Ly Hồn Ký

Chương 6: A!?!



Mở cửa về nhà, Kim Thu liền thở phào nhẹ nhõm, hai vai mỏi nhừ, cả người chỗ nào cũng đau, ước gì có thể lên giường nghỉ ngơi luôn, nhưng mà chuyện cần làm đầu tiên là cởi giày đã.

Trong nháy mắt, anh đã lấy dép lê đến, ngồi xổm xuống, chuẩn bị đổi dép cho cô. Kim Thu giật mình, “Anh làm gì?”

“Đổi dép.” Anh nói thản nhiên.

Kim Thu phất tay đuổi anh đi: “Được rồi, anh không nhất thiết phải làm chuyện này, tôi tự làm được.” Cô đi giày cao gót, chỉ cần hất chân là xong, anh xếp đôi giày cao gót của cô gọn gàng vào tủ để giày, sau đó nói: “Tôi ôm em.”

Vừa nói xong, Kim Thu liền cảm thấy cả người mình bay lên, may là ngực anh rất rắn chắc, cũng rất ấm áp, anh ôm Kim Thu đặt lên giường, “Em có việc gì thì cứ gọi tôi là được.”

“Tôi muốn tắm rửa!” Kim Thu vừa tức vừa buồn cười, nhưng giường chiếu quá mềm mại, cô nằm trên đó, cả người vừa thả lỏng liền cảm thấy cực kì mệt mỏi, không muốn động đậy chút nào.

Anh đến gần cô, mặt dày: “Tôi có thể giúp em tắm.”

“Biến!” Kim Thu chỉ chỉ vào trán anh,  “Này, rốt cuộc trong đầu anh chứa cái gì thế?”

“Em.” Anh mỉm cười nói, rồi ngồi xuống sàn nhà, Kim Thu nằm nghiêng, hai người mặt đối mặt, anh đưa tay lên vuốt tóc cô, “Tất nhiên là tôi vẫn luôn nghĩ về em rồi.”

Tối nào cũng tỏ tình một lần sao? Kim Thu lắc đầu, mặc kệ anh: “Nghe này, anh không cần phải lấy lòng tôi, chỉ cần không ảnh hưởng đến tôi, tôi sẽ không đuổi anh đi, biết không?”

Anh lắc đầu: “Tôi thích em.”

Lần thứ hai trong ngày, Kim Thu lườm anh: “Anh muốn theo đuổi tôi?”

“Phải, phải.” Anh gật như gà mổ thóc.

“Anh không phải Nhiếp Tiểu Thiên, tôi cũng không là Ninh Thái Thần.” (1) Kim Thu từ chối thẳng thừng, mặc dù tên quỷ này rất đẹp trai, rất đặc biệt, nhưng cô không còn là thiếu nữ nữa, gì mà yêu nhau với ma quỷ, đúng là một chuyện hoang đường, “Nên đừng phí công.”

(1) Nhiết Tiểu Thiên, Ninh Thái Thần: 2 nhân vật chính trong phim “Thiện nữ u hồn”

Anh nghe xong những lời này, đột nhiên đứng lên, Kim Thu bị anh dọa giật mình, nhưng anh chỉ chôn đầu ở hõm vai cô, cắn cắn vành tai cô, cô mất tự nhiên tránh đi một chút, anh vẫn tiếp tục cắn nhẹ, Kim Thu thấy hơi ngứa… Trước kia cô cũng chỉ bị Đỗ Thiên Trạch hôn má, lần đầu tiên bị người khác chạm đến chỗ nhạy cảm như vậy.

Cô thấy cực kì thiếu tự nhiên, chỉ thấy mặt càng lúc càng nóng, nhưng lại sợ anh làm bừa, đành nói khẽ: “Thả tôi ra đi.”

“Không.” Giọng anh phảng phất chút hờn dỗi, cứ đè cô như vậy, nhưng lại không hề xúc phạm cô, hôn môi cũng không hôn, chỉ cắn vành tai, liếm cổ cô, toàn là những chỗ nhạy cảm.

