Luyến Nô

Chương 3



Chuyện này cũng chỉ có thể dùng phong hồi lộ chuyển(lật ngược tình thế, xoay chuyển 180 độ) để hình dung, một nha đầu nho nhỏ thường ngày ít được xem trọng nhất vậy mà cũng có thể trở mình, thoát khỏi phòng bếp đầy tro bụi, thay đổi trận địa mà đến hầu hạ thiếu gia, việc này với mọi người mà nói, dù có cầu xin cũng không được đãi ngộ như vậy! Có thể ngày ngày bốn mắt nhìn nhau với thiếu gia anh tuấn bất phàm, thực sự là làm cho một đám nha hoàn xinh đẹp đố kị đến thiếu chút nữa đã xuất huyết cả dạ dày. Làm nha hoàn theo bên người thiếu gia là công việc cực kì dễ dàng, thường ngày ngoại trừ hầu hạ việc ăn uống mỗi bữa của thiếu gia ra, thời gian còn lại đều rảnh rỗi, tùy nàng thích làm gì thì làm cái đó. Nếu thiếu gia đúng lúc có việc gấp hoặc ra ngoài làm việc, vậy càng là “Trong nhà không có bề trên”, sẽ thong dong vui sướng đến muốn bay lên tận trời. Gặp được chuyện như vậy, làm cho tất cả mọi người đều nhìn đến đỏ cả mắt. Tuy rằng, nàng từng nghe mấy vị trưởng bối ở trong phủ cũng tương đối lâu nói thiếu gia vô cùng nghiêm khắc, dặn nàng phải cẩn thận mọi việc, đừng làm thiếu gia tức giận. Nhưng nàng lại không thấy vậy nha! Nàng cảm thấy thiếu gia tốt lắm, một chút cũng không khó ở cùng, như lần trước, nàng nói hắn hay tính toán, khó ở cùng, còn nói hắn nói bậy rất nhiều, hắn cũng đều rộng lượng tha thứ cho nàng, vậy mà sao ai cũng nói về hắn như là rất đáng sợ thế? Chắc là bọn họ đã hiểu lầm hắn rồi, lần sau nếu gặp nhóm đại thúc, đại thẩm, nàng nhất định phải nói rõ với họ mới được. Bưng chén canh ngân nhĩ ướp lạnh đi đến thư phòng, nàng vừa nghĩ vừa tự nói với chính mình. Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại để ý đến chuyện này như vậy, nhưng mà nàng không thích có người nói oan cho thiếu gia. Cứ đi tới, thư phòng đã ngay trước mắt. Lần này, nàng đã không lạc đường nữa rồi, mới đầu, thiếu gia luôn phải ôm bụng đói chờ cơm nước của nàng, thế nhưng hắn cũng không có trách nàng nga! Ngay cả mắng một câu cũng không, hại nàng cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Hắn lại còn cười nàng, hơn nữa là ra sức, ra sức cười nhạo. Giống như mấy ngày mới bắt đầu kia, hắn đều nói: “Cuối cùng cũng tới rồi sao? Chậm chút nữa có lẽ ngươi sẽ vừa kịp lúc quét mộ thắp hương cho ta rồi.” Cái gì chứ! Nàng bất quá chỉ trễ có một canh giờ, làm gì mà khoa trương đến vậy. Mấy ngày tiếp theo, hắn lại nói: “Thật đáng tiếc, thương hải không biến tang điền (biển xanh không biến thành ruộng dâu), còn ta, vẫn chưa chết đói nha!” Kế tiếp nữa, hắn sẽ cười mỉa nói với nàng: “Không tệ nha, có tiến bộ, ta còn tưởng rằng mình sẽ phải đợi đến sông cạn đá mòn chứ!” Mãi đến hôm nay, khi cái đầu dưa chuột nho nhỏ của nàng cuối cùng đã có thể nhớ chính xác phương hướng cùng kết cấu kiến trúc của Quan Phong Uyển, đồng thời đem thức ăn đến trước mặt hắn đúng giờ, hắn lại ngang nhiên ra sức dụi dụi hai mắt mình vài cái, sau đó nhìn nàng giống như nhìn thấy quỷ. “Không thể nào? Ta rõ ràng không có đói đến mê man nha! Sao lại xuất hiện ảo giác nghiêm trọng như thế?” Đây là sỉ nhục người khác đúng không? Cứ như nàng phải ngốc nghếch như heo mới là bình thường vậy. Phải biết rằng thiếu gia đã lâu không được ăn đúng giờ, cho nên nàng đương nhiên có thể hiểu được vì sao khi hắn nhìn thấy thức ăn lại có dáng vẻ cảm động đến thiếu chút nữa đã chảy nước mắt mà khóc rống lên. Còn nữa, nếu đổi lại là người khác, với người không thông minh lắm như nàng, tuyệt đối không thể thiếu một trận trách phạt nghiêm khắc, chứ sao có thể dung túng nàng lâu như vậy, thế mà thiếu gia lại không vậy, tuy rằng mồm miệng xấu xa thích trêu chọc nàng, nhưng hắn rất rộng lượng với nàng, cho nên sao nàng có thể không thích hắn cho được? Bất kể như thế nào, nàng cũng thật sự rất vui vẻ vì có thể ở lại hầu hạ bên cạnh hắn, thiếu gia tốt như vậy, bảo nàng hầu hạ hắn cả đời nàng cũng cam tâm. “Thiếu gia” Nàng khẽ lên tiếng gọi, ló đầu vào nhìn. “Không