Ma Thiên Ký

Chương 488: Dị biến



Liễu Minh khẽ giật mình. Con hỏa linh này không những ẩn nấp một bên điều khiển hỏa linh thú công kích mà còn biết chạy trốn, rõ ràng sở hữu linh trí không thấp, có chút không phù hợp với miêu tả trong điển tịch. Âm thanh bén nhọn do chúng phát ra tuy có tác dụng mê hoặc tâm trí, nhưng dưới tình huống họ Liễu hết sức đề phòng tự nhiên không thể bị ảnh hưởng. Hắn không nói lời nào lập tức vung tiểu kiếm màu lam trên tay. Kiếm quang màu xanh lóe lên rồi phóng ra, tuy phát sau mà đến trước đánh lên trên độn quang màu hỏa hồng.

Oanh!

Bên trong ngọn lửa phát ra tiếng hét thảm, sau đó mấy ngọn lửa chói mắt mạnh mẽ bộc phát, đẩy lệch kiếm quang đi nửa phần. Tiếp đó hỏa diễm lại lóe lên. Theo đó, hai con hỏa linh hợp thể hóa thành một con chim lửa quái dị. Một âm thanh cao vút vang lên, hỏa điểu vỗ cánh một cái hóa thành một đoàn hỏa cầu có tốc độ còn nhanh hơn lúc trước vài phần. Trong chớp mắt, hỏa cầu đã phóng đi rất xa, hóa thành một điểm sáng biến mất không còn bóng dáng.

“Độn thuật quỷ dị như vậy, xem ra muốn đuổi kịp chúng cũng rất khó khăn.” Liễu Minh phất tay triệu hồi phi kiếm sau đó nhìn về phía hai con hỏa linh vừa bay đi, vẻ mặt âm trầm không biết đang suy nghĩ điều gì.

Trong khi hỏa linh chạy đi, bầy hỏa tiêu đang bị vây trong Lạc Kim Sa vẫn không ngừng công kích bức tường cát. Liễu Minh bỗng đánh ra một đạo pháp quyết. Màn cát lần nữa thu hẹp lại, bên trong nổi lên vô số gai nhọn. Những gai nhọn này đâm xuống, tất cả hỏa tiêu đều bị cắt thành vài khúc. Sau đó, Lạc Kim Sa hóa thành một dải sáng vàng bay trở về trong tay áo của hắn. Liễu Minh thả thần thức ra xung quanh, sau khi xác nhận không còn kẻ địch nào, liền thu lấy một ít tài liệu hữu dụng trong đống hài cốt hỏa tiêu rồi lấy địa đồ ra xem xét.

Thời gian tiếp theo, hắn muốn nhanh chóng rời khỏi khu vực đồi núi này. Chỉ cần bay xa về phía Bắc một đoạn ngắn nữa là có thể đến được khu vực núi lửa có thêm nhiều hỏa linh. Liễu Minh tỏ vẻ phân vân trong chốc lát sau đó bỗng nhiên thu địa đồ lại, bấm pháp quyết phóng lên trời, bay ngược về phía con đường đã đi qua lúc trước.



Cách chỗ Liễu Minh vài chục dặm, bên trong một ánh lửa lóe lên ở không trung phía trên một mảnh đất hoang, thân hình hai con hỏa linh lúc trước đào thoát khỏi Liễu Minh một lần nữa hiện ra, đồng thời chậm rãi rơi xuống bãi đất đỏ phía dưới. Trong đó có một con hỏa linh chỉ nhỏ bằng một nửa so với con còn lại, ngọn lửa trên cơ thể cũng cực kỳ ảm đạm, hiển nhiên là thương tích do kiếm quang gây ra lúc trước. Con hỏa linh không bị thương kia nhìn thoáng qua xung quanh sau đó chợt phát ra từng tiếng rít gào.

