Luyến Nô

Chương 1



Bên trong chiếc màn che bằng bạc, một đôi nam nữ đang cuồng loạn triền miên, cùng nhau tấu lên giai điệu mang theo dư vị kích tình.

Thật lâu sau, khi hết thảy đã trở nên yên tĩnh, nam tử xoay người lùi lại, nhưng vẫn còn những hơi thở gấp do chưa bình ổn, khuôn mặt hắn tản ra hơi lạnh.

“Kỳ” giọng nói nữ tử đầy mị hoặc, nhẹ nhàng ôm hắn từ phía sau, dung nhan tuyệt mĩ không muốn rời xa, nhẹ nhàng cọ vào bờ lưng hắn.

Hắn, tên gọi là Khuất Dận Kỳ, có một dụng mạo có thể làm nữ nhân khắp thiên hạ thần hồn điên đảo, cũng có được khí lực mà người người ao ước, càng đừng nói là chỉ khiến cho người khác ngất xỉu, hắn có rất nhiều gia sản, tài năng xuất chúng, khiến cho rất nhiều nam nhân không theo kịp.

Một nam tử với những điều kiện tốt như vậy, chỉ cần là nữ nhân, ai mà không ham muốn, mong chờ được hắn cúi nhìn?

Nhưng hắn lại cố tình coi trọng nàng, có tình ý với nàng…… Nhớ tới việc hắn đối đãi ôn tồn với nàng, thật sự như một giấc mơ khiến nàng cảm thấy vui sướng lâng lâng.

A! Nàng thật sự rất yêu, rất yêu hắn –”Hả?” Khuất Dận Kỳ nhìn vào ánh mắt si mê của nàng, lãnh đạm trả lời.

Hắn hừ lạnh. Đúng là nữ nhân.

Một nụ cười lạnh như băng rất khó nhìn thấy nhẹ nhàng biến mất khỏi khóe môi hắn.

“Kỳ, thiếp yêu chàng –” giọng nàng nỉ non như có thể khiến người khác mất hồn.

Nhưng … nàng lại không phát hiện, hắn lơ đãng nhíu mi, tỏ vẻ mất hứng.

Lại là những lời này – một câu mà hắn đã chán ngấy, nhàm đến cực điểm!

Được bao nhiêu lâu chứ? Hắn nhớ lại, từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng đến nay, hình như còn chưa được một tháng, thật sự rất dễ thu phục mà.

Gương mặt hắn nổi lên sự phiền chán, tất cả nữ nhân đều có đức hạnh như thế này sao? Không hiểu rõ quy luật của trò chơi mà vẫn nhảy vào, thật khó khiến hắn không sinh ra ác cảm.

Trên đời này chẳng lẽ thực sự không có nữ nhân nào đặc biệt ư?

Nữ nhân, khi yêu thì thực sự đã nghĩ quá nhiều, nhưng lại quên, chữ tâm, không phải ai cũng có.

“Thì sao?” hắn không mang theo biểu tình gì tiếp lời.

lúc này Nàng mới thoáng phục hồi tinh thần lại. ” thiếp…… Có chuyện muốn nói với chàng, chàng nghe xong nhất định sẽ rất vui vẻ .” Nàng thực sự ảo tưởng hắn sẽ ôm lấy nàng cùng nhau thêu dệt nên bức tranh đầy tình ý.

“Ồ?” Lúc này phản ứng lạnh nhạt của Khuất Dận Kỳ giảm bớt.

Hắn hoài nghi, nữ nhân này có gì để làm hắn vui vẻ chứ?

“Thiếp –” Nàng cúi đầu thật thấp, nhỏ giọng nói: ” thiếp mang thai .”

“Mang thai?” Tiếng hoan hô vui mừng mà nàng đoán lại không hề vang lên, hắn chỉ nhíu mi, rất nhanh lại khôi phục sự bình tĩnh.

“Sao vậy? chàng không vui sao?” nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn đang trầm mặc.

“Vì sao không uống thuốc?” Giọng nói của Khuất Dận Kỳ nhẹ nhàng, bình thản, hai mày kiếm cũng không tự giác mà nhíu lại.

“Thiếp biết chàng thương thiếp, không đành lòng để thiếp phải đau đớn, nhưng mà Khuất gia không thể không có người nối dõi nha! Chàng tốt với thiếp như vậy, thiếp vì chàng mà chịu khổ một chút thì có tính gì? Cho nên –”[ chị ấy tự sướng kinh nhêỷ =)) ]

“Cho nên ngươi liền tự quyết định, không có sự đồng ý của ta, liền đem thuốc đổ đi?”

