Lưu Luyến Không Quên

Chương 42: Giao dịch ngày thứ năm (4) - anh là lãnh nghị?



Lâm Y ngồi nơi sofa, xung quanh thật yên tĩnh chỉ có đôi mắt đen láy của cô thỉnh thoảng lóe lên trong đêm, từng màn từng màn tối nay lần nữa xuất hiện trong đầu cô. Một cảm giác bất an lẫn khiếp sợ trào dâng trong lòng! Giờ mình chẳng phải cũng là xã hội đen rồi sao? Không được! Mình phải chấm dứt những chuyện này! Nhưng mà ... hôm nay mới là ngày thứ năm ...

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra được cách nào, Lâm Y bất an đứng dậy đi tới đi lui trong bóng tối ...

Lúc này cửa phòng tắm đã mở ra, người đàn ông vừa bước ra đã nhìn thấy cô gái đang bất an đi quanh trong phòng, mắt hắn chợt lóe lên vươn tay thít chặt lấy eo cô, ánh mắt dò xét: 'Đang làm gì vậy?'

Lâm Y nhìn người đàn ông đang ép về phía mình, ấp a ấp úng: 'Cái đó ... cái đó ... giao dịch của chúng ta kết thúc có được không? Trả thù gì đó sau này cũng thôi đi ...'

Ánh mắt người đàn ông chợt trở nên lạnh lùng, hắn nâng cằm cô lên, khóe môi câu lên một nụ cười lạnh: 'Em cảm thấy chuyện này có khả năng không?'

Lâm Y gian nan nuốt nước bọt, giọng nhỏ xíu: 'Không!'

'Vậy thì đúng rồi!' Khóe môi người đàn ông lại câu lên, buông cô ra, giọng sủng nịch: 'Đi tắm đi!'

Lâm Y chỉ đành ngoan ngoãn bước đến phòng thay quần áo, ngón tay thon dài của cô lướt qua một dãy áo ngủ được xếp ngay ngắn chỉnh tề, trời ạ, mấy chiếc váy kiểu bảo thủ một chút đã bốc hơi đâu mất rồi! Hơi nhíu mày, rốt cuộc cô cũng chọn một chiếc váy ngủ bằng lụa màu trắng tương đối kín đáo ...

Trong phòng tắm cọ xát thật lâu rốt cuộc Lâm Y cũng đứng dậy, lau khô thân thể, sấy tóc rồi mới chậm rì rì bước ra khỏi phòng tắm.

Người đàn ông đang ngồi nơi sofa, trên bàn trà trước mặt hắn bày một chai rượu và hai cái ly. Trong bóng tối Lâm Y nhìn không rõ sắc mặt của hắn, chỉ nghe một giọng uy nghiêm không cho phép cự tuyệt: 'Qua đây!'

Lâm Y chậm rãi bước đến, người đàn ông kéo một cái, cô gái liền rơi ngay vào trong lòng hắn. Người đàn ông cầm một ly rượu lên đưa cho cô: 'Uống chút rượu cho bớt hoảng sợ!'

Đúng thật! Cô phát hiện lúc này quả thực cần rượu để trấn định tinh thần bằng không tối nay cô nhất định không yên ổn mà ngủ được. Nghĩ vậy nên cô không chần chừ đón lấy ly rượu đưa lên môi hớp một ngụm lớn. Vốn tưởng rằng sẽ ho đến sắc sụa không ngờ rượu hôm nay lại có chút ngọt, chỉ như uống nước trái cây, có lẽ là nồng độ rượu không cao. Hàng mi dày của Lâm Y chớp nhẹ, vừa hay có chút khát nước, cô nâng ly lên lần nữa, lần này thì uống hết sạch.

Khóe môi người đàn ông câu lên, lại giúp cô rót thêm một ly. Lâm Y cũng không từ chối, nâng ly lên lần nữa. 'Uống chậm thôi, say đấy!' Người đàn ông "tốt bụng" nhắc nhở.

Say càng tốt chứ sao! Lâm Y thầm nghĩ, lại ngửa đầu uống cạn ly thứ hai sau đó đẩy cái ly không đến trước mặt người đàn ông: 'Ngon lắm, lại một ly nữa!'

Người đàn ông nhìn đôi mắt đen láy sáng lên trong bóng tối, đoạt lấy ly rượu trong tay cô đặt xuống bàn trà, khóe môi nhếch lên: 'Không được, em đã nói tối nay phải hầu hạ tôi thật tốt mà, uống say rồi làm sao hầu hạ tôi?'

Tim Lâm Y đập dồ, không biết người này đang nghĩ chiêu trò gì! Đang lúc thắc tha thắc thỏm không yên thì chuông cửa phòng ngủ chợt vang lên. Người đàn ông thoáng chau mày, buông cô gái ra đứng lên nhặt lấy bộ đàm đang để trên bàn, giọng quản gia vang lên: 'Thiếu gia, điện thoại của lão phu nhân ...'

