Ma Thiên Ký

Chương 527: Hai loại Kiếm Quyết



Dịch giả: duocsybinh

Biên: nila32

Liễu Minh nghe vậy, hơi chút suy nghĩ, liền từ bên hông lấy ra bao vải đựng tám viên thượng phẩm Linh Thạch đưa cho người phụ nữ trung niên sau đó thu hồi hộp ngọc màu trắng, không nói hai lời rời khỏi cửa hàng.

Mấy ngày trước, khi hắn trở lại tông môn, cũng không vội vàng phản hồi động phủ, mà lại chạy đến phường thị trong tông một chuyến, từ nhiều cửa hàng, mua sắm không ít Thanh Ngưng Quả.

Mà nhóm này ba trăm năm hỏa hầu là lần đầu tiên nhìn thấy, đủ khiến dược lực đan dược tăng lên một mảng lớn, tự nhiên mua hết tất cả, lúc này mới khu vân trở về động phủ.

Hắn vừa mới bước vào động phủ, liền đóng chặt đại môn, treo lệnh bài từ chối tiếp khách, sau đó trực tiếp đi vào luyện đan thất.

Đến hôm nay, luyện đan thất cửa đóng một lần là mấy tháng trời.

Khi luyện đan thất lần nữa mở ra, một người thanh niên tóc tai có chút lộn xộn, vận thanh sam tương đối cũ nát đi ra, đúng là Liễu Minh.

Trữ Vật Phù bên hông cũng thình lình nhiều hơn hơn bốn mươi viên Lãnh Ngưng Đan.

Hắn vỗ vỗ bụi bặm bên trên áo quần, trầm tư trong đại sảnh một lát sau, liền quay người đi đến mật thất trong động phủ.

Trong mật thất.

Liễu Minh khoanh chân ngồi trên vị trí trung ương, trước mặt để đó một cái hộp ngọc, trong đó để mấy khỏa đan dược màu bạc lập lòe, hắn dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp một viên lên, để vào trong miệng, liền khép mắt lại điều tức.

Lãnh Ngưng Đan không như đan dược bình thường khác vào miệng lập tức tan ra, mà là trực tiếp trượt vào bên trong bụng, sau một khắc, chỉ thấy trong bụng một cỗ âm lãnh chi khí tản ra, bắt đầu du tẩu ở kỳ kinh bát mạch không ngừng.

Trong Đan Điền lúc này, một cỗ khí ấm áp, một cỗ Pháp lực không ngừng từ trong phun ra, hòa nhập vào bên trong tứ chi xương cốt.

Liễu Minh chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, tiếp đó lại là một cỗ âm khí tại phần bụng giữa nhanh chóng ngưng tụ...

Lúc nóng, lúc lạnh vòng đi vòng lại phía dưới, Liễu Minh cảm giác thể nội Pháp lực tại chậm rãi tăng tiến.

Như thế thời gian bế quan hơn nửa tháng, phục dụng ước chừng hơn hai mươi khối Lãnh Ngưng Đan về sau, hắn rút cuộc bù đắp toàn bộ Pháp lực hao hụt do bong bóng thần bí hấp thu, cảnh giới cũng theo đó khôi phục, Ngưng Dịch hậu kỳ.

Lúc này Liễu Minh cũng không vội vàng rời khỏi mật thất mà khép hai mắt lại, bắt đầu quan sát Thái Cương Kiếm Quyết trong thần thức.

Dùng tu vi hiện tại đã có thể tu luyện hai loại kiếm tu thần thông rồi.

Loại thứ nhất gọi là 'Kiếm chỉ', theo ghi chép của Thái Cương Kiếm Quyết, sau khi gieo vào thể nội một kiếm phôi chi linh, chỉ cần tu luyện Pháp lực tới trình độ nhất định là có thể đem Pháp lực thể nội mô phỏng Kiếm Khí bắn trực tiếp ra ngón tay. Tuy rằng uy lực không cường đại như phóng xuất kiếm khí thật sự, nhưng mà thi triển đơn giản, gần như tùy ý khởi phát, có thể xuất kỳ bất ý trọng thương đối thủ.

