Luyến Nô

Chương 4



“Nô Nhi, không đến ăn chút gì thật sao?” Khuất Dận Kỳ mỉm cười, mắt liếc về phía tiểu nữ nhân đang ở bên bệ cửa sổ bận bịu cả buổi sáng.

“Không cần.” Nô Nhi đáp trả rất dứt khoát, tiếp tục vùi đầu chăm chỉ.

“Lại đây đi, đừng ngược đãi văn phòng tứ bảo nữa. Ta đặc biệt để phần món bánh gạch cua phù dung ngươi thích nhất này, ngươi không ăn ta sẽ ăn hết đó!” Hắn không từ bỏ ý định mà lặp lại lần nữa.

“Cẩn thận biến thành con heo mập.” Nàng lạnh nhạt nói, đầu cũng không quay lại.

“Vậy cũng là do ngươi làm hại. Ta mà không lấy được thê tử, ngươi phải hoàn toàn chịu trách nhiệm đó.”

Mới không đâu! Nô Nhi biết rõ, thiếu gia có rất nhiều người thích, hơn nữa các nàng ấy còn rất xinh đẹp, mọi người cũng đều biết như thế.

Nhưng mà, không hiểu vì sao, nghĩ đến đó, trong lòng nàng liền tuôn ra vị chua, rất không thoải mái.

Từ sau khi thiếu gia ôm nàng, nàng liền không hiểu vì sao cứ mỗi lần nhìn thấy hắn, tim liền không nghe lời mà đập loạn xạ, hại nàng nhìn hắn cũng không dám.

Nàng sinh bệnh rồi ư? Nếu không vì sao lại có cảm giác phút chốc thì chua chát, phút chốc lại ngọt ngào? Giống như một kẻ ngốc vậy.

Thấy Nô Nhi vẫn không để ý tới hắn, không còn cách nào, Khuất Dận Kỳ đành phải chủ động đi về phía nàng.

“Đừng phí sức nữa, ngươi có viết thêm một trăm năm, cũng không có ai nhận ra đó là chữ gì đâu.” Miệng người xấu chính là như vậy, vừa mở miệng liền làm tổn thương người khác.

“Người tránh ra đi, đừng quan tâm đến tôi, tôi nhất định phải luyện tốt chữ này.” Nô Nhi càng cúi thấp đầu hơn, gần như muốn dính lên trên trang giấy.

Tiểu nha đầu đang trốn hắn đây mà!

Sắc bén như hắn, sao lại không nhìn ra tia tình cảm ngượng ngùng khó nói kia.

Hắn lắc lắc đầu, thật sự nhìn không được nữa, mới lên tiếng nói: “Đó là bút nha, ngươi tưởng ngươi đang cầm kim thêu hoa sao?”

“Đều như nhau thôi!”

“Sao như được.” Hắn vươn tay, chuyển ngón giữa của nàng qua vị trí thích hợp. “Như vậy mới có thể viết chuẩn xác mỗi một đường nét.”

“À.” Nô Nhi cúi đầu đáp lời, ngay cả hít thở cũng không dám quá dùng sức, sợ hít phải quá nhiều mùi hương của hắn, “bệnh tình” lại càng nghiêm trọng hơn.

Thảm rồi, thảm rồi, đầu lại bắt đầu đông đặc, nàng sắp thở không nổi rồi…… Mỗi lần hắn vừa tới gần thì nàng liền như vậy, bây giờ…… phải làm sao đây?

“Ta nghĩ, vấn đề là ở thứ tự viết các nét.” Hắn đột nhiên thốt ra một câu. “Ngươi không có chữ nào là viết đúng thứ tự các nét, khó trách viết ra chữ không thể đọc được.”

“Ách……” Làm ơn đi, chuyện quan trọng bây giờ không phải là thứ tự viết các nét, mà là nàng có thể thuận lợi sống sót được tiếp hay không đây? Hắn làm gì mà càng tiến càng gần vậy, muốn cùng nàng cướp không khí à? Nàng thở cũng khó khăn rồi này.

Cúi thấp người, Khuất Dận Kỳ như có như không mà áp sát nàng, tay to của hắn phủ lấy tay mềm mại, cực kỳ dịu dàng mà dẫn dắt nàng viết tên mình. “Nhìn cho rõ nha!”

Từng nét từng nét, nhẹ nhàng chậm chạp rơi trên giấy mực, đồng thời, cũng khắc sâu vào đáy lòng thiếu nữ chớm yêu.