Sau một lát, vài đạo hỏa quang từ những phương hướng khác nhau lóe lên rồi nhanh chóng tụ tập lại. Tập trung tại nơi này rõ ràng là tám con hỏa linh hình người khác. Con hỏa linh vừa phát ra tiếng thét dài liền vung vẩy cánh tay phát ra từng âm thanh răng rắc kì quái mà chạy về phía đám hỏa linh mới đến. Bọn chúng lập tức tập trung trao đổi lẫn nhau, thỉnh thoảng phát ra những âm thanh không rõ ý nghĩa. Sau một lát, những con hỏa linh này bỗng hóa thành từng ánh lửa phóng lên trời. Phương hướng bay đi rõ ràng là địa điểm vừa nãy đụng độ họ Liễu.



Tại một địa vực khác của Tiểu Viêm Giới.

Nơi này là một mảnh sa mạc màu đỏ mênh mông bát ngát, ngẫu nhiên có những cơn gió lớn thổi lên từng trận sóng nhiệt cuồn cuộn khiến cho khung cảnh từ xa nhìn lại có chút vặn vẹo.

Bên cạnh một đồi cát nhỏ trong sa mạc, một thanh niên nam tử cùng một thiếu nữ trẻ tuổi đang đứng dựa lưng vào nhau. Cả hai người mặt mũi đều đầy mồ hôi, đang dốc sức liều mạng thúc giục linh khí trong tay. Mà ở xung quanh hai người này có vô số con kiến đỏ lớn như bàn tay ngập tràn như một cơn thủy triều, từng lớp từng lớp xông lên tựa như vô cùng vô tận.

Thanh niên nam tử vẻ mặt khẩn trương, trong tay cầm một cây cờ màu đỏ, đang dốc sức vung vẩy. Từng cơn sóng lửa cao hơn một trượng đánh vào bầy kiến, tạo thành âm thanh thiêu đốt vang lên xèo xèo. Những trận sóng lửa khiến bầy kiến nhao nhao bị đánh bay ra ngoài. bNhưng vẻ mặt của nam tử lại không có chút vui vẻ nào. Chỉ thấy những con kiến lửa bị đánh bay ra lập tức quay trở lại, điềm nhiên như không hề hấn gì.

Còn thiếu nữ trẻ tuổi ở sau lưng tức thì vung vẩy một dải lụa màu vàng. Dải lụa vừa phất liền phất lên liền đánh ra một làn phong nhận chặt đứt thân mình hơn mười con kiến. Nhưng đối với bầy kiến vô cùng vô tận, mười mấy con kiến căn bản không có ý nghĩa. Sắc mặt thiếu nữ càng lúc càng khó coi. Nàng dốc sức liều mạng rót pháp lực toàn thân vào dải lụa màu vàng, hình thành một bình chướng lốc xoáy miễn cưỡng chặn được thế công của bầy kiến.

“Kim sư huynh, những con kiến màu đỏ này có số lượng quá nhiều. Chúng ta sắp ngăn cản không nổi nữa rồi, làm sao bây giờ?” Thiếu nữ trẻ tuổi gấp giọng hỏi.

Sắc mặt thanh niên nam tử cũng cực kì khó coi. Gã cũng không trả lời thiếu nữ mà chỉ phối hợp liều mạng múa cây đại kỳ đánh bay những con kiến ở gần đó ra ngoài. Thấy thanh niên nam tử không nói lời nào, vẻ mặt thiếu nữ lại càng xấu đi.

“Nếu không chống đỡ được nữa, chúng ta đành bay lên trời. Những con kiến này tuy cũng có thể phi hành nhưng có lẽ không cách nào bay lên quá cao!” Thiếu nữ lại cắn răng nói.

“Không nên, trên không trung có…” Thanh niên nam tử lắc đầu. Nhưng không đợi gã nói xong, giữa không trung bỗng lóe lên ánh lửa. Bốn con hỏa linh cao hơn một trượng hiện ra phía trên hai người, cũng đồng thời há miệng phát ra tiếng hét chói tai.

Âm thanh trùng điệp truyền vào tai hai người. Thiếu nữ không kịp đề phòng lập tức vẻ mặt trở nên ngẩn ngơ, cơ thể dường như ngừng lại trong chốc lát. Lốc xoáy phòng ngự do dải lụa màu vàng tạo nên liền lộ ra sơ hở. Những con kiến màu đỏ lập tức chen vào, bao phủ khắp cơ thể thiếu nữ.

