Luyến Nô

Chương 8



“Cô nương.” Khuất Dận Kỳ bỗng không tiếng động xuất hiện bên cạnh nàng.

“Công – công tử lại đi theo làm gì vậy!” Nô Nhi lùi lại một bước, buồn bực hỏi.

Khuất Dận Kỳ nhún nhún vai, lơ đãng nhìn vườn sau vắng vẻ.

Tốt quá! Không có người nào, đúng là một địa điểm tốt để dốc bầu tâm sự sau khi cách biệt gặp lại, vừa vặn có thể ‘tha hồ phát huy’, tiểu nữ nhân của hắn thật sự rất biết chọn chỗ.

“Chúng ta vẫn còn chưa nói rõ ràng, sao cô nương có thể vứt bỏ ta vậy chứ.” Khuất Dận Kỳ nói, giọng điệu kia cực kỳ giống oán phụ bị vứt bỏ.

“Chúng ta nào có chuyện gì để nói?” Giọng điệu của Nô Nhi tỏ vẻ không cho là đúng.

“Làm sao không có được? Cô nương là thiếu nữ xinh đẹp Bồ Tát đã ban tặng cho ta, cô nương quên rồi sao?”

“Ai…… ai là thiếu nữ xinh đẹp của công tử?” Nô Nhi lắp bắp.

“Cô nương chứ ai!” Hắn trả lời như lẽ đương nhiên.

Trong lòng Nô Nhi chua xót đau khổ.

Hắn vẫn không thay đổi sao? Thấy nữ nhân thì đều thích đùa một phen, nhìn người khác vì hắn mà ý loạn tình mê, sau đó mới cảm thấy vừa lòng?

“Mong công tử tự trọng!” Trừ câu này ra, nàng không biết nàng còn có thể trả lời lại như thế nào nữa.

“Ta rất tự trọng nha! Xem đi, ngay cả một ngón tay của cô nương ta cũng chưa đụng tới, nếu là trước kia, ta đã sớm trực tiếp kéo cô nương lên giường rồi.” Ham muốn đã nhịn hơn bốn tháng, tuyệt đối phải bắt nàng chịu! [NV: ca ca này vô lý quá, tự làm tự chịu còn đổ cho người ta~~~]

Lời nói của hắn làm cho sắc mặt Nô Nhi lúc đỏ lúc trắng.

Lời nói này mà gọi là ‘tự trọng’ đó sao? Vậy mà hắn vẫn còn mặt mũi nói mình là ‘chính nhân quân tử’!

“Ngươi…… không được làm bậy……” Nàng theo bản năng lùi một bước. Không có cách nào, quá hiểu tính tình của hắn, hơn nữa hắn nói ra những lời này…… Nàng rất khó không phản ứng như vậy.

Nhưng, Khuất Dận Kỳ chỉ là vô tội chớp mắt mấy cái. “Ta vẫn chưa làm gì mà cô nương đã chờ mong vậy ư? Nếu đã như vậy –” Hắn ‘thuận theo ý dân’ sải bước đến gần nàng — “Không được!” Nô Nhi sợ hãi kêu lên một tiếng, lập tức nhảy ra.

“Nàng cẩn thận một chút!” Hắn buột miệng thốt lên, đưa tay ôm lấy nàng.

Nàng không muốn sống nữa ư! Đang mang thai trong người mà còn dám nông nổi như vậy.

Nô Nhi kinh ngạc nhìn hắn.

Là nhìn lầm ư? Sao nàng lại cảm thấy — hắn dường như rất khẩn trương vậy? Đó có được xem là quan tâm không?

Giờ khắc này, nàng đột nhiên có cảm giác rất kỳ quái, không phải là hắn đã sớm nhận ra nàng rồi đó chứ?

Ngay lập tức, Nô Nhi lại lắc đầu mắng chính mình ngu ngốc. Trên mặt nàng có che khăn, làm sao hắn có thể nhận ra được?

Đẩy hắn ra, nàng liên tục lùi vài bước, cách ra một cự li an toàn, làm cho đầu óc mình có thể giữ tỉnh táo một chút.

Khuất Dận Kỳ cũng không ngăn cản hành động của nàng, nhưng con ngươi đen của hắn lại không hề chớp mắt mà nhìn nàng, sau đó nói ra lời làm người ta kinh ngạc — “Ta đã quyết định rồi, ta muốn lấy nàng!”

Hắn lớn tiếng tuyên bố, lại làm Nô Nhi sợ tới mức ngây ngốc.

Hắn, hắn, hắn…… điều này sao có thể! Khuất Dận Kỳ là một người khinh bỉ hôn nhân nhất, cho dù là trêu đùa, cũng sẽ không nói lời ấy ra khỏi miệng.

Nô Nhi đã sắp không phân biệt rõ được người bị bấn loạn tinh thần là hắn hay là nàng nữa rồi.

“Tôi – không xinh đẹp đâu.” Nàng cúi đầu nói.