Nô Nhi mở to mắt, cố gắng muốn tim mình đừng mọc cánh, giữ tầm mắt dính chặt trên mặt giấy, không được cảm nhận cái gì khác, nếu không, tim không khống chế được có thể sẽ hưng phấn mà nhảy ra khỏi ngực mất.

Viết viết, một chữ ‘Dận’ còn chưa hoàn thành, hắn đã vô cớ tạm dừng lại.

Nô Nhi nghi hoặc định quay đầu, nhưng mà, cánh tay trái của hắn không biết từ lúc nào đã vòng ở thắt lưng nàng, cố sức co rụt lại, bỗng có tiếng nói nhỏ: “Đừng động!”

Hai chữ ngắn ngủn, lại dường như có ma lực vô tận, làm nàng sửng sốt.

Hắn tựa lên đầu vai mảnh khảnh của nàng, khuôn mặt dán ở bên gáy nàng, nhắm mắt lại, dùng giọng nói nhỏ đến gần như không nghe thấy mà nỉ non: “Ngươi tin không? Hiện giờ trong đầu ta chỉ có một ý niệm — cứ cùng ngươi tựa vào nhau thế này, không bao giờ buông tay nữa.”

Hắn, hắn đang nói cái gì vậy? Thật sự là hắn đã nói những lời này sao? Hay chỉ đơn thuần xuất phát từ ảo tưởng của nàng?

Tiêu rồi, nàng sắp rối loạn tinh thần rồi.

“Thiếu…… Thiếu gia……” Nàng lắp bắp gọi.

Khuất Dận Kỳ hơi hơi cử động, chợt buông tay ra khỏi.

“Không có gì, ngươi tiếp tục luyện chữ đi!” Sau đó, hắn cũng không quay đầu lại mà nhanh chóng bước đi.

“Thiếu……” Hắn một câu cũng không giải thích với nàng, Nô Nhi ngây ngẩn nhìn phương hướng hắn biến mất, cảm giác ngực trống trơn, giống như đã rớt cái gì đó…… Bệnh của nàng có phải thật sự rất nặng, rất nặng rồi hay không? Mà cảm xúc này lại đến từ chính thiếu gia thì nó đại diện cho cái gì đây?

Nàng không hiểu, lòng nàng trước kia chưa bao giờ từng tràn ngập cảm xúc như vậy, nàng quan tâm quá mức đến một người, vì hắn mà mê loạn, vì hắn mà biến đổi tất cả buồn vui…… có lẽ…… bởi vì trong lòng nàng thiếu gia đã trở nên vô cùng, vô cùng quan trọng, cho nên nàng mới thành ra như thế hay không? Nếu vậy không phải ý là — nàng thích thiếu gia rồi sao?

Nếu như là thế, vậy cũng không sao, dù gì thiếu gia cũng rất tốt, nàng có thể lén lút thích hắn, lén lút quan tâm hắn, chỉ cần không cho người khác biết là được rồi.

Nhẹ nhàng thở phào, trong lòng Nô Nhi âm thầm ra quyết định — nàng muốn thích thiếu gia thật lâu, bất luận xảy ra chuyện gì cũng không thay đổi.

※※※

Vừa mới quyết định muốn vĩnh viễn thích một người, không ngờ rằng, hắn lại không để ý đến nàng!

Tại sao lại như vậy? Nàng mặc kệ! Nàng cũng không làm gì sai, sao hắn lại không nhìn nàng, không để ý tới nàng, cũng không nói chuyện với nàng vậy?

“Thiếu gia……” Nô Nhi khẽ gọi, thật ra trong phòng một hạt bụi nhỏ cũng không còn rồi, nhưng nàng chính là cố ý lau bên này bên kia để ở lại trong phòng hắn không muốn rời đi.

Có điều nàng đã ở trong này lâu như vậy, hắn vẫn không liếc mắt nhìn nàng.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy! Sao hắn đột nhiên nhìn như không thấy nàng chứ?

Trong lòng Nô Nhi rất hoảng sợ, rất rối loạn, nàng không muốn hắn đối xử với nàng như vậy.

Nàng không hề trông cậy vào hắn cũng thích nàng, mà nàng chỉ là hy vọng, bọn họ có thể giống như trước đây, tuy rằng nàng rất mất mặt, nhưng nàng tình nguyện bị hắn cười nhạo.

