Ma Thiên Ký

Chương 797: Vượt qua khảo nghiệm



Dịch giả: nila32

MA THIÊN KÝ

Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu

Tác giả: Vong Ngữ

Dịch: nila32

=======================================

Biến chuyển xảy ra tiếp đó càng làm cho Liễu Minh không khỏi giật mình!

Khi bọ cạp khổng lồ này vừa vọt tới ngã ba, bỗng nhiên một hồi biến ảo thành ba hư ảnh giống bản thân như đúc, có điều ảo ảnh này chỉ bằng một phần ba so với bản thể, sau đó những hư ảnh này phân ra những hướng khác nhau mà phóng đi, tại mỗi cái giao lộ lại lần nữa phân ra vài ảo ảnh khác tiếp tục phóng tới trước.

Cứ thế một phân thành ba, ba biến thành chín, sau đó không lâu, vô số hư ảnh bò cạp khổng lồ đều chui vào sâu trong thông đạo đằng xa, không sót lại chút bóng dáng nào.

“Thì ra là thế!”

Khuôn mặt Liễu Minh vốn tràn đầy kinh ngạc, rốt cục cũng nở một nụ cười.

Trong lúc này, đôi mắt xinh đẹp của Hạt Nhi đang trợn lên, chăm chú nhìn về phía trước, thân thể không nhúc nhích ngồi ngay ngắn ngay chỗ cũ, trong lòng đất cạnh bên thỉnh thoảng có từng sợi ánh sáng vàng nhạt toát ra, chui vào bên trong người nàng.

Thời gian từng chút một trôi qua, gương mặt thiếu nữ dần dần càng thêm tái nhợt, khí tức trên người cũng dần trở nên bất ổn, lúc mạnh lúc yếu.

Khuôn mặt Liễu Minh không khỏi toát ra vẻ lo lắng.

Không biết sau bao lâu, thiếu nữ lụa đen rốt cuộc khẽ rên một tiếng, đôi mắt dễ thương nhắm lại. Khi thân hình run rẩy đứng lên, đôi mắt đẹp mới lần nữa mở ra, khuôn mặt vô cùng tái nhợt lại xuất hiện vẻ vui tươi, mừng rỡ.

Ngay lúc đó, từ khắp các hang cùng ngõ hẻm trong mê cung, toàn bộ hư ảnh bọ cạp nhỏ như ngón tay cái đồng loạt ầm ầm nổ tung, hóa thành khí vàng tán loạn khắp nơi.

“Chủ nhân, đi theo ta, ta tìm được lối ra.”

Thiếu nữ vừa dứt lời, thân hình nhoáng một cái, hóa thành vệt sáng bay về phía một thông đạo phía trước.

Liễu Minh cực kỳ vui mừng, lập tức theo sát thiếu nữ.

Chừng nửa khắc đồng hồ trôi qua, dưới sự dẫn dắt của Hạt Nhi, sau bảy tám lần rẽ ngoặt, hắn cuối cùng đã thấy một nơi cuối thông đạo có ánh sáng phát ra, ắt hẳn cửa ra vào đã không còn xa.

“Hạt Nhi, lần này vất vả cho ngươi, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút đi.” Liễu Minh thấy vậy, tức thì thở phào nhẹ nhõm, quay đầu phân phó thiếu nữ áo lụa đen bên cạnh một tiếng.

Hạt nhi nhẹ vâng một tiếng, lập tức biến thành vệt khí đen, một lần nữa bay vào Dưỡng Hồn Đại bên hông Liễu Minh.

Liễu Minh sau khi cẩn thận đánh giá, lập tức đi về phía cửa ra vào phía trước.

Một lát sau, trước mắt ngập tràn ánh sáng chói mắt, hắn đã ở trong một quảng trường rộng lớn nào đó.

Quảng trường này quả thật hoành tráng, bề rộng rộng ước chừng vài mẫu. Trừ cánh cửa hắn vừa đi qua, còn có hai lối ra khác, ba cái thông đạo, bên trên đều có đánh dấu, sau lưng cửa ra vào có khắc một bộ đồ án Phồn Tinh, mặt khác hai cái, bao gồm một vòng trăng sáng cùng một viên mặt trời.