Hơn nữa, Kiếm Chỉ ghi trong Thái Cương Kiếm Quyết còn có thể lợi dụng phương pháp tu luyện độc môn, biến kiếm khí bắn ra thành hình đinh ốc, tạo nên uy lực vượt xa những bí thuật cùng loại của kiếm quyết khác.

Bất quá bởi vì như vậy, Thái Cương Kiếm Chỉ đối với tu luyện giả yêu yêu cầu khá cao kinh mạch bền vững hơn người thường thì mới được. Nếu như không đạt yêu cầu mà cưỡng ép tu luyện hoặc là tu luyện không thoả đáng, nhẹ thì có thể dẫn đến kinh mạch vỡ tan, nặng thì Kiếm Khí trong thể nội mất đi khống chế, bạo thể mà chết. Cho nên tu sĩ Ngưng Dịch hậu kỳ bình thường thông thường không có cách nào tu thành pháp quyết này, Nhưng mà đối với người tu luyện qua Minh Cốt Quyết cùng Long Hổ Minh Ngục công như Liễu Minh mà nói, điểm này tự nhiên không thành vấn đề.

Về loại thần thông thứ hai chính là thần thông 'Nhân Kiếm Hợp Nhất' Liễu Minh đã sớm ước mơ.

Ngày đó tại núi Thạch Đà, Liễu Minh đã chứng kiến Diệp Thiên Mi thi triển 'Nhân Kiếm Hợp Nhất' với uy năng khủng bố.

Chẳng qua là loại thần thông này, phải tu luyện Ngự Kiếm Thuật tới tiểu thành, mới có thể thi triển.

Những năm vừa qua, Liễu Minh mặc dù chưa dùng hết sức tu luyện kiếm tu chi thuật, nhưng nhiều lần giao chiến cùng người sử dụng Ngự Kiếm Thuật, cộng thêm trong Huyễn Ma đồng ảo cảnh cùng ma hóa Lam Tỳ tranh đấu, đã vận dụng Ngự Kiếm Thuật vô số lần, trình độ theo đó cũng đã đạt đến tiểu thành, cho nên có thể tu luyện Nhân Kiếm Hợp Nhất.

Một khi tu luyện thần thông này, mỗi ngày Liễu Minh phải nhỏ vào kiếm khí một giọt tinh huyết, dùng pháp quyết được đề cập trong Thái Cương Kiếm Quyết tự mình tế luyện bảy ngày bảy đêm về sau, mới có thể mới sơ thành.

Từ phương diện nào đó mà xét, thì thần thông này, cũng chì là công pháp trụ cột ngự kiếm phi hành mà thôi.

Vì vậy Liễu Minh lúc này yên lặng nhìn hai bộ kiếm quyết, dự định một bên đem tài liệu còn lại toàn bộ đem luyện đan, một bên tu luyện hai loại kiếm tu chi thuật.

Vào một ngày, một tháng sau, trong động phủ một hồi tiếng bạo liệt "Bùm bùm đùng đùng" liên tiếp truyền ra.

Liễu Minh trong lúc này ngoại trừ luyện chế Lãnh Ngưng Đan, thời gian còn lại đều tìm hiểu và tu luyện kiếm chỉ thần thông, nghiễm nhiên đã đạt tới cáp độ nhập môn, có thể thi triển ra một ít rồi.

Chỉ thấy Liễu Minh ngồi trong mật thất, một ngón tay trỏ hướng trong góc mật thất,một khối hơn một trượng màu xám đang nằm im,bất ngờ trên đá lớn nhẹ nhẹ một chút dao động,

Xoẹt!

Một đạo Kiếm Khí trắng xoá kích bắn mà ra. Cự thạch lập tức bị xuyên qua, lưu lại một lỗ thủng lớn hơn một tấc.

Liễu Minh khóe miệng hơi vểnh, một cánh tay vừa nhấc, đồng thời hướng cự thạch liên tục vẫy mấy cái.

