Ly Hôn Không Chia Tay

Chương 11




"Tại sao cô lại nghĩ đến dùng hoa hồng làm nguyên liệu vậy?" Tay nghề của cô thật tốt, bề ngoài xem ra nhu nhu thuận thuận, người cũng rất có cá tính, anh không nhịn được muốn biết nhiều hơn về cô.

"Chỉ là muốn phá cách một lần, kết quả thử một lần, liền được người nhà thích. . ."

Ngày trước tại Thượng Hải cô thường ở nhà một mình chờ đợi anh, rỗi rãnh không có việc gì làm liền nghiên cứu các loại sách dạy nấu ăn cùng món điểm tâm ngọt, thử làm các loại điểm tâm mới, chỉ hy vọng có thể làm hài lòng dạ dày của chồng, mong anh sớm một chút tan việc. . . . . .

Địch Tử Uy sau khi nếm thử, từng nói hoa hồng là cô, bơ phô mai là anh, hai người kết hợp ngọt mà không ngán, hỗn hợp thơm ngon và hương vị tuyệt vời nhất. Giờ khắc này, hơn ba năm trước tình yêu trong trí nhớ của cô lần nữa cuồn cuộn chảy ra. . . . . .

"Tôi thật sự ghen tị với người nhà của cô." Miệng anh ngọt ngào nói qua.

"Đó. . . . . ." Cô ngượng ngùng cười một tiếng, hồi hồn, vội vàng kéo suy nghĩ về "Như vậy… tổng giám đốc Kim, anh có tính toán cùng chúng tôi ký hợp đồng chưa?"

"Dĩ nhiên." Kim Duẫn Xán cười "Hương vị ăn ngon như vậy, nhưng lại có ít người biết đến thật là đáng tiếc, nhất định phải mở rộng cửa hàng, khiến nhiều người biết đến điểm tâm của cô hơn mới được."

"Cảm ơn anh ủng hộ." Đỗ Dĩ Du nghe thật vui vẻ.

"Chỉ là, tôi mới từ khách hàng bên kiatrở về liền trực tiếp đến đây, cho nên không có mang theo hợp đồng."

"À, không sao… sau khi anh trở về, tôi đến quý công ty ký hợp đồng cũng được."

"Như vậy thật tốt, cô ăn cơm tối rồi sao?"

"Tôi vẫn chưa ăn."

"Như vậy đi! Chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống ăn cơm, tôi gọi thư ký đưa hợp đồng đến phòng ăn, chúng ta vừa ăn bữa tối vừa bàn hợp đồng, cô thấy như thế nào?" Kim Duẫn Xán tròng mắt dấy lên mong đợi, ăn cơm không chỉ là nói công việc mà thôi, anh càng hy vọng có thể tiếp cận được trái tim của người đẹp.

Đỗ Dĩ Du do dự. Anh muốn mời cô ăn cơm bàn hợp đồng? Cô chỉ là một cửa hàng nhỏ, có cần phiền phức lớn như vậy không?

"Bởi vì bà chủ Đỗ để cho tôi ăn được mỹ vị nhân gian, cho nên tôi cũng muốn mời cô ăn món ngon, đây là lịch sự cơ bản." Kim Duẫn Xán tiến một bước giải thích.

Những người phụ nữ khác, được con trai thứ hai của Kim gia mời ăn cơm, đã sớm vui mừng gật đầu đồng ý, nhưng cô lại nhíu đôi mày thanh thú, vẻ mặt do dự, ánh mắt phòng bị, chỉ có thể nói Đỗ Dĩ Du thật biết cách thách thức ham muốn chinh phục của anh.

"Được rồi." Cô cười gật đầu đồng ý.

Mà thôi, ăn một bữa cơm là có thể vì “Ba Đóa Hoa” mang đến cơ hội kinh doanh tốt, thoát khỏi nguy cơ phá sản, thì có gì quan trọng?

"Thật tốt quá, để tôi gọi thư ký trực tiếp đem hợp đồng đến phòng ăn." Kim Duẫn Xán vui vẻ, chỉ cần có thể tìm cơ hội cùng Đỗ Dĩ Du ăn cơm, bắt lấy trái tim người đẹp, có cơ hội thành công.

Đáng chết!

Cách đó không xa một đôi mắt đang quan sát động tĩnh của hai người, mơ hồ đốt ra hai ngọn lửa.

Biết rõ bọn họ chỉ là đang bàn chuyện hợp tác, nhưng lòng của Địch Tử Uy lại cực độ lo lắng, khi Đỗ Dĩ Du hướng về phía Kim Duẫn Xán cười bao nhiêu lần thì trong lòng anh cũng bấy nhiêu lần hiện lên ghen tỵ.