“Nếu không còn việc gì thì đi ra ngoài trước đi, Nô Nhi.” Khuất Dận Kỳ cuối cùng cũng lên tiếng, lại là đuổi nàng đi.

Nghe vậy, thân thể Nô Nhi cứng ngắc. “Thiếu gia…… vì sao lại đuổi tôi?”

Rõ ràng, nàng muốn hỏi không phải việc này, nhưng mà, ra đến miệng lại là những lời này.

Thật ra nàng rất muốn hỏi: Có phải nàng đã làm gì khiến hắn không vui hay không? Hay là hắn cảm thấy nàng quá phiền phức? Nàng cũng biết độ thông minh của mình thấp thế nào, không phải là hắn chịu không nổi nàng nữa rồi chứ? Vừa nghĩ đến đây, nàng liền vô cùng khổ sở, nhưng hắn lại không hề nói gì, vậy thì sao nàng biết được mình có chỗ nào không đúng đây? Nàng cũng muốn sửa! Chỉ cần hắn chịu nói với nàng.

“Không có đâu, chỉ là ta quen ở một mình thôi.” Khuất Dận Kỳ vẫn là không liếc nhìn nàng một cái.

Giọng nói của hắn rất lạnh lùng, thật giống như nàng không tồn tại vậy.

Nô Nhi khẽ cắn môi dưới, có rất nhiều lời muốn hỏi hắn, nhưng một câu cũng không nói khỏi miệng được. Gục đầu xuống, nàng lặng lẽ nghe lời lui ra.

Cùng lúc đó, Khuất Dận Kỳ không dấu vết thoáng nhìn qua, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo cô đơn đau buồn kia, cũng không tránh được mắt hắn.

Không thể nghi ngờ, tiểu nha đầu đã động chân tình.

Điểm này, hắn cũng không bất ngờ, tất cả đều ở trong khống chế của hắn, hắn chỉ muốn dò xét mức độ tình cảm của nàng mà thôi.

Cách thức lúc gần lúc xa, lúc từ chối lúc đón nhận, là có thể tra tấn tâm hồn nữ nhân nhất, mà sự thật cũng chứng minh, hắn dùng đúng phương pháp rồi. Nàng rất thuần khiết, thuần khiết đến không biết phải che giấu cảm xúc của mình như thế nào, dễ dàng để hắn nhìn thấy rành mạch.

Non nớt như nàng, sao có thể là đối thủ của hắn chứ?

Có lẽ nàng còn chưa biết được! Nàng đã bước một bước vào vực sâu thống khổ đủ để hủy hoại nàng rồi!

Sau giờ ngọ rất ắng tiếng người, ngoại trừ thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng chim hót, cũng chỉ còn tiếng vẽ trên cát thưa thớt vang lên.

Từng nét từng nét, Nô Nhi chuyên chú trên mặt cát, viết xuống một cái tên mơ hồ khó phân biệt: Một cái tên với nàng mà nói, có ý nghĩa không tầm thường.

Thiếu gia nói, hắn quen ở một mình. Ý của câu này, có phải muốn nói nàng là dư thừa không?

Nàng cũng không muốn nghĩ như vậy, nhưng vẻ mặt của hắn lạnh nhạt như thế, làm cho lòng nàng thấy đau lắm.

Hắn nhất định rất chán ghét, rất chán ghét nàng …… Một bóng đen bao phủ lên thân hình nhỏ xinh, Nô Nhi theo bản năng ngẩng đầu, nam tử đang đứng che bóng, chính là người đã làm đau tâm hồn nhỏ bé của nàng.

“Thiếu gia……” Nàng ấp úng gọi ra tiếng.

Không phải hắn không muốn nàng phiền hắn ư? Sao còn chạy đến tìm nàng?

“Vẫn chưa từ bỏ sao?” Khuất Dận Kỳ nhìn vết chữ trên cát, giọng nói nghe không ra cảm xúc.

“Tôi vĩnh viễn cũng không từ bỏ.” Nô Nhi khẽ nói, giống như lòng nàng đối với hắn vậy.

Hắn lặng im, đột nhiên không nói thêm gì nữa.

Nhưng Nô Nhi lại không kiềm được nỗi lo sợ tràn đầy trong lòng, mà hỏi tới cùng: “Thiếu gia, có phải Nô Nhi đã chọc giận gì làm người không vui hay không?”

Khuất Dận Kỳ thâm trầm liếc nhìn nàng một cái. “Sao lại hỏi vậy?”

