Ma Thiên Ký

Chương 1508: Dốc toàn bộ lực lượng



Dịch giả: bé Mỡ

“Thì ra đằng sau câu chuyện lại có nhiều điều bí ẩn đến vậy... Dĩnh Nhi, bao năm qua một mình con phải lo chèo chống mọi việc, thật cực khổ cho con quá!” Hoàng Phủ Ngọc Phách chỉ còn biết thở dài rồi an ủi Triệu Thiên Dĩnh.

“Khi con trở lại Hoàng thành, nhờ có sư tôn ủng hộ nên mới có thể kế thừa ngôi vị Ma Hoàng… Nhưng mà xem ra mọi việc đều do thực lực con chưa đủ, những năm gần đây Vương Triều tuy an ổn nhưng thù trong giặc ngoài rất nhiều, hôm nay không chỉ có Chiêm Thiên trưởng lão mà các trưởng lão khác cũng có ý đồ riêng, dư nghiệt Liễu gia cũng đã ngóc đầu trở lại, con cũng thực sự đã phụ lòng kỳ vọng của phụ hoàng rồi!” Triệu Thiên Dĩnh chỉ còn biết cười khổ bộc bạch.

“Sao lại bi quan như thế, những việc bao năm qua con làm ta đều đã thấy, mọi việc con làm rất tốt. Vương Triều đâu chỉ loạn từ hôm nay, không thể một sớm một chiều là có thể thay đổi được. Vi sư tin rằng với sự thông minh tài trí của con thì chỉ cần vượt qua thời gian sóng gió này, con sẽ củng cố vững chắc ngôi vị Nữ Hoàng.” Hoàng Phủ Ngọc Phách nghiêm túc mà nói với Triệu Thiên Dĩnh.

Triệu Thiên Dĩnh chỉ còn biết gượng cười, thần thái của nàng xem ra đã tốt hơn lên sau lời động viên nhưng hàng lông mày vẫn đang cau lại, xem ra mọi việc vẫn đang rất nan giải.

“Dĩnh Nhi, dùng thực lực của Tiên Hoàng thì trong Bí Cảnh chắc chắn đã chém chết gã Ma Thi kia rồi. Bên trong bí cảnh Ma Uyên tràn đầy ma khí có lẽ giờ đây cha con đang trùng kích lên Vĩnh Sinh cảnh.” Hoàng Phủ Ngọc Phách thấy được sự lo lắng của Triệu Thiên Dĩnh bèn lên tiếng an ủi vỗ về nàng.

“Vâng, tất nhiên là như thế rồi!” Triệu Thiên Dĩnh nhanh chóng gật đầu đáp lại.

Nhưng đúng lúc này, một âm thanh vang lên từ phía đại điện.

“Hoàng Phủ Đồng có chuyện quan trọng muốn bẩm báo Ma Hoàng bệ hạ!” Âm thanh không phải ai xa lại chính là vị Đồng trưởng lão vừa dời đi không lâu.

Triệu Thiên Dĩnh nghe thấy liền vội vàng ngồi về chủ tọa, Hoàng Phủ Ngọc Phách cũng nhanh chóng ngồi xuống một bên, bàn tay nàng vung lên giải trừ cách âm cấm chế.

“Vào đi.” Triệu Thiên Dĩnh đáp lời.

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, người trung niên tóc bạc tên Hoàng Phủ Đồng đã bước nhanh chân vào đại điện với vẻ mặt hết sức khẩn trương.

“Đồng trưởng lão, ngài vừa mới rời đi không lâu sao lại quay lại? Đã tra ra việc phản quân ở Lương Châu rồi sao?” Hoàng Phủ Ngọc Phách lên tiếng hỏi.

“Đúng là như thế, tại hạ đã có được tin tức chuẩn xác nhất, lần này thủ lĩnh phản quân chính là con trai của Liễu Hồi Phong tên là Liễu Thừa Long. Còn có các chứng cớ Khổng Tường thế gia cũng tham gia vào việc làm phản này. Ngoài ra Cao Hách thế gia cũng đang có động tĩnh, nghe nói đang triệu tập rất nhiều các tiểu gia tộc lại tham gia một đợt thịnh hội, không biết có liên quan đến việc làm phản này hay không?” Hoàng Phủ Đồng thông báo mọi việc với vẻ lo lắng.

