Luyến Nô

Chương 7



Bốn tháng sau.

Ánh chiều tà giăng khắp phía chân trời, mềm mại vương trên tầng mây, lại có một dạng thú vị khác.

Cả người Nô Nhi được vầng sáng ấm áp vây xung quanh, ánh mắt sâu lắng nhìn về phương xa, dừng ở một không gian hư vô ai cũng không tới được.

Hắn — có khỏe không?

Bất cứ lúc nào nàng cũng luôn nhớ thương hắn, không một khắc nào là quên.

Thật ngốc, nàng cũng biết vậy. Chỉ là, lòng bận tâm đến hắn, xua thế nào cũng không đi, chém cũng không đứt. Nàng muốn hắn sống tốt, như vậy, ở phương xa nàng mới có thể an tâm.

Vì thế nàng đã rất thành kính cầu phúc cho hắn, chỉ mong hắn tươi cười nhiều hơn một chút, sầu bi ít đi một chút, ấn đường đừng luôn nhăn lại, đừng luôn không cho bất kỳ ai tới gần trái tim của hắn…… Nàng hiểu được hắn thực chất không vui vẻ gì. Mãi sau, nàng mới nhìn thấu tâm hồn của hắn, đó là một trái tim bao quanh bởi cô quạnh, dùng từng tầng lạnh giá để ngụy trang cho mình, do vậy nàng không hận hắn, cũng chưa từng nghĩ tới muốn hận hắn.

Lâm Uy Vương gia nói, hắn đang tìm nàng, hơn nữa tìm rất cực khổ.

Lời nói này, làm cho cõi lòng rất vất vả mới bình ổn được như mặt hồ của nàng, lại một lần nữa nổi lên một chút gợn sóng.

Nàng thật không hiểu, là hắn không cần nàng mà! Vậy, hắn còn tìm nàng làm cái gì? Nàng cho rằng, có nàng hay không, với hắn mà nói cũng không hề khác nhau, không phải vậy sao?

Lắc đầu, Nô Nhi cố gắng ngừng suy nghĩ lung tung.

Bây giờ, những đáp án đó đối với nàng còn có giá trị gì nữa? Những chuyện đó đã sớm là quá khứ, không phải nàng đã thuyết phục chính mình, để mọi chuyện trở thành hồi ức rồi sao? Chẳng lẽ, còn muốn tự mình đa tình thêm lần nữa, khiến chính mình rơi lại vào vực sâu thống khổ buồn đau nữa sao?

Không nên nghĩa đến hắn nữa! Nàng thì thào tự nhủ.

“Nô Nhi –” Tiếng kêu khẽ từ bên người truyền đến.

Thoáng cái đã từ trong suy nghĩ mê ly trở lại hiện thực, Nô Nhi có chút hoảng hốt nâng mắt, sững sờ hồi lâu, mới nghĩ phải đáp lại. “Tiểu thư.”

“Nghĩ gì vậy?” Tống Hương Li thật sự rất không muốn hỏi, nhưng lại không khống chế được chính mình.

Từ mấy ngày trước, sau khi Chu Huyền Lệ tới đây, Nô Nhi liền tỏ ra mất hồn mất vía, nàng vẫn tự nhủ với mình là đừng để ý, nhưng mà…… “Nô Nhi suy nghĩ lời nói của Lâm Uy Vương gia mấy hôm trước.” Nô Nhi thật thà đáp.

Nàng sẽ không giấu diếm tiểu thư chuyện gì, không chỉ vì tiểu thư là ân nhân cứu mạng của nàng, mà còn vì tiểu thư đã cho nàng sự quan tâm thật lòng đầu tiên trong đời.

Sau khi rời khỏi Khuất Dận Kỳ, nàng mờ mịt không biết đi đường nào, không một xu dính túi, lại họa vô đơn chí, bị một đám du côn ác ý đùa giỡn, nên sau khi nàng vì kháng cự mà hao hết tất cả sức lực, lúc đang lẩn trốn khỏi móng vuốt sói, người cũng mang vết thương, thể lực không chống chọi được nữa đã hôn mê bất tỉnh.

May mắn vừa lúc tiểu thư đi ngang qua kịp thời cứu nàng, nếu không, dù nàng có chết ở nơi đó cũng không có người nào liếc mắt nhìn một cái.