“Nô Nhi thực vô dụng, chuyện gì cũng làm không tốt, cũng không nói lời dễ nghe, luôn không lớn không nhỏ mạo phạm thiếu gia, người vừa vụng về, lại không đủ thông minh……” Nô Nhi tỉ mỉ kể ra khuyết điểm của mình, càng nói càng xấu hổ vô cùng.

“Ngươi làm canh ngân nhĩ hạt sen uống rất ngon.” Hắn đột nhiên thốt ra một câu.

“Gì cơ?” Nàng chớp mắt mấy cái.

“Cho nên ngươi không vụng về.” Khuất Dận Kỳ nâng mắt nhìn nàng, trong con ngươi sâu thẳm tràn ra ánh sáng nhu hòa.

“Đừng xem thường chính mình, Nô Nhi. Ngươi có cái tốt của ngươi, cái đó bất kỳ ai cũng không sánh được, người nào có thể giống như ngươi, có tâm hồn thuần khiết không giả dối chứ?”

Cho nên mới làm hắn mãnh liệt muốn phá hủy nàng! Ở trong thế giới tối tăm mà hắn căm ghét này, sự hồn nhiên như vậy làm cho hắn càng thống hận.

Là cố chấp sao? Khuất Dận Kỳ không thể không thừa nhận, có lẽ Chu Huyền Lệ đã nói đúng.

“Nếu thế, vậy, vì sao người không để ý tới tôi?” Nô Nhi hỏi lại, giọng nói còn có chút ai oán.

Khuất Dận Kỳ chuyển tầm mắt, Nô Nhi từ trong mắt hắn đọc ra được mấy phần đấu tranh.

“Đừng hỏi nữa !”

“Như vậy sao được! Người nói cho tôi nghe đi, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp.” Tuy rằng nàng không thông minh cho lắm, nhưng nàng sẽ thật cố gắng giúp hắn, dù sao so với một mình hắn hao tổn tâm trí sẽ tốt hơn.

Thấy hắn vẫn không nói, Nô Nhi nóng nảy. “Mau lên, mau lên, người nói đi –”

“Đủ rồi, Nô Nhi! Ngươi đừng để ý ta nữa có được hay không!” Khuất Dận Kỳ hất tay Nô Nhi đang lôi kéo muốn tìm một đáp án, sức lực nhất thời không khống chế được, nàng ngã xa vài bước, bị đập vào bên tường.

“A –” Nô Nhi hô to, đau muốn chết! Mặt tường này không có việc gì cứng rắn như thế làm chi, hại nàng thiếu chút nữa đụng gãy xương rồi.

“Nô Nhi, ngươi không sao chứ?” Khuất Dận Kỳ thấy thế, giống như vô cùng hối hận, vội vàng ngồi xổm người xuống xem xét.

Nàng ở phía dưới, bắt lấy tay hắn. “Nói cho tôi biết được không? Thiếu gia. Tôi muốn chia sẻ phiền não với người.” “Ngươi không biết cái gì gọi là hết hy vọng sao? Được, ta nói cho ngươi biết, chuyện phiền não của ta chính là ngươi đó!”

“Tôi?” Nô Nhi vô cùng kinh ngạc, vẻ mặt bối rối. “Nô Nhi đã làm gì sai sao? Thiếu gia, người mau nói đi, tôi sẽ sửa.”

Khuất Dận Kỳ thở dài. “Ngươi còn chưa hiểu sao? Không phải ngươi làm gì sai, mà là…… ta sợ bản thân sẽ không khống chế được, mà thích ngươi!”

“Người…… khụ, khụ…… thích…… tôi?!” Nước miếng nghẹn trong cổ họng, thiếu chút nữa đã sặc chết nàng.

Hoàn mỹ đến thần kì, thiếu gia giống như ngôi sao mờ trong đêm đông xa vời, là tôn quý như vậy, khó với tới như vậy…… mà hắn lại thích nàng?

Không thể nào, đúng không?

Nô Nhi hoảng loạn luống cuống lắc đầu thật mạnh, ngớ ngẩn mà thì thào tự nói: “Là ảo tưởng, nhất định là ảo tưởng……”

“Không! Đó là sự thật, ngay cả ta cũng không dám tin tưởng, đây lại là sự thật.” Khuất Dận Kỳ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, cùng nàng nhìn nhau.

