Lưu Luyến Không Quên

Chương 44: Giao dịch ngày thứ sáu (2) - điều tra



Mười giờ tối hôm đó Lý Tân mới đến đón Lâm Y, sau khi vào đến căn biệt thự bí ẩn kia, vừa đẩy cửa phòng ngủ vào thì đã thấy người đàn ông từ phòng tắm bước ra, đầu tóc vẫn còn ướt đẫm nước, xem ra là vừa mới trở về.

Lâm Y lẳng lặng nhìn hắn, phía sau chiếc mặt nạ, đôi mắt lạnh lùng của hắn quét về phía Lâm Y, cũng không nói gì, chỉ bước nhanh về phía quầy rượu, lấy ra một bình, nhìn Lâm Y giọng trêu tức: 'Tối nay còn muốn uống rượu không?'

'Không cần đâu!' Lâm Y lắc nhẹ đầu.

'Sao vậy?' Khóe môi người đàn ông câu lên, 'Sợ gọi sai tên sao?'

Lâm Y đi đến trước mặt hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy sau chiếc mặt nạ bạc. Dưới ánh sáng nhờ nhờ, thực ra cô không nhìn rõ gì hết nhưng lúc đó Lâm Y vẫn có cảm giác đôi mắt kia rất quen thuộc, khóe môi cô hơi câu lên nụ cười mang theo chút châm biếm: 'Anh tên là gì tôi cũng không biết, muốn gọi đúng tên quả thật có chút khó khăn!'

'Em muốn biết tên tôi sao?' Giọng người đàn ông mang theo chút ý cười.

'Ừm, anh tên là gì?' Lâm Y dí mặt sát mặt hắn, muốn dò xét chút biểu tình trong mắt hắn.

'Tên của tôi, mặt của tôi không phải ai cũng có thể biết đâu, bao gồm cả em!' Người đàn ông nhìn thẳng vào đôi mắt dò xét của Lâm Y, ngược lại còn có chút bức bách khiến Lâm Y không tự chủ được lùi lại một bước.

Cô không nói gì nữa, cũng thu hồi ánh mắt, đặt túi xách xuống đi về phía phòng thay quần áo, tùy tiện lấy một chiếc áo ngủ rồi đi vào phòng tắm ...

Lúc Lâm Y trở ra thì người đàn ông vẫn ngồi nơi sofa. Cô do dự một chút rồi cũng mặc kệ hắn, đi lấy túi xách của mình, sờ soạng trong bóng tối nhờ nhờ chiếu đến từ phòng tắm, đi đến bên giường nằm xuống đắp chăn lại. Trong tay là một chiếc đèn pin nhỏ xíu, cô lặng lẽ nhét nó dưới gối.

Mắt Lâm Y vẫn mở to trong đêm, cô đang đợi người đàn ông qua đây ...

Thật lâu hắn vẫn không có động tĩnh gì, lòng cô gái có chút sốt ruột, rốt cuộc cô nhịn không được lên tiếng: 'Anh không ngủ sao? Hay là muốn giống như tối qua ngủ ở chỗ khác?'

Mắt người đàn ông lóe lên, thân hình cao lớn cũng đã đứng dậy, khóe môi Lâm Y lộ ra một chút ý cười nhưng nụ cười rất nhanh đã vụt tắt khi thấy người đàn ông đi đến bên cửa sổ kéo rèm lại, lại đi đến phòng tắm đóng cửa lại. Căn phòng ngủ lúc này đã hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Người đàn ông không cần nương ánh sáng cũng chuẩn xác đi đến bên giường, nằm xuống bên cạnh Lâm Y, tay khoác lên eo cô. Lập tức thân thể mảnh khảnh của cô đã lọt thỏm trong vòng tay của người đàn ông, giọng hắn có chút ái muội: 'Thế nào? Hôm nay chờ không được sao?'

Cô gái không lên tiếng. Trong bóng tối cô hơi ngẩng đầu nhưng nhìn không thấy gì cả. Vươn tay sờ sờ mặt của hắn, thấy chiếc mặt nạ kia vẫn còn, bàn tay cô gái không an phận sờ thêm vài lần, giọng chế nhạo: 'Tôi nhìn không thấy, anh còn mang nó làm gì cho khó chịu, lấy xuống đi thôi!'

Người đàn ông cười nhẹ một tiếng, thật sự tháo chiếc mặt nạ xuống, bỏ vào trong ngăn tủ đầu giường. Tay cô gái lướt trên mặt hắn, từ chân mày đến mắt, đến mũi rồi miệng, người đàn ông vẫn lặng im để mặc bàn tay cô tự do tung hoành.

'Tối qua anh ngủ ở đâu?' Cuối cùng cô gái cũng rời tay khỏi mặt người đàn ông, thân thể hơi nhướn lên, bò lên trên người người đàn ông, cánh môi nhẹ nhàng dán nơi sóng mũi cao thẳng của hắn, giọng thật nhỏ nhẹ.

'Trong thư phòng!' Lòng người đàn ông nhồn nhột, giọng nói trầm thấp mà nhu hòa, cánh môi trong bóng đêm hơi nhếch lên.

'Vì sao muốn ngủ thư phòng? Không thích ngủ cùng tôi sao?' Cánh môi cô gái dời xuống, cắn nhẹ đôi môi mỏng kia.