đi lạc nữa sao, thật đáng vui mừng nha.” Khuất Dận Kỳ tùy ý liếc nhìn nàng một cái, lại dời tầm mắt trở lại trang sách. “Chuyện đó đã lâu như vậy rồi, thiếu gia đừng luôn mang chuyện này ra trêu chọc người ta nữa!” Nàng nhảy vào, chu cái miệng nhỏ nhắn hét lên kháng nghị. “Cẩn thận canh ngân nhĩ hạt sen của ta.” Khuất Dận Kỳ nhàn nhạt nói một câu, thuận tay lật xem trang sách kế tiếp. “Dạ, nô tỳ tuân mệnh –” Âm cuối kéo ra thật dài, nàng nhăn nhăn chiếc mũi thanh tú, dáng vẻ ngây thơ dâng canh ngân nhĩ lên. “Ngươi, nha đầu này.” Khuất Dận Kỳ liếc nàng một cái, bưng cái chén sứ múc ngân nhĩ trắng trong cho vào miệng. Nàng nâng đôi má thơm mát, chớp mắt to lại gần hắn: “Thế nào, có ăn được không? “Độ ngọt vừa phải, ngân nhĩ cho vào miệng cảm giác không tồi, hạt sen cũng nấu vừa đúng.” Hắn bình luận xong, sau đó nâng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tỏa sáng trước mắt “Thế nào, ngươi cũng muốn ăn sao?” “Không phải.” Nàng hơi thè chiếc lưỡi hồng hồng, dáng vẻ cực kì đáng yêu. “Thật không? Muốn ăn cứ việc nói thẳng nha! Ta cũng không phải người nhỏ mọn như vậy. Đừng để đến lúc nước miếng rơi đầy đất, vậy mất mặt lắm đó.” “Thực sự không phải mà!” Nàng phồng mang trợn má ra sức thanh minh. “Người ta chỉ muốn biết canh ngân nhĩ hạt sen ta làm có hợp khẩu vị của người hay không mà thôi.” Vốn cũng không muốn nói ra, nhưng mà hắn lại hình dung nàng giống như quỷ tham ăn vậy, thật rất mất mặt. “Cái này là ngươi làm?” “Phải!” Nàng cười ngọt ngào. Một tia sáng không tên lướt qua trên mặt Khuất Dận Kỳ, nhanh đến khó có thể bắt được. Tiểu nha đầu động lòng xuân rồi! Việc này, kỳ thực nàng chỉ cần dặn phòng bếp một tiếng là được, nhưng nàng lại có tâm tình vì hắn mà tự chuẩn bị tất cả, ai có thể nói trong lòng nàng hắn không có vị trí nào đó chứ? “Muốn lấy lòng ta sao?” Lấy lòng?Nàng nhăn nhăn đôi mày thanh tú. Không phải vậy, nàng đơn thuần chỉ là muốn đối xử thật tốt, thật tốt với hắn mà thôi, cho dù hắn không phải là thiếu gia, nàng cũng sẽ làm như vậy. Nhưng mà việc thế này phải nói thế nào đây? Cảm thấy rất khó xử. Vậy…Bỏ đi, cứ nói theo lời của hắn cũng có sao đâu chứ? “Phải, phạm pháp sao?” Khuất Dận Kỳ tựa như nghiền ngẫm mà nhíu mày. “Tiểu nha đầu lớn mật! Nhưng mà những lời này lại không chút nào giống như lấy lòng, ngược lại giống như khiêu khích vậy!” Gì? Như vậy cũng coi là phạm thượng sao? Thiếu gia này thật là rắc rối. “Nếu không thì phải thế nào?” Nàng nghiêng đầu, thật hao tâm tổn trí tự hỏi. “Người cứ nói thẳng cho tôi biết, tôi phải nói thế nào mới đúng.” Khuất Dận Kỳ cười một tiếng, nha đầu này thật là đơn thuần đến mức hoàn toàn không nhìn ra sự hiểm ác đáng sợ của nhân gian. “Lại cười tôi sao?” Nàng vẫn luôn thật thắc mắc, vì sao thiếu gia lại chỉ định nàng tới hầu hạ hắn, hắn hẳn là biết đầu óc của nàng không được thông minh cho lắm, cho dù trước kia không biết, thì sau cũng hiểu rồi mới đúng, vậy mà hắn vẫn không đuổi nàng đi, Như vậy, vì sao hắn lại muốn giữ lại người ngốc như nàng bên mình chứ? Sau này, cuối cùng nàng cũng nghĩ ra được đáp án rồi: Bởi vì nàng dễ trêu đùa, mỗi ngày thiếu gia đều trêu chọc nàng rất nhiều lần, nhiều đến nỗi nàng cũng không đếm xuể. Nếu tác dụng duy nhất của nàng chính là giúp hắn tiêu khiển, vậy được rồi! Để hẳn cười cho đã đi, thường xuyên giữ được tâm tình tốt, thân thể mới có thể khỏe mạnh, nàng không ngại để hắn cười. Nhưng mà nàng vẫn rất thắc mắc!Nàng cũng chưa nói cái gì. Vì vậy, nàng đã không nhịn được mà hỏi hắn: “Thiếu gia, tôi thực sự buồn cười như vậy sao?” Hắn kinh ngạc. “Sao lại hỏi như vậy?” “Vì mỗi lần người nhìn thấy tôi, sẽ xem tôi như kẻ ngốc mà giễu cợt — dù cho tôi cũng chưa làm cái gì cả.” Khuất Dận Kỳ mím môi, giống như đang đấu tranh tư tưởng. “Nhất định phải nói sao?” “Đương nhiên.” Thái độ của nàng cực kì hiên ngang.“Thôi được rồi!” Khuất Dận Kỳ đằng hắng cổ họng. “Ngươi không cần làm gì cả, bởi vì bản thân ngươi cũng đã đủ là một trò cười rồi.”

