Ma Thần Thiên Quân

Chương 223: Thú vị



Vũ Thiên Quân cũng Cường đều tự nhận định bản thân có thể không thua kém Hư vô cảnh giai đoạn thứ nhất bao nhiêu, thậm chí bọn hắn đã đạt đến cấp độ đó thế nhưng khi bọn hắn gặp phải Thái cổ hung thú Hắc thủy huyền xà thì biết bản thân bọn hắn có chút khinh thường Hư vô cảnh giai đoạn thứ nhất rồi, có thể bọn hắn không kém Hư vô cảnh giai đoạn thứ nhất cường giả nhưng gặp phải bá giả như Hắc thủy huyền xà thì cần phải xem xét lại, sinh vật anyf hung danh hiển hách không nói mà có một đặc tính khác đó là vô cùng liều lĩnh...

“Ầm”. “Quầm..”. Rừng rậm đang yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng va chạm mạnh, cuồng phong thổi ngang càn quét, quanh đó cổ thụ ngã rạp, Vũ Thiên Quân hai người cùng Hắc thủy huyền xà đánh nhau đã kéo qua mấy nghìn dặm vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, Hắc thủy huyền xà vẫn là sống chết cắn lấy Vũ Thiên Quân Thái sơ chân thân không nhả, Cường thì quanh thân tử thanh sắc đại thịnh như che lại toàn thân không ngừng hướng đầu nó công kích nhưng không dám dùng toàn lực, Vũ Thiên Quân thì không ngừng lắc tay đâpk xuống đất, va chạm loạn xung quanh, Hắc thủy huyền xà có lẽ cũng đã thấm mệt.

“Vũ huynh! Thu lại thân thể khổng lồ của ngươi đi!”. Cường đột nhiên hô lên, hắn nghĩ nếu Vũ Thiên Quân có thể hóa ra thân thể khổng lồ như vậy thì việc thu nhỏ lại cũng bình thường, Hắc thủy huyền xà khi đó cũng không thể cắn tay Vũ Thiên Quân như lúc này.

“Ghhh....”. Hắc thủy huyền xà rít lên một tiếng bén nhọn, chỉ là nó phản ứng không theo kịp nữa rồi, gần nửa ngày quần nhau với hai tên này nó đã bị thương vô số chỗ, chưa nói Vũ Thiên Quân dằn tay xuống thì đầu nó đều bị va chạm mạnh lại thêm Cường không ngừng công kích, nó thân thể cho dù là sắt thép thì cũng có giới hạn! Vũ Thiên Quân một cái ý nghĩ thì lập tức thu lại Thái sơ chân thân, Cường quyền đầu cũng đã đánh lên phần gáy của nó!

Vũ Thiên Quân thu lại Thái sơ chân thân thì Hắc thủy huyền xà thân thể to lớn cũng mất đi điểm tựa vào. “Rầm!”. Một tiếng trầm đục vang lên, Hắc thủy huyền xà dù thân thể to lớn cũng một trận kịch liệt rung lên, Vũ Thiên Quân vừa mới thoát khỏi Hắc thủy huyền xà cũng không chút dừng lại, lập tức công kích Hắc thủy huyền xà.

“Con mẹ nó! Kiềm giữ ta lâu như vậy!”. Vũ Thiên Quân gầm lên lập tức loạn quyền đánh lên người Hắc thủy huyền xà, như chưa đã nghiền hắn thân thể một lần nữa to lớn lên hiện ra Thái sơ chân thân, kết hợp cùng hủy diệt lực lượng đã thô bạo đánh lên Hắc thủy huyền xà!

“Rầm!”. “Rầm”.... Không ngừng vang lên tiếng trầm đục va chạm.

“Hắc! Chết đi!”. Cường lại không như hắn thô bạo nữa, bàn tay phải xòe ra, trên đó xuất hiện một dao động nhè nhẹ nhưng huyền bí, một điểm huyền ảo lúc trước xuất hiện, hắn đã đứng ngay trên đầu Hắc thủy huyền xà vỗ xuống đánh lên đầu nó. Nếu có thể nhìn thấy nhân diện thực của hắn thì sẽ thấy đã trắng bệch rồi, vận dụng cái kia “Vô hạn thánh chiến” đối với hắn cũng không phải không có hạn chế, cộng thêm huyền ảo một điểm mà hắn đang đánh ra có lẽ cũng có ảnh hưởng đến hắn nhất định!

