Lưu Luyến Không Quên

Chương 56: Rơi vào bể tình (5)



Thấy bóng Lãnh Nghị khuất sau cửa phòng rồi nghe bên trong truyền đến tiếng nước rào rạt, Lâm Y mới thong thả ngã người xuống ghế dài ...

Quả thật rất thoải mái! Xa xăm dõi theo vầng trăng non hình lưỡi liềm treo cao cao trên bầu trời, bên tai nghe tiếng gió đêm xào xạc, bầu trời đêm được tô điểm bởi muôn ngàn vì sao nhấp nháy, thỉnh thoảng có vài chiếc lá khô rơi rụng lướt qua tầm mắt, bên tai nghe tiếng côn trùng không ngừng nỉ non, trong không khí thoang thoảng mùi hương, là hương hoa, là mùi vị của thiên nhiên ...

Tất cả những phiền não, tất cả những chuyện không vui, tất cả những trói buộc của cuộc sống đời thường trong chớp mắt rời cô thật xa, Lâm Y hoàn toàn thả lỏng chìm đắm trong cảnh đêm tuyệt diệu đó ...

'Suy nghĩ gì mà chuyên chú như vậy?' Bất chợt bên tai vang lên một giọng nam trầm đầy từ tính, không biết Lãnh Nghị đã tắm xong từ lúc nào mà giờ đang đứng bên cạnh ghế của cô, dưới ánh trăng, gương mặt cô gái đặc biệt thanh lệ thoát tục, nhìn cô càng thêm xinh đẹp đến không chân thật ...

'A ... Hả ...không nghĩ gì cả, chỉ đang ngẩn người ...' Tư duy của Lâm Y dần dần quay trở lại, cô vội ngồi dậy ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng bên cạnh mình, hắn đang mặc một chiếc áo ngủ màu trắng, ngũ quan như điêu khắc càng lộ rõ vẻ tuấn mỹ phiêu dật, ánh mắt bình thường vốn lạnh lùng nhưng lúc này lại có thêm một tia nhu hòa.

Lãnh Nghị thoải mái ngồi xuống bên cạnh Lâm Y, ung dung nói: 'Em dịch sang bên kia một tí để anh ngồi với ...'

Lâm Y không suy nghĩ nhiều liền dịch người sang phần ghế bên kia, thân thể cao lớn của người đàn ông chiếm phần lớn diện tích chiếc ghế. Hắn nhìn cô gái nãy giờ vẫn ngồi yên đó nhìn mình chằm chằm, khóe môi câu lên một nụ cười: 'Anh đẹp trai lắm sao?'

Cô gái hơi rũ mi, khóe môi cũng câu lên một nụ cười: 'Phải đó, thật khá ...'

'Chỉ là khá thôi sao? Anh thấy em nhìn mê mẩn như vậy kia mà!' Khóe môi người đàn ông mang theo chút giễu cợt, bàn tay vươn qua kéo cô đến gần mình: 'Đến đây, chúng ta so tài cắt trái cây!'

Người đàn ông mạnh mẽ ấn đầu cô ngả vào vai mình, cánh tay hắn vòng qua người cô, theo bản năng cô gái muốn giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng tay của hắn, 'Đừng nhúc nhích, xem anh chơi!' Lời vừa dứt người đàn ông đã cầm lấy điện thoại bắt đầu chơi trò chơi. Cô gái chỉ đành thôi giãy dụa, cứng người nhìn màn hình đủ màu sắc trước mắt ...

'Xong rồi, tới lượt em!' Vừa thấy thời gian đã đến, Lâm Y vội vàng đoạt lấy điện thoại trên tay Lãnh Nghị.

'Ồ ... vẫn còn chưa bằng anh, hay là để ván sau anh nhường em ...' Lãnh Nghị nhìn điểm số trên màn hình, khóe môi lại câu lên, Lâm Y thì chau chặt mày, bĩu môi, thật là quá mất mặt, chơi lâu như vậy lại thua một người mới tập chơi ...

Dần dà mí mắt Lâm Y bắt đầu sụp xuống. Không được, cứ tiếp tục như vậy chắc chắn cô sẽ ngủ gục trên vai hắn mất, nghĩ vậy cô vội bắt chính mình tỉnh táo lại, nhỏm dậy định về phòng ngủ.

'Tôi phải đi ngủ đây!' Lâm Y vừa nói vừa đứng dậy, 'Anh cũng nên đi ngủ đi!'

Lãnh Nghị chỉ đành ngoan ngoãn nới tay để Lâm Y đứng dậy, nhìn cô đi vào trong phòng ngủ đóng cửa lại ngăn hắn ngoài ban công; Hắn đã nói rồi, cô ngủ trong phòng, hắn ngủ ban công!

Suy nghĩ hai giây, thân thình cao lớn của Lãnh Nghị cũng đứng lên đi về phía cửa phòng ...

Lâm Y đã ngồi xuống giường chuẩn bị ngủ, vừa định nằm xuống bất chợt thấy cửa thông ra ban công bị đẩy ra sau đó bóng dáng cao lớn của Lãnh Nghị xuất hiện nơi cửa. Cô ngừng lại động tác, đôi mắt đen láy đầy vẻ cảnh giác nhìn Lãnh Nghị chằm chằm.

'Anh ở bên ngoài ngủ, nửa đêm sẽ lạnh ...' Lãnh Nghị nhìn Lâm Y bình thản nói, hoàn toàn không có chút không tự nhiên nào.