Phần ân tình này, khiến nàng cam tâm làm tỳ làm nô, cả đời hầu hạ tiểu thư – mặc dù tiểu thư vẫn luôn nhấn mạnh bảo xem nàng là muội tử.

“Ta biết mà.” Tống Hương Li bực mình hừ hừ mà nói.

“Biết gì ạ?” Nô Nhi khó hiểu hỏi lại.

“Tên kia không có ý tốt gì đâu!” Nàng không chút nghĩ ngợi mắng.

Đáng giận! Tên quỷ háo sắc Chu Huyền Lệ kia rốt cuộc đã nói gì với Nô Nhi rồi! Nói lời ngon tiếng ngọt đến ngay cả Nô Nhi đã nhiều lần trải qua tang thương cũng không chống đỡ nổi.

“Sao vậy được chứ? Muội cảm thấy Lâm Uy Vương gia rất tốt.”

“Muội không cần nói tốt cho hắn trước mặt ta, tên đó nói nhân cách không có nhân cách, người ta phong lưu còn hắn hạ lưu, cứ thấy hoa là hái, giống như một ngày không dính đến nữ nhân sẽ chết ngay vậy, muội thử nói đi, người như thế làm sao mà tốt được?”

Nô Nhi hơi kinh ngạc há mồm nhìn nàng, lúc lâu sau mới khẽ cười thành tiếng. “Tiểu thư đang ghen sao?”

“Ta…… ghen?” Tống Hương Li thiếu chút nữa đã bị nước miếng của mình sặc chết, “Miệng tên kia luôn nói linh tinh, muội cũng muốn học theo hắn có phải không?”

Nô Nhi không nhịn được lắc đầu. Tiểu thư chính là sĩ diện chết đi được.

Nàng thở dài. “Đừng hiểu lầm người ta mà, Lâm Uy Vương gia đối với người là toàn tâm toàn ý, muội lại không có dung mạo xinh đẹp như tiểu thư, ngài ấy làm sao coi trọng muội được chứ!”

“Sao lại tự xem nhẹ mình nữa rồi? Ta thấy muội rất tốt, tất cả những tên không biết quý trọng muội đều là kẻ ngốc!”

“Thật sao?” Nô Nhi cười khổ. “Nếu thật sự là vậy, thì vì sao thiếu gia lại chán ghét mà vứt bỏ muội?”

“Kêu những tên nam nhân thối nát đó đi chết hết đi!” Sự tức giận của Tống Hương Li là nhằm vào Chu Huyền Lệ và Khuất Dận Kỳ.

Xem ra bình dấm chua của tiểu thư không chỉ lớn, mà còn đáng sợ nữa.

“Tiểu thư, muội cùng Lâm Uy Vương gia thật sự không có gì đâu, ngài ấy chỉ là chuyển lời cho muội rằng thiếu gia đang tìm muội mà thôi.”

“Làm sao có thể? Tên bạc tình lang phải nên xuống địa ngục kia cũng sẽ có lúc lương tâm trỗi dậy ư?”

“Muội cũng không biết nữa.” Nô Nhi ưu sầu thở dài.

Tống Hương Li vừa nghe, vẻ mặt cũng nghiêm túc lên. “Vậy muội định làm thê nào?”

“Muội sẽ không gặp lại hắn nữa.”

“Ta tán thành.” Tống Hương Li phụ họa. Nếu lại để cho Nô Nhi trở lại bên cạnh tên động vật máu lạnh không tim không phổi kia, không biết hắn còn tra tấn muội ấy như thế nào!

Nhớ lại lúc trước khi cứu Nô Nhi trở về, muội ấy mang một bộ dáng mất hết sức sống lại làm cho Tống Hương Li muốn hung hăng băm tên đầu sỏ đã tổn thương Nô Nhi thiện lương hiểu lòng người thành như vậy.

May mà — Tầm mắt của nàng, dời về phía bụng hơi nhô lên của Nô Nhi.

May mà có đứa bé này, nó đã khiến cho Nô Nhi có dũng khí tiếp tục sống, thấy nàng ấy nghiêm túc đối đãi với tất cả những gì Khuất Dận Kỳ ban tặng cho mình như vậy, Tống Hương Li vô cùng xúc động.

Nói cho cùng, Nô Nhi vẫn là đang vì thiếu gia của muội ấy mà sống, Tống Hương Li chưa từng gặp qua nữ hài ngốc nghếch như vậy.