Sao cơ? Nàng sao lại cảm thấy giờ phút này sự ôn nhu của hắn lại khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo nhỉ?

Khuất Dận Kỳ mỉm cười, nét mặt không có một chút độ ấm, khóe môi không hề có ý cười. “Muốn nghe câu trả lời của ta không?”

“Thiếp…..” trước ánh mắt lạnh lùng của hắn, nàng bất giác co rúm lại.

Nữ nhân Ngu ngốc! Nàng thực nghĩ hắn vì nàng mà đau lòng sao?

A! Sai lầm rồi, hoàn toàn sai! Bởi vì nàng không xứng mang thai con của hắn, hắn cũng không cần nữ nhân gì để giúp hắn sinh con cả.

Hắn hơi hơi nghiêng người, đến bên tai nàng, thực nhẹ nhàng, tựa như nỉ non, nói từng chữ từng chữ một rõ ràng: “Bỏ . nó . đi!”

“Chàng –” Nàng vô cùng kinh ngạc trừng lớn mắt.

“Cảm thấy bất ngờ sao?” Hắn mắt không chớp, khóe miệng lơ đãng lạnh nhạt, quả thực giống như đang nói về một sinh mệnh nhỏ bé nào đó. “Ta nói – bỏ . nó . đi! Đừng để ta nói lần thứ ba.”

Nàng quả thực không dám tin, lại có người dùng giọng nói ôn tồn đến say lòng người để nói một câu tàn khốc đến cực điểm như thế, mà con người này, lại chính là nam nhân duy nhất mà nàng yêu trong cuộc đời mình…… “Dận…… Dận Kỳ……” nàng choáng váng, không thể phản ứng lại.

Khuất Dận Kỳ bỏ bàn tay nàng đang đặt trên người hắn ra, thờ ơ xuống giường mặc quần áo.

“Sau hôm nay, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.”

Trò chơi đã kết thúc, giống như trong quá khứ, hắn luôn là người thắng cuộc, mà nàng đã không còn lại thứ có thể níu kéo hắn. [anh này, chẹp …]

Nàng ngàn tính vạn tính, cũng không nghĩ đến kết quả sẽ như thế này, nàng vốn tưởng rằng, hắn sẽ càng thêm yêu thương mình mới đúng…… Không! Không thể nào! Hắn từng nói hắn rất yêu nàng…… một phút trước, nàng và hắn vừa mới triền miên khó dứt! Nàng dù thế nào cũng không thể chấp nhận được trong nháy mắt, hắn cứ như trở thành con người khác, lãnh khốc, vô tình và xa lạ.

“Ngươi vẫn không hiểu sao?” Lấy ra một lọ dược, Khuất Dận Kỳ tốt bụng giải thích cho nàng. “Ngươi trao tâm cho ta, thì ngươi đã thua cuộc, cái ta muốn chỉ là cảm giác chinh phục, còn về tình cảm chân thật hay không của ngươi thì ta không thiếu.”

Giờ phút này, giọng nói của hắn vẫn ôn nhuận, nhẹ nhàng như cũ — “Chàng…… chàng làm sao có thể……” nàng không thể tin được, tất cả những tình cảm ngọt ngào hôm qua giờ đây chỉ còn là biểu hiện giả dối, một khúc xuân xinh đẹp nhưng cũng chỉ là một trò chơi tàn khốc?

Vì sao trước giờ nàng lại không nhận ra hắn là một người lãnh khốc như vậy?

Lòng nàng như rơi vào hầm băng, một không gian khiến nàng như ngợp thở, nàng hoàn toàn khủng hoảng, nàng không thể mất đi hắn!

Mà có lẽ nàng, thức chất, chưa từng có được hắn, nhưng, nàng đều bất chấp tất cả, bởi vì nàng đã không còn cơ hội quay lại nữa rồi…… Nàng hãm thật sâu, thật sâu trong mối tình này, nếu mất đi hắn, nàng không thể sống được nữa!

“Đừng bỏ thiếp!” Những giọt lệ đau đớn không ngừng tuôn rơi: “Thiếp không muốn, thiếp thực sự không muốn xa chàng, cho dù chàng không cần đứa nhỏ này cũng không sao, thiếp……”

“Ngươi hình như chưa hiểu.” Hắn buông bàn tay của nàng ra lạnh lùng nói, từng chữ từng chữ một giống như châu ngọc. “Không phải là ngươi có để ý hay không, mà là ta căn bản không cần ngươi!”