'Thích ...' Người đàn ông tâm viên ý mãn, bàn tay không kìm được luồn vào trong áo ngủ của cô gái, quyến luyến trượt trên làn da như lụa kia.

'Thích cái gì?' Cô gái thì thào, đôi môi anh đào vẫn dán lên cánh môi kia, tay cô chậm rãi luồn xuống dưới gối ...

Nhưng lòng cô lúc này bỗng lạnh hơn một nửa ... dưới gối đã trống không!

Cô gái sững sờ, môi cũng rời khỏi môi người đàn ông! Cây đèn pin nhỏ đó, vừa nãy lúc cô nằm xuống đã cẩn thận nhét ở dưới gối sao bây giờ đột nhiên không thấy? Liệu có phải nó rớt ở đâu không?

'Đợi gì nữa? Không phải em rất nóng lòng rồi sao?' Trong bóng đêm ý cười trên môi người đàn ông càng sâu.

Cô gái không thèm lý luận với hắn, cánh tay trắng nõn duỗi ra không ngừng sờ soạng dưới gối.

'Đừng sờ nữa, có phải em muốn tìm cái này không?' Nơi khóe môi người đàn ông độ cong càng sâu. Lâm Y sững sờ, mắt trừng thật lớn. Trong bóng tối cô lờ mờ nhìn thấy người đàn ông giơ tay lên, tay cô từ từ rút lại.

'Đèn pin của em đây, trả em!' Giọng người đàn ông pha chút trêu chọc nhưng Lâm Y không nghĩ nhiều, cô xòe tay ra, người đàn ông đặt chiếc đèn pin chính xác vào tay cô.

Lâm Y mặc kệ hắn, cô vội ấn nút mở đèn nhưng vô ích, đèn không phát sáng bởi không biết từ lúc nào pin đã bị người đàn ông tháo ra mất rồi.

'Đồ khốn!' Lâm Y ảo não mắng.

Người đàn ông bật cười, tay chế trụ đôi tay cô khiến cô không động đậy gì được, giọng đầy vẻ trêu tức: 'Có phải em rất hy vọng tôi là Lãnh Nghị không? Ồ ... em cứ xem tôi như Lãnh Nghị là được rồi, sao hở?' Nói dứt lời cánh môi nóng rực đã áp xuống đôi môi anh đào, bàn tay thành thục cởi chiếc áo ngủ trên người cô, chậm rãi tiến vào ...

Thân thể giao hòa, không thể khống chế từng trận tiếng thở dốc. Cô gái tìm cơ hội rời khỏi sự kềm chế của cánh môi hắn, nghiêng đầu, bờ vai rắn chắc của người đàn ông đang ở ngay phía trên cô. Không kịp suy nghĩ nhiều cô há miệng, cắn mạnh vào mục tiêu, mùi máu tươi trong chớp mắt tản ra trong khoang miệng nhưng cô gái vẫn cắn chặt không nhả ...

Người đàn ông bị đau thoáng chau mày nhưng vẫn không lên tiếng cứ mặc cho cô gái cắn mình ...

Trong bóng tối, cô gái duỗi tay sờ lên vai người đàn ông, nơi đó dấu hai hàm răng thật rõ ràng, phỏng chừng còn có dấu máu. Ngày mai nơi đó chắc chắn vẫn còn dấu răng chưa phai.

Bàn tay to của người đàn ông giữ lấy bàn tay đang sờ vai hắn, 'Sao hở, đang thưởng thức kiệt tác của mình sao?'

'Phải đó!' Cô gái thẳng thắn nói.

Người đàn ông xoay người ôm cô gái trong vòng tay mình, hơi thở ấm áp của hắn phất qua những sợi tóc mềm của cô: 'Sao em chẳng có chút đau lòng nào vậy?'

'Đau lòng?' Cô gái lạnh lùng nói, 'Giữa chúng ta chỉ là giao dịch mà thôi, qua bốn ngày nữa chúng ta sẽ đường ai nấy đi!'

Không gian bỗng rơi vào trầm mặc, ngay cả tiếng hô hấp của hai người cũng nhỏ đi rất nhiều. Cô gái không khỏi châm chọc: 'Thế nào? Anh không nỡ sao?'

Đôi tay người đàn ông xoay mặt cô gái lại, sóng mũi cao cao của hắn chạm vào chiếc mũi nhỏ nhắn của cô, môi mỏng khẽ nhếch: 'Đúng, tôi không nỡ ...' Lời vừa dứt thì cánh môi kia cũng nghiền xuống đôi môi cô, cường thế mà hữu lực, thân thể cao lớn lần nữa áp cô gái dưới thân ...

Cô gái giãy dụa đẩy người đàn ông ra, thật không dễ dàng mới tránh khỏi thế công của hắn, hơi thở dồn dập: 'Anh nếu như thật sự ... thật sự không nỡ ... vậy đừng ép tôi ...'

Người đàn ông quả nhiên dừng lại động tác, 'Phải làm thế nào thì cô mới nguyện ý lưu lại cùng tôi?'

Đôi mắt đen láy của cô gái lóe lên trong bóng tôi, khóe môi câu lên một nụ cười: 'Cùng anh? Tôi ngay cả anh là ai cũng không biết, còn lưu lại cùng anh? Anh cảm thấy điều này có thể sao?'

Người đàn ông trầm mặc một lúc mới lên tiếng: 'Nếu như em lưu lại, sẽ có một ngày tôi để em thấy mặt ...'

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.