“Không…”

Thanh niên nam tử thấy vậy tỏ vẻ tuyệt vọng giận dữ hét lên, hai mắt đỏ thẫm, vội liều mạng múa cây đại kỳ trong tay. Tức thì hơn mười trận sóng lửa cuốn ra, oanh tạc khắp bốn phía. Vô số kiến đỏ bị đánh bay ra ngoài nhưng rất nhanh lại càng có nhiều con kiến khác lao qua. Dưới tình huống tiền hậu giáp kích, chỉ một lát sau, thanh niên nam tử cũng bị đàn kiến chen chúc khắp thân hình.



Trong một hạp cốc to lớn ở một nơi khác, trên tầng trời thấp, một gã nam tử mặc áo đen nhanh chóng bay xẹt qua. Sau lưng gã, hai con linh thú hình sói toàn thân màu đỏ đậm gầm thét đuổi theo. Nam tử áo đen thân hình nhanh nhẹn, lúc trái lúc phải di chuyển bất định, tốc độ dưới chân cũng càng lúc càng nhanh, sau khi lướt qua một khối cự thạch cao hơn đầu người liền biến mất trước tầm mắt của hai con linh thú hình sói.

Hai con hỏa lang bay tới, cũng không hề ngừng lại mà đạp mạnh chân sau, một trước một sau lướt qua khối cự thạch. Đột nhiên hai đạo hắc mang từ một bên lóe lên nhanh như chớp bổ về phía hai cái đầu của chúng. Lúc con hỏa lang ở phía trước phát hiện nguy hiểm thì đã trễ, trong mắt nó lập tức hiện lên vẻ giận dữ, cái đầu cố hết sức quẹo sang một bên, vô cùng khó khăn tránh khỏi một kích trí mạng. Sau đó một tiếng “Phanh” vang lên,cơ thể màu đỏ sậm bị đánh bay thẳng về phía sau.

Con hỏa lang phía sau thấy tình hình không ổn, thân hình ở giữa không trung liền nổi lên ánh sáng màu đỏ, nhoáng một cái bay ngược về phía sau mười trượng, tránh thoát được công kích của hắc mang. Con hỏa lang khi nãy ở phía trước liên tục lăn mình giữa không trung ra xa vài trượng, trên lưng đã có thêm vài miệng vết thương cực lớn, huyết dịch đỏ như lửa tuôn ra dính khắp nửa người. Dù vậy, con sói này vẫn không chết, con mắt màu đỏ gắt gao nhìn chằm chằm vào một nữ tử trẻ tuổi mặc áo xanh đang lơ lửng giữa không trung.

“Hỏa linh thú cảnh giới Ngưng Dịch quả nhiên không giống bình thường, bị trúng một kích Hóa Ô Nhận Ám Mang của sư tỷ mà vẫn không chết.” Thân hình nam tử áo đen lúc trước đã hiện ra trên không trung cách đó không xa, trong miệng tấm tắc kêu lạ.

“Bớt nói nhảm đi, giải quyết bọn chúng trước đã.” Thanh y nữ tử lạnh lùng quát. Trường đao màu đen trong tay một lần nữa hóa thành một dải lụa thật dài, đánh về phía cái đầu của con hỏa lang bị thương cách đó không xa.

Nam tử áo đen lại cười hắc hắc thả ra một tấm lưới lớn màu xanh. Tấm lưới theo gió bung ra chụp về phía một con hỏa lang khác. Đôi mắt của con sói này lóe lên hung quang. Nó há miệng thật lớn nhổ ra một quang cầu màu đỏ to cỡ đầu người đánh về phía tấm lưới màu xanh.

Một tiếng “Ầm ầm” thật lớn vang lên.

