Ma Thiên Ký

Chương 612: Cửu Sắc Linh Lộc



Dịch giả: khangvan

“Thì ra là Đamg Quang Sơn Vân Cương đạo hữu, Âm mỗ nghe đạnh danh đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt, quả thật là tam sinh hữu hạnh.” Âm Cửu Linh nghe vậy thì thần sắc khẽ động, vẻ mặt nghiêm túc đáp lễ lại.

Liễu Minh nghe vậy thì trong lòng có chút kinh ngạc.

Với tu vi và thân phận của Âm Cửu Linh và Cổ Tuyệt mà đối với vị hòa thượng trẻ tuổi này lại có bộ dạng rất là khách khí.

Có liên quang đến Đàm Quang Sơn, Liễu Minh cũng đã từng đọc qua một ít ghi chép có trong một số điển tịch.

Nghe nói Đam Quang Sơn chính là thánh địa của phật môn, cũng là thế lực lớn nhất của Trung Thiên Đại Lục, mặc dù không có bài danh cùng với Tứ Đại Thái Tông, nhưng mà nghe nói thực lực chân chính của họ cũng không thua kém bao nhiêu so với Tứ Đại Thái Tông.

Hơn nữa phật môn có nguồn gốc từ thời Thái Cổ, trong đó có một ít thần thông phật môn đặc thù, khiến cho những tu luyện giả bình thường đều hết sức đau đầu, với tình hình như vậy thì cho dù là Tứ Đại Thái Tông cũng không muốn đắc tội với những tăng nhân này.

Hôm nay xem ra tên tuổi của Đàm Quang Sơn đúng là còn cao hơn so với đồn đại.

Thần thông của phật môn, Liễu Minh cũng đã từng được chứng kiến vài lần, quả thật là thần thông quảng đại, huyền diệu cực kỳ, ngày xưa Hải Yêu Hoàng với một đóa Phổ Đà Đàm Diễm thiếu chút nữa đã làm đầu lâu của Cự Ma bị thương nặng, rồi ở Nam Hải Hỏa Diễm Cốc, Già Lam thi triển pháp trận phật môn càng làm cho hắn chịu không ít đau khổ.

“Âm đạo hữu quá lời, tiểu tăng hôm nay chỉ là một người đứng giữa, may mắn được chứng kiến thần thông của hai tông, mới là điều vinh hạnh.” Tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười, khiêm tốn nói.

“Tốt rồi, chúng ta cũng không cần ở đây tâng bốc thêm nữa. Âm đạo hữu, chúng ta đã ước định rồi, hôm nay tỷ thí ba trận quyết định việc sở hữu của đầu ấu thú Cửu Sắc Linh Lộc, đệ tử của ngươi là hai người này?” Cổ Tuyệt thấy hai người nhiệt tình chào hỏi thì vẻ không kiên nhẫn liền lóe lên tức thì, mở miệng xen vào, sau đó ánh mắt cũng quét về phía hai người Liễu Minh.

“Đúng vậy, hai người các ngươi còn không mau mau bái kiến Cổ Tuyệt đạo hữu.” Âm Cửu Linh cũng không nhiều lời, vẫy tay về phía sau lưng.

“Bái kiến Cổ tiền bối!” Liễu Minh và Hiểu Ngũ không dám chậm trễ, tiến lên một bước, khom người nói.

“Hiểu sư điệt đã đến Hóa Tinh hậu kỳ, đoán chừng sắp tiến vào cảnh giới Giả Đan rồi chứ, quả nhiên là danh sư xuất cao đồ. Vị sư điệt này nhìn có chút lạ mắt, cũng là môn hạ của Âm đạo hữu chứ?” Cổ Tuyệt đánh giá cao thấp Hiểu Ngũ một phen rồi gật đầu, sau đó ánh mắt rơi trên người Liễu Minh.

“Đệ tử Liễu Minh, mấy năm gần đây mới bái nhập làm môn hạ của Lạc U Phong.” Liễu Minh bình tĩnh đáp.

“”Tu vi Liễu sư điệt cũng đã đến cảnh giới Ngưng Dịch đại viên mãn, tư chất đúng bất phàm.” Cổ Tuyệt lão giả từ chối cho ý kiến, nói lại hai câu, ánh mắt lại một lần nữa nhìn về phía Hiểu Ngũ.