Cảnh trong mơ dần tối lại không thể giữ được, Khuất Dận Kỳ đột nhiên mở mắt!

Vắng lặng trống trải, vẫn gắt gao vây chặt lấy hắn như trước.

Theo bản năng, hắn lấy tay sờ chỗ trống bên cạnh.

Vẫn chỉ có một mình hắn sao? Hắn tràn ra nụ cười khổ sở.

Phải rồi! Sao lại quên mất chứ? Nữ tử dùng tình cảm dịu dàng thuần khiết, chân thành tha thiết không hối hận đợi hắn, đã sớm đi xa rồi — không thể ở lại trên giường không có nàng nữa, Khuất Dận Kỳ choàng áo đứng dậy, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ vẫn u tối.

Vì sao phải tới khi mất đi, mới biết quý trọng?

Đã từng, hắn ác độc, tùy tiện chà đạp chân tình của nàng, luôn cho rằng bất kỳ ai cũng không ảnh hưởng đến hắn được, cũng cho rằng hắn có thể không quan tâm đến cái gì cả. Nữ tử vì hắn mà mê muội đến chết, nàng không phải là đầu tiên, cho nên dù biết rõ nàng si mê tuyệt đối, yêu hắn khắc cốt ghi tâm như vậy, hắn cũng không xem ra gì.

Mãi cho đến khi…… đúng vậy, mãi cho đến khi hắn ý thức được, hắn đã thật sự mất đi nàng, lòng hoảng hốt, nhưng lại mờ mịt đến không biết làm thế nào.

Ánh mắt sâu thẳm, lại một lần nữa liếc về trang giấy được chặn lại trên mặt bàn, năm ngón tay cực kỳ nhẹ nhàng chậm chạp vuốt ve nét chữ bên trên.

Đây là thứ ngày đó nàng để lại, đáng lẽ khi đó, hắn nên từ dáng vẻ khác thường của nàng mà phát giác ra sự không bình thường mới phải, vậy mà hắn lại cố ý phớt lờ.

Bên trên, viết một bài thơ — một bài thơ làm cho hắn lo lắng!

‘Thượng tà! Ngã dục dữ quân tương tri……’ Thật ngốc quá! Hắn đã đối xử với nàng như thế, nàng vẫn còn ngốc nghếch nhớ kỹ ‘dữ quân tương tri’ làm gì! (bài này cũng có chú thích ở các chương trước rồi ^^!)

Ngoài tờ này, còn những tờ khác bên trên rõ rệt viết tên của hắn, từng tờ lại từng tờ…… Chữ không xem là đẹp, nhưng lại nắn nót đủ để làm hắn nhận ra, nàng đã chăm chỉ tập luyện đến mức nào, viết…… Ngày đó, nàng muốn đến nói với hắn, nàng đã viết được tên hắn rồi sao?

Nha đầu này! Nàng sẽ không thể ít ngốc nghếch đi một chút sao? Biết rõ hắn sẽ dè bỉu, sao còn muốn dâng lên chân tình mặc hắn chà đạp như vậy? Nàng…… Nàng thật sự…… ngu ngốc đến khiến hắn tức giận mà!

Khi đó, hắn từng tức giận mà muốn vò nát nó không chỉ một lần, cho rằng chỉ cần như vậy, thì những chua xót khổ sở vương vấn trong lòng cũng có thể một mạch vò nát theo. Nhưng mà…… Thở dài, hắn cuối cùng vẫn là giữ lại nó.

Nô Nhi à! Rốt cuộc nàng đang ở đâu?

Bốn tháng, nàng mất hút không tin tức, hắn thậm chí không thể biết được, lúc này nàng có mạnh khỏe hay không, có — từng nghĩ tới hắn hay không.

Hắn cũng muốn quẳng đi thứ cảm xúc phiền lòng này, nhưng tình cảm không phải do mình, đến nay, hắn vẫn nhớ kỹ cảm giác chạm vào nàng, phát cuồng nhớ nhung mỗi một tấc hương thơm thấm đậm ngọt ngào của nàng…… Hắn khát vọng nàng! Khát vọng sự vây quanh ấm áp của nàng, ngoại trừ nàng, còn ai có thể mang đến cho hắn cảm thụ điên cuồng như vậy?