Những kí hiệu này có lẽ chỉ ra ba con đường ban đầu bọn họ lựa chọn đều có liên quan với nhau.

Mặt đất nơi đây cũng giống với trong mê cung, đều do từng viên đá xanh một trượng trải thành, tại trung tâm quảng trường có thể thấy được từng vết rãnh màu vàng kim nhàn nhạt, từ xa nhìn lại mơ hồ tọa thành một pháp trận hình tròn rộng hơn mười trượng.

Pháp trận lần trước hiện là hào quang nửa trắng nửa đen, mà lúc này hào quang màu đen đang dần dần lớn mạnh, mắt thường cũng có thể tốc độ của ánh sáng trắng có phần chậm hơn.

Liễu Minh vừa nhìn pháp trận trước mắt vừa trầm tư suy nghĩ.

Đúng lúc này, “Vèo” một tiếng, tại cửa vào có đánh kí hiệu hình mặt trời, một thân ảnh màu tím bắn ra, trong chớp mắt đã xuất hiện tại pháp trận cách đó không xa.

Ánh sáng tím thu lại lộ ra người bên trong chính là nam tử tóc tím của Bắc Đẩu Các.

“Là ngươi?... Rất tốt, rất tốt…”

Nam tử tóc tím thấy có người ra khỏi mê cung trước hắn liền hơi ngạc nhiên, ánh mắt nhanh chóng đánh giá tình hình xung quanh.

Sau khi chắc chắn nơi đây chỉ có hai người là hắn cùng Liễu Minh, ánh mắt gã liền xoay chuyển, trên mặt lập tức lộ ra vẻ dữ tợn, tay áo run lên phóng ra một cái dao găm màu tím dài hơn thước, tản mát ra khí lạnh thấu xương.

“Thì ra các hạ có ý định tỷ thí một phen, đã như vậy, Liễu mỗ cũng không ngại phụng bồi trong giây lát.” Liễu Minh thấy vậy, làm gì không biết tâm tư của đối phương, sau một thoáng suy tính, không những không tức giận ngược lại cười rộ lên.

Ánh mắt của hắn bỗng trở nên lạnh lẽo, không chút khách khí thúc giục pháp quyết, pháp lực theo một trăm năm mươi ba viên tinh thể bên trong không ngừng tuôn ra, chui vào bên trong Hư Không phi kiếm lơ lửng phía trên Linh hải.

Một tiếng “Phốc”!

Một thanh kiếm nhỏ màu vàng kim bắn ra từ lông mi của Liễu Minh, lẳng lặng lơ lửng trước người hắn.

Nam tử tóc tím thấy vậy cười to một tiếng, một tay nắm lấy dao găm trước người, khẻ vẫy một cái.

Tiếng xé gió vang lớn!

Dao găm bắn ra lập tức biến thành đạo cầu vồng dài hơn mười trượng, hùng hổ hướng về phía Liễu Minh.

Tại nơi cầu vồng tím đi qua, không trung giống như bị đông kết, phát ra từng tràng âm thanh “Răng rắc” bén nhọn.

Liễu Minh hừ lạnh một tiếng, một tay nhanh chóng kết thành kiếm quyết, kiếm nhỏ màu vàng kim tức thì biến ảo, hóa thành kim hồng chục trượng hướng đối diện mà nghênh chiến.

Một tiếng ầm vang!

Kim sắc phi hồng cùng cầu vồng màu tím xảy ra va chạm kịch liệt, hào quang hai màu vàng tím không ngừng lóng lánh, từng trận linh khí dao động mạnh mẽ tản mát ra xung quanh, một vòi rồng vàng tím gào thét phóng thẳng lên trời phát ra hào quang chói mắt, trông giống như hai con mãng xà khổng lồ đang không ngừng cắn xé đối thủ.

Lại một tiếng vang thật lớn!