Rất rõ ràng, so với Liễu Minh thì vị cường giả Chân Đan cảnh của Hạo Nhiên Thư Viện này đối với vị đại đệ tử Lạc U Phong này càng thêm để ý.

Trong nội tâm Liễu Minh rùng mình, ánh mắt của cường giả Chân Đan Cảnh quả nhiên lợi hại, hắn không sử dụng một chút pháp lực nào, vậy mà tu vi chỉ liếc qua lại bị nhìn thấu.

Cùng lúc đó, trong lòng hắn bỗng có cảm giác, hơi quay đầu thì cũng vừa vặn trông thấy ánh mắt của hòa thượng Vân Cương.

Vị hòa thượng Đàm Quang Sơn này trông thấy ánh mắt của Liễu Minh nhìn lại thì nụ cười như tắm gió xuân cười lại.

Nội tâm Liễu Minh khẽ giật mình, nhưng lập tức cung kính đáp lễ lại.

“Tốt rồi, Cổ đạo hữu cũng không cần nói những lời nhảm nhí nữa, ta nghe nói ngươi cũng đã thu được một gã đệ tử thân mang Thái Hư Chi Nhãn, hôm nay chắc cũng mang đến đây.” Âm Cửu Linh khoát tay để cho hai người Liễu Minh lui lại, nhàn nhạt hỏi một câu.

.

“Tin tức của Âm huynh thật là nhanh nhạy, hai người các ngươi cũng đến đây bái kiến qua chủ phong của Thái Thanh Môn đi.” Cổ Tuyệt nghe lời ấy thì có chút cứng lại, nhưng lập tức cười khẽ nói.

Sau lưng hắn, một nam một nữ nghe vậy thì cũng tiến lên trước, hướng Âm Cửu Linh ôm quyền nói:

“Đệ tử Tần Dật, Cốc Cầm bái kiến Âm tiền bối!”

Ánh mắt Liễu Minh quét về phía hai người này, con mắt nhìn về phía nữ đệ tử thì phát hiện ra khuôn mặt nàng ta nhìn như bình thường, nhưng hai mắt thì lại là một mảnh màu xanh mịt mờ, hầu như không phân biệt rõ đâu là đồng tử, đâu là tròng trắng, trông vô cùng quỷ dị.

Mà Thái Hư Chi Nhãn, trước đây hắn cũng có nghe người ta nhắc đến, tựa hồ là một loại thiên phú linh thể cưc kỳ hiếm thấy, thị lực rất mạnh, trong thực tế giỏi về nắm bắt sự chuyển động của pháp lực, được xưng là bất cứ pháp thuật gì đều bị nhìn ra, cho nên được đặt là “Thái Hư”.

Linh thể bực này, mặc dù trên việc tu luyện không có bao nhiêu ưu thế, nhưng mà trong đấu pháp lại chiếm được lợi thế rất lớn.

“Cổ đạo hữu, hai đệ tử này của ngươi cũng có chút bất phàm a.” Thanh quang trong mắt Âm Cửu Linh lóe lên, nhoẻn miệng cười.

“Tốt rồi, thời giờ không còn sớm nữa, hãy bắt đầu thi đấu đi!” Cổ Tuyệt mỉm cười nói.

“Được, nhưng mà trước hết, ta và ngươi hay đem vật đó ra đã.” Âm Cửu Linh gật đầu nói.

Cổ Tuyệt đối với điều này thì không có ý kiến gì.

Sau thời gian hơn một bữa cơm, trước một cây cổ thụ cao chọc trời, Cổ Tuyệt, Âm Cửu Linh hai người, một người cầm trong tay một thanh Ngọc Như Ý màu trắng, một người cầm một lệnh bài màu bạc, niệm chú ngữ liên tục.

Ngọc như ý và lệnh bài riêng phần mình phun ra một mảnh bạch quang và một cột sáng màu bạc đánh vào thân đại thụ, lúc này từng vòng chấn động vô hình tại bốn phía đại thụ hiện ra.