Quang cầu đụng vào tấm lưới rồi đột ngột phát nổ, phóng ra một mảng đỏ rực kèm theo man lực đánh tấm lưới lớn ra xa mấy trượng. Mà thân hình của hỏa lang cũng không ngừng lại, lập tức nhảy ra từ trong ánh sáng đỏ, đánh về phía nam tử áo đen. Thế nhưng nó mới vừa chạy ra được hai trượng, khoảng không phía trước lại lóe lên ánh sáng xanh, một chiếc lưới màu xanh khác đã thình lình chụp xuống. Nam tử áo đen thấy vậy trên mặt lộ vẻ mỉm cười, pháp quyết trong tay không hề dừng lại mà tiếp tục thúc giục hai tấm lưới lớn màu xanh luân phiên ngăn cản hỏa lang trước mặt.

Một tiếng gào thét truyền đến.

Chỉ thấy đầu hỏa lang bị thương khi nãy lúc này đã bị trường đao màu đen trong tay thanh y nữ tử chém đứt đầu. Máu tươi lập tức tung tóe đầy mặt đất. Thân thể không đầu của nó co rúm hai cái sau đó rất nhanh không còn nhúc nhích mảy may. Tiếp đó, thanh y nữ tử nắm chặt trường đao trong tay, liên thủ với nam tử áo đen để tiêu diệt con hỏa lang còn lại. Ngay tại lúc này, ánh lửa liền lóe lên giữa không trung, một con hỏa linh hình người bỗng nhiên hiện ra, ngay lập tức nhào tới trước người nam tử áo đen.

“Coi chừng!” Thanh y nữ tử cũng phản ứng cực nhanh quát lên một tiếng. Đao mang màu đen liền rời tay bay ra, chém về phía sau lưng con hỏa linh.

Thế nhưng con hỏa linh này liền lắc mình một cái giữa không trung, hời hợt tránh né đao mang, sau đó cúi người vọt đến bên cạnh hỏa lang. Hỏa linh há miệng thổi ra một đám mây đỏ, lóe lên một cái liền cuốn lấy hỏa lang rồi lập tức bỏ chạy về phía xa.

Hắc y nam tử thấy vậy sắc mặt có chút khó coi. Nhưng tại thời điểm gã đang muốn phi thân truy kích, một âm thanh bén nhọn chói tai từ đằng xa truyền đến. Nam tử áo đen chỉ cảm thấy đầu óc mê muội một hồi, tâm thần cũng bắt đầu có chút rung chuyển.

Thế nhưng vào lúc này, bên cạnh lại truyền đến một tiếng hừ lạnh. Nam tử nghe được âm thanh này lập tức cảm thấy tâm thần mát lạnh, đôi mắt khôi phục lại vài phần bình tĩnh, vội vàng vận dụng tâm pháp ổn định thần trí. Mà chỉ một chút trì hoãn này, con hỏa linh kia đã biến mất ở cuối chân trời, không thể đuổi kịp nữa.

“Đa tạ sư tỷ giúp đỡ, loại công kích tinh thần này quả thật phiền phức!” Nam tử áo đen thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng cảm ơn đồng bạn bên cạnh.

“Dựa theo lời các sư huynh sư tỷ trước đây từng tiến vào Tiểu Viêm Giới, hỏa linh ở nơi đây cũng không có công kích tinh thần cùng với linh trí cao như thế. Chẳng lẽ lần này chúng ta gặp phải hỏa linh biến dị hay sao?” Thanh y nữ tử nhìn qua phương hướng hỏa linh bỏ chay, nhăn mày nói.

Tình huống tương tự cũng phát sinh ở những địa phương khác của Tiểu Viêm Giới.

Nửa ngày sau, Liễu Minh một đường vô sự về lại nơi trước kia bị truyền tống đến. Khiến cho hắn cảm thấy kinh ngạc là nơi này đã có những người khác đến trước.

Chỉ thấy gã khổng lồ Tàng Huyền đang lạnh lùng đứng dưới một cây đại thụ. Trước người gã còn có một thanh niên mặc áo trắng đang khoanh chân ngồi, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, trên chiếc áo bào xanh đang mặc còn lấm tấm vài vết máu,tựa hồ đã bị trọng thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.