Triệu Thiên Dĩnh nghe xong lập tức chấn động, sắc mặt cũng tái nhợt đi nhiều. Một mình Khổng Tường thế gia đã làm cho nàng lo lắng đến mất ăn mất ngủ, giờ đây nếu Cao Hách thế gia muốn nhúng chàm nữa thì cục diện chắc chắn sẽ phải sụp đổ. Hoàng Phủ Ngọc Phách sắc mặt lo lắng nhưng vẫn cố trấn an Triệu Thiên Dĩnh.

“Số lượng phản quân là bao nhiêu? Đã tìm hiểu rõ chưa?” Hoàng Phủ Ngọc Phách nhanh chóng điều tra thêm.

“Căn cứ và thông tin tình báo có được, phản quân ít nhất có hơn ba mươi vạn, trong đó tàn quân Liễu gia có hơn mười vạn người, còn lại chỉ sợ là người của Khổng Tường thế gia, tất cả đã bắt đầu xuất phát từ Lương Châu, chúng có ý đồ đánh chiếm Thanh Châu.” Đồng trưởng lão nhanh chóng báo cáo tình hình.

Vào lúc này bên ngoài đại điện lại vang lên tiếng bước chân, người đến chính là Hoàng Phủ Chiêm Thiên. Gã không thèm thông báo mà trực tiếp sải bước vào đại điện.

“Chiêm Thiên trưởng lão, ngươi không hề thông báo một tiếng nào đã tự ý xông vào đại điện, chắc hẳn đã quên quy củ của Vương Triều hay sao?” Hoàng Phủ Ngọc Phách tức giận lên tiếng quát lớn.

Triệu Thiên Dĩnh đã nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, trong đôi mắt đẹp cũng hiện lên sự tức giận, nhưng nàng lại không hề lên tiếng.

“Tại hạ vừa mới nghe tin quân phản loạn tiến đánh Thanh Châu, tình hình chiến sự khẩn cấp nên mới không kịp thông báo xin bệ hạ thứ lỗi.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên vội nhướng mày rồi khom người thi lễ với Triệu Thiên Dĩnh.

“Bây giờ thời kỳ khó khăn, nên bỏ qua không truy cứu, nhưng xin Chiêm Thiên trưởng lão hãy cố gắng làm gương để không làm hỏng kỷ cương phép tắc.” Triệu Thiên Dĩnh lên tiếng với giọng lạnh lùng.

“Tạ ơn bệ hạ độ lượng khoan hồng.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên thi lễ với vẻ diễu cợt, miệng nói nhưng người vẫn đứng thẳng, sau đó lão lại tiếp tục lên tiếng:

“Bệ hạ, nếu không ngăn cản phản quân thì chiến sự sẽ lan rộng ra khắp nơi, đến lúc đó sẽ lay động căn cơ của triều đình ta.”

“Liên quan đến việc này chúng ta đang bàn bạc, Chiêm Thiên trưởng lão cũng đến kịp lúc không biết có cao kiến gì đối phó với tình hình này?” Hoàng Phủ Ngọc Phách vội vàng hỏi.

Triệu Thiên Dĩnh nghe vậy liền nhìn sang Hoàng Phủ Chiêm Thiên.

“Thuộc hạ cho rằng hiện nay phải đưa ra quyết định thật nhanh để trấn an lòng người. Trước hết là phải ngăn chặn thế tấn công của phản quân, sau đó thừa dịp đoạt lại Lương Châu ngăn chặn căn cơ của chúng.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên trầm ngâm một lát mới chịu mở lời.

“Chiêm Thiên trưởng lão, lực lượng của phản quân rất lớn, nếu chúng ta chia binh làm hai đường sợ không thể kịp tiếp ứng lẫn nhau.” Hoàng Phủ Ngọc Phách nghe xong vội lên tiếng.

“Việc lo lắng của Ngọc Phách trưởng lão ta đã nghĩ đến. Chúng ta hãy làm theo cách của năm xưa đó là triệu tập các tiểu thế gia tạo thành một liên minh cùng ngăn địch.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên chậm rãi tiếp lời.