Trước kia, hắn luôn thích trêu đùa gọi nàng là ‘Nô Nhi xấu xí’ còn gì. Nếu như hắn biết, nàng trước mắt, là nữ nhân mà hắn từng vứt bỏ như đôi giày cũ không còn tác dụng, không thèm nhìn đến một cái thì không biết sẽ có phản ứng thế nào?

“Không sao cả.” Hắn thản nhiên nói.

Đúng vậy! Hắn đương nhiên là không sao cả, chỉ cần mùi vị nếm lên đủ mất hồn là được rồi, không phải sao?

Nô Nhi đau buồn nghĩ, vẫn chưa quên mỗi một câu nói tàn khốc đến nhỏ máu của hắn.

“Tôi — có thai trong người, công tử không thấy sao?”

Trong phút chốc ánh mắt Khuất Dận Kỳ nhìn đến bụng hơi nhô lên của nàng, một tia sáng phức tạp khác thường xẹt qua trong con ngươi, nhưng lại chợt biến mất. “Vậy thì thế nào? Ta cũng không để ý.”

Câu trả lời như vậy, làm nàng ngạc nhiên.

“Nhưng tôi đã có người trong lòng rồi, tôi chỉ yêu mình người đó, không ai có thể thay thế được.” Không trông cậy vào hắn có thể nghe hiểu, nhưng dù thế nào…… Nàng chính là một người ngốc, chỉ cần có thể sử dụng cách thức của mình để nói ra hết tình ý, liền thấy vô cùng thỏa mãn, ít nhất, thế này sẽ không cần phải đối mặt với sự tàn nhẫn trào phúng cùng xem thường của hắn.

“Thật không? Nàng yêu hắn –” Khuất Dận Kỳ như suy ngẫm mà nói nhỏ, chăm chú nhìn nàng.

“Đến nay vẫn thế chứ?”

Đó là loại ánh mắt gì vậy? Trong mắt của hắn chứa đầy cảm xúc mà nàng không thể đọc ra, Nô Nhi vô cơ chấn động tinh thần!

Vì sao nàng lại cảm thấy, giống như từ đầu hắn đã nhìn thấu nàng rồi vậy? Ánh mắt sâu tối như thế…… đến cùng là đang biểu đạt cái gì?

Nếu đầu óc tiếp tục mê muội nữa nàng sợ sẽ suy nghĩ sâu xa hơn, cũng không dám chạm đến đáp án mình nghĩ, nên ý muốn duy nhất trong đầu, chính là mau chóng thoát khỏi — Khuất Dận Kỳ cũng không tiếp tục dây dưa nữa, yên lặng nhìn theo bóng dáng nàng đi xa, mặc cho nàng tìm về không gian để nghỉ tạm.

Nhưng, đó chỉ là tạm thời. Chỉ có trong lòng hắn, mới là nơi dừng chân cuối cùng của nàng, hắn sẽ khiến nàng trở lại bên cạnh hắn lần nữa.

Kiếp này, nàng cũng không thể trốn khỏi.

※※※

Màn đêm buông xuống bao phủ khắp nơi, mọi âm thanh đã không còn, lòng Nô Nhi lại khó mà bình tĩnh.

Nhớ lại từng việc lúc ban ngày, nỗi lòng kích động chạy chồm, gợi lên vui buồn máu và nước mắt mà nàng vẫn cật lực che giấu cho tới nay.

Nàng không phải người kiên cường, trái lại, nàng còn có một trái tim vừa chạm vào liền vỡ vụn. Lúc trước rời khỏi hắn, nàng đã dùng hết hơi sức cả đời mới có thể làm được, tại khoảnh khắc đó, linh hồn như đã chết đi một lần.

Nàng thậm chí không thể nhớ lại, đoạn ngày kia, nàng rốt cuộc là đã trải qua như thế nào. Cả ngày đều cảm thấy trống rỗng phù phiếm, giống như du hồn, nghĩ đến, nhớ nhung, chỉ toàn là mỗi một ngày hắn cùng nàng chung sống, có cười vui, có ngọt ngào, có chua xót, cũng có đau khổ đến tận xương tủy…… Thật không biết vị, ngủ không ngon giấc, suốt ngày suốt đêm, thậm chí ở trong mơ, cũng đầy ắp hình ảnh của hắn, tiếng nói trầm thấp say mê của hắn, nàng suýt chút nữa còn cho rằng, nàng sẽ vì tưởng nhớ cùng bi thương quá độ mà chết đi.

Ngay vào lúc đó, nàng biết được mình có thai.

Phảng phất như một luồng lực sinh mệnh hoàn toàn mới rót vào trong cơ thể, nàng có phương hướng để sống tiếp, đôi mắt trống rỗng, lại lần nữa hội tụ ánh sáng.

Đây là đứa con của nàng, cũng là của hắn.

Hà! Kinh ngạc vui mừng ngoài dự đoán. Trong bụng nàng đang mang cốt nhục của hắn! Có lẽ, ‘nó’ khi lớn lên sẽ rất giống, rất giống hắn nha!

Như là có được vật báu tối cao, Nô Nhi vạn phần quý trọng với mọi thứ mà hắn đã ban cho nàng, cũng bởi vì vậy, nàng đã gắng gượng đối mặt.

