Ma Thiên Ký

Chương 530: Cửa hàng của Bức tộc



Dịch giả: duocsybinh

Biên: nila32

"Ba vị chắc hẳn đã nghe nói, Tô sư huynh có chuyện quan trọng muốn tạm thời ly khai một năm. Trong khoảng thời gian này, tại hạ sẽ tạm thời tọa trấn Bách Luyện Các. Tại hạ Liễu Minh đệ tử Phiêu Hồng Viện, chư vị sau này trực tiếp gặp ta báo tính danh là được. Tại hạ đối với thương doanh mua bán thì dốt đặc cán mai, cho nên sinh ý hằng ngày của cửa hàng bình thường vẫn phải nhờ cậy mấy vị. Tất cả sự tình cứ xử lý như thường lệ là được, không cần thay đổi gi cả." Liễu Minh thấy vậy, mỉm cười tiếp tục nói.

"Liễu sư huynh đừng nói như vậy, về sau sự tình trong cửa hàng, còn cần sư huynh làm chủ. Vài việc lặt vặt khác, chúng ta sẽ tận tâm thực hiện." Diệp chưởng quỹ lúc này đi lên vài bước, ha ha cười cười nói.

Hai gã Luyện Khí Sư còn lại nghe xong, sắc mặt đều buông lỏng.

Vị đệ tử này tạm thời tọa trấn xem ra là một người hiểu chuyện, không thích xen vào việc của người khác, điều này khiến cho bọn họ âm thầm thở dài một hơi.

Vì vậy sau khi nói thêm vài câu, Diệp chưởng quỹ liền để cho hai gã trung niên trở lại phòng luyện khí, chính mình thì đưa Liễu tham quan các nơi tại Bách Luyện Các.

Lúc Liễu Minh vừa mới tiến vào, cũng chỉ là thoáng nhìn, lúc này lão chưởng quầy dẫn đi cũng không ngừng giải thích, tự nhiên đối với Bách Luyện Các đã có một chút nhận thức.

Lầu một của hàng, nhìn có chút cũ kỹ, trong phòng là từng khay bày biện một ít Pháp Khí, Linh Khí, các loại khoáng thạch....

Lầu hai là nơi khác hẳn, bên trong chia làm hai gian, một gian là để tiếp thượng khách hoặc là tiến hành một ít giao dịch mật, bố trí vô cùng trang nhã hào nhoáng.

Những phòng còn lại đều có cách âm cấm chế của Thái Thanh môn, dù là cường giả Hóa Tinh Kỳ cũng không có cách nào dò xét mảy may.

Về phần lầu ba, diện tích nhỏ ở hơn rất nhiều. Đây là tĩnh các dành cho đệ tử tọa trấn sử dụng.

Nơi lầu một, phía sau là xưởng luyện khí, các sản phẩm luyện khí gần như trực tiếp đem ra trước bán. Liễu Minh không có nhiều kinh nghiệm luyện khí, giờ phút này cũng được một phen mở mang tầm mắt.

Cuối cùng, Diệp chưởng quỹ thần sắc ngưng trọng dẫn Liễu Minh tới tầng hầm Bách Luyện Các. Mật thất nơi đây chỉ rộng chừng mấy trượng, cao hơn đầu người. Vách tường cùng mặt đất sử dụng ổ thạch màu xanh đậm loại khoáng thạch này đặc thù, không chỉ có độ cứng cực cao, còn có tác dụng ngăn cản sự dò xét của thần thức.

Ở giữa mật thất là một pháp trận hình tròn rộng hơn một trượng, mơ hồ lóe hiện bạch quang.

"Cái này chính là pháp trận đưa tin cự ly xa?" Liễu Minh sắc mặt khẽ động, có chút kinh ngạc nói.

"Đúng vậy, pháp trận nơi đây đưa tin trực tiếp lên Chấp sự điện, bình thường nếu có đại sự phát sinh, đều sử dụng pháp trận này báo cáo với tông môn." Diệp chưởng quỹ trả lời một cách trịnh trọng.