Nữ nhân — a, chỉ để tiêu sầu, làm trò chơi cho hắn mà thôi, nàng lại muốn mang thai sao, thực nực cười.

Tà áo khẽ tung lên, hắn không hề nhìn nàng một cái liền bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng tiến vào màn đêm.

Một đoạn trò chơi kết thúc, đây có nghĩa là: trò chơi tiếp theo đã bắt đầu.

Hắn nên đi rửa sạch mùi hương của nàng trên người mình, với hắn mà nói, bất kì mùi hương nào của một nữ tử đều khiến hắn cảm thấy khó chịu, hắn sẽ không bao giờ để họ lại bồi hắn qua đêm.

Nhìn theo bộ dáng hắn bước đi lạnh lùng mà tuyệt tình, linh hồn của nàng, tan nát thành từng mảnh, rơi xuống vực xâu cho dù ngàn kiếp cũng không thể nào trở lại. trong một phút kia, nàng rốt cục hiểu được – yêu thương nam nhân tựa như ma quỷ này chỉ có duy nhất một kết cục: chính là khổ hơn cả chết!

Khói bếp lượn lờ. Một nữ tử đang tuổi thanh xuân ở trong phòng bếp, bận rộn đi qua đi lại, thêm củi lửa, rồi lại trông chừng những món ăn đang được nấu, thậm chí nàng không có cả thời gian để lau đi những giọt mồ hôi trên trán. Nàng có một thân hình nhỏ nhắn đáng yêu, làn da trắng nõn, mềm mại như nước – là điều mà thiếu nữ nào cũng ngưỡng mộ, nàng ắt hẳn phải có sắc đẹp tuyệt trần nhưng nếu nhìn kỹ, thân hình xinh xắn kia lại không hề có nét phi phàm thoát tục nào cả, chỉ vì, một vết bớt màu đen đã chiếm cứ một phần tư gương mặt của nàng, trông có vẻ cực kì bắt mắt, đồng thời cũng hủy đi tất cả những gì tốt đẹp còn lại. Bất cứ ai khi nhìn thấy vậy cũng không muốn dừng mắt trên người nàng lâu hơn. Nhưng vết bớt này là bẩm sinh, nàng biết ngày thường mình cũng không xinh đẹp, nàng từng nghĩ phải chăng đây là lý do khiến cha mẹ thân sinh của nàng ghét bỏ nàng, không cần nàng? Số phận là một cô nhi, nàng không cảm thấy thiệt thòi, chịu đựng ánh mắt của người ngoài cũng không làm nàng khó chịu, nàng biết bản thân mình có thể sống theo cách riêng, cho dù là phận nô tì cũng có thể sống tự tại, những ánh mắt ấy không thể gây thương tổn cho nàng được. 「Nha đầu xấu xí, ngươi còn ở đó lọ mọ cái gì vậy? điểm tâm của thiếu gia đã chuẩn bị xong chưa?」 một tiếng hét bén nhọn vọng vào tai, do nàng không chú ý, bàn tay nhỏ bé liền bị phỏng. Rút tay về, cố chịu đựng cơn đau, nàng đáp nhanh:「 Sắp xong rồi ạ.」 Một tiếng “nha đầu xấu xí” cũng không khiến nàng buồn chán bởi vì nàng đã quen rồi. Một đứa trẻ mồ côi, dù không có tên cũng đâu phải là chuyện lớn? Người khác như thế nào, nàng không rõ ràng, nàng chỉ biết mình chưa từng biết được thân thế của bản thân, thậm chí ngay cả tên cũng không có – có lẽ là có nhưng… chỉ là nó không còn tồn tại trong trí nhớ của nàng nữa. Từ lúc nàng hiểu sự đời đến nay, chữ “xấu xí” vẫn luôn bám theo nàng, trở thành một từ trong tên nàng, như một điều hiển nhiên, nhưng… cho dù có tên hay không cũng không còn quan trọng, không cần phải có. Nhân lúc rảnh tay, nàng vội vàng sắp xếp điển tâm, đặt lên đó một con bướm vô cùng tinh xảo. 