Ma Thiên Ký

Chương 1000: Khôi phục tên thật



Dịch giả: khangvan

Biên: nila32

“Sư tôn quá khen, đệ tử chỉ là vận khí không tệ, nên mới may mắn chiếm được một ít chỗ tốt.” Liễu Minh cung kính trả lời.

“Tốt, Liễu Minh! Ngươi cũng không cần khiêm tốn quá, với thực lực của ngươi bây giờ thì đệ tử nội môn đúng là có ít người có thể sánh được, chỉ sợ qua quá trình tôi luyện trong phế tích lần này thì thực lực cũng đã tiến bộ không nhỏ. Ngươi có tính toán gì cho quá trình tu luyện tiếp theo hay không?” Âm Cửu Linh khoát tay áo, nói.

“Đệ tử muốn bế quan trùng kích bình cảnh một thời gian ngắn. Nếu như vẫn không thể tìm được cơ hội tiến giai Chân Đan thì đệ tử muốn vào Ác Quỷ Đạo một chuyến.” Liễu Minh không chút do dự trả lời.

“Ân, chuyện tu luyện ngươi cứ dựa theo kế hoạch của mình là được, nếu cần gì thì có thể tùy ý đến tìm vi sư.” Âm Cửu Linh nghe vậy thì nhẹ gật đầu nói.

“Đa tạ sư tôn.” Liễu Minh khom người thi lễ một cái.

Thời gian tiếp theo, Âm Cửu Linh tùy ý hỏi vài việc liên quan đến phế tích Thượng giới, sau đó mới bảo Liễu Minh rời đi. Sau khi trở lại động phủ, hắn liền khai mở toàn bộ cấm chế của động phủ sau đó đi vào mật thất, đóng cửa tu luyện. Ngay khi Liễu Minh bắt đầu bế quan không lâu thì toàn bộ Thái Thanh Môn đột nhiên truyền ra tin tức Kim Thiên Tứ tiến cấp Thiên Tượng, khôi phục tên cũ là Kim Liệt Dương. Phải biết rằng cái tên Kim Liệt Dương này, bảy tám trăm năm trước chính là một nhân vật phong vân của Trung Thiên, nổi danh trọn vẹn hơn một trăm năm.

Sự trở lại của y hôm nay tự nhiên khiến cho tất cả trà dư tửu hậu của tông môn đều bàn đến việc này.

Trong một tòa đại sảnh của Thiên Kiếm Phong, một gã thanh niên đầu đội ngọc quan, thân mặc cẩm bào đang ngồi trên một chiếc ghế ngọc xanh biếc, trong mắt thần quang lập lòe, bên cạnh gã là một cô gái vận quần sam màu tím, Long Nhan Phỉ.

“Không thể nghĩ tới là ta vừa mới bế quan ra thì liền nghe thấy tin tức Kim Thiên Tứ khôi phục cảnh giới Thiên Tượng, cũng không biết hành trình phế tích này xảy ra chuyện gì lại buộc hắn giải khai phong ấn… Đúng rồi, lần phế tích thượng giới này Phỉ nhi ngươi cũng đi, có biết chuyện gì xảy ra không?” Thanh niên đầu đội ngọc quan, chính là chưởng tọa Ngọc Hành Chân Nhân của Thiên Kiếm Phong, nhàn nhạt mở miệng hỏi.

“Bẩm báo chưởng tọa, đệ tử lần ấy là đi theo đội của Cầu sư huynh, sau đó từ trong miệng của La Thiên Thành mới biết được, bọn hắn dường như đang thăm dò một di tích thì bị một nhóm Dị tộc mai phục, Kim sư huynh vì muốn bảo hộ vài tên đệ tử khác nên lúc này mới bất đắc dĩ mà phải cởi bỏ phong ấn, tiến giai Thiên Tượng. Nhưng mà Kim sư huynh sao lại có tin đồn là Kim Liệt Dương, không biết chuyện này là như thế nào?” Long Nhan Phỉ trả lời, thoạt nhìn vẫn còn có chút kinh ngạc với sự tình của Kim Liệt Dương.