Kim Thu không chịu nổi nữa, đang nghĩ xem có nên đá một cái vào chỗ quan trọng của anh không, thì đột nhiên anh lại ngừng, ấp úng, “Cái kia… Tôi…”

Kim Thu cũng vừa định lên tiếng, lại cảm thấy chỗ nào đấy trên người anh có thay đổi, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi, anh thấy cô có dấu hiệu chuẩn bị nổi giận, liền nhanh chóng ngồi dậy: “Tôi… Tự tôi đi giải quyết.”

“Cút xuống giường, ngay!” Kim Thu lấy gối, đánh mạnh vào đầu anh, anh không nói gì, nhanh chóng chạy vào phòng tắm.

Anh vừa đi, cô lại càng cảm thấy lúng túng hơn, cô vừa tức vừa ôm mặt, nhất quyết không chịu thừa nhận tim mình đang đập càng lúc càng nhanh.

Kim Thu không ngừng tự an ủi mình, mày chỉ bị sắc đẹp mê hoặc thôi, đây là phản ứng sinh lý bình thường, không sao.

Cô thật sự thấy rất phiền lòng, bình thường, gặp đàn ông, chỉ cần cô tỏ thái độ không tiếp nhận, thì sẽ không có ai đưa tình yêu cuồng nhiệt của mình dán lên mông lạnh, cũng không có ai ép cô, trừ khi là tội phạm, nhưng cái người trong nhà tắm kia lại khác….

Chỉ cần anh ta thích, anh ta có thể nhìn trộm cô tắm, nửa đêm có thể bò lên cửa sổ của cô, luật pháp cũng không có tác dụng với anh ta, có thể báo án bắt anh ta chắc? Bùa của thím Hồng cũng không đuổi anh ta đi được. Có thể nói là cô hoàn toàn không có cách nào để đối phó.

Kim Thu phân vân, nghĩ xem có nên gọi điện cho thím Hồng không. Cuối cùng, cô chưa kịp cầm điện thoại lên, thì nghe thấy có tiếng …. Rên…Phát ra từ nhà tắm, cô suýt hộc máu mồm, “Này! Anh đang làm trò gì thế!?!”

Câu này của cô là câu cảm thán, nhưng chẳng hiểu sao vào tai anh lại thành câu nghi vấn, nên cửa phòng tắm từ từ mở ra, anh che che lấp lấp: “Tôi… Tôi…”

Kim Thu vô tình liếc mắt xuống, lập tức thấy mình như bị sét đánh, giọng nói run rẩy: “Anh… Anh… Đồ biến thái!”

“…Là em hỏi tôi đang làm gì mà….” Anh oan ức, giấu mình sau cánh cửa, chỉ để lộ cái đầu nhìn cô.

Kim Thu cảm thấy đầu mình như bốc khói: “Buồn nôn! Biến thái!” Lần đầu tiên thấy chỗ kia của đàn ông, cô thấy cực kì sốc, may là trong tay cô không có đồ gì gây sát thương, nếu không thì chắc chắn cô sẽ nện nó vào đầu anh.

“Đây là phản ứng tự nhiên, bình thường.” Anh nhấn mạnh, “Không phản ứng mới là bất thường.”

Bình thường con quỷ. À không, anh ta đúng là quỷ! Kim Thu không thể nhịn được nữa, định đẩy anh ta vào nhà tắm, sau đó lại đau khổ phát hiện, trong nháy mắt, trên váy cô xuất hiện thêm một thứ gì đó…

Cô không nói gì, anh lo lắng: “Thật xin lỗi, tôi lau cho em…” Còn chưa đưa tay ra, anh đã nhận được một bạt tai của Kim Thu. “Ngay lập tức biết khỏi mắt tôi!”

Anh không dám nói thêm câu nào, lập tức biến mất.

Kim Thu cởi chiếc váy bẩn ra, càng nhìn càng thấy buồn nôn, ném bừa nó vào rổ quần áo bẩn, rồi đi tắm luôn, khi mùi sữa tắm hoàn toàn át đi cái mùi khó chịu kia, cô mặc đồ ngủ, vẫn là phong cách đáng yêu như thời đại học, nhưng nhìn người trong gương, Kim Thu vẫn thấy có chút xa lạ.

Khi đi học, mái tóc cô đen, thẳng, dài, quần áo cũng rất rộng rãi, thoải mái, hầu như lúc nào cũng đeo cặp sách, nhưng giờ, cô uốn tóc xoăn, nhuộm. Đổi loại kính khác, mặc đồ công sở, dùng túi xách da, nhìn đậm chất OL (2)

(2) OL: Office lady: cô gái văn phòng.