'Biết rồi!' Giọng người đàn ông lạnh như băng, thoáng suy nghĩ hai giây sau đó bước về phía cửa. Hắn muốn đến thư phòng nhận cuộc điện thoại này, hai chiếc điện thoại của hắn hôm nay đều tắt máy.

Mắt dõi theo bóng người đàn ông khuất sau cánh cửa, Lâm Y vội vàng rót rượu, tốt nhất là tranh thủ lúc hắn chưa quay lại tự chuốc cho mình say, cái gì cũng không biết thì được rồi ...

Đợi đến khi người đàn ông quay lại, rất nhanh đã quét đến bóng dáng nho nhỏ màu trắng đang ngồi tựa vào sofa, Lâm Y, lại quét qua chai rượu trống không trên bàn, sóng mắt khẽ xao động. Hắn đi đến bên cạnh cô gái ngồi xuống, kéo cô vào lòng, giọng trêu tức: 'Thật sự uống say sao?'

Cô gái nhắm chặt mắt, không phản ứng. Uống nhiều thì nhiều thật nhưng ngủ thì là giả!

Khóe miệng người đàn ông câu lên, giọng nói ôn nhu mang theo chút ái muội lại vang lên: 'Say rồi thì càng tốt ...' Lời vừa dứt thì người đàn ông đã đứng dậy, thuận tay kéo cô gái đứng lên.

Cửa phòng tắm bị đẩy nhẹ ra. Cô gái rốt cuộc đã cảm giác được gì đó, cô cố gắng mở đôi mắt nhập nhèm. Ừm, có ánh sáng. Cô mơ mơ màng màng, lắp bắp: 'Anh ... anh dẫn tôi đi ... đi đâu?'

'Giường ngọc!' Người đàn ông vẫn cười đơn giản thốt ra hai chữ. Cô gái đang mơ màng chỉ nghe một chữ "giường", ừm, lúc này đúng là cô đang cần một chiếc giường, ngủ một giấc thật ngon. Vì vậy cô không phản kháng, đầu óc trầm trầm mắt vẫn nhắm tịt.

Người đàn ông nhẹ nhàng đặt cô gái lên chiếc giường bạch ngọc, cảm giác mát lạnh thật thoải mái khiến cô gái thở ra một hơi thật dài, mí mắt khẽ động nhưng vẫn không mở ra.

Người đàn ông nhẹ nhàng cởi chiếc áo ngủ của cô gái, đây là lần đầu tiên hắn nhìn cô gái dưới ánh đèn ở cự ly gần như vậy, thân thể hoàn mỹ không một vết sẹo, đường cong mạn diệu, đôi chân thẳng tắp cộng thêm làn da trắng mõn mượt mà, ánh dưới màu vàng của ánh đèn và màu trắng của chiếc giường đá như hòa thành nhất thể, quả thật là một bức tranh tuyệt mỹ ...

Hô hấp của người đàn ông có chút gian nan, máu nóng chạy thẳng lên đầu, hắn nhẹ nhàng áp xuống cô gái ...

Đầu cô gái vẫn một mảnh hỗn độn, chỉ thấy trên người đột nhiên bị đè nặng, cô thoáng chau mày nhưng vẫn chưa mở mắt ra nổi ... Thân thể bị vuốt ve đến nóng rực tiếp đó môi đã bị khóa lại. Đôi môi nóng rực kia trượt xuống chiếc cổ thon dài kia, lại trượt đến vành tai nhỏ xinh, giọng nói khàn khàn tràn đầy từ tính trầm thấp vang lên bên tai cô: 'Em là người phụ nữ của tôi!'

Cô gái mơ hồ cảm nhận được giọng nói kia có chút quen thuộc nhưng đầu cô đau quá, không nghĩ được gì cả ...

Rốt cuộc người đàn ông cũng nâng người lên, hai khuỷu tay chống ở hai bên sườn cô gái, tận lực giảm bớt trọng lượng của chính mình trên người cô, đôi chân dài nhẹ tách hai chân cô ra, nhẹ nhàng chậm rãi tiến vào ...

'Ưm ...' Cô gái khẽ ngâm nga một tiếng, cô chau mày, chậm rãi mở đôi mắt nhập nhèm nhìn người đàn ông phía trên mình, lần đầu tiên cô nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy hơn nữa còn là dưới ánh đèn. Ánh mắt mơ mơ màng màng của cô gái trong nháy mắt dại ra.

'Lâm Y ...' Người đàn ông thì thào, mắt nhìn chằm chằm gương mặt thanh thuần tươi mát của cô gái, đôi mắt cũng trở nên mê ly.

Sườn mặt đó, giọng nói đó, quen thuộc đến thế. Mắt Lâm Y chợt trừng lớn, men rượu trong nháy mắt bốc hơi hơn một nửa. Cô thì thào, 'Lãnh Nghị ...'. Tim Lâm Y chợt thắt lại, vỡ tan từng mảnh đau đớn, nhất thời hoang mang không biết chính mình đang ở đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.