Tiểu nha đầu đáng giận này, làm lòng hắn trở nên rối loạn như vậy, sau đó lại muốn phất ống tay áo rời đi sao?

Đừng hòng! Nàng là nữ nhân của hắn, đời này cũng đừng mong trốn khỏi hắn, lên thiên đình hay xuống địa ngục, hắn không tìm được nàng thì không bỏ qua, nhất định!

※※※

“Nô Nhi, muội đi đâu thế?” Tống Hương Li tò mò nhìn Nô Nhi ‘trang phục chỉnh tề’.

“Muội đến Phổ Ninh Tự dâng hương.” Nô Nhi vừa nói, vừa lấy vải mỏng che mặt.

Nàng sẽ không vì dung mạo của bản thân mà tự ti, nhưng thường xuyên rước lấy ánh mắt khác thường của người khác, vả lại còn ác ý đùa giỡn, chuyện như vậy gặp nhiều rồi, nàng chỉ có thể cố hết khả năng tránh đi tình huống đó.

“Cầu khẩn mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an sao?” Tống Hương Li trêu ghẹo hỏi.

“Nô Nhi chỉ là một tiểu nữ tử, không có tấm lòng cao cả đó.” Tiếp theo, Nô Nhi mang ánh mắt cười liếc nhìn Tống Hương Li một cái. “Muội là đi cầu Bồ Tát phù hộ, để tiểu thư cùng Vương gia sớm thành cây liền cành.”

Khuôn mặt cười của Tống Hương Li hơi méo mó, không cam lòng yếu thế trả lời: “Muội bớt giả vờ đi. Ta thấy muội là vì ‘người nào đó’ thắp hương bái Phật, nguyện giảm phúc của mình để đổi lại cho hắn cả đời bình an suôn sẻ thì có. Hừ! Ta làm sao quan trọng bằng thiếu gia tâm can của muội được!”

“Tiểu thư!” Nô Nhi lúng tung hô khẽ.

Nếu biết rồi, cần gì phải nói toạc ra chứ? Ở một nơi lặng lẽ cầu phúc cho hắn, đã là điều duy nhất nàng có thể làm được.

“Bỏ đi! Bỏ đi! Ta không nói nữa. Muội mau đi đi! Đi đường cẩn thận.”

“Đa tạ tiểu thư.”

Đi được hai bước, Tống Hương Li bỗng gọi nàng lại, nhìn bụng mang thai hơn năm tháng của nàng, lo lắng nói: “Ta vẫn thấy không ổn, để ta đi cùng muội tốt hơn.”

“Một lát nữa Vương gia sẽ đến đó nha!” Nô Nhi thong thả nói một câu.

“A?” Quả nhiên, Tống Hương Li chần chờ .

“Thế nào, bây giờ không nỡ bỏ đi nữa rồi sao?”

“Nha đầu xấu xa, muội dám cười nhạo ta à!”

Nô Nhi hiểu ý cười. “Nô Nhi không dám. Tiểu thư vẫn là ở nhà đi, mình muội đi cũng được rồi.”

Loại tâm trạng chờ mong được gặp người trong lòng này, nàng làm sao lại không hiểu? Nàng thật tình hy vọng tiểu thư cùng Lâm Uy Vương gia có thể có kết quả tốt, đừng giống như nàng……

※※※

Vừa đến Phổ Ninh Tự, Nô Nhi liền phát hiện ra mình đã đến nhầm lúc.

Vào mỗi ngày mười lăm, với Phổ Ninh Tự có tiếng là linh nghiệm này, ngày thường đã hương khói cường thịnh, hôm nay lại càng biển người đông nghịt.

Nàng khẽ nhíu đôi mi thanh tú, một lúc không để ý, bị người qua lại vội vã đụng phải, không giữ được thăng bằng liền bị ngã vào một bờ ngực rộng lớn ấm áp.

Trong kinh hoảng, Nô Nhi ý thức được đây là bờ ngực của một nam tử.

Bay tay to ấm áp giữ đôi vai gầy lại, ổn định thân thể nàng. “Cẩn thận một chút.”

Trong nháy mắt đụng phải nhau, Khuất Dận Kỳ đã phát hiện ra nàng là một người có thai, chỉ là, nàng lại làm dấy lên cảm xúc khác thường không biết tên trong hắn.