“Ài, nếu năm đó không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì với thiên tư kinh tài tuyệt diễm của hắn, bổn tông nói không chừng lại có thêm một đại năng Thông Huyền rồi… Về phần chân tướng chuyện này thì chính là chuyện cơ mật của tông môn, ta cũng không tiện nói rõ. Hành trình phế tích lần này có thể nói là nguy hiểm trùng trùng…” Thanh niên đầu đội ngọc quan bỗng nhiên chuyển chủ đề, hỏi.

Long Nhan Phỉ thức thời, cũng không hỏi nhiều, sau đó liền đem toàn bộ những điều chứng kiến trong phế tích một năm trước kể lại cho Ngọc Hành Chân Nhân nghe.



Tại một lương đình hình bát giác ở sườn núi Huyền Thiên Phong, mấy tên đệ tử mặc cẩm bào, đang tề tụ với nhau, bàn luận viển vông về điều gì đó. Nhóm người này mơ hồ cầm đầu là một thanh niên có tướng mạo thanh tú, chính là kẻ sở hữu Đô Thiên Linh Thể, La Thiên Thành.

“Kim Thiên Tứ không ngờ chính là vị tiền bối Kim Liệt Dương năm đó, các ngươi nói việc này có thật không vậy?” Một gã thanh niên có tướng mạo bình thường lên tiếng.

“Ta năm đó mới gia nhập tông môn, từng nghe Phạm sư huynh nói qua sự tích của hắn, chậc chậc, hắn chính là mục tiêu cố gắng của ta đó!” Một gã thanh niên ục ịch tỏ vẻ sùng kính.

“Đúng rồi, Thiên Thành, nghe nói hành trình thượng giới phế tích lần này, mấy vị trưởng lão trong tông cố ý để cho người kia áp chế tu vi để bảo hộ những đệ tử khác, có việc này không?” Một gã thanh niên có vóc dáng hơi cao, tướng mạo thô kệch hỏi La Thiên Thành, chính là người mà có chút ít động chạm với Liễu Minh, biểu huynh của Phạm Chính.

“Bên trong di tích, Thiên Tứ sư huynh có thể dùng tu vi Chân Đan mà chống đỡ được Ma nhân Thiên Tượng Cảnh của đại lục Vạn Ma, có thể đoán được một chút, nếu thật sự sư huynh là Kim Liệt Dương thì ta cũng không thấy gì là kỳ quái. Nhưng mà ta nghe nói Thiên Tứ sư huynh và Kim Liệt Dương có tướng mạo hoàn toàn bất đồng, việc này cũng có vài phần kỳ quặc.” La Thiên Thành bình tĩnh trả lời, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.



Liễu Minh mặc dù bế quan, nhưng được Long Nhan Phỉ báo tin nên cũng biết được việc này. Lại nói tiếp, lúc trước hắn thấy Kim Thiên Tứ có rất nhiều hành động thần bí, cùng với việc tu vi đột nhiên tăng mạnh cũng đã từng nghe ngóng một phen, nhưng mà tin tức trong tông có liên quan đến Kim Thiên Tứ đã ít lại càng thêm ít, bất cứ một tòa sơn phong nào cũng không thể biết được thêm gì, nên đối với việc này cũng không tìm hiểu thêm nữa.

Hôm nay lại biết hắn chính là Kim Liệt Dương, điều này làm cho hắn khá là sợ hãi, thán phục. Không nghĩ tới vị đệ tử bí truyền vạn năm mới gặp này lại có quan hệ với mình nhiều như vậy. Hắn hồi tưởng lại lần thứ nhất gặp mặt, cùng với những việc vô cùng khó hiểu sau đó, hôm nay cuối cùng đã có lời giải thích rõ ràng rồi. Hôm nay Kim Thiên Tứ đã khôi phục thân phận Kim Liệt Dương, địa vị trong tông chắc chắn có thể tưởng tượng được, sau này chỉ sợ muốn gặp y đã khó lại càng thêm khó.