“Ghhh...”. Hắc thủy huyền xà vốn đã bị yếu đi đáng kể lại bị Cường cùng Vũ Thiên Quân trước đó loạn quyền lại càng yếu hơn, thậm chí đã không theo kịp tốc độ của hai người bọn hắn, nó rít lên tuyệt vọng, nó gầm lên một tiếng triệu hồi ra thần thông, hắc thủy tại thời khắc này lập tức hiện ra bao lấy thân thể to lớn của nó, là Thái âm chân thủy, tại lúc nguy cấp này nó liều mình tụ tập thần thông hi vọng có thể cứu vãn tình thế.

“Chậm!”. Cường lạnh lùng nói, bàn tay đã đánh xuyên qua Thái âm chân thủy đánh lên đỉnh đầu nó, Vũ Thiên Quân cũng không chút chậm trễ cũng vận dụng một Tử vong lực lượng đánh lên thân của Hắc thủy huyền xà cách đỉnh đầu nó hơn ba trượng!

“Chạm...”. Khổng có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có một điểm sáng lóe lên rồi biến mất, sau đó chính là tiếng hét thảm của Hắc thủy huyền xà “uông” một tiếng liền im bặt, thân thể to lớn của nó cũng theo trên không trung rơi xuống đất ầm ầm không ngừng quằn quại rung động, khói bụi bốc lên...

“Phù...”. Cường thu lại tay câp tốc rơi xuống, Vũ Thiên Quân cũng không ngoại lệ, hắn thu lại Thái sơ chân thân rơi xuống đất, cả hai đều không chút để ý bản thân hình tượng cùng xung quanh tình huống mà nằm xuống thở dốc, bọn hắn đều không bị thương thế nhưng thể lực lại tiêu hao đáng sợ, nửa ngày nay bọn hắn chính là vật lộn chiến ah! Từ đầu đến cuối bọn hắn hai người đều không dùng đến vũ khí nào, hoàn toàn là dùng nhục thân chi khí đánh nhau với Hắc thủy huyền xà!

“Ha ha ha...”. Một chút thở dốc qua đi hai bọn hắn đều ngửa mặt cười lớn, bọn hắn lúc này không bị thương nhưng chật vật vô cùng, có lẽ một cái Đại Thánh cấp hung thú cũng có thể khiến bọn hắn uống một lần nước đắng, còn may vừa rồi đại chiến kịch liệt cùng rung động nên không có hung thú nào ở gần đây lúc này, bọn hắn tạm thời liền có thể thả lỏng.

“Thân thể cường độ thật đáng sợ...”. Vũ Thiên Quân nhìn sang xác Hắc thủy huyền xà bên cạnh nói, hắn tay phải cho dù đã thu lại dạng Thái sơ chân thân nhưng vẫn có thấy trên đó hai hàm răng dấu vết, kỳ lạ là nó cũng không có độc! Có lẽ thân mang Thái âm chân thủy nó đã không cần chất độc, đáng tiếc nó gặp phải hai cái quái vật nên bị hạn chế rất nhiều, cho dù là hung thú cùng cấp với nó cũng phải nuốt hận trước Thái âm chân thủy ah.

“Chúng ta xem ra đã đi quá xa hồ nước rồi!”. Sau một khắc nghỉ ngơi lấy lại sức Cường bật dậy nhìn một đường ngoằn nghèo nằm đầy cổ thụ ngã la liệt mà trước đó hai người bọn hắn cùng Hắc thủy huyền xà đánh nhau va đổ nói.

“Huh! Chúng ta quay trở lại!”. Vũ Thiên Quân cũng đứng lên nói. Hắn đi lại chỗ xác Hắc thủy huyền xà, cho dù đã chết nhưng nó hung thú khí tức vẫn vô cùng nồng nặc, nếu không nhìn thấy trên đầu nó cùng trên thân cách đầu nó ba trượng có lỗ thủng xuyên qua thì chắc chắn không ai nghĩ nó đã chết. “Đi thôi!”. Hắn tay như một cái móc sắt cắm vào chỗ lỗ thủng trên đầu Hắc thủy huyền xà lôi nó đi theo đường cũ mà trước đó bọn hắn đánh nhau tạo nên.

“Uhm!”. Cường cũng không nó gì nhiều cũng đi theo.Một đường chạy về cũng có hơn nửa ngày, đường trước đó đã bị bọn hắn khai thông nên việc quay lại cũng không khó, khi bọn hắn về đến nơi đương nhiên là làm thịt rắn rồi.