“Thiếu gia…… người đừng đùa với tôi……” Nàng cảm thấy mình rất yếu ớt, cũng sắp nói không ra tiếng nữa.

“Nếu thật sự là đùa, thì tốt rồi ……” Tay to đặt trên khuôn mặt chậm rãi chuyển động, giống như bướm đậu, yêu thương trân trọng mà nhẹ nhàng đụng chạm.

Vì sao hắn chưa bao giờ nhìn kỹ? Dung nhan trước mắt này, thật ra không xấu chút nào, đó là một loại thanh nhã ý nhị không cách nào hình dung, không phải xinh đẹp vô song, nhưng lại hiển nhiên trở thành một luồng cảm xúc mềm mại ý vị sâu xa.

Đầu ngón tay cố tình đùa nghịch sợi tóc bị gió thổi, Khuất Dận Kỳ phóng túng linh hồn tự do chạy đi, truy tìm khát cầu của bản thân. Hắn nghiêng người cúi xuống gần nàng — từ lúc hắn bắt đầu chạm vào nàng, nàng liền không thể cử động nữa, cảm giác của nàng bỗng nhiên trở nên rất nhạy cảm, mỗi một chỗ tiếp xúc như có như không, đều tác động vào chỗ sâu trong linh hồn hết sức mỏng manh như dây đàn của nàng.

Nô Nhi cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc, không có cách nào nghĩ được chuyện gì, cũng không có cách nào lên tiếng, chỉ có thể khẩn trương cố không để cho tim đập mất tốc độ mà ra khỏi ngực.

Nhưng mà…… bây giờ lại là tình trạng gì vậy?

Nô Nhi khó hiểu mở to đôi mắt trong veo, nhìn hắn càng lúc càng gần nàng, mãi đến khi — bốn cánh môi dán vào nhau.

Trước kia, mọi thứ trong cuộc sống đã làm cho nàng ứng phó không xuể rồi, tâm hồn đơn thuần chưa từng trải qua tình yêu nam nữ, cũng chưa có ai từng nói với nàng, cho nên đối mặt với tất cả trước mắt này, Nô Nhi cảm thấy vừa xa lạ, lại vừa hoang mang.

Hắn…… sát miệng vào nàng…… liếm, mút rất nhẹ…… cảm giác tê tê nóng nóng từ môi truyền đến, nhưng nàng biết, nàng cũng không chán ghét loại cảm giác này.

Tiếp theo, hắn dẫn dắt tách đôi môi nàng ra, nàng không hiểu hắn muốn làm gì, cũng không có năng lực đi phán đoán …… Hắn làm gì mà cùng nàng cướp không khí vậy? Thảm rồi, nàng sắp không hít được không khí nữa…… sau đó…… lưỡi của hắn lại chạy vào trong miệng nàng, lại còn chạm vào lưỡi nàng…… chấn động nói không nên lời bao trùm lấy nàng, có run rẩy sợ hãi, có mê loạn, còn có một tia vui vẻ…… lưỡi nóng như lửa câu lấy lưỡi nàng, quấn lấy nhau cùng múa, tựa như một thể. Hương vị của nàng, ngọt ngào ngoài tưởng tượng của hắn, khiến hắn muốn nếm lâu hơn nữa, hắn cuồng loạn gần như lạc mất bản thân…… Kịp thời lấy lại được một tia lý trí, hắn thở hổn hển rời khỏi cặp môi thơm mê người, cùng nàng áp trán vào nhau.

Ông trời! Hắn bị làm sao vậy? Đây không phải diễn kịch, chỉ có hắn mới biết được, một khắc kia hắn đã thật sự quên mình mà chìm vào trong đó.

Trước kia, dù có da thịt quấn nhau cuồng nhiệt như lửa đến thế nào, hắn cũng có thể cầm giữ chính mình, thờ ơ nhìn nữ nhân dưới thân vì hắn mà kích động điên cuồng, vì hắn mà như ngốc như say, nhưng mà tiểu nữ nhân trước mắt, lại dễ dàng làm cho hắn mất đi khống chế.

Chưa một nữ nhân nào, có thể mang lại cho hắn vui thích thật sự, chỉ là một loại phát tiết của cơ thể, một loại tiến hành theo hình thức, hắn đã mất cảm giác từ lâu, nhưng nàng, lại là ngoại lệ, làm cho hắn thầm nghĩ cứ như vậy ôm lấy nàng, hôn nàng, triền miên tới cuối chân trời…… ý nghĩ quá mức buồn cười hiện lên trong đầu! Khuất Dận Kỳ tự chán ghét bản thân mà nhíu mày, xua đi những cảm xúc quấy nhiễu người ta kia, hắn cúi đầu nhìn nàng, mới phát hiện cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đều đỏ lên, như là sắp ngất đi vậy.