"Căn cứ quy định tông môn, tại trong Bách Luyện Các, chỉ có đệ tử tọa trấn mới có tư cách cùng tín vật có thể sử dụng nó, Tô sư huynh có lẽ đã đem tín vật kích phát giao cho Liễu sư huynh rồi chứ?"

"Tô huynh quả thật đã đưa cho ta." Liễu Minh gật gật đầu trả lời.

Bách Luyện Các bề ngoài là một cửa hàng luyện khí nhưng thật ra là một cứ điểm Thái Thanh môn. Về phần những cửa hàng lấy danh nghĩa Thái Thanh môn, kỳ thật là do một ít đệ tử ngoại môn trong tông hoặc gia tộc phụ thuộc mở ra.

Mà phường thị Trường Dương này là mấy thế lực lớn hợp lực quản hạt, trong phường thị nghiêm cấm động thủ đấu pháp. Đệ tử tọa trấn Bách Luyện Các, bình thường chỉ cần đại biểu Thái Thanh Môn thị uy với bên ngoài, không nhất định phải là tu sĩ có thực lực kinh người.

Sau đó, hai người rất nhanh liền rời khỏi mật thất, đi tới tĩnh thất trên lầu ba.

Trong tĩnh thất tổng cộng ba cái gian phòng, bố trí vô cùng đơn giản, gian ngoài là một cái phòng khách, xếp đặt một cái bàn gỗ lim, vài ghế giữa và một chỗ phòng ngủ, tận cùng bên trong còn có một gian mật thất.

Đương nhiên, nơi đây đồng dạng cũng có cấm chế pháp trận, lúc tu luyện sẽ không bị người quấy rầy.

Liễu Minh đánh giá chung quanh một phen, tương đối hài lòng đối với hoàn cảnh nơi đây.

"Diệp chưởng quỹ, ngươi có việc thì cứ đi đi. Nếu như trong cửa hàng có việc, hay dùng vật ấy đưa tin cho ta. Ta vẫn là lần đầu tới phường thị bên ngoài tông muốn đi bốn phía hảo hảo xem xét một chuyến, để làm quen hoàn cảnh nơi này." Liễu Minh lật tay lấy ra một mâm tròn màu trắng, giao cho Diệp chưởng quỹ.

Diệp chưởng quỹ sau một phen suy tính liền miệng đáp ứng rời đi.

Sau đó, hai người tùy tiện nói thêm vài câu, Liễu Minh liền lững thửng rời khỏi Bách Luyện Các.

Hắn từ chỗ Diệp chưởng quỹ mơ hồ hiểu rõ, những năm gần đây này, với uy vọng của Thái Thanh môn, bình thường không ai dám ở chỗ này nháo sự, cho nên tọa trấn đệ tử bình thường cũng là không cần phải ở trong cửa hàng.

Hắn đi một quãng khá xa, liền chuyển đến một chỗ vắng vẻ không có người, vận khởi Dịch Cốt Quyết, toàn thân một hồi đùng đùng rung động, thân hình bỗng nhiên cao hơn rất nhiều, đồng thời toàn thân hắc khí cuồn cuộn ra, lại thu vào, liền biến thành một đại hán mặt đen dáng người khôi ngô.

Hắn học được công pháp này từ Man Quỷ Tông, những năm gần đây đã triệt để tìm hiểu, lại phối hợp Long Hổ Minh Ngục Công, không chỉ có thể thay đổi hình thể, thậm chí ngay cả bộ mặt cùng với màu da cũng có thể điều chỉnh một chút, cứ thế biến thành người có tướng mạo khác một cách dễ dàng.

Sau đó Liễu Minh liền lần nữa đi vào phường thị, dạo quanh bốn phía.

Phường thị Trường Dương không hổ là phường thị cỡ lớn, cửa hàng hai bên đường phố, vô luận số lượng hay là quy mô, đều vượt xa phường thị trước kia hắn từng đi qua.