Nghe vậy, nàng tức giận đến phồng má. “Nói gì vậy!”

Đúng thế ! Nàng thừa nhận, bản thân mình đúng là hơi lơ mơ một chút, ngớ ngẩn một chút, chậm hiểu một chút, hơn nữa thiếu cơ bắp một chút, nhưng…… cũng không đến mức giống một trò cười chứ? Thật xấu xa mà!

“Thiếu niên bất thức sầu tư vị, ái thượng tầng lâu, ái thượng tầng lâu, vi phú tân từ cường thuyết sầu.”(*) Khuất Dận Kỳ đột nhiên đọc ra một câu, làm nàng nghe mà không hiểu ra sao.

(*): Câu thơ trong bài Thái tang tử của Tân Khí Tật.

Thiếu niên bất thức sầu tư vị,

Ái thượng tầng lâu,

Ái thượng tầng lâu,

Vi phú tân từ cường thuyết sầu.

Nhi kim thức tẫn sầu tư vị,

Dục thuyết hoàn hưu,

Dục thuyết hoàn hưu,

Khước đạo thiên lương hảo cá thu.

- Bản dịch thơ của Vân Trình Lữ Nhạc@thica.net:

Thưở nhỏ môi sầu đã nếm đâu

Thường thích lên lầu,

Thường thích lên lầu,

Gò chữ, ép thơ gượng tả sầu.

Bây giờ sầu đắng đến tận môi,

Muốn nói lại thôi,

Muốn nói lại thôi,

Cười bảo: “Hôm nay khéo đẹp trời!”

Đây lại là có ý gì vậy?

“Bài từ của Tân Khí Tật, chưa từng nghe qua sao?” Đôi mắt hắn suy nghĩ sâu xa, giống như muốn tiến sâu vào trong linh hồn thuần khiết của nàng.

Nàng lắc đầu. “Tôi không có cơ hội đọc sách biết chữ.”

“Giống như đang hình dung ngươi. Hồn nhiên cùng vô lo, chưa từng nếm mùi vị ưu sầu. Thật hay lại có người trong sáng ngây thơ không nhiễm hạt bụi nhỏ nào như ngươi! Đây là rất hiếm có.” Nhưng cuối cùng, những ngày như vậy cũng không còn nhiều, ở một tương lai không xa, ngươi sẽ chỉ còn khóc không ra nước mắt. Khuất Dận Kỳ tàn khốc thầm nói tiếp trong lòng.