「 Đã chuẩn bị xong rồi ạ.」 nàng cung kính nói. Chủ quản phòng bếp trừng mắt nhìn nàng rồi phân phó「 Ngươi chuẩn bị nhanh rồi mang đến Quan Phong Uyển đi」 Quan Phong Uyển ư? Nàng chợt sửng sốt. Đó không phải là nơi thiếu gia ở sao? 「 Nhưng mà –」 Từ trước đến giờ nàng chưa hề rời khỏi phòng bếp! Chuyện bên ngoài không bao giờ tới phiên nàng, nàng vào phủ ba năm, nhưng đều chỉ ở lại phụ giúp trong phòng bếp. Mọi người đều chê nàng là xấu, không nên đi ra ngoài dọa người khác; mà những người hầu bên cạnh thiếu gia đều là tuyệt sắc, tựa như tiên nữ, còn nàng thì… tốt nhất vẫn là an phận ở tại phòng bếp, nếu không chỉ có thể chuốc lấy sự xấu hổ. Cho nên, những tì nữ bất luận là tiếp đãi khách, hay là bưng trà nước, hàng hóa đến phòng của thiếu gia đều có sắc đẹp mĩ miều, mà nàng, chỉ thích hợp làm việc nặng. 「 Kêu ngươi đi thì cứ đi đi, không cần nhiều lời.」 Đại nương không kiên nhẫn cắt lời nàng.「 Mọi người đều bận tối mày tối mặt, ngươi nghĩ mình là thiếu phu nhân sao? Muốn được rảnh rỗi ư?」 「 Vâng.」Nàng cúi đầu lên tiếng trả lời, không dám nói thêm câu thứ hai.. 「 Đưa điểm tâm xong thì quay về nhanh lên, tránh để thiếu gia thấy, không thì… hừ.」 Đại nương không quên dặn dò nàng, trong mắt mọi người, nàng chỉ là kẻ thấp kém nhất trong phủ. 「 Tôi biết rồi.」 Nàng nhẹ nhàng bưng khay đồ rồi lướt ra khỏi phòng bếp. Nhưng ngay tức khắc, nàng liền cảm thấy hối hận. Làm sao để đến Quan Phong Uyển bây giờ? Nàng luôn luôn chỉ quanh quẩn trong phòng bếp, hoàn toàn không quen thuộc với đường đi trong phủ, lúc này – thực thảm a, nàng lạc đường rồi. 「 Thật là, chỉ là nhà ở thôi có cần xây lớn đến như vậy không! Lại cũng không có nhiều người ở, quả thực là làm khổ người khác mà……」 nàng vừa thì thào tự nói, vừa làm động tác “Lựa chọn trong đời người” mà quyết định nên đi bên trái hay bên phải, vì không để ý, bất chợt nàng đụng phải một “bức tường người”. 「 A……」 Đau quá! Ngực người này làm bằng sắt ư? Bộ dạng nàng đã đủ “Xúc động lòng người” rồi, nếu còn gãy mũi nữa, thì ngay cả quỷ cũng không bằng nha. Khuất Dận Kỳ nhanh tay đỡ lấy nàng, không dư thừa chút nào mà vừa vặn giữ được đôi vai nhỏ bé, khiến hắn có cảm giác thực thoải mái. Lúc nãy cách đó không xa, hắn đã mơ hồ thấy bộ dáng nàng ngây thơ gật gù suy tư, lầm bầm lầu bầu, đang cảm thấy thực thú vị thì nàng đã lao vào lòng hắn. Hắn rất ít khi dễ dàng bị nữ nhân làm cho động tâm như vậy, mà lại còn là tiếp xúc hết sức đơn giản, nhưng lạ thay hắn lại cảm thấy lưu luyến với thân thể mềm mại cùng hương vị dễ chịu làm lòng hắn xao xuyến này. Mà hắn thậm chí còn chưa nhìn qua dung mạo của nàng. Nàng xoa xoa cái mũi đang bị đau, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía người có ngực so với vách tường còn cứng hơn này, thế nhưng vừa nhìn thấy hắn, nàng lập tức không hề báo trước mà 「 Oa –」lên một tiếng, nhảy ra một bước xa, hai mắt trừng lớn. 「 Ngươi thấy quỷ sao?」 Khuất Dận Kỳ không vui nói. Nếu không phải hắn rất tự tin về dung mạo của mình, thì đã bị biểu tình như gặp quỷ của nàng làm cho giật mình. 