Ma Kiếm Lục

Chương 46: Phật pháp vô biên, thập niên đích thừa nặc




Một người thường thường vào một thời điểm kì quái nhất, ở một địa phương kì quái nhất, cùng một người không thể ngờ tới nhất kết thành bằng hữu, thậm chí đến bọn họ tự mình cũng không biết loại tình cảm đó từ đâu chui ra. (Cổ Long, luận)

Liễu Dật sững sờ ngồi nhìn khuôn mặt Giác Quy đại sư, thấy Giác Quy đang xem xét “càn khôn kính”.

Nhưng Giác Quy vừa xem xét vừa thở ra: “Oan nghiệt, thật là oan nghiệt, nhiều vong linh thế này làm sao không thể lên cực lạc, chuyển thế đầu thai? Lại bị trấn áp tại Phong Ma Trấn, rốt cuộc là vì sao nhỉ?”

Liễu Dật vội hỏi: “Đại sư, ông có thể hóa giải những oan hồn trong kính không?”

Giác Quy gật gật đầu nói: “Đương nhiên, chuyện này không khó, nhưng Liễu thí chủ có biết hai chữ “nhân quả”, phàm sự việc đều có lên có xuống, cái này xuống thay cho cái kia lên, tôi có thể hóa giải những oan hồn này, cái tôi lo lắng là tam giới sẽ có một trường đại kiếp nạn.”

Liễu Dật phe phẩy cây quạt giấy nói: “Đại sư ngài quá lo rồi, phải biết thiên địa thanh vạn vật, vạn vật thanh âm dương, phàm sự việc đều có hai mặt chính phản, có ma đạo mới có chính đạo, có kẻ xấu mới có người tốt, vật tất tương khắc, cũng như oan hồn hôm nay, tất có “càn khôn kính” tương khắc, hạo kiếp chưa biết, tất nhiên cũng có mặt chính phản của nó.”

Giác Quy nhìn Liễu Dật, gật đầu nói: “Liễu thí chủ tâm tính tốt, lão nạp có câu hỏi ngoài lề muốn hỏi Liễu thí chủ.”

Liễu Dật phe phẩy cây quạt giấy, nói: “Mời đại sư nói.”

Giác Quy nhìn Liễu Dật, dường như đang suy xét chuyện gì, lại như đang nỗ lực quyết định chuyện gì đó, hốt nhiên nói: “Lão nạp muốn biết, Liễu thí chủ bị giang hồ gọi là Giang Nam tài tử, thế, Liễu thí chủ có thể học qua võ công cao thâm nào?”

Liễu Dật không biết Giác Quy vì sao lại hỏi mình vấn đề kiểu này, suy nghĩ xong, đáp: “Phải nói là chưa tiếp xúc qua võ công, nhưng vào thời gian này, vì vài việc nhỏ khiến tôi bị cuốn vào giang hồ thị phi này, ngẫu nhiên học được một ít võ công thô thiển.”

Giác Quy gật gật đầu: “Hừ, thế này! Xin Liễu thí chủ đừng trách lão nạp rườm lời, lão nạp còn có chuyện muốn hỏi.”

Liễu Dật cười cười, gật đầu: “Mời đại sư, chỉ cần Liễu Dật biết, nhất định hồi đáp đại sư.”

Giác Quy cũng cười cười, nhìn Liễu Dật nói: “Liễu thí chủ có từng nghe qua Ma tộc Ma môn hai mươi năm trước có một người kêu là Vị Linh Phong?”

Liễu Dật gật đầu nói: “Có nghe.”

Giác Quy gật đầu hỏi: “Thế ngươi có biết Vị Linh Phong vì sao mà chết không?”

Liễu Dật nhìn Giác Quy, không biết ông ta vì sao lại hỏi mình chuyện này, đáp: “Tôi cũng không rõ lắm, nghe đâu là vì một nữ nhân.”

Giác Quy gật đầu nói: “Đúng vậy, Vị Linh Phong một đời vừa chính vừa tà, toàn làm theo ý mình thích, giá hắn không yêu phải con gái của Thần môn môn chủ.”

Giác Quy đột nhiên dừng lại, quay đầu về hướng Liễu Dật, hỏi: “Như quả, ngươi là Vị Linh Phong, ngươi sẽ làm gì?”

Liễu Dật bị Giác Quy đột nhiên hỏi một cái, hóa hồ đồ, không biết phải đáp thế nào, ngượng ngập nói: “Cái này… cái này, đại sư, tôi không phải là hắn a.”

Giác Quy đột nhiên thập phần nghiêm túc hỏi: “Như quả, ngươi là hắn, ngươi sẽ làm gì?”