“Bài từ này tên gọi là gì thế? Hình như rất có ý nghĩa.” Nàng cảm thấy hứng thú hỏi.

Hắn lại như cố ý, từng chữ mang ý tứ sâu xa nói: “Nô, Nhi, xấu, xí –”

“À!” Nàng đối với chữ “xấu xí” rất mẫn cảm, không phải hắn lại muốn giễu cợt nàng đó chứ?

Nghĩ vậy nên tuy nàng biết bài từ của hắn vẫn còn thiếu chưa đọc hết, thì lúc này cũng mất đi hào hứng, không muốn truy vấn tiếp nữa. Khuất Dận Kỳ cũng không tỏ ý gì, nhìn nàng thật sâu, sau đó nói: “Người nào cũng đều có tên, ngươi, có muốn không?”

Nàng khẽ cắn môi dưới, sau khi im lặng một lúc lâu, mới khẽ gật đầu.

Khuất Dận Kỳ trầm ngâm nói:“Vậy cứ gọi là Nô Nhi đi! Thế nào?”

Nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên. Là — “Nô Nhi xấu xí” trong bài từ kia sao? Hắn rốt cuộc là có ẩn ý gì vậy? Có phải ngay cả hắn cũng thấy rằng nàng xấu xí đúng không?

“Thế nào, không dễ nghe à?”

“Không…… Không phải……” Có thể có cái tên để đại diện cho chính mình, là một chuyện thật tốt, nhưng lại là do hắn ban tặng cho. Nàng chỉ là không hiểu tâm tư của hắn……“Vậy cứ quyết định thế đi.” Khuất Dận Kỳ cố tình không để ý tới suy nghĩ trăm chuyển ngàn hồi của nàng. “Tên này là do ta đặt, ngươi phải vĩnh viễn ghi nhớ, Nô Nhi.”

Một tiếng Nô Nhi, như bị đóng lên con dấu thuộc sở hữu của hắn, phảng phất như số mệnh.

Nàng, nhất định sẽ là của hắn.

Một tay khẽ vẽ lên khuôn mặt mịn màng của nàng, âm thanh ôn tồn trầm thấp say lòng người như con bướm đang đậu.“Có muốn học chữ không?”

“Ách –” Nàng giống như bị sét đánh trúng mà nhảy dựng lên, trừng lớn đôi mắt trong trẻo xinh đẹp.

Hắn…… hắn vừa rồi…… có phải quá thân mật…… sờ nàng rồi không vậy?

Đầu ngón tay của hắn không biết có ma lực hay không, mà độ nóng nhàn nhạt ở trên má xinh đẹp càng lúc càng lan tràn thiêu đốt, mặt trời còn chưa xuống núi, tất cả ánh nắng chiều như đều tụ tập lên trên mặt nàng…… Nàng hoài nghi khuôn mặt nhỏ nhắn ấm nóng này rất nhanh sẽ cháy giống như bị đốt mất.

Ý loạn tình mê vậy sao? Khuất Dận Kỳ nhìn kỹ nàng, khóe môi hàm chứa vui cười khó có thể phát hiện.

Tiểu cô nương ngây ngô non nớt này, so với tưởng tượng của hắn còn rụt rè hơn nhiều! Chẳng qua chỉ mới làm cuộc thử nghiệm nho nhỏ là chạm vào nàng một chút, nàng đã đỏ mặt đến suýt ngất đi.

Xem ra, lại là một tiểu xử nữ không biết gì.

Chẳng sao cả, việc này với hắn mà nói, cũng không có khác biệt chút nào.

“Ta hỏi ngươi, có muốn học chữ không. Cần lặp lại đến lần thứ ba nữa sao?”

“Việc đó…… tôi…… người……” Hắn hỏi việc này làm gì?

Cái đầu nhỏ mơ mơ màng màng, nàng theo bản năng nói: “Muốn thì có muốn chứ, nhưng mà lại không có ai chịu dạy tôi.”

“Ta không được sao?” Hắn hỏi.

“Hả?” Một câu thản nhiên, lại làm nàng cực kỳ sửng sốt.

“Ghét ta sao?” Khuất Dận Kỳ hỏi lại. Cái phản ứng gì vậy! Haizz!

“Không, không phải……” Nàng lắc đầu lia lịa. “Tôi không hiểu, vì sao thiếu gia……”

“Vậy là vì ngươi quá ngốc, sợ lại bị ta cười nhạo phải không?”