“Chiêm Thiên trưởng lão nói có lý, nên làm theo cách đó. Ngọc Phách trưởng lão nghe lệnh, ta lệnh cho người dẫn theo Lục Đại quân đoàn đi đến Thanh Châu, dùng tốc độ nhanh nhất để tiêu diệt phản quân. Về việc triệu tập các tiểu thế gia hình thành liên minh liền giao cho Chiêm Thiên trưởng lão xử lý, trong năm ngày phải hoàn thành việc chiêu mộ, sau đó lập tức xuất binh đi Lương Châu đoạt lại những gì đã mất.” Triệu Thiên Dĩnh đắn đo giây lát rồi mới lên tiếng phân phó.

Hoàng Phủ Ngọc Phách nghe lệnh mà giật mình, nàng đang định mở miệng can ngăn nhưng lại thôi, sau đó chắp tay với Triệu Thiên Dĩnh rồi nói:

“Hoàng Phủ Ngọc Phách tuân lệnh.”

“Hoàng Phủ Chiêm Thiên tuân lệnh bệ hạ.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên vui mừng nhận lệnh tiếp đó nhanh chóng khom người thi lễ.

Sau một hồi bàn bạc, Hoàng Phủ Chiêm Thiên cùng Đồng trưởng lão xin được cáo lui, trong đại điện một lần nữa còn lại hai người là Triệu Thiên Dĩnh và Hoàng Phủ Ngọc Phách.

“Dĩnh nhi, con lệnh cho ta đem đại quân đi, trong Hoàng thành tất cả đều trống không, nếu có chuyện phát sinh thì con ứng phó thế nào đây?” Hoàng Phủ Ngọc Phách đang lo lắng hỏi.

“Thế cục hiện nay đã thay đổi, con lo lắng sẽ không kéo dài được lâu, con sợ rằng các đại gia tộc đối với Vương Triều vốn không tín nhiệm lại càng thêm lung lay. Con hy vọng lần này sư tôn hãy tốc chiến tốc thắng, mượn trận đánh này để lập uy cho Hoàng Phủ thế gia. Còn về trung ương Hoàng Thành kẻ thù bên ngoài không thể xâm nhập vào đây, ngoài ra năm xưa Phụ Hoàng còn giao cho con vật này cùng với Hư Ma Đỉnh.” Triệu Thiên Dĩnh mỉm cười sau đó hất tay lên lôi ra một lệnh bài màu đen, trên đó có viết rất nhiều chữ.

“Ma Yểm Lệnh! Thì ra là vậy, thế thì vi sư cũng an tâm rồi.” Hoàng Phủ Ngọc Phách vui vẻ gật đầu.

“ Việc bên này của con sư tôn hãy yên tâm, cái con lo chính là chiến sự ở Thanh Châu, Khổng Tường thế gia đã ngang nhiên làm phản cùng giặc, với lực lượng đã bày ra chúng nhất định sẽ có chuẩn bị đằng sau nữa. Còn có động tĩnh bất thường của Cao Hách thế gia, con sẽ cho người liên tục giám thị.” Triệu Thiên Dĩnh đang lo lắng mà chia sẻ cùng với Hoàng Phủ Ngọc Phách.

“Dĩnh nhi yên tâm. À mà con cần phải lưu ý đến Long thị gia tộc nữa, tuy rằng họ cùng Hoàng Phủ thế gia rất thân thiết nhưng cũng phải hết sức đề phòng.” Hoàng Phủ Ngọc Phách nói với giọng đầy ẩn ý.

“Sư tôn yên tâm, con sẽ sai người hết sức lưu ý.” Triệu Thiên Dĩnh liền gật đầu đáp ứng.

**

Cùng lúc này trong một chỗ cung điện âm u tại Ma Hoàng Thành. Một tiếng vỗ mạnh vào vách tường thật mạnh vang lên, sau đó một cánh cửa nhỏ liền mở ra, người đi đến chính là Hoàng Phủ Chiêm Thiên. Lão nhanh chóng đi sâu vào bên trong đến cạnh một chỗ bệ đá. Miệng lão lẩm bẩm vài câu sau đó đánh ra một đạo pháp quyết.