Bên trong đại thụ, một quang đoàn ngũ sắc cực lớn từng tấc từng tấc trồi lên, bên trong mơ hồ đang bao vây lấy một vật gì đó.

“Phanh” một tiếng, quang đoàn ngũ sắc hiện ra hoàn toàn, lập tức hóa thành một cái lồng sắt năm màu, vững vàng rơi trên mặt đất trước đại thụ.

Liễu Minh tập trung tư tưởng nhìn vào đó thì lúc này mới thấy rõ trong lồng là một con Linh Lộc cao hơn người, trên thân tản mát ra ánh sáng bảy màu, chiếc sừng trên đầu vẫn còn ngắn, xem ra đúng là vẫn còn nhỏ, trên trán dán một tấm phù lục, đang lười biếng nằm trong lồng, có dáng vẻ buồn ngủ.

“Đây là Cửu Sắc Linh Lộc?” Liễu Minh thầm nghĩ, nhìn không được nhìn qua nhìn lại mấy lần.

Cửu Sắc Linh Lộc là dị chủng trong yêu thú, sau khi trưởng thành thì thực lực đạt tới Hóa Tinh Kỳ, có thể chậm rãi tu luyện đến Chân Đan Cảnh, hơn nữa loại yêu thú này trời sinh có một khả năng tịch tà, đặc biệt là có lực khắc chế rất lớn đối với âm linh quỷ khí.

Âm Cửu Linh tu luyện chính là công pháp quỷ đạo, nếu như có thể Cửu Sắc, nếu có thêm Cửu Sắc Linh Lộc bên cạnh thì khi mà hàng phục quỷ vật thì giống như là làm chơi mà ăn thật, thực lực tăng lên rất nhiều.

Về phần Cổ Tuyệt, mặc dù không biết là do nguyên nhân nào, nhưng mà đã gặp dạng linh thú như thế này thì tự nhiên cũng không chịu khoanh tay dâng cho người khác mà không làm gì.

Cho nên hai người mới vi đầu ấu thú này mà tốn công sức, rồi hẹn ngày tỷ thí.

“Nhận được lời mời của Cổ huynh, lần tỷ thí này sẽ do tại hạ chủ trì. Dựa theo ước đinh trước đây của hai vị thì lần tỷ thí này sẽ chia làm ba trận, ba trận hai thắn, trong đó hai trận là do môn hạ đệ tử của hai vị ra tay, nếu thắng thì sẽ đoạt được đầu linh lộc này, điều này cả hai vị đều không có ý kiến gù chứ?” Vân Cương tiến lên một bước, cao giọng nói.

Âm Cửu Linh và Cổ Tuyệt đều gật đầu.

“Tốt lắm, vậy trước tiên bần tăng đành múa rìu qua mắt thợ một chút.” Hòa thượng Vân Cương chắp tay trước ngực, tiếng tụng kinh trầm thấp vang lên, một đạo ánh sáng màu vàng từ bên trong tăng bào bay ra, nhìn kĩ thì đó là một chuỗi tràng hạt của phật môn.

Dưới sự thúc giục pháp lực của Vân Cương hòa thượng, chuỗi tràng hạt bỗng nhiên mở rộng chừng một mẫu, sau đó ánh sáng màu vàng từ trên tràng hạt tỏa ra, trong chốc lát liền tạo thành một pháp trận hình tròn, không khí cũng có chút rung động, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng Phạn của nhà Phật vang lên.

“Thi đấu tiến hành bên trong pháp trận, ngã ra khỏi vòng tròn thì xem như thua.” Vân Cương dừng thi pháp, nói ra.

“Như vậy thì trận đầu hãy để cho hai lão già chúng ta tỷ thí, để cho đám môn hạ đệ tử học hỏi vậy.” Cổ Tuyệt hặc hặc cười nói, dưới chân khẽ nhúc nhích, thân hình liền xuất hiện bên trong pháp trận.

Ánh mắt Âm Cửu Linh ngưng tụ, cũng lách mình bay vào trong đó.

“Hai vị đạo hữu đều là đại tu sĩ Chân Đan Cảnh, thi đấu nhỏ một chút là được, nếu không thì Kim Cương pháp trận của ta cũng không chịu nổi đâu.” Hòa thượng Vân Cương thấy vậy thì cười khổ nói.