“Mới không có.” Nàng vội vàng trả lời, có thể được đọc sách biết chữ là cơ hội rất hiếm có, bị cười nhạo một chút thì đã sao, dù gì nàng cũng quen rồi.

“Nhưng mà…… thiếu gia bận rộn như vậy……”

“Cho nên mới cần tiêu khiển một chút đó!”

Nàng bĩu môi, nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại.“Mang tôi ra làm trò tiêu khiển sao?”

“Đằng nào ngươi cũng quen làm trò cười rồi.” Hắn đáp thật sự tự nhiên.

Nhìn xem, đây là tiếng người sao? Rất không có lương tâm.

“Người ta mới sẽ không, không tin người cứ chờ xem, tôi nhất định sẽ rất thông minh, rất thông minh cho người xem.” Nhất thời quá nôn nóng, Nô Nhi cô nương đã hạ chiến thư.

“Ừm.” Khuất Dận Kỳ nhướng cao một bên lông mày, trên mặt không chút nào che giấu hai chữ ‘nghi ngờ’ thật to.

Ơ…… Thiếu gia này sao lại như vậy ! Nhìn người ta bằng nửa con mắt thế ư.

Chờ đó! Nàng phải rửa nhục! Nàng phải làm hết sức lực, khiến cho thiếu gia phải tâm phục khẩu phục!

Nhưng mà, sự thật lại chứng minh việc xem thường của Khuất Dận Kỳ là đúng.

“Ngu ngốc! Chữ ngươi thật giống như gà bới vậy!” Ngay đến cả Vĩnh tự bát pháp(1) cơ bản nhất cũng bị nàng nghuệch ngoạc đến khó mà nhận ra, nàng còn muốn học cái quỷ gì đây?

(1) Vĩnh tự bát pháp: chữ ‘vĩnh’ bao quát 8 nét cơ bản của chữ Hán. Là bài tập nền tảng cho người mới học thư pháp.

Bỏ đi, đối với nàng, hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng.

“Tặng cho ngươi một câu: Gỗ mục không thể khắc! Ngươi đó, là quả phụ đã mất nhi tử!”

Nói cái gì chứ! Nô Nhi vô cùng không phục đứng bật dậy. “Người ta nào có hết hi vọng, tôi cảm thấy hôm nay tôi có tiến bộ.”

“Được. Xin hỏi ngươi tiến bộ ở chỗ nào?” Khuất Dận Kỳ một điệu bộ chăm chú lắng nghe.

“Tôi…… tôi…… tiến bộ ở……” Giọng càng lúc càng nhỏ, Nô Nhi thực chăm chú dán mắt vào trang giấy chưa khô vết mực, muốn tìm ra sự khác biệt giữa hôm nay và hôm qua.

A, có rồi!

Nàng tươi cười rạng rỡ nói: “Người xem, hôm nay tôi viết không thiếu nét nữa, vả lại còn tập trung được cùng một chỗ.”

“Đúng vậy! So với tình trạng ‘phân thây’ bi thảm ngày hôm qua, hôm nay ngươi có thể giữ được toàn thây, Khổng lão phu tử hoàn toàn có thể mỉm cười nơi chín suối rồi.” Cho nên nói, nếu không phải hắn rất kiên cường, đã sớm hộc máu cho nàng xem rồi.

Thói quen ác độc của hắn, Nô Nhi một chút cũng không để tâm, hăng hái bừng bừng nói: “Chúng ta tiếp tục.”

“Còn muốn tiếp tục?” Hắn gào lên. Nô Nhi cô nương là e chưa đủ mất thể diện, hay là đánh giá quá cao độ kiên cường của hắn đây?

“Ta nói Nô Nhi, ngươi tha cho ta đi! Ta đã bị ngươi làm cười đến không còn sức lực nữa rồi.”

“Mặc kệ, việc này rất quan trọng, tôi nhất định phải học tốt.” Nô Nhi kiên trì nói, thái độ cực kỳ nghiêm túc.

“Được rồi, ngươi muốn học chữ gì?” Hắn hỏi, cùng lắm thì lại một lần nữa cười đến đau bụng mà thôi.

“Tên của người.”

Tay cầm bút dừng lại, Khuất Dận Kỳ nhìn nàng một cái, cuối cùng vẫn không nói gì, chấm mực rồi viết.

Chữ đầu tiên vừa mới viết xong, nàng đã bắt đầu nhíu mày; Lại đến chữ thứ hai, đôi mày thanh tú của nàng khép chặt; Chữ thứ ba…… nàng suy sụp gục khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, ngũ quan trên mặt nhăn thành một khối.

