Ma Thiên Ký

Chương 1118: Trở về Trung Thiên



Dịch giả: Hàn Lâm Nhi, nila32

Liễu Minh thở dài một cái, biết Hạt Nhi đã kết Chân Đan thành công, thân hình khẽ động liền bay đi.

"Chủ nhân, ta... Ta rút cuộc đã kết thành Chân Đan rồi!" Hạt nhi quay đầu nhìn về phía Liễu Minh, khuôn mặt ửng hồng, tươi cười nói.

"Ngươi vừa mới kết thành Chân Đan, tu vi vẫn chưa ổn định, nên về củng cố tu vi một chút đi." Liễu Minh nghe vậy, vô cùng vui mừng, nhưng cũng không quên dặn dò.

Hạt nhi khẽ ừ một tiếng rồi hóa thành một đạo hắc quang, bay về Dưỡng Hồn Đại bên hông Liễu Minh. Lúc này, ánh mắt Liễu Minh mới ngưng lại, nhìn vào Minh Hà dưới chân, khuôn mặt lộ ra nét trầm ngâm. Một lúc lâu sau, hắn cũng hóa thành một đạo độn quang màu đen bay đi.

Một ngày nào đó, trên một bình nguyên phía Tây U Thủy vực, có một ngọn núi lớn hùng vĩ đang thẳng tắp xuyên qua mây xanh. Đây chính là ngọn Minh Nhạc Sơn trứ danh tại U Thủy Vực. Lúc này trên đỉnh núi có một tên thanh niên áo xanh đang đứng chắp tay sau lưng, khuôn mặt bình thản không lộ nét buồn vui. Thanh niên này chính là Liễu Minh. Xung quanh ngọn núi này có mây mù màu xám dày đặc lượn lờ khắp nơi, thỉnh thoảng lại có một số Âm Thú bay qua. Có mấy con bay đến gần Liễu Minh thì giống như đã phát hiện ra cái gì rất đáng sợ, lảo đảo bay ra hướng khác. Đối với việc này, Liễu Minh cũng không thèm để ý.

Lại nói, sau khi cơ duyên xảo hợp tiến vào Cửu U Minh Giới, không những hắn đã luyện thành mười hai viên Sơn Hà Châu, còn cô đọng khá nhiều Minh Hà Trọng Thủy, làm cho thần thông Minh Ngục đã tăng lên rất nhiều, Hạt Nhi và Phi Nhi cũng đã kết đan thành công, còn lấy được nửa sau Minh Cốt Quyết. Mà gần đây, hắn còn phát hiện Hư Không Kiếm Nang trong Kiếm Hoàn cũng đã rục rịch chuẩn bị hoàn thành. Chuyến đi này của hắn cực kỳ may mắn, đã nhận được rất nhiều chỗ tốt, khi trở về Thái Thanh Môn không biết sẽ làm cho bao nhiêu người ngạc nhiên nữa. Liễu Minh vừa nghĩ đến đây, trong nội tâm không khỏi có phần xao động. Đúng lúc này, sau lưng hắn chợt truyền đến một thanh âm trong trẻo quen thuộc:

"Xem ra ngươi đã vô cùng nhớ nhà nên mới đến sớm hơn một tháng thế này. Cũng may là ta đã tế luyện hoàn chỉnh Khôi Lỗi Mặc Tinh Ngọc, ngươi đã chuẩn bị kỹ chưa?"

Liễu Minh nghe vậy liền vội vàng quay đầu lại, thấy một bóng người nhỏ xinh áo xanh chẳng biết lúc nào đã đứng sau lưng cách mình hai ba mươi trượng trên một vách đá, đang thản nhiên nhìn mình. Chính là Thanh Linh.

"Vãn bối đã chuẩn bị xong, phiền tiền bối trợ giúp." Liễu Minh mừng rỡ, hai tay ôm quyền cung kính nói.

"Đã như vậy, bổn tôn liền triệu hồi Khôi Lỗi kia, mở ra thông đạo không gian, đưa ngươi trở về. Lát nữa khi ta thi pháp ngươi nên đứng xa ra một chút, nếu đến gần, hậu quả ta không chịu trách nhiệm đâu." Thanh Linh nghe vậy, nhẹ gật đầu, hai tay bắt quyết, một đám mây ngũ sắc hiện ra dưới chân nàng.

"Vâng." Liễu Minh nghe vậy, thân hình lóe lên liền bắn ra, đứng cách Thanh Linh khoảng trăm trượng.