Khi anh trở về tìm Dĩ Du, cô đối với anh thái độ luôn là lạnh lùng, cự tuyệt sự giúp đỡ của anh, đối với người đàn ông khác cô lại có thể hào phóng nở rộ nụ cười, nặng bên này nhẹ bên kia… làm dạ dày anh chua chua.

Khi trong lòng anh đang cảm giác lo lắng thì đột nhiên cửa “Ba đóa Hoa” bị đẩy ra, Kim Duẫn Xán đi ra, mà Đỗ Dĩ Du cũng đi theo sau lưng anh, hai người muốn đi đâu?

Vẻ mặt anh căng thẳng, dương mắt nhìn chằm chằm hai người vừa đi vừa nói chuyện cười, đi tới ven đường nơi chiếc xe Ferrari màu đỏ, Kim Duẫn Xán vì cô mở cửa xe, cô lên phải thuyền giặc. . . Không, cô phải lên xe của anh mới đúng.

Làm cái gì! Cái tên “tà tâm bất chính” này rốt cuộc muốn chở cô đi đâu?

Phải biết Kim Duẫn Xán là cao thủ tình trường, thay phụ nữ nhanh như thay áo, nếu như Dĩ Du cũng bị loại phong lưu này làm cho mê hoặc, như vậy hậu quả thật không dám nghĩ tới.

Anh tuyệt không thể để Kim Duẫn Xán được như ý.

Anh một giây cũng không dám chậm trễ khởi động xe, đạp nhẹ chân ga, xe theo sát chiếc Ferrari hướng nội thành chạy tới.

Địch Tử Uy theo sát xe ferrari, quẹo trái rẽ phải, cuối cùng đi tới một khách sạn bốn sao thì dừng lại, nhưng trong lòng không che giấu được thấp thỏm lo âu.

Tầng bên dưới của khách sạn này có một PUB, vài ngày trước Kim Duẫn Xán còn hẹn anh tới ăn món Thái ở đây, sau khi ăn xong còn hỏi anh cần tìm thú vui không, dẫn anh ngâm mình ở PUB, uống rượu cuồng hoan, mấy cô gái đẹp vây quanh bên cạnh hai người, mỹ nữ chân dài nhiệt tình lại chủ động, ánh mắt cử chỉ tràn đầy cám dỗ hấp dẫn.

Anh nhìn Kim Duẫn Xán hàng đêm như thế này, trái ôm phải ấp, cùng lúc chọc giận những cô nàng thân nhau, anh không khỏi bật cười nụ cười lạnh lẽo, càng sống trong cuộc sống vàng son, càng làm anh trống trải, anh không có hứng thú liền lấy cớ có chuyện rồi đi trước.

Hiện tại Kim Duẫn Xán lại đem Dĩ Du tới khách sạn, ai biết anh có thể hay không sau khi cơm nước no nê lại bộc phát thú tính, mang cô đi lên phòng. . . . . .

Hèn hạ ghê tởm! Bộ ngực anh căng đầy lo lắng.

Mặc dù không muốn làm cho Dĩ Du biết chuyện kinh doanh là anh giới thiệu cho Kim Duẫn Xán, đều do anh thiếu thận trọng, không ngờ làm như vậy lại trở thành “đưa dê vào miệng sói”!

Anh nhanh chóng đem xe giao cho bảo vệ ở bãi đậu xe, bỏ lại tiền boa nối gót bọn họ đi vào khách sạn nhà hàng Thái ở bên trong.

"Nhà hàng Thái này là tôi cùng bác tôi mở phòng ăn, mùi vị không tệ, tôi thường sẽ giới thiệu bạn bè tới ăn, các bạn bè của tôi cũng rất ưa thích." Kim Duẫn Xán dẫn cô tiến vào phòng ăn vị trí gần cửa sổ.

"Vâng, thư ký của anh đâu?" Cô ngắm nhìn bốn phía hỏi.

"Thư ký của tôi sẽ tới nhanh thôi, không bằng chúng ta ăn cơm trước đi."

"Được rồi."

Người hầu bàn cầm hai phần thực đơn đưa tới, cũng đưa tới một bầu nước dừa, rót ra hai chén cho hai người.

"Cho tôi một phần tôm salad, thịt gà ớt ngọt tái chanh dầu dấm, trứng tôm thái, chanh cá, sườn heo rán, bánh tôm. . . . . ."

Địch Tử Uy đi vào theo, đưa mắt đi tuần tra đến Kim Duẫn Xán cùng Đỗ Dĩ Du hai người đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ, hai người vừa nói vừa uống nước dừa, gương mặt tuấn tú của anh căng thẳng, một giây cũng không dám chậm trễ hướng bọn họ đi tới.

"Cô là người làm bánh kem, ẩm thực Thái Lan nói không chừng có thể tạo ra cho cô một chút cảm hứng. Cô cảm thấy ẩm thực Thái Lan như thế nào?"

"À, tôi. . . . . ."