Vòi rồng ầm ầm tan vỡ, dao găm màu tím cùng phi kiếm kim sắc từ trong sóng khí dao động bắn ngược về phía chủ nhân.

Một kích này hai người không phân thắng bại.

Nam tử tóc tím thấy vậy, sắc mặt đã nhiều hơn vài phần cẩn trọng!

“Lúc trước đã biết Nguyên Linh Phi Kiếm của các hạ không thể coi thường, hôm nay coi như đã chính thức lĩnh giáo uy lực của nó. Nhưng một chiêu tiếp theo, ta không tin ngươi có thể chống đỡ được!”

Nam tử tóc tím lạnh lùng nói ra, hai tay liền đó bấm niệm pháp quyết, trên mặt hắn hiện ra linh văn quỷ dị hai màu vàng đen, một tiếng “Phốc”, sau lưng đã hiện ra một hư ảnh quỷ vật vô cùng dữ tợn, lại mờ ảo như có như không.

Hư ảnh quỷ vật này cao hơn mười trượng, hai chân lơ lửng giữa không trung, người như không xương, trên cơ thể hai màu đen vàng đan xen lẫn nhau, trên ngực lại có một lỗ thủng đen kịt sâu hoắm.

Đầu của nó lại cực kỳ lớn, ước chừng bằng nửa cơ thể, trong đôi mắt quỷ hiện lên màu đỏ của máu, miệng lớn dính máu nửa khép nửa mở, răng nanh xanh dương lộ ra ngoài, thoạt trông mười phần dữ tợn.

Quỷ vật hung ác như thế này, Liễu Minh cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, trong nội tâm không dám có mảy may xem nhẹ, lập tức thúc giục công pháp, khí đen trên người cuồn cuộn phóng lên trời, trong khoảng khắc ngưng kết ra vài con Vụ Giao màu đen vô cùng dữ tợn, mỗi một con đều dài bảy tám trượng, không ngừng giương nanh múa vuốt, xoay quanh mây xám, thánh thế rất kinh người!

“Hừ, Long Hổ Minh Ngục Công cỏn con cũng muốn cùng ta quyết đấu!” Nam tử tóc tím liếc mắt đã nhận ra công pháp mà Liễu Minh sử dụng, khinh thường hừ lạnh một tiếng, lần nữa biến đổi pháp quyết trong tay, muốn thúc dục Quỷ ảnh sau lưng xông ra.

Nhưng vào lúc này, tại một lối ra tại quảng trường, một ánh sáng màu bạc lóe ra, một bóng người mơ hồ xuất hiện, thì ra là nam tử mặt ưng đệ tử Thiên yêu Cốc.

Hắn vừa xuất hiện, sau lưng đã có một đạo kim quang theo sát. Hào quang bỗng dưng chuyển hướng, sang nơi cách đó mười trượng. Chính là thanh niên ngân xa của Thiên Công Tông.

Hai người lập tức thu lại độn quang, vừa thấy cảnh tượng đang diễn ra, mỗi người lại mang một vẻ mặt khác nhau.

Thanh niên ngân xa trong mắt lóe lên vẻ đề phòng, trong tay lập tức đã có thêm vài viên cầu khôi lỗi.

Nam tử mặt ưng thì lại chắp tay cười nhạt, bộ dáng ra vẻ muốn tiếp tục xem náo nhiệt.

“Ha ha, đợi mãi không có ai đến. Ta cùng với Liễu đạo hữu có hơi nhàm chán nên tiến hành luận bàn lẫn nhau một chút.”

Nam tử vừa thấy có người đến, tỏ vẻ bất đắc dĩ, lại trừng mắt nhìn Liễu Minh đối diện, bỗng nhiên cất tiếng cười ha ha, hai tay lập tức chấn động nhưng là để tán đi công pháp, hư ảnh quỷ vật sau lưng cũng theo đó hóa thành từng sợi khói đen biến mất trong không khí.