Năm đầu tiên cô tốt nghiệp, rất loạn, giờ nhớ lại, cô cảm thấy có chút không thật, tốt nghiệp, xin việc, dọn nhà ra ở riêng, cuộc sống cứ thế tuân theo một quỹ đạo nhất định, cô cũng không chắc rằng mình có thể làm được hay không.

Thế nhưng cô vẫn kiên trì, cố gắng làm việc, cố gắng thích ứng, dần dần cô cũng quên đi bản thân mình khi còn học đại học trông như thế nào.

Nhưng giờ đây, khi mặc bộ đồ ngủ có vẻ ngây thơ này lên, cô lại phát hiện ra, thật ra mình vẫn còn mơ hồ như khi mới tốt nghiệp.

Bên ngoài có tiếng chó sủa, Kim Thu mở cửa sổ nhà tắm ra, cô ở tầng hai, tầng dưới có trồng một hàng cây, nhìn có vẻ giống hoa đào, gió thổi qua mang theo hương thơm nhẹ nhàng.

Thấy có gió mát, cô còn định đứng đau buồn một lúc nữa, nhưng lại phát hiện ra chân mình không chịu đựng được nữa, vết thương kia có vẻ nghiêm trọng, đứng lâu một chút là lại đau, cô vịn tường đi ra ngoài, anh lại đột nhiên xuất hiện, đỡ cô đến giường, rồi lấy cao Vân Nam bôi cho cô.

Kim Thu nhìn anh, anh liền ra vẻ áy náy, không dám nhìn cô, sau khi bôi cao cho cô xong, liền chạy vào nhà tắm, một lát sau Kim Thu liền nghe thấy tiếng nước ào ào, cô tức xạm mặt lại, “Anh lại làm gì thế?”

“Giặt quần áo.” Anh thò mặt ra, giơ chiếc váy của cô lên.

Kim Thu yên tâm, nhìn đồng hồ đã 11 giờ rồi, cô cũng cảm thấy rất mệt mỏi, nên đưa tay tắt điện đi ngủ.

Hôm sau thấy vết sưng đỏ ở chân đã tan đi không ít, nhưng vẫn không thể đi giày cao gót được nữa, Kim Thu đành đi đôi giày bệt mềm. Bữa sáng là chiếc sandwich đơn giản, bánh mì kẹp trứng ốp, lạp xưởng được gói lại cẩn thận, trong cốc giữ nhiệt là sữa đậu nành…. Quan trọng nhất là đây là sữa được làm từ máy làm sữa đậu nành cô trúng thưởng trong sự kiện hằng năm của công ty.

Kim Thu thừa nhận khi mình thấy phần bữa sáng này, trong lòng có chút cảm động, cơn tức hôm qua cứ thế mà biến mất lúc nào không hay, đêm qua trước khi đi ngủ cô còn định gọi điện cho thím Hồng hỏi thử xem có cách nào để đuổi quỷ đi không, nhưng khi được anh quan tâm thật lòng như vậy, không xúc động không được.

Đến công ty, đồng nghiệp bên cạnh ân cần hỏi: “Chân cô sao thế?”

Kim Thu nói dối không chớp mắt: “Hôm qua lúc về, hành lang tối quá nên bước hụt.”

Nhưng cô không lắm chuyện không có nghĩa là người khác cũng thế, khi cô đến phòng nước, đã thấy có mấy nữ đồng nghiệp đứng đó buôn chuyện, phòng nước chính là nơi nhiều chuyện nhất trần đời, đi qua đi lại, không biết bao nhiêu tin đồn được truyền ra từ nơi này.

“Này, mấy cô có thấy vòng tay của chị Lam không? Loại Cartier đấy, dù không nạm kim cương nhưng giá cũng trên dưới ba vạn.”

Chân Kim Thu đứng không vững, suýt nữa ngã sấp xuống, tiền lương của cô bây giờ mỗi tháng có bốn nghìn tệ, thế mà chỉ 1 chiếc vòng tay của Lam Như Vân đã là ba vạn rồi?