“Hít thở đi! Nha đầu ngốc. Nàng muốn ngộp chết sao?” Hắn mang theo một chút ý trêu ghẹo, thổi nhẹ vào đôi môi đỏ thắm.

Hơi thở như có như không phất qua môi đỏ mọng, cũng thổi rối loạn lòng của nàng. “Người…… gần sát như vậy, tôi không có cách nào hít thở được!”

“Vậy thì không được rồi.” Khuất Dận Kỳ kiên quyết lắc đầu. “Nàng phải làm quen dần.”

“Vì sao?” Nô Nhi khó hiểu hỏi.

“Ta cũng không hy vọng sau này khi cùng nàng ân ái, nữ nhân của ta lại không nể tình mà ngất xỉu trong lòng ta đâu.” Hắn cười nói đùa, cúi đầu xuống lại thơm trộm một cái.

“A!” Nàng giật mình hô một tiếng, vội vàng giấu mặt vào trong lòng hắn, không cho hắn có cơ hội làm chuyện mắc cỡ chết người kia nữa.

“Tôi…… không hiểu rõ lắm……” Mang theo chút nghi hoặc, nàng khẽ hỏi.

“Không hiểu rõ cái gì? Vì sao ta lại làm chuyện như vậy với nàng sao?” Nhìn thấy đôi mắt to của nàng lóe lên vẻ nghi hoặc hồn nhiên, hắn liền hiểu được, nàng hoàn toàn không hiểu hàm nghĩa của việc đó. “Đồ ngốc, đó là một nụ hôn.”

“Hôn?”

“Ừm. Chuyện chỉ có ta mới có thể làm với nàng.”

“Vậy…… vậy là tôi có thể vĩnh viễn ở lại bên cạnh người sao?” Trong ý nghĩ đơn thuần của nàng, chỉ cần mỗi ngày đều có thể nhìn thấy hắn, việc khác đều không quan trọng.

Hắn chỉ cười mà không đáp. Nàng cũng chưa từng lưu ý, trong nụ cười kia, toàn bộ đều không có độ ấm.

Muốn vĩnh viễn ở lại bên hắn? A, vậy phải xem nàng có bản lĩnh này hay không rồi!

Đó là nữ nhân! Khi nàng ta không có gì cả, nàng ta có thể nói những lời không oán không hối này nọ, nhưng một khi vừa cho nàng ta cơ hội, sẽ liền ăn đến tận xương tủy, lòng tham không đáy.

Chính bởi vì vậy, đối với nữ nhân, hắn có thể đùa bỡn, có thể cợt nhả diễn kịch, có thể tàn nhẫn, nhưng không thể nghiêm túc, chỉ vì — hắn chưa tìm ra lý do để nghiêm túc.

Khi hai người ở chung, chuyện thường làm nhất chính là đọc những trí tuệ của thánh hiền ngày xưa.

Quá chính khí hào hùng rồi không phải sao? Ngay cả hắn cũng không dám tin tưởng, nếu để Chu Huyền Lệ biết, chắc chắn sẽ cười đến mức từ trong lòng mỹ nhân ngã xuống giường mất.

Nô Nhi không giống bất cứ nữ nhân nào từng qua lại với hắn, không dùng dáng vẻ quyến rũ làm nũng cùng hắn tình nồng ý mật, ngược lại còn hơi tránh xa, hại hắn muốn trộm hương cắp ngọc còn phải tốn một phen công phu.

Nàng chính là không giống người thường như vậy, thậm chí không nghĩ tới phải dùng thủ đoạn gì để giữ chặt lòng hắn.

“Lại đây đi! Nàng trốn xa như vậy làm gì? Ta cũng sẽ không ăn thịt nàng.”

Nô Nhi thè chiếc lưỡi hồng. “Không muốn, người sẽ động tay động chân.”

“Ta –” Khuất Dận Kỳ vô cùng nhẫn nại hít vào một hơi, gật đầu thật mạnh. “Được rồi, lát nữa mà gặp phải chỗ nào không hiểu, nàng cũng đừng tới hỏi ta!”