Liễu Minh cảm thán một phen, sau đó lần nữa khép hai mắt lại, tiếp tục chú tâm tu luyện.

Tu luyện vô tuế nguyệt, ba năm thời gian trong nháy mắt liền trôi qua.

Trong lúc này, trừ lần Già Lam thuận lợi đột phá bình cảnh thì cũng rời khỏi động phủ một lần, thời gian còn lại thì hắn đều cắm đầu trong mật thất tu luyện. Mặc dù như vậy, tuy thân thể pháp lực đều ở trạng thái đỉnh phong, hắn cũng đã thử qua các phương pháp nhưng cuối cùng vẫn không thể tìm được cơ hội kết kim đan.

Có điều Huyết Thuẫn Thuật mà hắn thu được trong hành trình phế tích hiện đã tu luyện đến cảnh giới tiểu thành, cũng đã dựa vào chính mình mà thành thạo luyện đan thêm một bước, sau một lần thử nghiệm đem Thất Sắc San Hô và Truy Hồn Thảo ngàn năm, luyện thành một viên phàm phẩm Minh Tâm Đan. Nhưng điều làm cho họ Liễu buồn bực chính là, La Hầu đến nay vẫn không tỉnh dậy, mặc hắn kêu gọi như thế nào đối phương đều không có chút phản ứng, dù sao thì lúc trước lão hứa hẹn dùng lồng giam phụ trợ hắn, đây cũng là trợ lực lớn nhất để kết đan. Việc đã đến nước này thì sau khi suy nghĩ một phen, cuối cùng hắn đành đến tìm sư phụ của mình là Âm Cửu Linh thương lượng một chút, ý định tiến vào Ác Quỷ Đạo, dù sao thì thời gian còn thừa cũng có hạn.

Lại nói, rất nhiều người vì không tìm được một tia cơ hội kết đan, đành giậm chân ở cảnh giới Giả Đan, mấy chục năm, thậm chí là mấy trăm năm đều không tiến thêm được bước nào, dù sao thì trong trăm tên Hóa Tinh, có thể có một người kết thành kim đan, đó chính là vạn hạnh rồi. Cũng chính bởi vậy nên một ít người nóng lòng cầu thành, cuối cùng lại mượn ngoại lực cưỡng ép trùng kích Chân Đan, như vậy có thể ngưng kết ra Tam khiếu hạ phẩm Chân Đan, từ đó về sau coi như không thể tiến thêm bước nào tại tu tiên giới.

Nhưng điều này trong giới tán tu cũng coi là việc bình thường, bên trong một đại tông như Thái Thanh Môn, bởi vì tài nguyên phong phú, phần lớn đệ tử bởi vì thông qua các phương thức tôi luyện mà tìm được cơ hội kết đan, không phải vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không dùng ngoại lực để cưỡng ép kết đan. Bên cạnh chủ điện của Lạc U Phong, trong một đại sảnh bình thường, Âm Cửu Linh đang cùng Liễu Minh thảo luận chuyện tiến vào Ác Quỷ Đạo.

“Sư tôn, đệ tử nay đã bế quan ba năm, nhưng vẫn không thể tìm được cơ hội trùng kích chân đan, đệ tử định tiến vào Ác Quỷ Đạo thí luyện một phen, tìm kiếm cơ duyên.” Liễu Minh ôm quyền, cung kính nói.

“Đã như vậy, cũng được, ngươi cứ tiến vào Ác Quỷ Đạo tôi luyện một phen, vi sư cũng xin phép tông môn rồi. Đây là tín vật của ta, ngươi hãy cầm lấy. Mặt khác Hiểu Ngũ đã tiến vào đó hơn mười năm rồi, ngươi tiện thể đi xem tình huống của nó như thế nào.” Âm Cửu Linh nghe vậy thì gật đầu, dặn dò vài câu, sau đó giương tay lên, một khối lệnh bài huyết quang mờ mịt từ tay áo lão bắn ra.

“Đa tạ sư tôn, đệ tử minh bạch.” Liễu Minh đưa một tay lên bắt lấy lệnh bài, liền ôm quyền nói.