Thật đáng sợ, trong ấn tượng của Kim Thu, khái niệm về xa xỉ phẩm cũng chỉ dừng lại ở mặt dây chuyền kim cương mấy nghìn tệ… Nhanh chóng uống cốc nước an ủi mình, Kim Thu nghĩ lại, thấy mình thật ngu ngốc, dù sao người ta cũng là nhãn hiệu châu báu đẳng cấp thế giới, đại khái chỉ có quý hơn chứ không có quý nhất, mấy nghìn tệ cũng chỉ đủ cho mấy người dân đen như cô mua về cho đã nghiền thôi.

Tất nhiên là đối với mọi người, Lam Như Vân không phải là chủ đề bàn tán chính, có người không cam lòng yếu thế, chuyển chủ đề sang Vệ Thiên Hành, “Tổng giám đốc mới đổi xe, nghe đồn hơn hai trăm vạn đấy!”

“Chuyện này thì có gì, chúng ta đều biết tổng giám đốc là cháu ngoại của chủ tịch, anh ta đâu cần phải sống dựa vào tiền lương hàng tháng đâu.” Một cô nhân viên xinh đẹp khác bưng chén cà phê, thần bí nói, “Hôm trước tôi và bạn trai còn thấy tổng giám đốc vào quán rượu với một người có dáng rất giống Quách Quỳnh cơ.”

“Có khi nào là Quách Quỳnh thật không?”

Kim Thu thầm nghĩ, không phải là có lẽ, mà đúng là Quách Quỳnh! Chân cô bị trật khớp còn là do cô ta tặng đấy, phụ nữ ghen tuông thật đáng sợ!

“Khụ khụ..” Ngoài cửa có tiếng ho khan, nhân vật chính trong tin đồn đột nhiên xuất hiện ngoài cửa, những người còn lại liền tản ra, Kim Thu cũng muốn tránh đi, nhưng chân cô không tiện, không chạy nhanh được, đành dứt khoát giả bộ cái gì cũng không biết, lên tiếng chào hỏi: “Chị Lam.”

“Chân sao thế?” Thật ra Lam Như Vân có phòng làm việc riêng, không cần phải đến chỗ này uống nước, mà có vẻ cô cũng không có ý định uống trà, xem ra chỉ là đi ngang qua, ở công ty này, chức vụ càng cao, văn phòng cũng cao theo, giả sử như Vệ Thiên Hành, văn phòng anh ta chiếm nguyên cả tầng cao nhất.

Kim Thu không để mình để lộ ra chút sơ hở nào, chỉ cười nói: “Không cẩn thận bị trật khớp thôi.”

“Bị thương đến gân cốt, cẩn thận tĩnh dưỡng 100 ngày.” Lam Như Vân cũng không nhắc đến chuyện vừa nghe được, chỉ hỏi cô, “Lần trước cô đi tìm thím Hồng, sao rồi?”

À, chuyện này… Kim Thu bất đắc dĩ: “Chắc là do em nghi thần nghi quỷ thôi, chỉ lấy một tấm bùa bình an là xong.”

“Vậy thôi.” Lam Như Vân nháy mắt, cô rất thích dùng kính áp tròng màu lam, vừa đẹp vừa lạnh lùng, “Thím Hồng không chỉ có danh tiếng ở việc đoán mệnh đâu, thím ấy còn tính duyên nữa, chuẩn cực!”

Kim Thu ngạc nhiên: “Chị tính rồi à?”

“Đúng vậy, thím ấy nói, cuộc đời chị nhất định sẽ… Gặp quý nhân.” Lam Như Vân nói câu này phảng phất mang theo ý khác nữa, Kim Thu liền im miệng, cô rất thích nghe bát quái, coi như tô màu thêm cho cuộc sống đỡ buồn tẻ, nhưng cô chỉ nghe thôi, không nói, cũng tuyệt đối không bao giờ nói xấu sau lưng người khác, Lam Như Vân rất thích cô ở điểm kín như bưng này, nên quan hệ giữa hai người càng ngày càng tốt lên, “À, còn có thể cầu hoa đào, cô rảnh thì đi thử xem.”

Hoa đào? Kim Thu nghĩ, giờ trong nhà cô còn đang có một đóa hoa đào nát, không biết khi nào mới giải quyết xong đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.