「 Không…… Không phải.」 Nàng nuốt nuốt nước miếng, nhìn hắn không chớp mắt. Trên đời này sao lại có thể có một nam tử tuấn tú đến như vậy chứ? Cặp lông mày vô cùng đặc biệt, đậm nhạt vừa phải; Con ngươi đen giống như hàn tinh(sao mờ trong đêm đông), tràn ra một vài tia trầm tĩnh, ẩn dấu lãnh mị(lạnh lùng có mị lực) vô tận, khiến người ta bị trầm luân trong đó; Sóng mũi thẳng thắn cương nghị, lộ ra vẻ lãnh tình, đồng thời kết hợp với đôi môi mỏng hoàn mỹ không chê vào đâu được…Thậm chí nàng không thể tìm được từ ngữ nào để tả được hết dáng vẻ xuất sắc chói mắt của hắn, hắn giống như một kiệt tác tinh xảo nhất của ông trời, đã điêu khác ra một dung nhan xuất chúng, tạo nên sự hoàn mỹ tuấn tuyệt không gì sánh kịp, tìm không ra một tia khuyết điểm.Hắn là nam tử tuấn tú nhất mà nàng từng gặp! 「…… Huynh nhìn thật đẹp nha.」 bất tri bất giác, nàng buộc miệng nói ra suy nghĩ trong lòng mình. Khuất Dận Kỳ khẽ nhíu mi. Lại là một nữ nhân háo sắc. Đáng lẽ ra hắn nên cảm thấy phiền chán mới đúng, dù sao hắn đã sớm cảm thấy quen với chuyện này, nhưng thật khó giải thích khóe môi hắn lại cong lên, biểu hiện một chút hứng thú, thật muốn trêu chọc nha đầu này. Có lẽ bởi vì sự hồn nhiên, không chứa tạp chất của nàng! Cúi đầu, hắn kín đáo đánh giá dáng người nhỏ nhắn của nàng. Nàng có một thân thể vô cùng tốt, khi ôm vào cảm thấy thực mềm mại thoải mái, đáng lẽ ra cũng nên có vẻ đẹp mĩ miều như hoa…… Nhưng mà, khi nhìn lên trên, chạm vào gương mặt không được như dự đoán, Khuất Dận Kỳ khó hiểu liền nhíu mi lại. Là thất vọng sao? Dù là ai đi nữa khi nhìn thấy nàng như vậy, tuyệt đối sẽ không còn hứng thú tìm hiểu, nhưng hắn cũng không đem ánh mắt của mình dời đi, nếu không có vết bớt chướng mắt kia, nàng kỳ thật có một diện mạo ra thanh nhã. Nhưng, vậy thì sao chứ? Hắn mím môi cười lạnh. Nữ nhân quan trọng nhất là thân thể, chỉ cần mùi vị tốt là được rồi, còn về phần xấu hay đẹp không phải đều là như nhau sao? 「 Lau nước miếng đi.」hắn thình lình quăng ra một câu. 「 A?」 nàng lấy lại tinh thần, theo bản năng đưa tay lau miệng. Nói bậy, làm gì có nước miếng chứ! 「 Huynh gạt người!」 cái miệng nhỏ nhắn của nàng lên án hắn. 「 Phải đề phòng chứ, ngươi nhìn xem, hai mắt ngươi cứ đăm đăm nhìn ta, rất có thể sẽ như vậy nha!」 hắn hoàn toàn không khách khí cười nhạo nàng. 「 Huynh…… huynh thực đáng ghét.」 nàng cũng không phải cố ý, nàng nhìn nhiều một chút hắn sẽ chết sao? Đồ nhỏ nhen! 「 Ta tuyệt đối không phải là người lương thiện, nhớ lấy 」 Khuất Dận Kỳ không hề để ý sự lên án của nàng. lúc cần thiết, hắn có thể hoàn toàn không có nhân tính. Nàng ngờ ngệch nghiên đầu suy nghĩ. Sao lại có người tự chê bản thân mình chứ? Hơn nữa còn bảo người khác nhớ kĩ, thật là một người kì quái mà. 「 A, huynh tên là gì?」 nàng tò mò hỏi. Nàng mặc kệ hắn là người tốt hay là người xấu, cũng không hiểu được vì sao, chỉ là nàng muốn cùng hắn kết giao bằng hữu. 「 Ta?」 