Liễu Minh thấy vậy, cũng lười biếng lên tiếng phụ họa, nhưng pháp quyết trong tay cũng lần nữa biến đổi, đem tất cả Vụ Giao trên đầu lập tức hóa giải, khí đen trên người cũng liền thu liễm vào bên trong.

“Thì ra là thế, nhưng cũng nhờ hai vị cật lực luận bàn, hai người chúng ta theo dấu vết linh khí chấn động mới có thể nhanh chóng tìm được lối ra.” Thanh niên ngân xa thấy vậy, đương nhiên biết rõ chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn mỉm cười, lên tiếng đáp lời.

“Mấy người chúng ta đã đến, những người khác có lẽ cũng mau chóng tìm tới.” Nam tử mặt ưng hờ hững lên tiếng tiếp chuyện.

Bốn người sau khi nhìn qua lẫn nhau, liền lẳng lặng ngồi trên mặt đất mà chờ đợi.

Sau thời gian chừng một bữa cơm, tại một thông đạo khác, thiếu phụ áo lục của Hạo Nhiên Thư Viện cùng thanh niên yêu tộc Tiết Bàn cũng nối tiếp đi ra.

Duy chỉ có thông đạo sau lưng Liễu Minh thủy chung vẫn không thấy bóng dáng Bành Việt cùng ÂU Dương tỷ muội.

Nghĩ đến cũng không khó hiểu, Thương Long Thất Túc Đồ này há lại có thể dễ dàng tìm hiểu ra, nếu không phải Liễu Minh quờ quạng sử dụng Tinh Từ Chi Lực, giờ này có thể ngồi đây hay không vẫn là chuyện khó đoán.

Lúc này, phần lớn pháp trận tại trung tâm quảng trường đã bị màu đen che lấp, bộ phận màu trắng chỉ còn chưa đủ một phần năm.

Lại sau thời gian chừng uống một chén trà, pháp trận khổng lồ đã bị màu đen phủ lấp hoàn toàn.

Liễu Minh thấy vậy, trong nội tâm khe khẽ thở dài.

Cùng lúc đó, pháp trận đột nhiên có ánh sáng vàng kim phát ra chói mắt, không gian bên trong thông đạo lập tức chấn động, sau đó biến mất không còn thấy bóng dáng.

Ngay sau đó, bên trên pháp trận hiện ra từng điểm màu vàng kim, nhanh chóng ngưng kết thành hai hàng chữ nhỏ màu vàng óng ánh.

“Pháp trận đã mở ra, mọi người chờ đợi sau một phút đồng hồ có thể đến nơi tiếp theo.”

Trong khi mọi người ngẩng đầu nhìn qua dòng chữ, thì tại một đầm nước đen kịt, tỷ muội Âu Dương Thiến cùng Bành Việt đang đau khổ suy nghĩ cách thoát ra, liền bị giật mình mà đứng dậy.

Lúc này, ở mặt ngoài thủy đàm, ánh sao rực sáng, vô số vì sao sáng chói hiện ra, giống như đem ba người tỷ muội Âu Dương Thiến cùng Bành Việt đặt vào giữa Ngân hà.

Ba người tại từng điểm tinh mang bên trong, sau một thoáng mơ hồ liền biến mất.

Các nàng chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt phát sinh biến hóa, sau khi trở lại tỉnh tóa đã thấy bản thân đứng tại một thạch thất không quá to lớn.

Ba người vội vàng quan sát xung quanh.

Ở giữa thạch thất có một cái bàn đá, bên trên để một ít điển tịch tương đối cổ xưa.

Trong góc phòng lại có một pháp trận truyền tống màu trắng nhạt, từ đó linh quang nhàn nhạt liên tục chớp động.

Bành Việt thấy vậy trong nội tâm rùng mình, sau khi thoáng nhìn qua hai cô gái bên cạnh đang ngạc nhiên không kém, lúc này cười khổ một tiếng, liền đi nhanh đến pháp trận truyền tống nơi góc phòng.

Sau khi bạch quang hiên lên, hắn đã bị truyền đi một lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.