Tiếng xé gió nổi lên!

Từng đạo Kiếm Khí từ đầu ngón tay liên miên kích bắn ra, lóe lên tức thì tất cả đều chui vào bên trong cự thạch.

Sau một khắc, trên khối đá thình lình nhiều hơn năm lỗ thủng mỗi cái chừng nửa tấc, nhưng những lỗ thủng này chỉ sâu có hơn một xích, cũng không xuyên thấu cự thạch.

Kiếm chỉ thần thông, là thông qua ngón tay ngưng tụ mà thành.

Mà nếu như ngón tay liên tục phát ra kiếm khí, thì uy lực tuy nhỏ, nhưng thời gian Ngưng Khí lại rút ngắn thật nhiều, từ khi ngưng tụ Kiếm Khí đến đầu ngón tay phóng ra, cơ hồ trong nháy mắt hoàn thành.

Dùng tu vi Liễu Minh và Pháp lực bây giờ, tối đa có thể làm được năm đạo kiếm khí liên tục.

So sánh mà nói, sử dụng kiếm khí biến thành kiếm quang tuy rằng uy lực lớn hơn, nhưng mà thúc giục tất nhiên tiêu phí một phen thời gian, tuyệt không có thuận tiện như kiếm chỉ thần thông, cả về khả năng ẩn giấu.

Liễu Minh mới bắt đầu tu luyện kiếm chỉ thần thông, nhưng cũng gặp vài vấn đề khó, ví dụ như làm thế nào khống chế phương hướng Kiếm Khí.

Khi hắn lần đầu thúc giục kiếm quyết, đem Kiếm Khí từ thể nội bức đến đầu ngón tay, đầu ngón tay lại ngưng tụ rồi một cái lớn hơn tấc trong suốt quang cầu, thì trong chớp mắt đã mất đi khống chế, quang cầu vừa mới rời tay mấy trượng, liền tự hành bạo liệt mà mở.

Cuối cùng trải qua hơn mười ngày đêm không ngừng luyện tập, hắn mới luyện tới trạng thái hôm nay, có thể tùy ý thu phát, hơn nữa có thể thông qua thời gian điều chỉnh Ngưng Khí để khống chế kiếm chỉ uy lực.

Giờ phút này, Liễu Minh một bên suy nghĩ, một bên nội tâm pháp quyết biến đổi, nhất đạo Kiếm Khí màu trắng rõ hơn lúc trước rất nhiều, lúc này cấp tốc xoay tròn bắn ra, cũng lóe lên rồi chui vào trong góc đá lớn màu xám.

Đây là hắn thúc giục hình dáng đinh ốc chính thức của kiếm khí.

Một tiếng bạo liệt "Oanh" truyền đến.

Màu xám cự thạch lập tức nổ tan, chằng chịt đá vụn lập tức hướng bốn phía bay vùn vụt.

Liễu Minh thấy thế vẻ mặt hơi ngẩn ra, hắn tuy biết Thái Cương Kiếm Quyết làm cho kiếm chỉ uy lực lớn thêm không ít, nhưng một màn trước mắt vẫn là vượt quá dự liệu của hắn.

Uy lực kinh người như thế, hầu như không thua gì chính thức kiếm khí phóng xuất kiếm quang, bình thường tu sĩ cùng giai nếu như dưới tình huống không phòng bị, đón đỡ một đạo kiếm chỉ này của hắn, thì hộ thể cương khí nhất định sẽ bị chấn nát, chưa kể thân thể sẽ bị thương không nhẹ.

Liễu Minh trong nội tâm vui vẻ, rất nhanh khôi phục bình tĩnh.

Hắn về sau lại hao tốn hơn nửa tháng thời gian, đem tài liệu còn lại toàn bộ luyện chế đan dược, tiếp đó liền lần nữa khoanh chân Nhập Định, cẩn thận tìm hiểu bí thuật nhân kiếm hợp nhất.