Tu sĩ Chân Đan Cảnh, nếu như toàn lực thi đấu thì trong phạm vi trăm dặm của sơn mạch này chỉ sợ cũng biến thành bột mịn, hơn nữa với thực lực tương đương thì không phải là hai ba chiêu thức thì có thể phân ra thắng bại ngay được.

“Vân Cương đạo hữu nói có lý, Âm đạo hữu, không bằng hôm nay ta và ngươi đấu một cuộc tiểu đấu có được không?” Cổ Tuyệt đề nghị.

“Cổ Tuyện có đề nghị gì tốt không?” Hai mắt Âm Cửu Linh nhíu lại, bất động thanh sắc trả lời.

“Nghe nói hơn trăm năm trước Âm đạo hữu đã thu phục được một đầu lin thú Cốt Giao Hóa Tinh đỉnh phong, không bằng ta và ngươi hãy so đấu linh thú với nhau, lấy tư cách là một cuộc thắng bại.” Ánh mắt Cổ Tuyệt lóe lên, phất tay, một đầu linh thú Ngao Khuyển màu xanh, cao hơn một trượng xuất hiện trước mặt, từ đó một luồng khí tức man hoang từ trên người của đầu Ngao Khuyển này khuếch tán ra.

Mặc dù đám người Liễu Minh ở bên ngoài pháp trận nhưng cũng cảm thấy một luồng linh áp làm cho hít thở không thông, thực lực của đầu Ngao Khuyển này rất mạnh, tương đương với một đầu yêu thú Hóa Tinh hậu kỳ.

“Thì ra đạo hữu muốn đấu thú, như vậy cũng được.” Trên mặt Âm Cửu Linh lộ ra vẻ cười mà không phải cười, không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng.

Vừa dứt lời thì trong một tay áo bỗng phồng lên, sau đó xuất hiện một quang cầu màu đen to bằng nắm đấm.

Một tiếng gà thét vang lên!

Từ trong quang cầu liền vọt ra một đầu cốt giao dài hơn mười trượng, khí tức cực mạnh, không thua kém chút nào với đầu Ngao Khuyển kia.

Liễu Minh nhìn thấy hai người bên trong trận pháp, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn, có thể tận mắt nhìn thấy cường giả Chân Đan Cảnh đấu pháp, cơ hội như thế này quả thực là rât hiếm.

Sau một khắc, tình hình trong sân đấu đã rất căng thẳng.

Ngao Khuyển màu xanh sau khi nhận được mệnh lệnh thì gào rú lên, sau đó thân hình liền mơ hồ, biến thành một đạo tàn ảnh màu xanh bay thẳng về phía trước.

Tinh quang trong mắt Âm Cửu Linh lóe lên, một ngón tay đưa ra, đôi mắt đỏ thẫm của Cốt Giao đứng trước người lóe lên hung quang, há miệng ra, từ đó bắn ra một đạo cột sáng đen sì như mực, trực tiếp đánh thẳng về phía Ngao Khuyển đang xông đến.

Ngao Khuyển cũng không chút nào yếu thế, miệng đỏ như máu mở ra, cũng phun ra một ngọn lửa màu xanh, đánh vào cột sáng màu đen.

Một tiếng “Oanh long long” truyền đến!

Ánh sáng màu xanh cùng với hắc khí vung ra tứ phía, đồng thời bạo liệt, thanh thế cực kỳ kinh người, nhưng khi mà vừa chạm đến pháp trận thì kim quang màu vàng của tràng hạt lóe lên, một tiếng Phạn âm khoan thai vang lên, ánh sáng xanh và hắc khí vốn đang hùng hổ bắn đến thì giống như là băng tuyết tan rã lúc đầu mùa, liền biến mất một cách vô hình.

Hắc quang lóe lên, thân thể Cốt Giao lập tức bị kéo thành một đạo xám xịt, dùng tốc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi, trong nháy mắt, công pháp biến đổi liền xuất hiện trên đỉnh đầu của Ngao Khuyển, cốt trảo sắc bén nhanh chóng chộp vào hai mắt của cự ngao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.