Ma Thiên Ký

Chương 1551: Lưu luyến phàm trần



Dịch giả: nila32 - Thiết Huyết - Hàn Lâm Nhi

Thành An Viễn, nước Đại Huyền.

Nơi này là một thành trì không lớn thuộc Liễu Châu nước Đại Huyền. Nội thành chỉ có một con đường chính, bất quá lại là đầu mối giao thông quan trọng của thành An Viễn, thu hút không ít thương khách vãng lai cho nên thành trì nho nhỏ này cũng được phồn hoa.

Phần lớn cư dân trong thành đều là phàm thế nhưng vẫn có thể tìm thấy một vài gia tộc tu tiên tàng ẩn. Trên đường thỉnh thoảng lại bắt gặp một hai vị Luyện Khí sĩ, phần lớn đều mang bộ dáng chí cao khí ngang, không ai bì nổi. Khu vực trung tâm có một quán rượu ba tầng tên là Đạo Hương Cư, cũng là tửu điếm lớn nhất thành An Viễn. Giá cả nơi đây cũng vì vậy vô cùng đắt đỏ, khách nhân tìm đến không phải phú thương nổi tiếng cũng là quan lại quyền quý, dân chúng tầm thường không thể thấy nhiều.

Giữa trưa một ngày nọ, Đạo Hương Cư đón tiếp ba vị khách, một nam hai nữ. Cả ba thoạt nhìn tương đối trẻ tuổi. Nam tử sở hữu vẻ ngoài bình dị thế nhưng hai người con gái bên cạnh thình lình thuộc bậc thiên tư quốc sắc, khiến cho khách nhân có mặt không khỏi ngây người.

“Mời vào, không biết ba vị khách quan muốn dùng cơm hay ở trọ?”

Chưởng quầy là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, lịch duyệt sâu dày thấy vậy vội vàng đuổi tiểu nhị đang đứng sững sờ sang một bên, bày ra bộ dáng nghênh tiếp niềm nở.

“Chuẩn bị một gian phòng thượng đẳng sau đó mang đến một ít thức ăn và đồ uống đặc biệt của nơi này nhé.” Người thanh niên đảo mắt nhìn quanh một vòng, ánh nhìn hiện lên một tia hồi tưởng, nhàn nhạt nói ra.

“Được rồi, mời ba vị vào trong.” Chưởng quầy cung kính thỉnh cả ba đến một gian phòng nằm gần cửa sổ.

Gian phòng tương đối rộng rãi, phong cách bài trí trang nhã. Phóng mắt nhìn qua cửa sổ có thể thấy hết toàn cảnh nội thành.

“ Nơi này chính là chỗ ở của phu quân khi còn bé sao?” Già Lam quan sát cảnh vật bên ngoài, giọng nói pha chút tò mò.

“Đúng vậy, chỉ là qua nhiều năm, cảnh vật đã có nhiều biển đổi. Những khung cảnh của ngày xưa ấy hầu như chẳng còn.” Liễu Minh thở dài.

Khi ấy hắn còn nhỏ tuổi. Ký ức về nơi này sớm đã mơ hồ, vài nơi còn nhớ được đều đã không còn. Chỉ là cảm giác đặc biệt đối với người xưa chốn cũ vẫn có thể cảm nhận một cách lờ mờ. Nhìn dòng người qua lại như thoi đưa, nội tâm họ Liễu bỗng hiện lên cảm xúc khó hiểu. Trước đây chưa từng ghé qua thế giới phàm tục, hôm nay tận mắt nhìn thấy những phàm nhân bị tu sĩ xem như con sâu cái kiến cả ngày bận rộn kế sinh nhai. Tuy rằng phần lớn bọn họ đều phải cúi đầu trước vận mệnh, cả đời phập phồng, chìm nổi, cuối cùng cũng khó tránh khỏi sinh lão bệnh tử thế nhưng lại gây cho hắn cảm giác hâm mộ. Thời gian mấy chục năm của họ tuy ngắn ngủi nhưng lại nhiều màu sắc hơn trăm năm thậm chí ngàn năm, vạn năm buồn tẻ của tu sĩ.