Lại qua hơn mười ngày, Liễu Minh đã đem bí quyết tìm hiểu bảy tám phần, liền quyết định bắt đầu tế luyện kiếm khí.

Hắn tay áo run lên, tiểu kiếm màu đỏ từ trong bay thật nhanh ra, quay tít một vòng, liền hóa thành thanh kiếm dài nửa trượng lơ lửng trong hư không.

Một ngón tay hắn vừa nhấc, từ trong bức ra một giọt tinh huyết, trên tay pháp quyết biến đổi, hướng tinh huyết nhẹ nhàng chỉ một cái, tinh huyết lập tức hướng phi kiếm bắn tới.

Tinh huyết vừa chui vào thân kiếm, liền hóa thành một đạo tơ máu trên thân kiếm, tiểu kiếm không ngừng run rẩy, đồng thời phát ra một hồi âm thanh vù vù.

Liễu Minh thấy vậy, trong nội tâm niệm quyết, đồng thời mười ngón tay như bánh xe biến hóa hướng hư không bắn ra từng đạo pháp quyết, cũng nhao nhao chui vào bên trong tiểu kiếm không thấy bóng dáng.

Lập tức phi kiếm màu đỏ mặt ngoài chợt hiện vài cái, từng miếng phù văn màu đỏ sáng rực lên.

Một màn quỷ dị xuất hiện.

Mặt ngoài phi kiếm từng sợi mây đỏ lăng không hiện ra, cũng chậm rãi hướng Liễu Minh phiêu tán mà đến, rồi một tầng một tầng quấn quanh thân.

Một lát sau, Liễu Minh bị hào quang bao bọc cực kỳ chặt chẽ, ở bên trong hai mắt khép lại không một chút động đậy.

Một ngày một đêm sau, Liễu Minh trợn mắt, đồng thời pháp quyết vừa thu lại, sau một khắc chỉ thấy phía trước hư không hào quang đỏ thẫm thu vào, một lần nữa lộ ra bản thể phi kiếm chỉ bằng hạt gạo.

Cùng lúc đó, hào quang màu đỏ quấn quanh thân Liễu Minh cũng tiêu tán.

Hắn một tay vừa nhấc, lần nữa từ đầu ngón tay bức ra một giọt tinh huyết, cũng run lên lần nữa bắn vào phi kiếm, tinh huyết cũng nhanh chóng dung nhập trong đó...

Bảy ngày bảy đêm về sau, trong mật thất, một quang đoàn màu đỏ phảng phất như thực một hồi cuồng liệt, đột nhiên một tiếng thét dài từ trong truyền ra.

Phanh!

Hào quang thoáng một phát bạo liệt mà ra, cũng lộ ra người ngồi xếp bằng bên trong.

“Thu!"

Liễu Minh quát khẽ một tiếng, cánh tay hướng hư không một chiêu, phía trước tiểu kiếm màu đỏ lập tức hào quang luân chuyển phát ra thanh âm cực kỳ êm tai.

"Bí thuật nhân kiếm hợp nhất quả nhiên kỳ diệu phi phàm, sau một phen chuyển hóa dung nhập tinh huyết, bây giờ đã có thể dung nhập vào trong người." Liễu Minh trầm ngâm chốc lát, mới hơi hưng phấn thì thào một câu, tiếp theo hai mắt khép lại, tiếp tục ngồi xuống điều tức.

Mấy ngày sau.

Trong đại sảnh động phủ của Liễu Minh, truyền ra tiếng "Sưu sưu" xé gió.

Chỉ thấy một đạo màu đỏ kiếm quang trong đại sảnh chỗ lóe lên, một khắc tức thì đã xuất hiện ở cuối thông đạo, lại nháy mắt, ánh sáng màu đỏ lóe lên, độn quang lại trở về trong đại sảnh.

Tốc độ cực nhanh, quả thực nhanh như điện chớp!

Đột nhiên màu đỏ quang hoa thu vào, lộ ra một nam tử cầm trong tay linh kiếm màu đỏ.

Đúng là Liễu Minh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.