Vốn tưởng rằng, đời này nàng sẽ là như vậy, lại không ngờ, lúc còn sống, nàng còn có thể gặp lại hắn một lần.

Hôm nay vừa gặp, khiến cho nhớ nhung điên cuồng, lại như cỏ dại lan tràn một lần nữa, Nô Nhi không thể không thừa nhận, nàng kỳ thực rất nhớ hắn, lại vẫn luôn đè nén nó xuống sâu dưới đáy lòng, không dám chạm đến.

Hôm nay thiếu gia…… sao lại nói như vậy? Làm cho nàng cảm thấy, giống như có chỗ nào không giống lắm.

Vẻ mặt phóng đãng, cuồng ngạo cười tà, những thứ đó cũng không thay đổi, chỉ là, ở sâu trong đôi mắt thăm thẳm, tựa như có thêm tia thật lòng.

Thật lòng? Điều này sao có thể? Hắn đối với nữ nhân không bao giờ thật lòng.

“Nhớ tình lang sao?” Tiếng nói trầm thấp, vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Suy nghĩ của Nô Nhi rối loạn, chưa nghĩ đã nói theo bản năng: “Tiểu thư, người lại giễu cợt muội –”

Nhưng mà, nàng vừa quay người, lại đối diện với khuôn mặt anh tuấn hàm chứa cười đùa kia, nàng sợ tới mức mặt ngây ra.

“Giọng của ta giống nữ nhân lắm sao? Nàng tổn thương lòng ta quá rồi?” Hắn vẫn luôn tự nhận là rất có khí khái nam tử nha.

“Thiếu…… thiếu gia……” Khiếp sợ quá độ, làm cho Nô Nhi chỉ kém không ngất đi.

“Không tệ lắm! Còn nhận ra ta. Ta còn cho rằng nàng vô tình đã sớm quên ta không còn một mảnh rồi chứ!” Cực kỳ không biết được cái gì gọi là khách khí, người họ Khuất nào đó đảo khách thành chủ, một bộ dáng nhàn nhã ngồi xuống, còn tự động rót nước cho mình.

“Tôi……” Ngay lập tức, toàn bộ đầu óc Nô Nhi đông cứng lại, không nói được câu nào.

Hắn, hắn, hắn…… làm sao có thể xuất hiện ở đây? Lại còn là nửa đêm…… “Ta nói Nô Nhi này, đừng dùng ánh mắt đói khát như vậy nhìn ta, ta sẽ thẹn thùng mất.” Khuất Dận Kỳ nhàn nhạt ném ra một câu.

Đói…… khát? Thẹn thùng?

Người uống nước là hắn, nhưng người thiếu chút nữa bị sặc chết lại là nàng.

“Ta có nói sai sao? Nô Nhi nha! Không phải ta muốn nói nàng, chúng ta một đêm phu thê trăm ngày ân ái, vậy mà nàng có thể vờ như không biết ta như vậy sao? Mỗi tiếng ‘công tử’, gọi mà lòng ta đều tan nát.”

“Thì ra……” Nàng cứng họng. “Từ đầu người đã biết tôi là ai?”

Chả trách hắn lại trêu đùa nàng như vậy!

“Có nhất thiết phải bất ngờ như vậy không?” Vẻ mặt hắn rõ ràng đang đùa cợt sự ngạc nhiên của nàng. “Toàn thân trên dưới, mỗi tấc da thịt của nàng ta còn không quen thuộc sao? Nếu ngay cả nữ nhân của mình cũng không nhận ra thì ta không phải là tên ngốc rồi sao?”

Lời nói có ẩn ý khác, Nô Nhi nghe được mà gò má xinh đẹp ửng hồng.

“Tôi…… mới không phải nữ nhân của người.”

“Nàng lặp lại lần nữa xem.” Âm điệu đột nhiên hạ xuống, Khuất Dận Kỳ đi từng bước tới gần Nô Nhi, ngay lập tức, nàng luống cuống bị dồn đến sát tường. “Nàng cũng thật đáng khen nha! Tự mình thong dong vui vẻ rời khỏi, muốn đi cũng không báo một tiếng, quá không đem ta để vào mắt rồi!”

Chẳng lẽ, hắn đến là để khởi binh hỏi tội sao?

Nô Nhi khẽ cắn môi, cảm thấy oan ức.

Rõ ràng là hắn không cần nàng trước, sao hắn có thể đến chỉ trích ngược lại nàng, còn nói hệt như nàng có lỗi với hắn rất nhiều ấy.

“Vậy — nếu tôi cầu xin thiếu gia buông tha cho tôi, thì người có bằng lòng không?”

“Ta sẽ cân nhắc, sẽ cân nhắc.” Hắn thuận miệng thoải mái đáp lại, không dấu vết hít vào một hơi, hương thơm đã lâu không được ngửi.

Vẫn chỉ có nàng, là có thể vừa khớp với tâm linh của hắn nhất nha…… “Vậy…… người định cân nhắc trong bao lâu?” Nô Nhi cúi khuôn mặt nhỏ nhắn đau buồn xuống. Vẫn luôn như vậy, hắn chưa từng để nàng ở trong lòng, thì làm sao để ý được?