“Nếu đây đã là cố hương của phu quân, chi bằng chúng ta tìm một chỗ ở. Những ngày này, chàng đã cùng chúng ta du lãm bốn phương, không có thời gian chuẩn bị phi thăng, vừa vặn có thể nhân cơ hội này.” Diệp Thiên Mi chớp mắt, nhẹ giọng đề nghị.

Già Lam nghe vậy liên tục gật đầu. Tuy rằng các nàng không biết nhiều lắm về sự tình phi thăng bất quá đại kiếp như thế nhất định không thể trải qua một cách nhẹ nhàng. Điểm này Liễu Minh không nói nhưng với sự thông minh của nhị nữ, tự nhiên có thể mơ hồ nắm rõ vài phần.

“Cũng tốt. Ngoại thành có một sơn cốc không nhỏ, nằm sát bên biển. Khung cảnh đẹp và tĩnh mịch, có thể xem là một nơi thanh tịnh.” Liễu Minh có chút xúc động, ánh mắt hướng về một ngọn núi hoang cách ngoại thành chừng hơn trăm trượng, mơ hồ nhớ rõ khi bé đã từng đi qua.

“Khách quan, rượu và thức ăn của ngài.” Đúng lúc này, điếm tiểu nhị tay nâng một cái khay, nhanh nhẹn chạy đến chỗ bọn họ.



Sau giờ ngọ.

Mặt trời lười biếng chiếu vào trong thành, rọi lên mặt đường đá xanh lầy lội, kéo dài chiếc bóng một nam hai nữ đang cùng sóng vai. Chính là ba người Liễu Minh đang dạo chơi sau khi dùng bữa. Nương theo những tiếng hò hét huyên náo từ các cửa hàng bên đường, cùng thanh âm đa dạng của dòng người tới lui, ba người một đường cười nói, tâm tình hết sức vui vẻ.

Nhưng vào lúc này, âm thanh non nớt của trẻ con chợt thu hút sự chú ý của họ. Cả ba ngừng chân tại chỗ, theo tiếng nhìn lại thì thấy ba đứa trẻ gồm hai nam một nữ. Hai đứa con trai tuổi chừng sáu bảy. Một đứa sở hữu làn da ngăm đen, khuôn mặt có chút chất phác, dáng người cũng cao hơn vài phần so với bạn cùng trang lứa. Nam đồng còn lại thoạt nhìn tương đối gầy yếu, ngũ quan bình thường. Bé gái hơi nhỏ tuổi hơn, vô cùng dễ thương đặc biệt là đôi mắt to tròn cực kỳ linh động. Trong lúc hai nam đồng đang tranh chấp gì đấy, nữ đồng kia chỉ đứng một bên, thần sắc mang vẻ lạnh lùng không hợp lứa tuổi.

“Lần này lão Tiên Nhân đến từ Man Quỷ Tông đã nói, ta tuy nhỏ yếu nhưng lại sở hữu tư chất Địa Linh mạch hiếm thấy. Qua một đoạn thời gian nữa, người sẽ nhận ta làm đồ đệ. Đợi khi ta học được bản lĩnh lên trời xuống đất sẽ trở lại hỏi cưới Loan Nhi muội muội!” Nam đồng chất phác ưỡn ngực tuyên bố, giọng nói đầy vẻ đắc ý.

“Ta cũng có linh mạch, cũng sẽ học được bản lĩnh bảo hộ Loan Nhi muội muội!” Nam đồng gầy yếu chắn ngang trước người bé gái kia, trong miệng reo lên.

“Ha ha, Mặc Nguyệt Không, ta nghe lão tiên nhân nói qua. Ngươi bất quá sở hữu tư chất ba linh mạch kém cỏi. Mặc dù có thể miễn cưỡng tu luyện cũng chỉ là đồ phế vật, không ai nguyện ý thu làm đồ đệ! Đến lúc đó, gặp phải người xấu, ngươi có thể bảo vệ Loan Nhi muội muội an toàn hay sao?” Nam đồng kia nghe vậy hai tay chống nạnh, cười to đáp trả.

“Ba linh mạch thì ba linh mạch, ta nhất định có thể bảo vệ muội ấy!” Mặc Nguyệt Không trả lời không chút do dự, khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ kiên nghị.

“Hừ, ngươi chỉ giỏi mạnh miệng!” Nam đồng chất phát dường như bị chọc giận, tiến tới dùng hai tay đẩy mạnh thân hình gầy gò của Mặc Nguyệt Không ngã xuống đất.