Một khắc sau, chỉ thấy Thanh Linh nhấc tay một cái, một viên cầu xám trắng lớn cỡ đầu người xuất hiện trên tay, tiếp đó lại há miệng phun ra một cỗ thanh khí chui vào trong quả cầu. Sau khi tiếp tục niệm pháp quyết, Khôi Lỗi liền bay ra, bành trướng mạnh mẽ. Không bao lâu, một Khôi Lỗi hình người màu xám cao tầm bảy tám trượng xuất hiện trước mặt họ Liễu. Ngay lập tức, một cỗ linh áp vô cùng kinh khủng lập tức tràn ra, bao phủ cả Liễu Minh. Dưới cỗ linh áp mạnh mẽ này, hắn cực kỳ kinh sợ lùi lại mấy bước, thậm chí hắn còn có cảm giác muốn quỳ xuống. Theo bản năng, cơ thể hắn tự động toát ra một cỗ hắc khí dày đặc, đồng thời sau một loạt tiếng vang răng rắc, thân hình hắn lớn hơn một vòng mới khó khăn ổn định thân hình, thế nhưng sắc mặt cũng tái nhợt, đầu đã chảy đầy mồ hôi. Cũng may mà cỗ linh áp này chỉ xuất hiện một thoáng rồi ngừng lại, đương nhiên đây là do Thanh Linh đã khống chế. Thế nhưng dù như vậy, Thanh Linh cũng quay sang liếc Liễu Minh một cái, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc.

Liễu Minh bình tĩnh lại rồi mới hoảng sợ đánh giá Khôi Lỗi trước mặt. Chỉ thấy Khôi Lỗi này vẫn giống với lần Hư Linh tế ra, chẳng qua là lúc này, toàn thân đã bị bao phủ bởi một quầng sáng xanh biếc, nó chỉ đứng im giữa không trung mà đã làm cho không gian xung quanh có phần vặn vẹo. Thanh Linh nhẹ nhàng đọc lên mấy câu chú ngữ, màn sáng bên ngoài Mặc Tinh Khôi Lỗi chợt run lên làm cho đất đá xung quanh bắn tứ tán. Chú ngữ trong miệng Thanh Linh chợt dừng lại, nàng nâng tay chỉ vào một điểm trên Khôi Lỗi. Màn sáng quanh thân Khôi Lỗi rất nhanh đã co rút lại, nó hé miệng phun ra một vật hình thoi toàn thân đen bóng, con thoi nhanh chóng to lên, làm cho hư không xung quanh cũng chấn động, hiện ra vố số vết nứt đan xen lẫn nhau. Sau khi con thoi lớn khoảng bảy tám trượng, Liễu Minh mới đưa mắt đánh giá kỹ lưỡng nó, chỉ thấy con thoi này mờ đi một chút rồi hóa thành một hư ảnh con thoi, đâm mạnh vào trong không gian.

Hư không chấn động một cái đã nứt ra vô số vết nứt không gian. Liễu Minh chợt cảm thấy thân hình lung lay, suýt nữa đã không cản được lực hút cực lớn này mà lao về nơi xuất hiện vòng xoáy. Cảm giác này giống như khi hắn ở trong vòng xoáy đến Cửu U Minh Giới vậy, chỉ khác là nơi này có vẻ ổn định hơn một chút. Ngay khi Liễu Minh muốn làm một vài động tác để chống đỡ cỗ hấp lực này, thì cánh tay Thanh Linh lại hời hợt vung lên, một mảnh khói xanh cuốn tới, bao bọc lấy thân hình hắn. Nhất thời một cỗ lực mềm mại bao quanh, thân hình Liễu Minh cứng ngắc, hấp lực cực lớn lúc nãy lập tức biến mất không dấu vết. Thanh Linh cũng không nhìn về phía Liễu Minh, lại liên tiếp đánh ra vài đạo pháp quyết lên Khôi Lỗi. Mặc Minh Ngọc Khôi Lỗi như nhận được mệnh lệnh, hai mắt linh quang đại thịnh, hắc động màu đen trước người, đột nhiên xuất hiện một cái vòng xoáy không lớn lắm. Liễu Minh há hốc mồm, đang muốn nói gì đó, Thanh Linh lại hướng hắn chỉ một cái.

Phốc!

Lúc này Liễu Minh được thanh quang nâng lên, đưa về phía vòng xoáy nhẹ nhàng đẩy vào trong. Trong nháy mắt, hắn bị đưa vào trong vòng xoáy. Liễu Minh chỉ cảm thấy trước mắt bỗng tối sầm, một cảm giác quen thuộc dâng lên đầu, xung quanh hắc khí cuồn cuộn, âm hàn rét thấu xương. Hắn mơ hồ cảm giác được, khí tức của Thanh Linh càng lúc càng xa. Cũng không lâu lắm, cảm giác bốn phía hàn khí ngày càng nặng, áp lực đối với thân thể ngày càng mãnh liệt, thậm chí còn có một loại cảm giác hít thở không thông. Hai tay Liễu Minh lập tức giơ lên, mười hai khối Sơn Hà Châu hóa thành luồng lưu quang bay ra, vây xung quanh người, một vòng màu vàng đất thể khí bảo vệ toàn thân. Sau khi làm xong, cảm giác áp bách lập tức giảm xuống, lúc này hắn mới yên tâm.