Khuất Dận Kỳ liếc nhìn nàng một cái, đột nhiên có chút hờn giận. “Thế nào? Nàng vội vã muốn chạy trốn khỏi ta như vậy ư?”

“Tôi……” Nàng có khổ mà không thể nói.

“Có dễ dàng như vậy sao?” Hắn cười lạnh, tầm mắt dời xuống, dừng tại bụng nhô lên của nàng. “Giữa chúng ta còn rất nhiều liên quan, trong lòng nàng cũng biết rõ ràng, nếu muốn một lần tính hết, chỉ sợ không phải chuyện dễ dàng như vậy.”

Dưới ánh nhìn sáng rực chăm chú kia, cả người Nô Nhi không duyên cớ mà mềm nhũn ra, vì một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện mà hoảng hốt. “Người…… người muốn lấy đứa trẻ này?”

Khuất Dận Kỳ nhíu mày. Hắn muốn một vật nhỏ mềm nhũn, cái gì cũng không biết, chỉ biết khóc làm người ta phiền đến chết làm cái gì?

“Tùy nàng nói thế nào. Tóm lại, ta và nàng đã định là có liên quan với nhau rồi, đến chết cũng không hết!” Nếu chỉ như vậy mới có thể giữ chân nàng được, hắn cũng không từ thủ đoạn.

“Không được!” Nô Nhi sợ hãi gào lên, đáy mắt trào lên nước mắt sợ hãi.

Nàng cái gì cũng không có, đứa trẻ trong bụng là vật báu duy nhất còn lại của nàng, sao hắn có thể tàn nhẫn như vậy, ngay cả hy vọng duy nhất của nàng cũng muốn cướp đoạt? Chẳng lẽ hắn thật sự muốn bức chết nàng sao?

“Van xin người, đừng cướp đi con của tôi, tôi…… tôi……”

Ai muốn cướp đi con của nàng? Cái hắn muốn cướp, là thân thể của nàng, trái tim của nàng!

“Trong mắt, trong lòng nàng chỉ có đứa trẻ này thôi ư? Còn ta thì sao? Không quan trọng gì có phải hay không?” Hắn chính là cảm thấy vô cùng tức giận, khó chịu đến cực điểm.

Nha đầu kia căn bản là không xem hắn ra gì mà!

Nô Nhi chớp chớp mắt ngập nước, bỗng chốc không hiểu được hắn rốt cuộc là đang kích động cái gì cho lắm.

Chết tiệt! Nàng còn dám cố tình tỏ vẻ vô tội? Quả thực là đáng đánh đòn!

“Nhìn ta này, Nô Nhi! Ta muốn tất cả tâm tư của nàng đều chỉ được chứa một mình ta, chỉ được nhìn một mình ta!” Khuất Dận Kỳ nói, không phải hỏi ý kiến hay yêu cầu, mà là trực tiếp bá đạo tuyên thệ.

“Việc đó có gì khác biệt sao?” Nô Nhi hỏi lại, đối với một nữ nhân bị hắn chán ghét mà vứt bỏ thì việc có quan tâm đến hắn hay không có gì khác biệt chứ? Nàng nghĩ thế nào cũng không ra.

Sẽ không phải là…… tôn nghiêm nam tử bị tổn thương chứ?

“Không khác biệt ư?” Hắn cắn răng gầm nhẹ. “Vậy câu nói hôm nay của nàng thì tính làm sao?”

“Câu nào cơ?” Nàng nói rất nhiều nha! Ai biết được hắn muốn ám chỉ câu nào.

Còn câu nào sao?

Khuất Dận Kỳ hít sâu vài hơi, thiếu chút nữa đã nghiến nát răng.

“Nàng nói nàng yêu ta, không người nào có thể thay thế được.”

Bị một câu vạch trần tâm sự, Nô Nhi cảm thấy càng quẫn bách gấp bội.

Hắn lại muốn cười nhạo nàng sao? Lại một lần nữa dùng lời nói tàn nhẫn mà khinh miệt, bóp vụn trái tim của nàng nữa sao?

Không, nàng không muốn lại chịu đựng những thứ đó lần nữa.

“Tôi cũng chưa nói…… người đó là người……”

“Không phải sao?” Ngoài ý muốn, vẻ mặt Khuất Dận Kỳ trái lại dịu đi rất nhiều.

“Nếu không còn có thể là ai?”

“Tôi không cần phải nói với người.”

Khuất Dận Kỳ nhìn nàng chăm chú.

Nàng tự phòng bị bản thân mãnh liệt bao nhiêu, tình cảm đối với hắn sâu đậm bao nhiêu, điểm ấy, hắn làm sao không rõ.

“Nàng vẫn không học được che giấu tâm sự.” Hắn tuôn ra một tiếng thở dài không mấy nghe được.

“Vì sao phải nói dối? Thừa nhận vẫn yêu ta như trước, có khó khăn như vậy sao?”

“Tôi không có, tôi thật sự không có……” Nô Nhi nói vừa hoảng vừa vội, phảng phất như nói thêm mấy lần nữa thì sẽ có lực thuyết phục hơn.