“Sao…… lại nhiều nét như vậy?” Nô Nhi trưng ra khuôn mặt khổ sở, cố gắng cò kè mặc cả. “Có thể ít đi một chút hay không?”

Thật không biết nên khóc hay nên cười đây, nét bút nhiều hay ít, là hắn có thể quyết định sao? Có điều nói đi cũng phải nói lại, người mà ngay cả chữ ‘vĩnh’ còn viết không được, ngươi có thể trông cậy gì vào nàng chứ?

Khuất Dận Kỳ thở dài. “Là tự ngươi muốn học, nếu khó khăn quá, vậy bỏ cuộc là được rồi.”

“Ai nói muốn bỏ cuộc? Tôi nhất định sẽ học tốt!”

Nô Nhi hất khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú lên, tỏa ra hào quang kiên nghị bướng bỉnh, một khắc kia, trong lòng Khuất Dận Kỳ bỗng vô cớ hoảng hốt.

Giống như muốn trốn tránh cái gì đó, hắn vội vàng chuyển tầm mắt.

Người muốn khống chế nàng là hắn, không phải sao? Làm thế nào mà cảm xúc của hắn ngược lại bị nàng dẫn dắt vậy? Việc này thật buồn cười, cũng quá vô lý rồi!

Là ảo giác sao? Lòng, từ lâu đã như một hồ nước phẳng lặng, sao có thể lại có gợn sóng? Huống chi, đối phương lại là một tiểu nha đầu còn lông tơ không chút thu hút, ngây ngô không biết gì.

Nô Nhi đơn thuần, hoàn toàn không nhận thấy sự biến hóa trong cảm xúc của hắn, chỉ chăm chú vùi đầu vào luyện chữ.

Trong lòng nàng, chỉ có một ý niệm: Chữ nào cũng đều có thể không biết, chữ nào cũng đều có thể không viết được, duy nhất tên của hắn, nàng nhất định phải học được.

Một lần lại một lần, thật sâu, đem những chữ cứng cáp phóng khoáng trên giấy in vào tầm mắt, cũng in dưới đáy lòng, giấu ở một nơi sâu trong linh hồn mà không một ai tìm được, trở thành tâm sự đầu tiên của thiếu nữ ngượng ngùng.

※※※

Ngày hôm sau.

“Thiếu gia, người xem.” Sách trong tay vừa xem được nửa, một tờ giấy đã đưa đến.

Khuất Dận Kỳ hoài nghi nhìn nàng một cái, buông sách, nhận lấy tờ giấy kia, đầu tiên là nhìn ngang, sau lại dựng lên nhìn dọc, cuối cùng còn đảo lại mà nhìn…… nói thật, hắn làm sao cũng không nhìn ra được là cái gì.

“Nhìn ra được gì không?” Thấy mắt to của nàng tỏa sáng, nhìn hắn chờ mong như vậy, dù người có ý chí sắt đá cũng không đành lòng hắt một gáo nước lạnh vào nàng lúc này.

“Ngươi — chờ một chút, ta nghiên cứu, nghiên cứu đã.” Khuất Dận Kỳ nuốt nuốt nước miếng, kiên trì dán mắt vào tờ giấy vẽ vô số đường cong vặn vẹo kia.

“Được, người từ từ xem đi.” Nô Nhi thật sự tràn đầy tự tin.

“Đây — là một chữ sao?” Kết quả bước đầu nghiên cứu, hình như là vậy.

“Đúng.” Nói xong, nụ cười trên mặt lại xán lạn thêm vài phần.

“Vậy –” hết rồi, tiếp theo hắn chính là trừng đến lồi cả tròng mắt, cũng nhìn không ra manh mối gì nữa.“Không thể gợi ý một chút ư?”

“Không thể.” Nô Nhi dẩu cái miệng nhỏ nhắn. Một chữ rõ ràng như vậy, sao hắn có thể không nhìn ra được thế chứ?

“Thôi mà, chỉ một chút thôi.” Hắn cũng không phải thần, gợi ý gì cũng không có, đoán ra được mới là kỳ tích đấy!

Nô Nhi hơi cúi đầu. “Được rồi, nó là một cái họ.”

Họ?

Khuất Dận Kỳ hơi kinh ngạc nhếch miệng. Có họ nào kỳ quái như vậy sao?

Ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, hắn mím môi, vẻ mặt có chút quái dị, bộ dáng như là muốn cười, lại liều mạng ẩn nhẫn.