“Ồ?”. Đang lột da Hắc thủy huyền xà Vũ Thiên Quân kinh ngạc cầm ra một viên như là ngọc thạch màu đen to cỡ đầu người, viên ngọc thạc này vẫn đang còn tỏa ra vô cùng đáng sợ hung lệ khí tức củ Hắc thủy huyền xà, trong đó còn có ti ti Thái âm chân thủy khí tức. “Đây không lẽ là Hung thú hung đan? Không phải nói hung thú không có đan hạch gì sao?”. Hắn có chút kinh ngạc nói. Hung thú và Yêu thú tuy rằng có cùng hình dạng, thậm chí Yêu thú còn là hậu duệ của Hung thú nhưng bọn hắn khác nhau khá nhiều, Hung thú thông thường là không có Hung đan, về phần Yêu thú thì đến Nhân đan cảnh nó sẽ có Yên hạch, đây là thường thức! Chính như trước đó Cường chém giết một con Đại Thánh cấp Hung thú giống hươu cao cổ kia, nó cũng không có Hung đan, không lẽ đến Hư vô cảnh mới có hung đan? Xem ra sau này cần cẩn thận quan sát rồi.

“Năng lượng thật bá đạo!”. Vũ Thiên Quân đang kinh ngạc thì Cường cũng đi đến nhìn một chút kinh ngạc nói, bên trong năng lượng chính là vô cùng lớn, nơi này cũng như Yêu hạch của Yêu thú, là nguồn suối khởi nguồn chứa đựng hầu hết lực lượng của Yêu thú.

“Ồ? Lê huynh có hứng thú? Như vậy cầm đi!”. Vũ Thiên Quân nhếch mép nói. vật này đối với người khác là vô cùng chân quý, năng lượng bên trong tuy rằng cuồng bạo, tuy rằng chứa đựng đủ loại tạp chất nhưng vẫn không thê phủ nhận nó giá trị kinh khủng, một cái Hư vô cảnh tích tụ năng lượng mà thành... Bên ngoài tinh không chính là độc nhất vô nhị cho đến lức này! Thậm chí nếu đem vậy này đưa cho Vũ Thiên Nguyên, chỉ sợ Vũ Thiên Nguyên tu vi lại tăng lên một bước dài! Mặt khác Vũ Thiên Quân hắn chưa bao giờ hấp thu cái gì đan dược, Yêu hạch... hắn tu hành gần như là một đường thẳng tắp hấp thu Lôi kiếp, việc cũng cố lại mất khá nhiều thời gian, việc hấp thú mấy thứ khác là không cần thiết. Hắn ném liền cho Cường Hắc thủy huyền xà Hung đan.

“Hắc hắc! Như vậy ta không khách khí!”. Cường con ngươi lóe lóe cười hắc hắc nói. “Huh? Thú vị!”. Bất chợt Cường nhìn hư không nhe ra hàm răng trắng nói, quanh thân lực lượng một lại một lần nữa cuộn lên, qua nửa ngày chạy về đây tuy rằng không được tĩnh tọa nhưng hắn giống như đã khôi phục hoàn toàn, Vũ Thiên Quân thấy cảnh này cũng là kinh hãi, tên này có gì đó giống Vũ Thiên Nguyên kinh khủng đặc tính.

“Khoan đã Lê huynh!”. Vũ Thiên Quân vôi vàng hô lên ngăn cản, hắn biết kẻ đến ah!

“Huh?”. Cường nghi hoặc quay lại nhìn Vũ Thiên Quân, có thể ẩn độn hư không đương nhiên là Hư vô cảnh, chỉ là tên kia khí tức còn yếu hơn Hắc thủy huyền xà, hắn đương nhiên không sợ hãi.

“Ngươi nhìn...”. Vũ Thiên Quân cười cợt nói. Hư không tách ra, Vũ Thiên Quân hai cái phân thân nhảy ra, Ma thể đang ôm lấy Tiểu Vân, sau đó là một cái thanh niên y phục cùng tóc đều vàng kim, hai phân thân một đen một trắng khuôn mặt giống Vũ Thiên Quân như đúc, chỉ là khí thế có chút khác, nếu không rõ Vũ Thiên Quân chắc chắn không thể nhận ra, trước nay mới có mình Tiểu Vân nhận ra khác biệt mà thôi.

“Huh...”. Cường con ngươi co rút nhìn hai người phân thân lại quay lại nhìn Vũ Thiên Quân Bản thể. “Là Phân thân?”. Hắn nhíu mày có chút không chắc chắn nói.

“Thiếu gia!”. Phi Thien có chút không biết nói gì cung kính nói. Hắn trước nay chỉ biết Vũ Thiên Quân có một phân thân mà thôi, hôm nay hắn xem như biết đến hai phân thân, như vậy hắn có thể chăc chắn là mấy tháng trước hắn đi theo cũng là một phân thân của Vũ Thiên Quân mà thôi, về phần bản thể thì hắn bây giờ mới gặp...

“Y nha!”. “Y nha!”. Tiểu Vân cũng lập tức lao vào lòng bản thể, đây mới là khí tức nó quen thuộc từ lúc sinh ra ah.