Tiếng nói trầm thấp trong trẻo, quá mức giống hắn trong mộng lúc đêm khuya, quanh quẩn trong tâm trí nàng…… đến cả bờ ngực dày rộng này, cũng là quen thuộc như vậy…… Trời ạ! Nàng thế mà lại thời khắc nào cũng có thể nhớ tới hắn!

“Xin lỗi.” Nô Nhi vội vàng nói xong, liền bước nhanh rời khỏi, tâm loạn đến thậm chí chưa từng liếc nhìn hắn một cái.

Nhìn hai tay trống rỗng, ấn đường Khuất Dận Kỳ nhăn lại, như có chút đăm chiêu nhìn bóng hình gầy gò yểu điệu đã đi xa kia.

Vô cùng giống như đã từng quen biết… xúc cảm tâm linh rung động dưới tay, thân thể mềm mại trùng khớp, cùng với hương thơm không thể nhận lầm kia…… Trên đời này, ngoại trừ ‘nàng’ ra, còn có người thứ hai sao?

Người ngạo mạn như hắn, luôn luôn không tin vào thần linh, hôm nay thấy ngôi miếu thờ này hương khói cường thịnh, mới ôm tâm tính định thử vào một lần, không biết Phổ Ninh Tự cực kỳ linh nghiệm trong lời đồn, có thể giúp hắn tìm được tiểu nữ nhân hắn ngày đêm điên cuồng nhung nhớ hay không.

Không ngờ rằng…… Bồ Tát thực sự linh nghiệm như vậy? Hắn ngay cả một nén hương vẫn còn chưa thắp đấy! [NV: chùa này linh quá, có thật chắc ta cũng bay tới =]]]

Nhếch lên nụ cười tà, Khuất Dận Kỳ cất bước đuổi theo.

Lòng tràn đầy thành kính đem sinh lễ cùng hoa quả đặt từng thứ lên bàn, Nô Nhi châm ba nén hương, quỳ xuống trước bệ thờ, nhắm mắt lại, dùng dáng vẻ cực kỳ chú tâm cung kính, chân thành cầu nguyện.

Đáng khen tiểu nữ nhân có tấm lòng.

Khuất Dận Kỳ mang ý cười, càng thêm hứng thú quan sát nàng.

Mặc dù không nhìn thấy mặt của nàng, nhưng vẫn có thể tưởng tượng, đó tuyệt đối là khuôn mặt nghiêm túc thành kính không thể xâm phạm. Hắn ngạo mạn đến thậm chí không để thần linh vào trong mắt, nhưng còn nàng lại biểu hiện giống như khắp thiên hạ không có việc nào quan trọng hơn, phảng phất như chỉ cần nàng toàn tâm toàn ý khẩn cầu, thần linh sẽ phù hộ cho mong muốn của nàng…… trong trí nhớ của hắn, chỉ có một nữ tử ngớ ngẩn khiến người ta quý mến như vậy.

Khuất Dận Kỳ không tiếng động dời bước đi đến, đôi tròng đen chợt xẹt qua một tia không có ý tốt. Hắn cũng quỳ xuống trước phật, hơn nữa còn quỳ sát vào nàng, rất gần, còn khéo léo không tiếp xúc tứ chi một chút nào.

Nô Nhi hoàn toàn không biết, vẫn toàn tâm toàn ý thay người trong lòng tưởng rằng đã xa tận cuối trời kia mà cầu nguyện, mong hắn không họa không tai, bình an thuận lợi tới đầu bạc.

Bái lạy thêm ba cái, nàng mới mở mắt ra, đứng dậy muốn cắm hương lên, bỗng nhiên cảm thấy một góc váy không biết bị cái gì vướng vào, nàng cúi đầu nhìn xem nguyên nhân, mới phát hiện, thì ra làn váy của nàng bị một nam tử đè ở dưới gối.

Hơi lúng túng đỏ mặt, nàng khẽ gọi: “Công tử –”

Khuất Dận Kỳ cũng không chút nào để ý đến nàng, bày ra một thái độ so với nàng còn ‘chú tâm’ hơn, toàn tâm toàn ý ‘cầu khẩn thần linh’.

Nô Nhi không còn cách nào, đành phải tăng thêm âm lượng gọi lần nữa: “Công tử!”