'Ồ, vậy anh lấy chăn đi!' Lâm Y mỉm cười, nhẹ giọng nói. Cũng đúng thôi, Lãnh Nghị ở bên ngoài ngủ nhất định là cần chăn hơn cô ... Sao cô có thể quên được chuyện này chứ.

Lục lọi trong tủ một hồi Lãnh Nghị mới tìm thấy một chiếc chăn mỏng, hắn nhìn Lâm Y, gần như là lẩm bẩm tự nói với mình: 'Sao chỉ có một chiếc chăn mỏng thế này, không biết đến khuya liệu có bị lạnh hay không!'

Hàng mi dài của Lâm Y khẽ chớp, sau đó cô nói một cách sảng khoái: 'Tôi ngủ trong phòng, không cần chăn dày như vậy, tôi đổi chăn với anh!' Cô vừa nói vừa đứng lên, ôm chiếc chăn dầy trong tay đưa cho Lãnh Nghị.

'Ồ, vậy thì không cần đâu, cùng lắm thì anh đắp hai cái chăn mỏng là được!' Lãnh Nghị nhìn chiếc chăn Lâm Y vừa đẩy sang cho mình, mỉm cười.

'Ờ!' Lâm Y lại đem chăn đặt trở lại trên giường còn mình thì cũng quay trở lại giường.

Lãnh Nghị nhìn Lâm Y chằm chằm, hắn cầm chiếc chăn mỏng vẫn đứng yên bất động, thấy vậy Lâm Y nhìn hắn: 'Sao vậy? Anh còn cần gì sao?'

'Không có gì ...' Lãnh Nghị ho khan một tiếng: 'Nơi đây là rừng sâu, anh đoán ban đêm bên ngoài có rất nhiều sâu bọ côn trùng ...'

Lâm Y kinh ngạc nhìn hắn, một lúc sau mới nói giọng khó tin: 'Anh ... anh sợ sâu sao?' Một người đàn ông như hắn lại sợ sâu? Khụ khụ ... vậy không phải tất cả hình tượng đều sụp đổ sao?

Sóng mắt Lãnh Nghị khẽ chớp, hắn nói như giải thích: 'Anh thì chẳng sợ sâu bọ gì, anh chỉ sợ ... sâu có thể chạy vào trong phòng ...'

Lâm Y ngẩn người, lòng bắt đầu thấp thỏm bất an, cô sợ nhất là mấy loại sâu bọ nhiều chân, lại còn mấy loại mềm nhũn lại đầy lông kia ... vừa nghĩ đến đây, cô không tự chủ được nhìn khắp xung quanh, lại còn cúi đầu nhìn xuống giường, lại nhìn xuống đất sau đó lại quét mắt về phía Lãnh Nghị.

Nét mặt người đàn ông vẫn thản nhiên tự tại, vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích chừng như đang đợi điều gì, hàng mi dài của Lâm Y rũ xuống, cô nuốt nuốt nước bọt, lấy hết dũng khí nói: 'Bây giờ không có ... lát nữa tôi đóng cửa, lại tắt đèn thì sẽ không sao!'

'Ồ ... vậy nếu như có sâu thì em cứ gọi anh!' Đáy mắt người đàn ông rõ ràng là có chút thất vọng, hắn chỉ đành ôm chiếc chăn mỏng đi chầm chậm về phía cửa, đầu vẫn thỉnh thoảng ngoái lại nhìn Lâm Y.

Thấy Lâm Y vẫn không có chút phản ứng nào, bước chân vừa mới bước ra khỏi cửa của Lãnh Nghị chợt dừng lại, hắn nhìn cô: 'Lâm Y, trong vùng núi sâu như vậy, nhớ cẩn thận có cả rắn đấy!'

Lần này mắt Lâm Y trừng thật to! Lãnh Nghị, ý anh là sao đây? Không dọa hỏng tôi anh quyết không cam lòng phải không? Cô rầu rĩ nhìn Lãnh Nghị, 'Rắn? Anh không cắn nó thì nó sẽ không cắn anh đâu!'

Lãnh Nghị sửng sốt sau đó nhịn không được bật cười ra tiếng: 'Thì ra là như vậy!'

'Nhanh đi ngủ đi!' Lâm Y ảo não ra lệnh.

'Haizz ...' Lãnh Nghị cố nhịn cười, 'Anh còn một chuyện muốn nói với em ...'

'Tôi không muốn nghe!' Lâm Y bịt tai quát lên.

'Em phải nghe!' Nụ cười trên môi Lãnh Nghị chợt trở nên nghiêm túc, hắn nói rành mạch từng chữ: 'Con người anh có lúc bị bệnh mộng du ...'

'Hả???' Lâm Y lần này triệt để suy sụp, 'Lãnh Nghị, ý anh là sao đây?!'

'Anh không có ý gì khác ...' Lãnh Nghị ngược lại rất bình tĩnh, hắn nghiêm túc nói, 'Có thể anh sẽ chạy ra lan can, cũng có thể anh sẽ chạy vào trong phòng, chạy xuống lầu gì gì đó ... đến lúc đó em đừng bị dọa sợ là được ...'

'Vậy ... vậy anh cứ chạy ra lan can là được ... Ra ngoài, tôi muốn khóa cửa đi ngủ!' Lâm Y rầu rĩ nhảy xuống giường, đẩy Lãnh Nghị ra ngoài sau đó đóng cửa, khóa chặt lại ...

'Lâm Y, em không thể khóa cửa, lỡ như ... thật sự có chuyện thì làm sao đây?' Ngoài cửa Lãnh Nghị cố nhịn cười, nhưng giọng nói nghe thật ủy khuất ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.