Lời nói uy hiếp vừa ra, Nô Nhi quả nhiên ngoan ngoãn lại gần hắn. “Được thôi, được thôi, tôi đi qua là được chứ gì.”

Ài! Đây đại khái là giá trị lợi dụng duy nhất của hắn.

Vả lại, hắn phát hiện một chuyện rất thú vị. Nô Nhi trên phương diện biết chữ cùng tiếp thu học vấn cực kỳ nhanh còn rất thông minh, chỉ riêng chữ viết ra lại là không thể đọc được.

Cho tới bây giờ, những câu thơ tương đối dễ hiểu, nàng đều có thể tự mình hiểu được.

Nàng rất thích đọc sách, khi đọc vô cùng tập trung tinh thần, lại còn chê hắn quá ầm ỹ ấy chứ! Theo tình hình này xem ra, nàng căn bản là không cần hắn rồi!

“Nha đầu thực tế này!” Khuất Dận Kỳ một tay ôm nàng vào lòng, đặt nàng ngồi vững trên đùi hắn, không nhịn được mà khẽ cười than thở.

“Người ta đọc chỗ này không hiểu lắm.” Nô Nhi ở trong lòng hắn điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất, rất nhã nhặn chìa quyển sách cầm trong tay ra.

Xem đi, lại tới nữa rồi.

Khuất Dận Kỳ thở dài, rất cam chịu số phận mà nhìn vào chỗ nàng chỉ.

“Thượng tà! Ngã dục dữ quân tương tri, trường mệnh vô tuyệt suy, sơn vô lăng, giang thủy vi kiệt, đông lôi chấn chấn, hạ vũ tuyết, thiên địa hợp, nãi cảm dữ quân tuyệt……” (*) Ngâm vịnh xong nội dung nàng chỉ, hắn cười cười nhướng mi. “Nàng đang muốn ám chỉ gì với ta sao?”

(*) Đây là đoạn dịch của Điệp luyến hoa @thivien.net: ‘Hỡi trời! Ta nguyện với chàng tương tri, mãi mãi chẳng phân ly, núi chưa mòn, sông chưa cạn kiệt, đông vang sấm dậy, hè mưa tuyết, trời đất hợp, mới cùng càng ly biệt.’

“Ám chỉ?” Nàng nghiêng đầu suy nghĩ. “Đó nghĩa là gì?”

Thấy trong đôi mắt sáng long lanh của nàng có một mảng hoang mang, hắn khẳng định rằng nàng thật sự không hiểu rõ.

Đằng hắng cổ họng, Khuất Dận Kỳ nghiêm trang nói: “Ý của bài thơ này muốn nói, có hai người, bọn họ có mối thù không đội trời chung, luôn tìm điểm yếu của đối phương để tấn công lẫn nhau, nếu như tuổi thọ của bọn họ quá dài, liền nguyền rủa , mãi cho đến khi núi mòn, nước sông đều cạn kiệt, sấm vang vào mùa đông, mưa tuyết vào mùa hè, trời đất đều hợp làm một, vẫn dứt khoát phải so đao đến cùng……”

“Oa, có thù hận đáng sợ như vậy sao?” Nô Nhi nghe xong liền sửng sốt.

“Nàng tin là thật ư?” Khuất Dận Kỳ tuôn ra một tràng cười to, nếu không phải hắn ôm chặt thắt lưng Nô Nhi, nàng ắt hẳn đã bị rung động mà ngã từ ghế dựa xuống rồi.

“Nếu không thì là gì?” Nàng thấy theo mặt chữ thì giải thích của hắn thật sự rất hợp lý nha!

“Đó là một thủ thơ gần giống như thơ tình thề non hẹn biển, tiểu ngu ngốc!”

“Khác nhiều như vậy ư?”

“Thật ra là cùng một loại mà có hai nghĩa.” Hắn đột nhiên nói. “Sau khi đối phương trở thành người nàng một lòng một dạ trao tình cảm chân thành rồi, hắn chẳng phải sẽ trở thành điểm yếu trí mạng nhất của nàng sao? Nếu hắn muốn làm nàng đau lòng, đó là chuyện dễ như trở bàn tay. Mặc kệ là tình hay là thù, cũng nhất định dây dưa ngươi chết ta sống, mãi đến cuối sinh mệnh.”