Hơn nữa tu sĩ qua lại nơi đây cũng rất nhiều, cửa hàng nối liền không dứt, trong cửa hàng ào ào kẻ ra người vào, càng là đại cửa hàng, dòng người ra vào cũng càng nhiều hơn.

Liễu Minh dạo qua bốn phía một vòng, liền đi vào một cửa hàng rất có quy mô. Cửa hàng này bên trong chia thành mấy khu vực, Linh Khí, đan dược, tài liệu đều có bán ra.

Chỉ chốc lát, Liễu Minh liền đi ra, trên mặt thần sắc tuy rằng rất là bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một tia hưng phấn.

Vừa mới hắn ở bên trong cũng không có mua vật gì, mà là ở dược quầy hàng thoáng hỏi thăm một chút giá cả các loại đan dược.

Kết quả không ngoài sở liệu, Lãnh Ngưng Đan tại phường thị Trường Dương cũng là đan dược vô cùng khan hiếm, giá cả cũng thập phần xa xỉ.

Hắn lại nhìn như tùy ý cùng chưởng quầy chi nhân hỏi thăm một chút Lãnh Ngưng Đan giá thu mua cách, thì mừng rỡ phát hiện, chưởng quầy cho ra giá cả so với mấy cái phường thị trước kia cao hơn một điểm.

Thời gian tiếp theo, Liễu Minh lại đi những cửa hàng khác, một phen nghe ngóng, kết quả lấy được cũng đều không kém bao nhiêu, khiến hắn càng thêm hài lòng.

Ngoài ra, sau khi dạo qua vài cửa hàng tài liệu, hắn phát hiện phường thị Trường Dương này có thể là ở chỗ giao tiếp của mấy thế lực lớn, các loại luyện đan tài liệu cũng có chút đầy đủ hết. Đại bộ phận nguyên vật liệu luyện chế Lãnh Ngưng Đan có thể thu mua một cách dễ dàng, thậm chí tài liệu luyện Kim Nguyên Đan cũng có.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là có hai cửa hàng Thanh Ngưng Quả, vẻn vẹn có trăm năm hỏa hầu, dùng để luyện chế Lãnh Ngưng Đan thì có chút ít chưa đủ rồi.

Một tòa cửa hàng nhìn trong lầu các có chút cổ xưa.

"Đạo hữu muốn mua Thanh Ngưng Quả hai trăm năm hỏa hầu trở lên?" Chưởng quầy cửa hàng là một lão ông tóc trắng xoá, cao thấp đánh giá Liễu Minh biến thành đại hán mặt đen một phen, mặt hiện lên một tia kỳ quái hỏi lại.

"Đúng vậy, không biết trong tiệm các hạ có còn không?" Liễu Minh nhẹ gật đầu, nhàn nhạt mà hỏi.

"Thứ cho lão phu kiến thức nông cạn, đan phương có thể sử dụng đến Thanh Ngưng Quả hơn trăm năm, như Ngọc Linh Tán, Long Đảm Hoàn những đan dược này đã đủ rồi, đạo hữu muốn Thanh Ngưng Quả hai trăm năm trở lên có tác dụng gì?" Chưởng quầy vừa vân vê chòm râu trắng vừa hỏi.

Liễu Minh nghe được lão ông nói như vậy, nhưng chỉ là cười mà không nói.

Lão ông rất nhanh tỉnh ngộ lại, ho khan một tiếng, có chút lúng túng nói:

"Là lão phu nhiều lời rồi, bất quá, đạo hữu muốn cái tài liệu này, tiểu điếm quả thật không có, các hạ không ngại đến biên giới Tây Nam của phường thị đi tìm thử, bên kia cửa hàng Bức tộc có lẽ có bán."

"Cửa hàng của Bức tộc?"Liễu Minh nghe vậy nao nao, lập tức ôm quyền nói tiếng cám ơn về sau, liền quay người đi.

Kia dựa theo vị lão ông chỉ điểm, rất nhanh đi tới biên giới Tây Nam phường thị, rất nhanh phát hiện mấy cái kiến trúc phong cách khác lạ.