“Bồ Tát ơi Bồ Tát! Tín đồ Khuất Dận Kỳ, năm nay ba mươi mốt tuổi, gia đại nghiệp đại (nhà lớn sự nghiệp lớn), tài cán bất phàm, bộ dạng lại tuấn mỹ hơn người, vượt cả Phan An, vô cùng xuất sắc, quả thực chính là nhân trung long phượng (rồng phượng trong loài người) trăm năm khó gặp, bao nhiêu khuê nữ chen lấn vỡ đầu muốn gả cho con……” [NV: *ôm bụng cười lăn lộn*, anh ấy tự tin quá, không biết nói gì hơn =]]]

Ở đâu lại có người không biết xấu hổ như vậy?

Nhưng, đó cũng không phải nguyên nhân khiến Nô Nhi chú ý, mà là – ba chữ ‘Khuất Dận Kỳ’, tựa như một tiếng sét cực lớn đánh vào trong đầu, nàng khiếp sợ ngẩng đầu nhìn lại!

Trời ạ! Là hắn, thật sự là hắn! Khuôn mặt xuất chúng tuấn tú tuyệt trần kia, sớm đã khắc sâu trong tim Nô Nhi, nàng đến chết cũng không quên được!

Ngay lúc nàng bị việc ngoài ý muốn xảy ra bất ngờ này làm chấn động đến quên cả hít thở, thì âm thanh nhẹ nhàng vẫn như cũ không gián đoạn thổi qua bên tai — “Thế nhưng con rất rối rắm! Người hoàn mỹ giống như con đây, đương nhiên muốn tìm một nữ nhân cũng bất phàm tương tự, nhưng vấn đề là, trong thiên hạ, có người nữ nhân nào xứng đôi được với con đây? Có phải rất hao tâm tổn trí hay không? Ài! Thì ra làm một người quá xuất sắc cũng là một chuyện phiền toái.” Thở dài một cái, hắn lại tiếp tục nói: “Có điều nói đi phải nói lại, nếu ngay cả anh tài ngất trời như con đây cũng không lấy được thê tử, vậy không phải rất không có thiên lý sao? Bồ Tát ơi Bồ Tát! Không phải ngài có thể giải được tất cả những nghi vấn phức tạp sao? Xin hãy đưa một giai nhân thông minh trí tuệ đến cho con có được không? Không nói lời nào sao? Vậy con xem như ngài đã bằng lòng rồi nha! Vô cùng cảm kích! Vô cùng cảm kích!”

Hắn làm gì vậy, ngay cả trước mặt Bồ Tát cũng dám nói năng xằng xiên, không sợ mạo phạm thần linh ư.

Nô Nhi càng nghe, đôi mày nhỏ xinh đẹp càng nhíu chặt.

“Thiếu — Công tử!” Nàng thở dài, kêu to gấp đôi, sợ bị hắn nhận ra được, giọng nói còn cố ý đè thấp một chút.

Khuất Dận Kỳ như là ‘đột nhiên’ phát hiện ra sự tồn tại của nàng, vẻ mặt bất ngờ hỏi: “Hả? Cô nương đang nói chuyện với ta sao?”

“Phải. Ta là –”

“Cô nương không cần câu dẫn ta, ta là một chính nhân quân tử đấy.” Hắn nói đến chính khí lẫm liệt.

“Tôi — câu dẫn công tử?” Nô Nhi mang vẻ mặt kinh ngạc.

“Bằng không sao cô nương lại dựa sát vào ta như vậy?”

Nói bậy, nàng nào có! Rõ ràng là tự hắn dựa sát vào, sao hắn có thể vừa ăn cướp vừa la làng như thế chứ?

“Được! Được! Được! Xem như lỗi của tôi, phiền công tử –”

“Vậy cô nương phải xin lỗi.”

Còn…… xin lỗi nữa sao?

Cái này thật sự hơi quá đáng rồi nha!

Nô Nhi bất đắc dĩ hít một hơi thật dài — “Được, tôi xin lỗi, mong công tử đừng so đo với tiểu nữ tử.” Bây giờ đây nàng chỉ cầu thoát thân, không muốn vướng mắc không rõ với hắn nữa, nàng chỉ sợ nói thêm một câu sẽ làm cho hắn nhìn ra điểm đáng nghi.

Nhưng mà, người dễ dàng sẽ bị người ta bắt nạt!