Chính như tình cảnh của Nô Nhi giờ phút này, sau khi nàng có tâm tình như trên thủ thơ này xong, thì đó cũng là bắt đầu thống khổ không bờ bến. Nô Nhi nghe mà hiểu lờ mờ. Vì sao nàng lại cảm thấy, hắn như là đang khuyến cáo nàng, đừng bỏ ra nhiều quá, tránh để bị tổn thương vậy?

Đúng thế! Vì sao?

Khuất Dận Kỳ cũng tự hỏi.

Đó không phải mục đích của hắn ư? Vì sao trước khi hắn tổn thương người, còn hảo tâm muốn nàng nên sớm phòng bị, không đành lòng tổn thương nàng quá sâu?

Hắn cho tới bây giờ cũng không phải một người hiểu được từ ‘nương tay’, thế mà trong lúc không để ý, lại có rất nhiều cảm xúc không thể lý giải đối với nàng, hắn rốt cuộc là làm sao vậy?

“Tôi nghe không hiểu lắm……” Nàng cúi đầu nói ra nghi vấn. Kia chỉ là một thủ thơ rất đơn thuần, không phải sao? Nhưng vẻ mặt của hắn lại cực kỳ phức tạp, nàng một chút cũng không hiểu.

“Nói cho ta biết, Nô Nhi. Nàng có yêu ta không?” Khuất Dận Kỳ cầm lấy quyển sách trên tay nàng, để nàng tựa vào bờ ngực hắn, hai người ngả vào nhau.

“Yêu?” Đó là chữ chưa từng xuất hiện trong sinh mệnh nàng, Nô Nhi cảm thấy khó hiểu. “Có giống nghĩa với thích không?”

“Không giống nhau. Thích, có thể cùng lúc không chỉ có một đối tượng, còn yêu, lại là cố chấp cùng một lòng một dạ không thay đổi, đó là một loại tình cảm ở mức cao nhất, tình cảm đó kéo dài trọn đời trọn kiếp.”

“Tôi hiểu rồi, cũng giống như tôi đối với người thôi!” Nghe xong giải thích của hắn, Nô Nhi lộ ra nụ cười hồn nhiên vui vẻ.

Biểu đạt tình cảm thẳng thắn trực tiếp biết bao, nàng thậm chí chưa từng nói ra một chữ ‘yêu’, lại vẫn làm hắn — cảm động.

Khuất Dận Kỳ xoa khuôn mặt mềm mại, lệch người liếm mút vành tai xinh xắn tinh tế của nàng. “Ta muốn nàng nói ra, thật nghiêm túc mà nói một lần.”

“Tôi rất yêu, rất yêu người!” Nàng ngẩng đầu nhìn hắn. “Người cũng vậy chứ?” Nàng còn nhớ hắn từng nói thích nàng, cũng là cái loại thích ở mức cao nhất này sao?

Khuất Dận Kỳ tránh né không đáp, cẩn thận liếm hôn gáy tuyết trắng, dừng ở cánh tay mảnh mai, theo đường cong tỉ mỉ chuyển động lên trên, cầm lấy khối mềm mại đẫy đà trước ngực.

Nhận ra chuyện hắn đang làm, Nô Nhi khẽ thở gấp một tiếng. “Thiếu gia……”

“Suỵt, đừng nói, chỉ cần cảm nhận.” Tay to của hắn dò xét đi vào bên trong vạt áo hỗn độn của nàng, cách áo giữa, xoa nhẹ bộ ngực sữa mềm mại trắng trẻo.

Nhưng mà…… thật kỳ lạ.

Có điều, Nô Nhi cuối cùng vẫn không thể nói ra khỏi miệng, bởi vì mê loạn đã thay thế tất cả tri giác.

Càng lúc càng điên cuồng trêu đùa, trong cơ thể nàng sinh ra một luồng thủy triều xa lạ, ngoại trừ tựa vào hắn, nàng cũng không còn có thể suy nghĩ được gì.

Xúc cảm tốt đẹp như thế…… Ông trời! Khuất Dận Kỳ thật không dám tin tưởng, chỉ là chạm vào nàng, hôn nàng như vậy, hắn liền gần như sắp mất hồn.

Nàng có một thân thể vô cùng tốt, đây là chuyện hắn đã sớm biết, da thịt mềm mịn như nước, tựa như một khối ngọc xinh đẹp ấm áp, trắng trong óng ánh, đặc biệt có thể làm nam nhân mất hồn.

Không vì diễn kịch, không vì đoạt lấy, trong phút chốc, hắn mãnh liệt khát vọng một nữ tử –

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.