“Nô Nhi!”

“Tôi không yêu người, tôi đã không còn yêu người lâu rồi……” Sợ nghe thấy lời miệt thị lạnh lùng của hắn, nàng che lỗ tai lại, trốn vào lớp vỏ bảo vệ của mình.

Khuất Dận Kỳ mở miệng muốn nói, lại giật mình nhìn thấy nước mắt chớp động trong mắt nàng.

Hắn im lặng, không cần phải nhiều lời nữa, cũng không ngăn cản nàng, mặc cho nàng rỗng tuếch kêu gào, rồi lẩm bẩm, hắn cúi người, khe khẽ dịu dàng hôn lên nước mắt của nàng.

Nàng kinh ngạc hơi mở miệng nhìn hắn, nhất thời quên mất đang ở đâu.

Hắn…… lúc nào thì trở nên dịu dàng như vậy?

“Đang đợi ta hôn nàng sao?” Khuất Dận Kỳ vẫn không thay đổi thói quen đùa cợt, nhưng khác biệt là, trong đó ẩn chứa sủng nịch khó có thể phát hiện.

“Không phải!” Nô Nhi vừa nghe, lập tức dùng hai tay bịt chặt môi lại.

Nàng không bao giờ muốn chìm đắm trong tình cảm dịu dàng tàn khốc của hắn nữa, cũng tuyệt không cho phép chính mình chìm đắm, rất sợ lại để hắn làm tổn thương như vậy thêm lần nữa, thì nàng thật sự sẽ chết trong tay hắn mất.

Chậc! Đây là thái độ gì vậy? Giống như muốn liều chết để giữ gìn trinh tiết vậy.

Khuất Dận Kỳ bất mãn nhìn hành động của nàng. “Yên tâm, ta cũng không cưỡng bức nữ nhân, trừ phi nàng cam tâm tình nguyện đưa đến miệng.”

“Tôi sẽ không đâu……”

“Sẽ không sao? Cứ chờ xem! Tiểu nữ nhân.” Nói xong, hắn kéo tay nàng xuống, lấy tốc độ người ta không kịp trở tay mà hôn lên môi nàng, sau đó, vút qua cửa sổ mà đi, biến mất trong màn đêm u tối, Nô Nhi chỉ kịp cảm nhận một chút ấm áp, nhàn nhạt lướt nhẹ qua bờ môi.

Nhìn màn đêm thăm thẳm không một bóng người, nàng xoa xoa bờ môi vẫn còn vương chút hơi thở như có như không kia, trong lòng biết, hôm nay lại là một đêm không ngủ.

※※※

Sau hôm đó, Khuất Dận Kỳ lúc nào cũng xuất hiện trước mắt nàng, hơn nữa đều chọn những lúc nàng ở một mình.

Hỏi hắn vào bằng cách nào, thì hắn luôn cợt nhả nói với nàng: “Quả dưa ngốc! Đương nhiên là trèo tường rồi, chẳng lẽ còn quang minh chính đại đi vào phủ đệ của Thừa tướng đương triều trộm hương sao?”

Nô Nhi đột nhiên kinh hãi. “Người không sợ bị xem là trộm sao!”

Sau đó, hắn sẽ tràn đầy ngông cuồng trả lời nàng: “Có được quan tâm của nàng, chết cũng đáng giá!”

Nô Nhi chỉ có thể thở dài. Nàng thật không biết phải nói hắn thế nào mới tốt.

Cả ngày lẫn đêm, bóng dáng của hắn cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện trước mắt nàng, ngay đến trong mơ, hắn cũng không từ bỏ ý định mà đi theo làm phiền…… Như vậy bảo nàng làm sao bình tĩnh đây?

Nô Nhi thật sự không rõ Khuất Dận Kỳ rốt cuộc là nghĩ cái gì, hắn rõ ràng có đủ mỹ nhân làm bạn, hẳn sẽ không có nhiều thời gian dây dưa không rõ với nàng như thế chứ? Nhưng vì sao lại muốn làm như vậy?

Cứ thế, hai tháng trôi qua, nàng vẫn không có đáp án như cũ.

Đang suy nghĩ thì một tiếng vang rất nhỏ từ cửa sổ truyền đến, nàng ngay cả nghĩ cũng không nghĩ, người vào lúc đêm hôm khuya khoắt đến thăm hương khuê của nàng, chỉ có hắn.

Nô Nhi chợt nhắm mắt lại, nàng cho rằng có lẽ hắn thấy nàng đã ngủ, sẽ ‘biết điều’ rời đi.

Nhưng mà, nàng đã quên một chuyện — Khuất Dận Kỳ kia tám đời cũng không hiểu cái gì gọi là ‘biết điều’!

Vẫn theo cách cũ, hắn thoải mái nhảy từ cửa sổ vào, lại thoải mái đi đến bên giường, cuối cùng lại thoải mái ngồi xuống.

Ngủ rồi sao? Vậy thật đúng lúc. Hơn hai tháng nay, nàng luôn đem hết khả năng có thể mà kháng cự hắn, thật sự rất không đáng yêu, nếu giờ đã ngủ vừa lúc có thể mặc hắn muốn làm gì thì làm.