“Ha ha! Tiểu tử ngươi vẫn vậy!”. Bản thể ôm lấy Tiểu Vân xoa xoa đầu nó nói. “Lê huynh! Giới thiệu một chút, đây là hai phân thân của ta, bọn hắn đều có ý thức riêng nên ngươi không cần quá câu nệ làm gì, đây là Thần thể, đây là Ma thể”. Nói đoạn hắn chỉ hai cái phân thân nói. “Hắn là Phi Thiên, là thủ hạ của ta! Về phần tiêu tử này là Tiểu Vân, ta là được người nhờ nuôi nó!”. Sau đó lại chỉ Phi Thiên cùng Tiểu Vân nói.

“Thú vị!”. Cường chỉ cười cười phun ra hai chữ. “Vũ huynh nói đợi là bọn hắn?”.

“Uhm!”.Vũ Thiên Quân gật đầu nói. Qua một chút chào hỏi bọn hắn liền đã như quen biết, Cường không rõ lắm Thần Ma hai thể nhưng Thần Ma hai thể thông qua Bản thể đã hiểu về Cường nhiều, tên này biến thái bọn hắn đều biết.

“Ma Quân! Thần Quân! Thiên Quân!”. Cường đột nhiên lẩm bẩm. “Hắc hắc! như vậy mới hợp!”. Hắn quái dị liếc Vũ Thiên Quân tam thể nói.

“Hử?”. Tam thể đều có chút kinh ngạc nhìn Cường sau đó nhìn nhau cười cười, cái tên này cũng không tệ nha! Bọn hắn sau này đều dùng cái tên này hành tẩu thiên hạ, chỉ là không nhiều người biết đây vốn chỉ là một người, khi bọn hắn biết lại là chuyện khác rồi...

Phi Thiên cảm thấy cách nghĩ của người quái dị được gọi là Cường này cũng không sai, Thiếu gia nhà hắn thù đủ tư cách này, ở đây chỉ có Tiểu Vân vẫn không hiểu lắm nhưng ánh mắt đáng như sáng lóa nhìn Hắc thủy huyền xà thân thể to lớn, miệng thậm chí đã có nước miếng chảy ra!.

“Ha ha! Sẽ cho ngươi no bụng!”. Thiên Quân thấy vậy thì cười to nói. “Trước để ta xử lý nó một chút!? Nói xong liền tiếp tục công việc thịt rắn của mình. Bọn người liền tản ra, Thần Quân cùng Ma Quân đương nhiên đều đi làm thịt rắn, để lại Cường không biết đang nghĩ gì nhìn nhìn Phi Thiên, con ngươi lấp lóe, sau đó giống như không kìm được tò mò hắn đã hướng Phi Thiên hỏi.

“Phi Thiên huynh?”.

“Không biết công tử có chuyện gì sao?”. Phi Thiên không dám lãnh đạm liền quay lại nói. Người này cùng Thiếu gia nhà hắn giống như có tương giao, lại thêm khi đi vào Hư thiên bí cảnh này hoàn cảnh hắn đã được Thần Quân cho biết tình huống, bên trong này xem xét là tiềm lực. Người đi vào chỗ này xuất phát tu vi càng cao thì đồng nghĩa hắn thiên phú càng đáng sợ, Cường nhìn y phục có chút quái dị nhưng tu vi lại sâu không lường được, cho dù lấy hắn là Thánh tổ bước thứ năm đỉnh phong ánh mắt cũng không nhìn thấy tu vi của người này, cho thấy người này tu vi chí ít cũng có Thánh tổ bước thứ bảy cùng Thần Quân và Ma Quân tương xứng, thiên phú có bao nhiêu đáng sợ? Hắn đi vào cũng chỉ có Thánh tổ bước thứ hai mà thôi, đây là còn nhờ vào hắn là được kế thừa Kim băng thuần huyết mới có thể được ah! Chính như Tiểu Vân cũng chỉ có Thánh tổ bước thứ tư mà thôi, còn kém xa người này, đương nhiên đây là do hắn không biết đi so sánh với một đám quái vật nên thấy mình có chút kém cỏi, nếu là hắn biết toàn bộ hoàn cảnh thì cho dù có chút mặc cảm trước mấy tên này thì hắn cũng có thể ngẩng cao đầu mà tự hào rồi.

“Phi Thiên huynh là Yêu thú?”. Cường cười hỏi.

“Đúng vậy...”. Phi Thiên nghi hoặc nhưng vẫn trả lời.

“Điểu loại?”.

“Không sai...”.

“Oa! Ta muốn nướng ngươi!”. Cường nhe răng cười to nói.

“Ách...”. Phi Thiên trán nổi gân xanh đổ mồ hôi lạnh, mặt đen lại dễ sợ!

Tác giả: Đế Thanh

Nguồn:

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.