“Có phải là –” Hắn đè thấp giọng, thực khó khăn nhả ra một chữ: “Khang?”

“Không đúng.” Nụ cười của Nô Nhi bắt đầu ngưng lại.

“Vậy — là Châu?”

“Cũng không đúng.” Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng bắt đầu cứng ngắc.

“Lam? Cát? Lôi? Bàng? Chu?” Đến cuối cùng, căn bản là thiên mã hành không(2), đoán bừa một trận, thậm chí ngay đến họ của Chu Huyền Lệ cũng mượn tạm để dùng.

(2) thiên mã hành không: ngựa trời phi trong không trung, nghĩa là những thứ xa vời, khó nắm bắt.

“Không đúng, không đúng, đều không đúng! Những chữ kia khác nhiều như vậy, sao có thể giống chứ? Thiếu gia, phiền người nghiêm túc một chút, đừng chỉ đoán cho có lệ với tôi!”

Khuất Dận Kỳ day day thái dương phát đau. “Nô Nhi, ngươi đừng làm khó dễ ta nữa được không? Triệu, Tiền, Tôn, Lý, tự ngươi chọn một cái đi, ta thật sự hết sức rồi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nô Nhi mất đi hào quang chỉ còn treo đầy thất vọng. “Tôi đã biết sẽ như vậy mà.” Nàng rầu rĩ nói. “Còn nói tôi ngốc, người càng tệ hơn, ngay cả họ của mình cũng không nhận ra được.”

Khuất Dận Kỳ nghe vậy thiếu chút nữa ngã từ trên ghế dựa xuống!

Hắn mở to mắt, cầm tờ giấy kia lên. “Ngươi nói đây là chữ ‘Khuất’ sao? Ông trời của ta ơi! Ngươi tha cho ta đi! Nô Nhi! Muốn ta cười chết cũng không cần như vậy đâu.”

Nói xong, hắn thật sự không khách khí tuôn ra một tràng cười kinh thiên động địa.

“Thiếu gia thật đáng ghét!” Nàng lẩm bẩm nói, không phục ma quệt quệt mặt.“Người cứ chờ mà xem, một ngày nào đó, tôi sẽ viết thật đẹp, để người không còn cơ hội mà nhận lầm thành chữ nào nữa!”

A! Nô Nhi cô nương không chịu đựng được nỗi nhục lớn này nên đã phát ra chí nguyện vĩ đại rồi!

Khuất Dận Kỳ chăm chú nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đôi môi mím lại càng chặt. Không phải vì lời nói của nàng, mà là…… không được! Hắn thật sự nhịn không được nữa!

Xoay người, hắn cố gắng đem chuỗi ý cười nuốt lại trong bụng.

Vẻ mặt của thiếu gia rất cổ quái nha!

Nô Nhi nháy mắt mấy cái, không hiểu mà nhìn lưng hắn đã quay đi, thấy hai vai hắn run rẩy lợi hại.

“Có chuyện gì vậy? Thiếu gia.” Nàng vòng đến trước mặt hắn hỏi.

Khuất Dận Kỳ nhìn nàng một cái, lại quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt càng thêm kỳ quặc. “Không có gì.”

“Tôi không tin. Nếu không người đã không có vẻ mặt này, giống như táo bón vậy.” Nô Nhi chưa từ bỏ ý định quấn lấy hắn, kéo kéo ống tay áo của hắn, không tìm ra một đáp án thì không chịu.

Khuất Dận Kỳ vừa nghe, rốt cuộc không nhịn được nữa mà cất tiếng cười to, cười đến ruột sắp thắt lại.

“Mặt…… mặt…… ngươi……”

“Mặt tôi làm sao?” Nô Nhi không tự giác lại sờ sờ.

“Ngươi…… Ha, ha, ha…… Không sao, một chút cũng không sao……」

Gạt người! Đã cười đến nói không ra lời rồi, làm gì có chuyện không sao.

“Thiếu gia!” Nàng không bỏ qua mà gào lên. “Đừng cười nữa, mau nói người ta biết đi!!”

“Ta không nói.”

“Thiếu gia!”

“Kêu tổ gia gia cũng vậy thôi.”

“Đừng như vậy nữa –” Nàng lại đến gần hắn thêm một bước.

“Ngươi đừng lại đây.” Khuất Dận Kỳ trừng mắt nhìn tay nàng. Một góc ống tay áo đã bị nàng ‘nhúng chàm’ rồi, hắn cũng không muốn mở rộng thêm tình trạng tai nạn nữa.