đôi mi anh tuấn khẽ nhíu, giờ đây, hắn rốt cục khẳng định, nàng thật sự không biết thân phận của hắn. Thật thú vị, trong phủ của hắn lại có một nhà hoàn không biết mặt chủ nhân? Hắn mỉm cười gian ác, trêu đùa nàng. 「Vì sao ta phải nói cho ngươi?」 Nàng lập tức á khẩu không trả lời được. Một hồi lâu, mới bất mãn nói:「 Này! Huynh là một đại nam nhân, sao lại nhỏ nhen như vậy chứ! Nói một chút cũng sẽ không sao mà.」 「 Nói thì có thể, nhưng –」 Khuất Dận Kỳ cố tình dừng lại để khiến nàng tò mò, sau đó mới chậm rãi nói tiếp: 「 Nữ nhân có thể khiến ta nói ra tên mình, chỉ có hai loại: Thứ nhất là tri kỷ kiều diễm phấn hồng, thứ hai là thê tử tương lai của ta.」 Nói xong, hắn tà mị liếc nhìn nàng. 「 Ngươi là loại nào ?」 Lời hắn nói làm nàng nhụt chí, cúi đầu trả lời. 「Quên đi, huynh không cần nói nữa.」 「 Nhanh như vậy đã từ bỏ sao?」 Khuất Dận Kỳ nhướng mày, thực là chơi không vui mà, hắn còn tưởng nàng sẽ liều chết hỏi cho bằng được chứ! 「 Bởi vì tôi không nằm trong hai loại người đó, cho nên cũng không trông chờ làm bằng hữu của huynh.」 Nữ nhân này cũng rất biết thân biết phận a! 「 Bằng hữu?」 hắn tinh tế nghiền ngẫm .「Bằng hữu loại nào nha?」 Nàng chớp chớp đôi mắt to tròn, khuôn mặt nhỏ nhắn mờ mịt.「 Bằng hữu có rất nhiều loại sao?」 Khuất Dận Kỳ cười nhạo. Trong mắt hắn, nữ nhân chỉ gồm ba loại: Thứ nhất là nữ nhân của người khác, thứ hai là nữ nhân của hắn, thứ ba là nữ nhân hắn không cần nữa, mà trong đó, tuyệt đối không có loại là 「 bằng hữu 」! 「 Ngươi muốn làm bằng hữu của ta?」 hắn hỏi lại. 「 Hiện tại tôi không muốn nữa.」 「 Vì sao?」 cho tới bây giờ chỉ có hắn muốn hay không, hắn chưa từng quan tâm đến ý nghĩ của người khác. 「 Bởi vì ở chung với huynh rất khó chịu.」 Khuất Dận Kỳ cười to. Nữ nhân này thật thẳng thắn! Hắn phát hiện, hứng thú của hắn đối với nàng càng lúc càng nhiều hơn a. 「 Tôi đang phê bình huynh đó!」 sợ hắn nghe không hiểu, nàng liền nhắc nhở. Sao hắn đang bị mắng mà còn có thể cười vui vẻ đến như vậy a? 「 Ta biết.」 「 Vậy huynh phải cảm thấy xấu hổ chứ!」 Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Khuất Dận Kỳ thật sự không thể tin, trên đời này cư nhiên tồn tại một cô gái đơn thuần như giấy trắng thế này, linh hồn trong sáng không tỳ vết, tựa như một đứa trẻ mới sinh, không có một chút tâm cơ nào. 「 Xấu hổ ư? Không hề, ta cảm thấy kiêu ngạo về điều đó!」 Hắn cố ý làm trái lại nàng. 「 Huynh…… Tôi không nói chuyện với huynh nữa .」 Con người này thật là khó nói chuyện mà! Nàng vừa muốn xoay người chạy, lại đột nhiên nhớ đến mình đang lạc đường rất thê thảm, đành phải quay đầu lại. 「Này, huynh có biết muốn đến Quan Phong Uyển phải đi đường nào không?」 「Không phải ngươi không muốn nói chuyện với ta sao?」 Hắn lạnh nhạt trả lời, như là không hề để ý. 「 Huynh…… huynh……」 Nàng hít vào một hơi, đôi mắt linh hoạt trừng to nhìn hắn. 「 Muốn ta nói cũng được.」 Khuất Dận Kỳ không có ý tốt nhìn vào chiếc khay trên tay nàng. 「 Chỉ cần để ta ăn cái đó, ta liền nói cho ngươi.」 「 Vậy sao được chứ!」 Nàng không chút suy nghĩ liền trả lời. 