“Ai bảo tính cảnh giác của nàng thấp, không thể trách ta nha!” Khuất Dận Kỳ nói nhỏ, nghiêng người cúi xuống, lưỡi nóng ẩm ướt khẽ liếm môi đỏ mọng của Nô Nhi.

Không thể nào? Hắn không có đạo đức như vậy sao?

Nô Nhi đều sắp bị hù chết. Nàng nhớ rõ hắn không phải đã nói, hắn không cưỡng bức nữ nhân sao?

A! Không được, nàng không có cách nào suy nghĩ được nữa, cảm giác nóng nóng tê dại, đã từ cánh môi tràn ra, khi môi ấm áp của hắn áp lên nàng, ngọn lửa hừng hực từ lâu đã làm đầu óc rơi vào trạng thái trống rỗng.

Khuất Dận Kỳ khẽ nhếch lông mày, cười tà một cái rồi dán bốn cánh môi vào nhau. Tách đôi môi thơm mềm mại kia ra, hắn không khách khí xâm nhập thăm dò, đầu lưỡi trêu ghẹo đinh hương mềm mại.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nô Nhi bị nụ hôn nồng nhiệt này làm hơi thở rối loạn, nhất thời không biết làm sao cho phải.

Thật sự có thể chống đỡ ư!

Khuất Dận Kỳ khẽ cười, bàn tay ma quỷ đặt lên bộ ngực sữa đẫy đà của Nô Nhi, tùy ý nắn bóp chơi đùa.

‘Ầm’ một tiếng, tựa như sấm đánh, làm tê liệt đến tận xương của nàng, Nô Nhi khẽ bật ra tiếng thở gấp.

Khuất Dận Kỳ cũng không nhịn được nữa, buồn cười lên tiếng. “Nàng còn muốn giả vờ bao lâu nữa? Nếu không mở mắt ra, ta sẽ bắt đầu cởi y phục của nàng đó! Đến lúc ‘thất thân’ thì đừng khóc sướt mướt oán trách ta đấy.”

Nô Nhi bỗng nhiên mở mắt ra. “Người đã biết từ đầu rồi sao?”

Hắn nhún nhún vai. “Ta cũng không phải nàng, dại dột đến trời đất cùng thương xót.”

Người này mở miệng luôn luôn đáng ghét như thế!

“Người — tránh ra ! Đừng đè lên người tôi.” Nàng sợ hãi sự thân mật như vậy, phảng phất như sắp không giữ được trái tim chính mình nữa.

“Ta không tránh.” Khuất Dận Kỳ càng thêm thân mật mà dán sát vào nàng, nhưng cẩn thận không để trọng lượng của mình trở thành gánh nặng của nàng, đồng thời tránh đi cái bụng càng lúc càng lớn của nàng.

“Ta đến thăm con của ta cũng không được sao?”

Nô Nhi không nói được gì.

Nàng có thể cự tuyệt gần gũi của hắn, nhưng không có quyền cự tuyệt hắn gần gũi con của hắn.

“Người — có muốn nó không?” Nàng cho rằng, hắn không quan tâm đến bất cứ cái gì cả.

“Nàng muốn thì ta cũng muốn.”

Đây là câu trả lời gì thế? Vậy nếu nàng không muốn thì sao? Hắn cũng không muốn ư?

“Nàng có tin không? Từ sau khi nàng rời đi, ta không hề đụng chạm đến bất kỳ nữ nhân nào nữa.” Hắn thấp giọng, hôn nhẹ lên vành tai, gáy, cằm của nàng, rồi trườn xuống dưới. “Bởi vì ta không cảm thấy, còn ai có thể phù hợp với ta hơn nàng.”

Nô Nhi hỗn loạn, nghe đoạn nói của hắn mà tâm trí bay vút.

Phù hợp? Hắn đang chỉ cái gì? Thỏa mãn dục vọng sao? Đối với hắn mà nói, có phải nàng chỉ còn giá trị lợi dụng như vậy thôi không? Một nữ nhân trút dục vọng kiêm công cụ sinh con?

Một tay mở vạt áo trước của nàng, môi lưỡi khẽ liếm mút, dùng tất cả quý mến hạ xuống dấu ấn liên tiếp ở trước ngực nàng.

“Nàng cũng đang chờ ta phải không? Thân thể nàng quen thuộc với ta, cũng hệt như không ai quen thuộc với nàng hơn ta vậy.” Khuất Dận Kỳ nói, mơn trớn mỗi một tấc da thịt mẫn cảm của nàng, chấn động run rẩy kia, hô ứng lên sóng triều đã tưởng niệm bấy lâu nay.

Trong tiềm thức, nàng vẫn đang đợi hắn sao? Không, nàng cũng không biết.

Nhưng mà, thân thể như lửa, cứ nóng dần lên.

“Vậy đừng kháng cự nữa, nàng biết khát vọng của ta đối với nàng, chưa bao giờ giảm bớt một phân nào mà.” Khuất Dận Kỳ dời xuống từng chút, bàn tay to dừng lại ở bụng tròn trịa của nàng một lát, mới lại đi xuống tiếp, đi vào giải đất đẹp đẽ mất hồn.