“Ta không nhận.” Người này được một tấc lại muốn tiến một thước, không hiểu được đạo lý gọi là ‘người ta ai cũng biết cảm thấy thẹn’ chút nào, còn hùng hồn nói: “Cô cũng đã thừa nhận là cô có ý câu dẫn ta, ta đây danh tiết bị tổn hại đồng thời tâm hồn bị ám ảnh làm sao bây giờ?”

Cái gì mà làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn bắt nàng bị câu dẫn lại sao? Nô Nhi nghe mà thấy hoa mắt.

“Công tử đừng làm khó dễ tôi nữa.” Nàng đã không biết phải làm sao cho đúng, đối mặt với hắn, nàng luôn luôn không có cách nào, từ ngày đầu quen biết đến nay, vẫn luôn là như thế.

Khuất Dận Kỳ đột nhiên im lặng, Nô Nhi một chút cũng không dám trông cậy vào lương tâm hắn sẽ trỗi dậy mà biết tự kiểm điểm, vì thế nghi hoặc ngẩng đầu lên, vừa vặn đón lấy ánh mắt thăm dò đánh giá của hắn.

Tim nàng bỗng chốc nhảy lên!

“Công…… công tử nhìn cái gì?” Âm điệu của Nô Nhi có chút bất ổn. Hắn sẽ không phải…… phát giác ra cái gì đó chứ?

“Ta đang nghĩ……” Hắn như treo người ta lên cao mà ngừng một lát, lại giống như nghiên cứu mà nhìn nàng thêm vài lần.

“Nghĩ cái gì?” Nàng yết ớt tiếp lời, gần như không có dũng khí mà hỏi.

“Nghĩ cô nương nhất định là giai nhân xinh đẹp mà Bồ Tát đã đưa đến cho ta rồi!” Khuất Dận Kỳ nở nụ cười, vui vẻ nói ra kết luận.

Nghe vậy, Nô Nhi thiếu chút nữa ngất xỉu!

Nàng còn tưởng rằng hắn…… nghĩ cái gì chứ? Hắn cho tới bây giờ cũng chưa để nàng ở trong lòng, thì làm sao có thể nhận ra nàng được? Có lẽ…… Có lẽ hắn đã sớm quên trên đời này còn có một nữ tử khờ dại gọi là Nô Nhi rồi.

Thu xót xa dâng lên đột ngột lại, nàng cố gắng vực dậy tinh thần. “Công tử đừng nói đùa nữa.”

“Ai nói đùa chứ? Ta là rất nghiêm túc.” Khuất Dận Kỳ nói. Giọng điệu kia, thật sự là nghiêm túc.

Lời nói ít ỏi, lại vô cớ làm lòng bình tĩnh như mặt hồ của nàng nổi lên một chút gợn sóng, Nô Nhi tâm hoảng ý loạn, muốn thoát khỏi, nhưng lại không thể như mong muốn — “Phiền toái công tử nâng chân quý lên.” Không muốn nghe hắn nói bậy bạ tiếp nữa, nàng nói ra dự định ngay từ đầu của mình.

Ai ngờ — “Tại sao ta phải nâng?” Vẻ mặt Khuất Dận Kỳ vô cùng kiêu ngạo.

“Công tử –” Nàng bực mình khẽ cắn môi dưới, khó xử đứng tại chỗ.

Thật ra, nàng có thể cao giọng hô lên, nói hắn có ý đồ đùa giỡn nàng, thì sẽ dễ dàng thoát thân, thế nhưng…… Sao nàng nhẫn tâm đối xử với hắn như vậy được?

Xuyên qua tầng vải mỏng, hắn dường như cũng cảm nhận được thần vận điềm đạm đáng yêu của nàng, hơn nữa bọn họ đã dẫn tới sự chú ý của không ít người, hắn lúc này mới không cam nguyện lắm mà dời chân — ở trước mặt thần phật liếc mắt đưa tình luôn khiến người khác chỉ trích! Hắn thì không hề gì, nhưng tiểu nữ nhân của hắn sẽ không chịu nổi việc này.

Vừa có được tự do, Nô Nhi lập tức đứng dậy cầm hương trong tay cắm vào lư hương, sau đó liền vội vội vàng vàng chạy ra khu vườn phía sau.

Khuất Dận Kỳ mở miệng muốn nói, cuối cùng vẫn là không nói gì mà lặng lẽ đi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.