là một chuyện tốt... khụ khụ, như vậy đi, cô giáo Ngô để nhóm của bạn Đa Đa đi cùng với con được không? Con là đội trưởng, các bạn là đồng đội... khụ khụ, như vậy oai phong hơn nhiều...'

Mắt Lãnh Hạo lập tức sáng lên, ừm, trong phim hoạt hình cũng có, những người đàn ông chân chính vẫn cần có đồng đội! Như vậy đúng là rất oai phong! Cậu nhóc vội nhìn cô giáo, gật đầu như bằm tỏi, 'Dạ da, cô giáo Ngô, cứ quyết định vậy đi...'

Nhìn Lãnh Hạo dẫn theo bốn cậu nhóc khác đi ra khỏi lớp học, cô giáo Ngô cười thầm rồi cũng bước ra ngoài, cô phải đi tìm cô giáo của lớp kế bên một chút...

Mấy ngày liền tiếp tục như vậy, Lãnh Hạo rốt cuộc cũng thành công trở thành đầu lĩnh của lớp Cầu Vồng.

Hôm đó, mặt trời thật ấm áp, trong nhà trẻ giáo viên của các lớp đều đưa học sinh của mình đến vườn hoa chơi, cậu nhóc Lãnh Hạo, dưới sự yểm trợ của bốn cậu nhóc và ba cô bé, cũng đến bãi cỏ chơi.

'Hạo Hạo đến rồi, Hạo Hạo đến rồi...' Nhìn thấy hắn lập tức có rất nhiều giọng nói non nớt hào hứng vang lên, ba cô bé ăn mặc xinh như công chúa chạy như bay về phía lớp Cầu Vồng.

Lãnh Hạo ngừng bước chân, gương mặt dù non nớt nhưng rất tuấn tú chau lại, hai tay nhét vào túi quần nhìn ba cô bé đang xông về phía mình, thấy họ đứng lại trước mặt mình, giọng nói non nớt nhưng đã có phần lạnh mạc giống ba mình vang lên, 'Mình kêu các bạn đưa hình chụp cho mình, có mang đến không?'

'Có mang hình đến hay không?' Sau lưng Lãnh Hạo, các "đồng đội" lập tức lên tiếng phụ họa.

'Có, có...' Ba cô bé đồng thanh lên tiếng.

Vốn Lãnh Hạo định để ba mình cùng đến nhà trẻ để xem mặt ba cô bé lớp bên cạnh nhưng ba lại hết sức lạnh lùng cự tuyệt... cho nên cuối cùng cậu nhóc nghĩ ra được một cách, đó là bảo ba cô bé mang ảnh chụp của mình đến, haizz, ba thật đúng là khiến mình lo lắng nhiều quá nha!

Trong văn phòng của mình, cô giáo Ngô thờ ơ nhìn ba bức hình trong tay, sau đó đưa nó lại cho cậu nhóc Lãnh Hạo đang đứng bên cạnh, cực lực nhìn cười, cố giữ giọng bình thản nói: 'Những cô bé này nhỏ quá, ba con sẽ không thích đâu; hơn nữa các bạn nữ thích con chứ đâu phải thích ba con!'

Lãnh Hạo trố đôi mắt to tròn như hai viên bi của mình nhìn cô giáo, đúng nha, hình như ba thật sự không có hứng thú gì hết, hôm đó nói với ba xong ba lập tức cự tuyệt ngay, chẳng lẽ thật sự là chê các bạn ấy nhỏ quá sao? Nhưng mình đi đâu tìm được những cô gái lớn cho ba đây chứ? Mà cô gái lớn liệu có chịu làm vợ của mình hay không đây? Cậu nhóc càng nghĩ thì càng rầu rĩ.

Cô giáo Ngô nhìn cậu nhóc đang ngẩn người bên cạnh mình, lại cố nén xuống một tiếng cười, ho khan một tiếng rồi nói tiếp, 'Khụ khụ, Hạo Hạo, giờ các bạn học nữ đều rất thích con đúng không?'

'Dạ!' Vừa nhắc đến điều này thì tinh thần của Lãnh Hạo lập tức phấn khích hơn hẳn, cậu nhóc thật kiêu ngạo gật đầu.

'Tốt lắm!' Cô giáo Ngô rốt cuộc bật cười ra tiếng, 'Ngày mai cô sẽ chọn trong lớp mình ra một bạn dũng cảm nhất để làm lớp trưởng, khụ khụ, tức là trợ lý nhỏ của cô, giúp cô quản lý lớp... khụ khụ, các bạn nhỏ lớp bên cạnh cũng sẽ tham gia, hy vọng là đến lúc đó Hạo Hạo sẽ trúng tuyển nha!'

Làm trợ lý của cô giáo? Vậy nhất định sẽ càng oai phong hơn nữa! Mắt Lãnh Hạo sáng lên, lớn tiếng nói, 'Cô giáo Ngô, Hạo Hạo chắc chắn là người dũng cảm nhất! Hạo Hạo muốn làm lớp trưởng!'

'Được!' Cô giáo Ngô cười híp mắt nhìn cậu nhóc, 'Tối nay Hạo Hạo trở về suy nghĩ kỹ xem phải thế nào để biểu hiện ra mình là người dũng cảm nhất nha!'

Lãnh Hạo chạy ra khỏi văn phòng của cô giáo Ngô, vừa chạy đến cửa, như nghĩ ra điều gì cậu nhóc lại quay ngược trở lại, ngước lên nhìn cô giáo, 'Cô giáo Ngô, cô cũng làm vợ của con có được không?'

Bàn tay đang nâng tách trà của cô giáo Ngô chợt khựng lại giữa không trung, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, không nhanh không chậm trả lời, 'Được!' Loại câu hỏi này, từ lời kể của các bạn nhỏ khác cô đã nghe không chỉ một lần!

'Dạ!' Lãnh Hạo nghiêm túc nhìn cô giáo Ngô, 'Con trở về bàn với ba, sau này cô đổi vai với mẹ con, cô ngủ với ba, con ngủ với mẹ...'

Lần này cô giáo Ngô thật sự như bị điểm huyệt, ngụm trà vừa nhấp cũng suýt nữa bị phun ra, nói thế nào, người ta cũng mới chỉ tốt nghiệp đại học được một năm thôi mà! Ho khan mấy tiếng như che dấu nhưng đôi má cô đã một mảnh đỏ ửng...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.