Liễu Dật nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Giác Quy, trầm tư giây lát, nói: “Tôi nghĩ… tôi sẽ giết sạch những kẻ ngăn cản tôi yêu.” Một câu nói, tuy không dài, nhưng thập phần kiên định, cho người ta cái cảm giác không được phép phủ định.

Giác Quy lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “A Di Dà Phật! Oan nghiệt, oan nghiệt a. Không nghĩ oán khí ba đời nặng như thế này, so với Vị Linh Phong còn si hơn.”

Liễu Dật không biết Giác Quy vì sao lại nói vậy, nhưng cũng không biết phải mở miệng hỏi thế nào.

Giác Quy dừng một chút rồi nói: “Lão nạp có một thỉnh cầu sau cùng không thuộc về tình cảm, xin Liễu thí chủ nhất định phải đáp ứng.”

Liễu Dật vội nói: “Xin đại sư cứ nói, chỉ cần Liễu Dật làm được, nhất định đáp ứng.”

Giác Quy gật gật đầu nói: “Chúng ta lần này chia tay, cũng có lẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa, tôi muốn thỉnh thí chủ mười năm sau, tới Phật môn gặp tôi, để tuần tự kể lại những dâu bể đã qua, xem Liễu thí chủ sau mười năm có thay đổi gì.”

Liễu Dật gật đầu nói: “Xin đại sư yên tâm, Liễu Dật chỉ cần có chút thời gian, liền quay lại thăm đại sư.”

Giác Quy cười gật đầu, hốt nhiên, phát hiện trên cổ Liễu Dật đeo một mảnh ngọc ám hồng, chỉ lộ ra một miếng nhỏ, nhưng lại có thể nhìn ra, là ám hồng sắc….

Giác Quy ngừng cười, đáp: “Liễu thí chủ, có thể đưa cho lão tăng mượn xem qua mảnh hồng ngọc thí chủ mang trên người không?”

Liễu Dật biết mình có đeo một nửa mảnh hồng ngọc trên cổ, trừ nó ra không còn ngọc nào khác. Liễu Dật vội lấy mảnh hồng ngọc trên cổ ra, đưa cho Giác Quy.

Nhận mảnh hồng ngọc rồi, Giác Quy chăm chỉ quan sát, thế nhưng quan sát cả nửa ngày, chỉ lắc lắc đầu, không nói câu nào, tay trái bất tri bất giác lôi ra một mảnh hồng ngọc cùng màu, thậm chí điêu khắc trên mặt cũng cùng một dạng, nhưng điêu khắc trên hai mảnh ngọc vừa vặn tương phản nhau, Giác Quy để hai mảnh ngọc vào cùng một chỗ, muốn quan sát trên mặt rốt cuộc là cái gì, hốt nhiên… hồng quang chớp một cái, hai mảnh ngọc lại khớp vừa vặn vào nhau, giống y như một mảnh ngọc thiên nhiên vậy, lại không nhìn ra một chút khe hở nào. Hình thành một nửa hoàn chỉnh.

Giác Quy kinh động nói: “Cái gì thế này?” nhưng ông lập tức an tĩnh lại, bởi vì sau khi hai mảnh hồng ngọc kết hợp lại, lại nhìn ra một hình nửa trên thân người.

Liễu Dật nhìn hai mảnh ngọc kết hợp xong, nhớ lại lời Tửu Thúc nói, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ mảnh ngọc này lại là một trong ba phần còn lại?”

Giác Quy nhìn hình người trên mặt, chẳng nhìn ra manh mối gì, lắc đầu nói: “Liễu thí chủ đã có duyên với nửa mảnh hồng ngọc này, thì lão nạp cũng tặng luôn, hy vọng Liễu thí chủ bảo quản tốt.” vừa nói, vừa đưa nửa khối hồng ngọc do hai mảnh dung hợp vào nhau cho Liễu Dật.

Liễu Dật nhìn mảnh hồng ngọc, vốn có hai mảnh lớn nhỏ, mà trên mặt còn khắc rõ ràng một nửa trên thân người, người này là ai? Sao lại quen thuộc thế này? Từng thấy qua ở đâu… là, trong mộng, đúng, người bị sáu kị sĩ công kích, đúng là hắn, tuy không thấy rõ mặt, nhưng cảm giác không lầm, là cảm giác này.

Giác Quy nhìn Liễu Dật ngẩn ra, hỏi: “Liễu thí chủ, có gì không ổn sao?”

Liễu Dật vội lắc đầu, đeo hồng ngọc lên người lại, nói: “Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.”

Giác Quy vội hỏi: “Là về mảnh ngọc này phải không?”