Nữ đồng xinh xắn thấy thế, vội ngồi xổm xuống định dỡ Mặc Nguyệt Không, kết quả là vì không đủ sức nên cả hai cùng té nhào. Bởi vì sau lưng vừa lúc có một ao nước nhỏ, lại thêm mặt đất hơi lầy lội, nên hai người bị văng tung tóe.

Nam đồng chất phát tràn đầy đắc ý, nhìn sang nữ đồng xinh xắn rồi nói:

“Loan Nhi muội sao lại đỡ tên phế vật này làm gì, hắn cơ bản là không bảo vệ ngươi được! Chờ ta luyện thành bản lĩnh, sẽ tới lấy ngươi! Lúc đó ta sẽ bảo vệ ngươi mà."

Nhưng vào lúc này, hình như cách đó không xa có giọng người lớn gọi, nam đồng chất phác nghe vậy, vội vàng lên tiếng, quay người chạy đi nhanh như chớp.

“Nguyệt Không ca ca, ngươi có sao không?” Nữ đồng xinh xắn ngồi xổm xuống bên cạnh Mặc Nguyệt Không, vẻ mặt vốn lạnh lùng chợt hiện lên một nét nhu mì.

“Loan nhi muội muội, ta không sao. Ngươi phải tin ta, nhất định ta sẽ tìm được sư phụ, học được bản lĩnh thật tốt, bảo vệ ngươi!” Mặc Nguyệt Không nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nữ đồng xinh xắn, nghiêm túc nói.

“Ta tin mà!” Nữ đồng xinh xắn lấy sức gật mạnh đầu.

Nhưng vào lúc này, hai người chợt cảm thấy một cỗ lực lượng nhu hòa thổi đến, không tự chủ được liền đứng dậy, lập tức một cỗ gió nhẹ lướt qua, thân thể vốn đầy vết bẩn của hai hài tử liền biến mất không còn chút nào. Mặc Nguyệt Không tươi cười, nhưng bỗng phát hiện ba người nhóm Liễu Minh đang đứng cách đó không xa, nhìn bọn mình mỉm cười, hắn lập tức hiểu được vừa rồi là do người ta ra tay giúp đỡ mình.

“Đa tạ Tiên Nhân tương trợ, ta là Mặc Nguyệt Không, con thứ ba của Mặc gia ở Đông thành. Vị này là Quỳ Mặc Loan, trưởng nữ của Quỳ gia ở Tây thành ta, không biết mấy vị xưng hô thế nào?”

Tuy hắn nói lời cảm tạ, nhưng trên mặt lại đầy vẻ cảnh giác, đồng thời kéo nữ đồng xinh xắn ra sau lưng mình.

“Ta là Liễu Minh, đây là thê tử của ta, Diệp Thiên Mi và Già Lam, chúng ta trùng hợp đi ngang qua đây, chỉ tiện tay mà thôi, không cần phải cảm ơn đâu.” Liễu Minh mỉm cười đáp, ánh mắt vẫn không khỏi đảo qua quan sát nam đồng gầy yếu trước mắt này vài lần.

Nam đồng này đúng là ba linh mạch không sai, khó có được chính là tuổi còn nhỏ mà đã có tính cách cứng cỏi đáng quý và lòng cảnh giác cẩn thận như thế. Gia tộc của hai hài tử này chắc cũng là một gia tộc tu tiên, nếu thật sự gặp kẻ xấu, đầu tiên báo tên gia tộc ra, hoàn toàn chính xác sẽ làm cho một ít người sợ ném chuột vỡ bình, không dám tùy ý làm gì. Trên người thiếu niên gầy yếu này, hắn mơ hồ thấy được bóng dáng của bản thân mình năm đó.

“Nếu ta không nghe nhầm, vừa rồi ngươi nói muốn tu tiên phải không?” Nghĩ đến đây, hắn liền mở miệng hỏi.

“Đúng thế!” Mặc Nguyệt Không lập tức đáp.

“Vì sao?”

“Bảo vệ Loan nhi muội muội!”