Khát vọng…… hắn đối với nàng, cái có chỉ là ‘khát vọng’ mà thôi. Nô Nhi thì thào nói với mình.

Đúng vậy! Bằng không nàng còn chờ mong cái gì, một người không biết yêu, có thể cho nàng cái gì?

Nàng khẽ hít một ngụm khí, vì hắn càng lúc càng làm càn trêu chọc mà cả người mềm nhũn, tình dục quen thuộc chìm xuống đã lâu, giống như sóng triều, từng đợt lại từng đợt kéo tới, tạo nên khoái cảm không nén được, Nô Nhi cuối cùng cũng bật ra tiếng rên rỉ.

Việc rõ ràng đã biết được từ sớm, nhưng phản ứng của nàng, nhiệt tình của nàng, vẫn luôn luôn mang theo hồn nhiên, phải chăng, chính vì khí chất như vậy, mới có thể làm hắn trầm luân sâu sắc, mê luyến khó có thể tự kềm chế?

“Rất lâu, rất lâu rồi…… ta chưa từng quên, hương vị của nàng một khắc nào.” Khuất Dận Kỳ hạ người xuống, đôi môi áp lên nơi bí mật nóng ấm run run của nàng, dùng đầu lưỡi gợi ra càng nhiều sóng triều khó đè nén của nàng hơn, cảm nhận luồng nhiệt rung động kia…… “Ta muốn nàng, rất muốn, rất muốn……” Từ ngày đầu tiên gặp lại, hắn đã muốn làm thế này.

Bảy tháng! Suốt bảy tháng không gần nữ sắc, đã sớm làm hắn nhịn đến mức tận cùng rồi, một khi tìm được nhuyễn ngọc ôn hương phù hợp, hắn thế nào cũng không khống chế nổi!

Đêm nay nếu không muốn nàng, hắn sẽ phát cuồng!

Đây là mục đích của hắn! Hắn chỉ là muốn thân thể của nàng mà thôi, sau khi đã chán ghét, hắn vẫn sẽ vô cùng tuyệt tình mà thương tổn nàng, sau đó vứt nàng đi thật xa…… Nàng không muốn! Không muốn lại giống như con búp bê vải đã hỏng bị hắn vứt bỏ một lần nữa, nàng không thể chịu đựng được đau thương trí mạng lần thứ hai nữa, đến lúc đó, nàng sẽ không còn dũng khí sống tiếp!

“Không muốn!” Nô Nhi sợ hãi hét lên, kháng cự mà khép hai chân lại, ngăn hắn xâm chiếm sâu hơn.

Khuất Dận Kỳ mấp máy môi. “Đã sắp làm mẹ trẻ con rồi, nàng vẫn còn không biết sao? Loại chuyện này không phải nói ngừng là ngừng được đâu.”

Hắn cho rằng nàng đang giở tính trẻ con, không để hành động của nàng ở trong lòng, kéo chân của nàng ra, bàn tay to dò xét vào trong đó, xoa nhụy hoa ẩm ướt nóng nóng của nàng, kích thích nàng mau tràn sóng dục ra.

“Không –” Nô Nhi bấn loạn trong lòng, vội la lên: “Người nói người sẽ không miễn cưỡng tôi mà!”

“Ta là từng nói, nhưng –” Hắn kéo dài giọng, ngón tay dài lại bất ngờ đâm vào, làm nàng yêu kiều thất thanh. “Nàng nghĩ một đằng nói một nẻo.”

“Không…… tôi không muốn…… người đừng như vậy nữa……” Nhìn ra hắn cố ý quyết tâm đoạt lấy, Nô Nhi luống cuống.

Thân đã trầm luân, nàng biết chính mình không kháng cự được trêu chọc của hắn; Mà lòng…… nàng nên làm gì bây giờ? Lại như thiêu thân lao đầu vào lửa một lần nữa? Lại thương tích đầy mình một lần nữa sao?

Nàng vì hắn chịu khổ, rơi lệ chẳng lẽ còn chưa đủ nhiều sao? Vì sao hắn phải tàn nhẫn như vậy chứ?

Vì sao cứ nhất định không buông tha cho nàng…… cảm giác được nàng im lặng khác thường, thân thể mềm mại run nhè nhẹ, mà lại không phải vì tình cảm mãnh liệt, Khuất Dận Kỳ hơi ngẩng đầu lên, mới phát hiện nàng đã rơi lệ đầy má.

“Làm sao vậy?” Hắn chợt buông tay, kéo nàng vào trong lòng.

“Người…… không thể tìm người khác được sao?” Nàng nghẹn ngào khóc thút thít. Tuy rằng nghĩ tới hình ảnh hắn cùng người khác triền miên, tim sẽ rất đau rất đau đến rỉ máu, nhưng ít ra nàng còn có thể chịu được, bởi vì nàng không bao giờ muốn nếm trải nỗi khổ thê lương cùng cực của mấy tháng trước đây thêm lần nào nữa.