Nô Nhi theo tầm mắt của hắn nhìn xuống, thấy một đôi tay dính mực đen, lại nhớ đến nàng đã vô số lần quệt lên mặt…… Trong nháy mắt, nàng bừng tỉnh đại ngộ, rốt cục hiểu được thiếu gia đang cười cái gì !

“Đáng ghét, sao người không nói sớm!”

“Ta còn đang hoài nghi đấy! Ngươi đã đem toàn bộ mực trong nghiên đổ lên mặt sao?”

Nghe hắn vừa nói như vậy, Nô Nhi đã có thể tưởng tượng khuôn mặt này có bao nhiêu buồn cười rồi.

“Người thật là xấu bụng.” Thấy mà cũng không nói với nàng, còn cười nhạo nàng.

Nô Nhi bĩu môi quay mặt đi, bắt đầu giận dỗi.

“Tức giận rồi sao?” Khuất Dận Kỳ tiến lại gần nàng, trêu đùa nói.

“Không để ý đến người.” Hất cằm nhỏ, rất có cá tính mà không nhìn hắn.

Chưa từng có nha hoàn nào kiêu ngạo hơn nàng, nàng hình như đã quên ai mới là chủ tử.

“Ngươi xác định?” Nụ cười tà khác thường lộ ra trên mặt Khuất Dận Kỳ, đáng tiếc nàng không thấy được.

“Phải.” Nàng kiên định nói, nàng rất có cốt khí, nói không để ý tới hắn liền tuyệt đối không thay đổi tâm ý.

Nhưng Nô Nhi lại không ngờ rằng…… Một đôi cánh tay dài lại từ phía sau vươn đến, kéo nàng vào trong một bờ ngực ấm áp rắn chắc, hơi thở nam tính thuộc về hắn, lập tức liên tục chặt chẽ vây quanh nàng…… Như là bị sét đánh trúng, đầu nhỏ của Nô Nhi trống rỗng.

Hắn, hắn, hắn…… đang làm cái gì vậy!

Thiếu gia sao có thể ôm nàng? Lại còn…… dùng phương thức thực dịu dàng này ôm nàng…… xoay người nàng lại, hai tay Khuất Dận Kỳ không chút nào định rời khỏi eo nhỏ của Nô Nhi. “Vẫn không định để ý đến ta sao?”

“Ách……” phải nói gì đây? Nàng đã sớm mất đi khả năng suy nghĩ.

Chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ý loạn tình mê, dưới đáy lòng Khuất Dận Kỳ lạnh nhạt cười châm biếm.

Chưa một nữ nhân nào có thể tránh được lưới mê tình mà hắn giăng ra, tiểu nha đầu thanh thuần trước mắt cũng như vậy!

Bầu không khí mờ ám như có như không là có thể làm cho tâm hồn nữ nhân mê loạn nhất, điểm ấy, hắn cũng rất rõ ràng.

“Ta đây cứ ôm mãi, ôm đến khi ngươi chịu để ý ta mới thôi!”

Cái gì? Vậy còn phải ! Nô Nhi vội vàng kêu lên: “Được rồi, được rồi, tôi để ý đến người.”

“Như vậy ư.” Hắn gật đầu một cái. “Nếu ngươi đã định để ý ta, vậy hẳn cũng không để ý chuyện ta ôm mới đúng.”

“Sao có thể như vậy! Người nói không giữ lời, tiểu nhân!” Nô Nhi oa oa kêu to.

Hắn cũng không có ôm quá chặt, nhưng mà nàng chính là cảm thấy sắp không thể hít thở, tim đập rất nhanh, rất nhanh, nàng cũng không hiểu sao lại như vậy, chỉ biết nếu còn để hắn ôm tiếp nữa, nàng sẽ sinh bệnh.

“Ngươi nha, ngốc trong ngốc!” Hắn cười khẽ, hơi buông lỏng tay, nhưng vẫn không buông ra, nâng tay lên hết sức dịu dàng lau nhẹ mặt nàng.

Bây giờ lại là…… tình trạng gì?

Nô Nhi chớp mắt to trong suốt. Bàn tay to trượt trên khuôn mặt, cực nhẹ, cực mềm, giống như đang che chở cái gì đó, rất giống cái gọi là…… ‘tình cảm dịu dàng’ gì đó…… Hại nàng đầu váng mắt hoa, giống như say rượu vậy.

Nhưng mà, cũng không đúng nha, thiếu gia làm sao có thể…… nàng…… chứ! Không ổn rồi, nàng cái gì cũng không nghĩ được, nàng sắp ngất xỉu mất rồi……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.