Đại lục Trung Thiên, tại khu vực đồi núi nào đó, một hồi chấn động kịch liệt trên bầu trời. Một vòng xoáy màu đen trống rỗng hiện ra, đang xoay tròn càng biến càng lớn, trong nháy mắt hóa thành một cái hắc động cực lớn hơn mười trượng. Sau một khắc, một trận cuồng phong thổi qua, xuất hiện một thanh niên áo bào xanh từ trong hắc động ánh sáng, rơi thẳng xuống. Cùng lúc thanh niên xuất hiện, hắc động nhanh chóng nhỏ lại, rồi biến mất không thấy. Thanh niên đó đúng là Liễu Minh.

Oanh!

Một chỗ đồi núi phía dưới, xuất hiện một cái hố nhỏ khoảng mấy trượng. Liễu Minh nhe răng trợn mắt hừ nhẹ một tiếng rồi mới từ từ chậm rãi ngồi dậy. Một tay vỗ bên hông, Hạt Nhi lóe lên hiện ra, vẻ mặt lo lắng liếc nhìn Liễu Minh, cũng không nói thêm gì, ánh sáng màu vàng lóe lên quanh người, hóa thành cốt hạt nhỏ bằng lòng bàn tay, chui xuống dưới mặt đất. Liễu Minh biết Hạt Nhi lúc này sẽ giám sát xung quanh, liền khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Minh Cốt Quyết, chạy một vòng toàn thân. Lần này thông đạo không gian còn dài hơn lần trước nhiều, cảm giác áp bách trong không gian hết sức mãnh liệt, cũng may có mười hai khối Sơn Hà Châu được Liễu Minh không ngừng bổ sung pháp lực, bảo vệ toàn thân. Bất quá mặc dù như thế nhưng vào thời điểm cuối cùng, lực áp bách cực lớn không cách nào tưởng tượng nổi, nếu không phải thân thể mạnh mẽ hơn người, thì không chỉ bị thương đơn giản như vậy, chỉ sợ là bị xé rách thành từng mảnh nhỏ rồi. Minh Cốt Quyết kết hợp với huyết mạch Thiên Yêu hỗ trợ, chỉ cần thời gian sau một bữa cơm, cả người Liễu Minh cảm thấy thư thái, tình trạng thương thế tốt hơn phân nửa, sau đó bỗng nhiên đứng dậy. Thả lỏng gân cốt, cảm thấy xung quanh thiên địa linh khí đồi dào cùng với tiếng chim hót thú gào, nhất thời có cảm giác dường như đã trải qua mấy đời. Điểu này làm cho tâm tình Liễu Minh thật tốt.

“Cuối cùng đã trở về!”

Liễu Minh có chút cảm khái thì thào tự nói một tiếng đồng thời thả thần thức ra, quan sát cảnh vật xung quanh, muốn xác định một chút xem cuối cùng là địa phương nào trên đại lục Trung Thiên. Xung quanh cũng không có núi cao, nhưng đồi nhỏ cũng không ít, dường như cũng không phải vùng trung tâm. Nhưng vào lúc này, thần sắc Liễu Minh chợt đổi, nhướng mày lên. Bởi vì thần thức hắn đảo qua phía dưới, cảm giác thiên địa nguyên khí trong vòng trăm dặm có chút nhiễu loạn, thậm chí có chút ít chấn động. Tâm niệm Liễu Minh xoay chuyển thật nhanh. Thân thể hắn mặc dù chưa hoàn toàn hồi phục khi đi ra từ thông đạo không gian, nhưng nếu như gặp việc gì nguy hiểm, thì năng lực chạy trốn vẫn đủ dùng. Như vậy, không bằng đi tới đó quan sát một chút, tiện thể hỏi xem chỗ này là địa phương nào. Sau khi tính toán trong lòng, Liễu Minh một tay bấm pháp quyết, gọi Hạt Nhi trở về, sau đó hóa thành một đạo hắc quang, vội vàng bay đến nơi nguyên khí dao động gần nhất.

Ước chừng thời gian một bữa cơm, hắn xuất hiện sau một tảng đá lớn, thần sắc ngưng trọng. Phía trước hơn trăm trượng, là một gò đất địa thế hơi bằng phẳng. Trên một mảnh đất trống, một đám cự trùng Ngô Công to lớn, đang không ngừng vây công một đội tu sĩ nhân tộc. Những cự trùng này cơ bản chia làm hai loại vàng, đen. Cự trùng màu vàng, thể hình tương tự như tu sĩ Nhân tộc, đầu có một cái sừng nhô lên, phía trên tản ra một quầng sáng màu vàng nhạt. Những cự trùng Ngô Công màu đen thì hình thể chỉ tương đương bằng nửa người bình thường, một thân giáp xác đen nhánh phát sáng, chân trước cường tráng mang một cặp móng vuốt sắc nhọn, miệng to lớn đầy răng nhọn, thỉnh thoảng chảy ra từng giọt chất lỏng màu xanh lá cây, lúc rơi xuống mặt đất, vậy mà bốc lên từng sợi khói xanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.