Liễu Dật lắc đầu nói: “Không, là mười hai người trên mười hai cây cột ở “Đại hùng bảo điện, không biết là…”

Giác Quy nhẹ nhàng nói: “Muốn nói tới, cái chuyện phải coi là thần thoại, cũng là một truyền thuyết, một cuộc chiến ấy là lần giao phong đầu tiên giữa chính với tà, mười hai người đó chính là tú chủ của Thiên ngoại thập nhị tú, lúc đang cùng với Bàn Cổ, Nữ Oa đánh nhau với Ma thần – Niết Nhân, bị diệt hồn phách, chặt thân thể, sau đó được Tây Phương “Như Lai tôn giả” thu làm tọa hạ mười hai hộ pháp, trở thành người bảo hộ của Phật giáo…”

Liễu Dật không nói gì, bởi vì hắn nhớ lại giấc mộng ấy, giấc mộng thấy ở Miêu Cương ấy, hắc y nhân ấy, không lẽ y là ma thần? Nhưng vì cái gì mà cố sự trong truyền thuyết ấy lại xuất hiện trong giấc mộng của hắn, tại sao lại như vậy?

Liễu Dật thu hồi tâm thần, gật gật đầu nói: “Không nghĩ đến trên thế giới lại có truyền thuyết như vậy.”

Giác Quy nhìn Liễu Dật hỏi: “Như quả ngươi là ma thần, ngươi sẽ thế nào?”

Liễu Dật cười nói: “Còn sao nữa, nếu tôi muốn là ma thần, sẽ sớm bị mấy thần tiên, chính phái ấy đuổi chạy khắp núi rồi.”

Giác Quy nhìn Liễu Dật nói: “Tốt rồi, vấn đề của lão nạp xong rồi, hiện tại tôi sẽ dùng “Kim cương bát nhã kinh” siêu độ mấy linh hồn này, xin Liễu thí chủ chờ ngoài cửa.”

Liễu Dật gật gật đầu nói: “Đại sư khách khí rồi.” nói xong, đứng dậy đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Giác Quy nhìn “Càn khôn kính” trong tay, thở dài một hơi…

Nói tới Liễu Dật, đối với những vấn đề của Giác Quy không lần ra được đầu mối, nhìn mảnh hồng ngọc đeo trên cổ mình xuất thần, lúc trước chỉ có một mảnh ngọc, không có cảm giác gì, hiện tại hai mảnh ngọc hợp lại rồi, Liễu Dật lại cảm giác có một ít hơi ấm truyền vào trong ngực.

Chính ngay lúc này, Liễu Dật nghe trong thiền phòng truyền ra từng trận Phạn âm, quay đầu nhìn lại, bên trong lại phát ra từng mảnh ánh sáng màu vàng, Liễu Dật cảm thán nói: “Giang hồ thần kì thế này, loại người gì cũng có, thế nhưng, cái giang hồ này rốt cuộc ai là đệ nhất nhỉ?” Liễu Dật đứng bên ngoài, một mặt nhìn mặt trời trên không, một mặt tính thời gian, hiện tại đã qua ngọ rồi, nếu như có thể, trước khi trời tối nên đến Lạc Tuyết trấn, thật muốn chúc mừng thật lớn, cuối cùng đã không có chuyện phiền lòng.

Cuối cùng, cửa mở ra, Giác Quy từ trong đi ra, trên đầu còn có ít mồ hôi, cho thấy lần này đã tiêu hao không ít công lực. Giác Quy đưa “càn khôn kính” cho Liễu Dật nói: “Những oan hồn bên trong đã hết, ngươi có thể an tâm rồi.”

Liễu Dật tiếp lấy kính, vội cao hứng hành lễ nói: “Đa tạ đại sư, Liễu Dật chung thân khó quên.”

Giác Quy hòa ái cười nói: “Đừng cảm ơn, ngươi cũng vì bách tính mà làm, bất quá phải nhớ chuyện đã hứa với ta, mười năm sau, nhất định phải lại Phật môn một chuyến.”

Liễu Dật gật gật đầu, cười nói: “Lúc đó tôi mang vợ con cùng đến thăm đại sư, đại sư sẽ không còn nhàn rồi nổi đâu, Liễu Dật cáo từ.” vừa nói vừa xoay người đi về hướng sương phòng.

Giác Quy mỉm cười gật đầu, nhìn Liễu Dật đi xa, lắc đầu nói: “Hy vọng đến lúc đó ngươi quả thật không đến một mình.”

Liễu Dật trở về sương phòng, sửa sang đồ đạc, mang kính trả cho Thủy Nhi, mấy người theo Lý Lăng đến “đại hùng bảo điện” cáo từ chúng tăng.