"Tốt! Hy vọng ngươi đừng quên những lời đã nói lúc này! Hôm nay ta sẽ chỉ cho ngươi một con đường sáng. Ngươi mang theo vật này, tới Man Quỷ Tông tìm một vị tiên nhân tên là Chung Văn Đạo, hắn sẽ thu ngươi làm đồ đệ." Liễu Minh nói, đồng thời bạch quang trong tay lóe lên, một miếng ngọc giản trắng mờ liền hiện ra, hắn đưa nó cho Mặc Nguyệt Không.

Mặc Nguyệt Không bán tín bán nghi thò tay cầm lấy ngọc giản, vừa nhìn qua một cái, khi thấy Quỳ Mặc Loan cũng tò mò thì đưa cho nàng xem.

Thế nhưng vào lúc này, nơi cổ Quỳ Mặc Loan chợt lạnh, trên đó xuất hiện một chuỗi vòng cổ, bên trên còn treo một miếng ngọc bội xanh biếc. Nàng kinh ngạc lúc ngẩng đầu lên thì không thấy ba người kia đâu nữa, đồng thời bên tai vang lên một giọng nói thanh thúy.

"Ngươi thân có Thông Linh kiếm thể, nếu có ý tu tiên cùng với Nguyệt Không ca ca của ngươi thì hãy cầm lấy miếng ngọc bội này, đi Thiên Nguyệt Tông, tìm một vị tiên nhân tên là Trương Tú Nương, nàng sẽ thu ngươi làm đồ đệ."

...

Tại một sơn cốc nằm trong dãy núi ven biển ngoài thành An Viễn. Trong cốc cây cối rậm rạp, xung quanh lại nhiều dã thú, các thợ săn trong thôn gần đó đôi khi cũng vào trong săn bắt. Có đôi khi những thợ săn này đi qua một sườn núi trong cốc thì ngạc nhiên phát hiện nơi này có thêm mấy gian nhà lợp cỏ tranh không có gì là đặc biệt, trong đó có một nam hai nữ sống với nhau. Ba người này đều có khí chất đặc biệt, nhất là hai nữ tử kia, nhìn đẹp tới mức không giống với người phàm trần.

Những thợ săn này bị khí chất của ba người chấn nhiếp, đa số đều không dám lại gần, nên nếu có việc đi qua cũng cố đi đường vòng mà thôi. Ba người này chính là Liễu Minh, Già Lam, Diệp Thiên Mi đã định cư ở đây.

Thời gian trôi qua, bọn hắn đã ở lại đây hơn một năm.

Lúc này, trong một gian lều lớn nhất, Liễu Minh đang khoanh chân ngồi trong một trận pháp, hai mắt nhắm nghiền, hắc quang trên người lượn lờ, bên cạnh lơ lửng bốn năm pháp bảo tản mát hào quang khác nhau, tất cả đều là bảo vật Huyền Linh.

Tổn Ma Tiên, Trần Ngưu Mục Địch, đôi liêm đao của Khúc Nghiêu Vĩnh Sinh đều có, ngoài ra có vài món đều lấy từ chỗ của Nguyên Thủy Ma Chủ trong Luân Hồi Cảnh. Túp lều này đã được gia cố thêm một cấm chế đặc thù nào đó để ngăn cách linh khí, nếu không bất kỳ bảo vật nào phát tán uy lực thì cũng đủ làm chấn động thiên địa linh khí quanh đây rồi.

Mà nói tiếp thì trong một năm này, phần lớn thời gian Liễu Minh đều ở cùng Già Lam và Diệp Thiên Mi, những lúc nhàn hạ thì dựa theo chỉ dẫn của La Hầu, nghỉ ngơi đả tọa, cảm ngộ Thiên Địa, tế luyện pháp bảo, chuẩn bị cho kiếp nạn phi thăng sắp tới.

--------------------

Lời dịch giả: Vậy là chỉ còn 1 chương nữa thôi, bộ Ma Thiên Ký sẽ kết thúc, cũng kết thúc 2 năm vui buồn với các thành viên. Hiện giờ Lâm Nhi chẳng biết nói gì cả, chỉ mong mọi người tiếp tục ủng hộ nhóm dịch, để nhóm dịch có thể tiếp tục mang đến các bộ truyện hay nữa nhé. Lâm Nhi cảm ơn mọi người đã gắn bó với nhóm trong suốt thời gian qua ^^​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.