“Trước khi đi thì ngươi nên chuẩn bị kỹ càng một chút, tuy nói tại đó luôn có người của Tứ đại tông trấn thủ, cùng vô số vật phẩm tiếp tế bán ra, nhưng bởi vì tiến vào Ác Quỷ Đạo cần tiêu hao phẩm rất nhiều, dẫn đến giá cả trở nên vô cùng đắt đỏ, mà phẩm chất lại thấp, lại thường xuyên xảy ra tình trạng hết hàng. Mặt khác, đối với linh dược linh thảo có tác dụng phụ trợ trùng kích Chân Đan, ngươi hãy luôn mang theo bên mình, để tránh việc cơ hội đột nhiên xuất hiện, nắm chắc thời cơ một lần ngưng kết Chân Đan thành công.” Âm Cửu Linh nhàn nhạt nhắc nhở.

Liễu Minh lại ôm quyền cảm ơn, sau đó liền bái biệt Âm Cửu Linh, khu vân phá không hướng về phường thị trong tông.

Trọn vẹn nửa ngày sau, Liễu Minh mới lảo đảo từ trong phường thị đi ra.

Với thân gia của hắn thì những vật phẩm trong tông không thể đáp ứng yêu cầu của hắn, những linh đan cấp thấp hắn đã không thèm ngó tới, mà những linh đan cao cấp thì ít càng thêm ít, về phần đan dược có hiệu quả trị thương thần kỳ thì chỉ có thể dựa vào việc đổi điểm cống hiến trong Thái Trân Điện mà thôi. Bởi vậy nên hắn cũng chỉ mua một chút phù lục và đan dược tất yếu, sau đó liền đi về phía Thái Trân Điện. Tại đó, hắn dùng trăm vạn điểm cống hiến lần này đổi được rất nhiều linh dược, đồng thời không tiếc giá cao mà đổi lấy vài loại linh đan linh dược giúp ích cho quá trình đột phá Chân Đan, dù sao thì cơ hội kết đan chỉ thể ngộ chứ không thể cầu, nếu như có thể gặp được thì tự nhiên hắn không thể buông tha.

Ba ngày sau, Liễu Minh sau khi chuẩn bị thỏa đáng mọi thứ, liền từ trong động phủ xuất phát. Bởi vì hiện nay trong tông môn, thanh danh Liễu Minh như mặt trời ban trưa, khiến cho nhiều người chú ý, cho nên việc Liễu Minh không tiếc hao phí trăm vạn điểm cống hiến để tiến vào Ác Quỷ Đạo, rất nhanh được truyền ra.

“Tên tiểu tử Liễu Minh này vậy mà đã tiến vào Ác Quỷ Đạo rồi, đáng tiếc ta còn thiếu một chút nữa là tiến giai Giả Đan, đáng giận!”

Bên trong mật thất của một tòa động phủ nào đó tại Huyền Thiên Phong, La Thiên Thành tay cầm một tấm Truyền Âm Phù, mặt hiện lên vẻ không cam lòng, khoanh chân ngồi, lạnh lùng tự nhủ.

Trong một động phủ bí ẩn khác tại Thái Thanh Môn, một gã thanh niên đang mặc áo bào màu vàng rộng đang khoanh chân ngồi. Đột nhiên hai mắt hắn mở ra, trên người từng điểm tinh quang lưu chuyển liên tục. Người này chính là nhân vật tiến cấp Thiên Tượng cách đây không lâu, Kim Liệt Dương.

“Tiểu tử Liễu Minh này rút cuộc đã tiến vào Ác Quỷ Đạo rồi, nếu như thuận lợi thì sau này gặp nhau, hắn đã tiến giai lên Chân Đan rồi, không tệ không tệ! Đáng tiếc sau khi tiến giai thì có vô số sự vụ tông môn cần xử lí, nếu không thì có thể đến đó, tính toán một chút, cũng đã lâu rồi chưa ghé qua.” Kim Liệt Dương cười hắc hắc, ngược lại lại lộ ra vài phần bất đắc dĩ, lẩm bẩm nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.