Khuất Dận Kỳ trầm mặt. “Nàng có biết nàng đang nói cái gì hay không?”

“Tôi…… biết.” Dưới cái nhìn chăm chú kia, Nô Nhi không có lý do mà co rúm lại.

“Nàng thật hào phóng đấy!” Vậy hắn vì nàng ‘thủ thân như ngọc’ nửa năm thì là gì đây? Nàng xem là trò cười sao?

Lời nói lạnh nhạt của hắn, lại làm cho vành mắt nàng đọng đầy hạt châu, từng viên một rơi xuống. “Tôi cũng không muốn ngăn cản… chỉ là…… chỉ là……” Đều là bản thân hắn không tốt, hắn còn trách nàng.

Vừa thấy nước mắt của nàng, dù có lửa giận tận trời, cũng hoàn toàn hóa thành một vũng nước mềm nhũn.

“Đừng khóc nữa!” Khuất Dận Kỳ có chút vụng về lau nước mắt trên mặt nàng. “Ta không chạm vào nàng nữa.”

“Thật sao?” Nô Nhi bất ngờ mà mở to mắt.

Nàng rõ ràng đã cảm giác được tình dục của hắn không khống chế được, hắn cho tới bây giờ cũng không phải một người sẽ tự bạc đãi chính mình, làm sao có thể lại vì nàng mà thiệt thòi bản thân mình được? Cảm thụ của người khác, hắn luôn không để ý mà.

“Nửa năm còn nhịn được, còn sợ thêm đêm nay sao? Cùng lắm thì cắn răng chịu đựng cho qua đi thôi.” Hắn tự đánh trống lảng mà cười khổ, ôm nàng vào trong lòng hôn một cái.

“Đừng nhúc nhích!” Vào trước lúc nàng giãy dụa, hắn thấp giọng uy hiếp. “Ít nhiều cũng phải cho ta chút an ủi chứ, nếu không ta thật sự sẽ nổi thú tính đấy.”

Lời vừa nói ra, nàng quả nhiên không dám động đậy nữa, mặc hắn nhẹ nhàng hôn khẽ lên mắt, lông mày, chóp mũi, cùng môi đỏ của nàng.

“Nói cho ta biết, Nô Nhi, nàng đang sợ cái gì?”

“Tôi…… không có!”

“Không có mà lại khóc thành như vậy sao? Quỷ mới tin nàng.” Hắn giữ chặt cằm xinh xắn tinh tế của Nô Nhi, bắt nàng nhìn thẳng hắn. “Cùng ta lên giường không đáng sợ như vậy chứ? Ta nhớ rõ trước kia nàng không phải như thế, nàng rất nhiệt tình, rất……”

“Đừng nói nữa!” Nô Nhi càng nghe càng xấu hổ cực kỳ. Loại chuyện này có gì hay mà nói chứ?

“Vậy nàng có nói hay không?”

Nô Nhi hơi nhếch môi, không nói.

“Thật bướng bỉnh!” Vốn tưởng rằng hắn sẽ tức giận, ai ngờ, hắn chỉ là thấp giọng cười.

Không sao cả, hắn có tính nhẫn nại rất cao, nàng muốn dây dưa cả đời, hắn cũng có thể tháp tùng đến cùng.

Khuất Dận Kỳ đỡ lấy thắt lưng, hắn đơn giản nằm xuống giường, nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức.

Nô Nhi hơi kinh ngạc nhìn hắn, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, đưa tay đẩy đẩy hắn. “Thiếu gia, người không thể ngủ ở đây được.”

“Im lặng, ta mệt muốn chết.” Nàng chẳng lẽ không biết, bị lửa dục dày vò đối với một nam nhân mà nói, là rất tổn hại sức khỏe sao.

“Nhưng mà……” Nô Nhi muốn nói lại thôi, để người ta nhìn thấy, nàng phải giải thích thế nào đây?

“Nàng mà còn ồn ào hại ta không còn buồn ngủ nữa, chúng ta sẽ tìm chuyện khác để ‘làm’ đấy.”

Không cần nghĩ cũng biết hắn sẽ tìm nàng để ‘làm’ cái ‘chuyện’ gì.

Vậy, Nô Nhi ngược lại ngây ngốc nhìn hắn, không biết làm sao cho phải.

Ánh sáng dư thừa ở khóe mắt Khuất Dận Kỳ liếc nhìn nàng một cái, không khỏi thở dài, chỉ đành đưa tay kéo nàng vào lòng.

“Thiếu –”

“Im lặng! Ngủ đi, nữ nhân mang thai không nên nói nhiều như vậy.” Cũng không phải lần đầu tiên ôm nhau ngủ, còn cứ như hoàng hoa khuê nữ vậy, thật không chịu nổi nàng.

Vừa tựa vào bờ ngực dày ấm của hắn, lòng vốn muốn kháng cự, toàn bộ đều hóa thành không tự chủ được mà không nỡ dứt ra. Biết rõ là đầm rồng hang hổ bất cứ lúc nào cũng có thể khiến nàng không toàn thây, nhưng nàng vẫn là trầm mê sâu sắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.