Sau một lát, bệ đá phát ra hào quang rồi kết thành một pháp trận truyền tin. Một thân hình màu vàng bên trong pháp trận từ từ hiện ra. Bóng người màu vàng quay lại, đây chính là một nam tử mặc áo vàng cũng là gia chủ của Long gia, Long Ế.

“Sự việc tiến triển thế nào?” Long Ế mở miệng hỏi.

“Ha ha, tiểu nha đầu kia làm sao chịu nổi áp lực, nàng đã lệnh cho Hoàng Phủ Ngọc Phách dẫn đầu Lục đại quân đoàn đi đến Thanh Châu, hiện tại lực lượng phòng hộ ở Trung Ương Hoàng Thành đã trống rỗng, đại sự chúng ta chuẩn bị đang tiến triển rất tốt.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên đắc ý cười nói.

“Tốt! Lúc ấy ta sẽ giúp ngươi một tay, nhưng khi việc thành công ngươi hãy nhớ thực hiện lời hứa đem Hư Ma Đỉnh cho ta mượn dùng.” Long Ế trầm giọng rồi nói.

“Việc này là đương nhiên, Long gia chủ hãy yên tâm mà chuẩn bị.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên nhanh chóng đáp ứng.

“À còn về Hoàng Phủ Ung thì sao? Tin tức ngươi có được có chính xác không? Hắn thực sự đã mất tích?” Long Ế không yên tâm mà hỏi lại.

“Long gia chủ hãy yên tâm về việc này, những năm gần đây ta đều quan sát, tin về Hoàng Phủ Ung bế quan tìm hiểu về Vĩnh Sinh cảnh đều là do Triệu Thiên Dĩnh tung ra để ổn định nhân tâm mà thôi. Theo như tin ta nhận được thì Hoàng Phủ Ung hiện đang mắc kẹt bên trong Ma Uyên, điều này chắc chắn đến chín phần mười.” Hoàng Phủ Chiêm Thiên lên tiếng khẳng định.

“Vậy là tốt rồi.” Long Ế cười nhạt sau đó lắc lư thân hình một cái, thân ảnh của gã biến thành một tia sáng vàng biến mất, pháp trận cũng nhanh chóng tiêu tán theo.

Hoàng Phủ Chiêm Thiên yên lặng đứng trong bóng đêm, lão đang đắc ý cười vài tiếng, sau đó thân hình cũng tiêu thất nhập vào hư không.

Một ngày sau, tại doanh trại phía Tây Trung Ương Hoàng Thành. Đại kỳ đang phấp phới tung tay, Lục đại quân đoàn của Hoàng Phủ thế gia đang tập trung tại đây. Quân số gần năm mươi vạn người chia làm sáu nơi khác nhau. Tại lối vào doanh trại, Triệu Thiên Dĩnh, Hoàng Phủ Ngọc Phách, Hoàng Phủ Chiêm Thiên cùng mấy vị Thông Huyền khác cùng đứng ở một chỗ.

“Ngọc Phách trưởng lão, việc chống lại phản quân tại Thanh Châu phải trông cậy ở người rồi.” Triệu Thiên Dĩnh mặc hoàng bào màu tím, nàng đưa một lệnh bài cũng màu tím cho Hoàng Phủ Ngọc Phách rồi nói ra.

“Bệ hạ yên tâm, thuộc hạ sẽ không phụ sự tin tưởng của ngài.” Hoàng Phủ Ngọc Phách nhận lệnh bài sau đó trịnh trọng nói.

Hoàng Phủ Ngọc Phách ngay lập tức bay lên một chiếc chiến hạm Nhật Nguyệt cực lớn đằng trước Lục đại quân đoàn, sau đó nàng vung tay hét lớn:

“Xuất phát!”

Lời của nàng vừa dứt, Lục đại quân đoàn nhanh chóng xếp thành hàng dài cùng nhau bay lên trời, thẳng tiến hướng đến Thanh Châu mà bay đi. Chỉ trong chốc lát, mấy chục vạn ma nhân bay lên che kín cả bầu trời tạo nên một khí thế rất oai hùng. Triệu Thiên Dĩnh mắt nhìn Lục Đại quân đoàn đã đi xa, trong mắt đắn đo một hồi rồi lập tức biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.