Cùng cửa hàng bình thường phần lớn tu kiến một chút Thanh Thạch, nhưng những kiến trúc này lại dùng một loại gỗ tối như mực xây dựng, mặt ngoài hiện đầy dây leo xanh biếc kích thước chừng cổ tay, nghĩ có thể là Bức tộc cửa hàng rồi.

Hắn lựa chọn một nhà lớn nhất hai lầu, đi vào.

Cửa hàng này treo biển hiệu 'Bức Linh Trai'.

Cửa hàng này bề ngoài có hai cái cửa mở rộng ra, tại trong phường thị có thể tính là không nhỏ, bên trong chia làm mấy khu vực, trên quầy đan dược, Phù Lục, tài liệu Linh thảo đầy đủ mọi thứ.

Phía sau quầy đều đứng vài tên sai vặt mặc quần áo màu đen, nguyên một đám đều lông mày xanh đôi mắt đẹp, môi hồng răng trắng.

Bức tộc là Dị tộc tiến hóa từ Nhân tộc. Vẻ ngoài không khác người bình thường bao nhiêu. Chỉ là lúc kịch đấu với người khác, phần lưng sẽ lộ ra một đôi cánh bằng thịt vô cùng mỏng.

Ngoài ra, thành viên Bức tộc thị giác hơi kém, nhưng thính giác vượt xa nhân loại bình thường.

Liễu Minh không có nhìn ra những gã sai vặt có phải là Bức Tộc thật hay không, lúc này ánh mắt rất nhanh thu hồi, nhìn dọc sang quầy hàng.

Kết quả, lúc nhìn đến quầy hàng thứ ba, nhãn tình hắn sáng lên, rồi sau đó liền bất động thanh sắc đi tới.

Bên trên cái quầy này bầy biện đều là một ít trái cây màu xanh, thình lình đúng là Thanh Ngưng Quả.

Những thứ này trái cây dựa theo cái đầu phân biệt, căn cứ kinh nghiệm Liễu Minh, bên phải một ít trái lớn hơn, xem ra chừng ba bốn trăm năm hỏa hầu!

"Đạo hữu muốn mua Thanh Ngưng Quả?" Tên sai vặt kia từ sau quầy, lập tức tươi cười nói..

"Thanh Ngưng Quả này bán như thế nào?" Liễu Minh không có lập tức mở miệng, lại nhìn kỹ một lúc, mới ngẩng đầu thản nhiên nói.

"Bổn điếm bán Thanh Ngưng Quả dựa theo năm, có một trăm năm, hai trăm năm, ba trăm năm, bốn trăm năm bất đồng hỏa hầu, giá tiền tự nhiên đồng dạng cũng là như vậy. Trong đó một trăm năm hỏa hầu một viên hai nghìn Linh Thạch, hai trăm năm hỏa hầu bốn nghìn Linh Thạch, ba trăm năm là sáu nghìn Linh Thạch, bốn trăm năm hỏa hầu thì là một vạn hai ngàn Linh Thạch một viên." gã sai vặt lưu loát hồi đáp.

Liễu Minh âm thầm gật đầu, giá tiền này đối với Thanh Ngưng Quả mà nói, xem như hợp lý.

"Tại hạ tại dạo qua một vòng phường thị, nhìn chung ít thấy Thanh Ngưng Quả hai trăm năm hỏa hầu trở lên, không thể ngờ được nơi đây lại có không ít." Liễu Minh nhìn như tùy ý nói.

"Đây chắc hẳn là lần đầu tiên tiền bối đến phường thị Trường Dương?" Người này nghe Liễu Minh xong, không trả lời ngay mà cung kính hỏi lại.

"Không sai." Liễu Minh nhẹ gật đầu.

"Tiền bối không biết việc này cũng chẳng có gì lạ. Cái Thanh Ngưng Quả này công dụng rộng khắp, Bức tộc ta cũng có gieo trồng lượng lớn." Gã sai vặt chợt hiểu gì đó bèn giải thích với Liễu Minh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.