「 Vì sao không được?」 Với tốc độ khiến người khác không kịp trở tay, hắn liền bốc một khối bánh bỏ vào miệng, khiến cho nàng muốn ngăn cản cũng không kịp. 「 Huynh — trời ơi! Sao lại có người như vậy chứ!」 Nàng kêu lên sợ hãi, nhảy ra từng bước lớn, bộ dáng giống như đang che chở cho bảo bối, tư thế như là đang chống đối bọn cướp. 「 Đây là điểm tâm ta phải đưa đến cho thiếu gia nha, nếu để hắn biết huynh ăn vụng điểm tâm của hắn, huynh liền xong đời.」 Bộ dáng chính nghĩa liêm từ của nàng làm hắn cảm thấy cực kỳ thú vị, trêu đùa tiểu cô nương này thực khiến người ta không thấy mệt a. 「 Có sao đâu chứ! Ăn một hai miếng, hắn cũng sẽ không phát hiện mà.」 Nói xong, hắn lại muốn vươn ma trảo trộm bánh. 「 Không được!」 nàng kêu to, hơn nữa còn dùng sức trừng hắn, Khuất Dận Kỳ không hề nghi ngờ, nếu hắn tới gần nàng thêm vài bước, chắc chắn nàng sẽ liều mình với hắn. 「Là ngươi không cho ta ăn nha, đến lúc đó, dù ngươi có cầu ta, ta cũng sẽ không để ý đến ngươi!」 Hắn uy hiếp. Nhưng đáp án của nàng lại là – một nụ cười khẽ cùng mặt nạ quỷ đáng yêu. Nàng cầu hắn ăn ư? Hừ, thực không nghĩ tới nam nhân cũng thích mơ mộng hảo huyền a. Hắn nhún nhún vai.「ngươi không tin thì hãy đợi đó, rồi chúng ta sẽ biết.」 Nàng không thèm để ý tới hắn đâu! Xoay lưng, nàng rất chí khí chạy lấy người. Sợ gì chứ? Nàng không tin chính mình không thể tìm đường đi. 「 Đợi chút!」 hắn lên tiếng gọi nàng lại, chỉ chỉ về hướng ngược lại.「 Quan Phong Uyển ở bên kia.」 Vẻ mặt nàng hoài nghi nhìn hắn, nhất thời không biết có nên tin hắn hay không. Nam nhân giống yêu nghiệt này sao tự nhiên lại tốt như vậy? Khuất Dận Kỳ nâng mi, biểu tình của nàng thực là coi thường hắn mà, dám dùng vẻ mặt đó nhìn hắn! 「 Đi thẳng theo đường này, đến cuối đường rồi quẹo trái, đi dọc theo hành lang đó, nếu không đến Quan Phong Uyển, ta sẽ chặt đầu mình xuống cho ngươi ngồi.」ánh mắt này của nàng, đổi lại nếu là kẻ khác thì đã cùng nàng cãi nhau rồi. Nàng nhăn mặt, chiếc mũi thanh tú đáng yêu, mang một vẻ ngây thơ hỏi.「 Đầu huynh thoải mái hơn ghế dựa sao?」 「 Vấn đề này, chờ sau khi ngươi gặp qua thiếu gia, chúng ta sẽ thảo luận tiếp.」 Nhắc đến việc này, nàng mới bất tri bất giác 「 ai nha 」 một tiếng, phát giác chính mình lại cùng hắn giằng co lâu như vậy, liền nói:「 Không nhiều lời với huynh nữa, tôi phải nhanh chóng đem điểm tâm cho thiếu gia, thiếu gia nhất định đang không kiên nhẫn chờ đợi đâu, nếu huynh hại tôi bị mắng, nhất định tôi sẽ kéo huynh xuống nước chung. 「 Tùy ngươi.」 Người này thật sự không sợ chết mà! Nàng cuối cùng lại trừng mắt nhìn hắn.「 Tôi không phải là người không có đạo nghĩa giang hồ như vậy!」 Vừa dứt lời, thân ảnh yểu điệu của nàng đã cách hắn một quãng, càng lúc càng xa. Giang hồ đạo nghĩa? Hắn thực muốn nhìn,「 đạo nghĩa giang hồ 」của nàng sau này sẽ như thế nào nha! Bờ môi khẽ nhếch mang đầy tà ý, hắn đổi hướng, đi về một con đường bên tay trái, thân hình nhanh chóng biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.